Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 220

“Đang viết cái gì?”Lục Tranh vào phòng ngủ, chỉ thấy Tả Thiệu Khanh ghé vào bênbàn, đang vùi đầu viết thứ gì đó, bờ mông vểnh lên cao cao.


“Ồ, anh đã về rồi?” Tả Thiệu Khanh ném đi bút mực, rất tự nhiên duỗi tay giúp Lục Tranh cởi áo ngoài, y cảm thấy mình càng ngày càng có bộ dáng nàng dâu nhỏ.
Lục Tranh thuận tay ôm eo y, cúi đầu hôn một cái trên mặt y.


Tả Thiệu Khanh uốn éo tránh đầu, ghét bỏ sờ lên cằm hắn: “Anh đây là bao lâu rồi chưa cạo râu?”
Lục Tranh cố ý lấy râu đâm đâm y, ôm chặt người trốn tránh lộn xộn vào trong ngực,giọng điệu trầm thấp nói: “Em mấy ngày rồi chưa cùng ta nói một câu thì có mấyngày.”


“Hả?” Tả Thiệu Khanh ngượng ngùng cười, mấy ngày nay y đi sớm về trễ, có lúc vềtrễ trực tiếp ngủ ở thư phòng, còn thật sự là không cùng Lục Tranh nói chuyện.


Y nhón chân ngửa đầu hôn ở lên cằm Lục Tranh một cái, lại nói xu thế chiều cao của y rất khả quan, tin tưởng vài năm nữa có thể cùng Lục Tranh thu hẹp lại khoảng cách.


“Đợi việc này xong liền ổn, anh cũng không muốn em ở trên vị trí Tri phủ không làm ra được thành tích?”Tả Thiệu Khanh đang hôn lên môi hắn, mang theo ý nịnh nọthàm xúc nói: “Anh không biết, nửa tháng này đến nha môn còn thật sự bắt được không ít nhân vật có năng lực, trong đó có mấy người đã xác định là gian tế.”


Thấy Tả Thiệu Khanh vẻ mặt “cầu khen ngợi”, Lục Tranh thật muốn để cho những người nha môn kia đến xem một chút, như vậy còn có một chút uy nghiêm Tri phủ đại nhân sao?
Nhéo chóp mũi Tả Thiệu Khanh, Lục Tranh ôm người đến trên ghế, đường nhìn rơi ở trên bàn, hóa ra là một bức tranh.


Tả Thiệu Khanh “ai nha” kêu một tiếng, luống cuống tay chân che lại bức tranh, lỗ tai mang theo chút hồng, ấp úng giải thích: “Hôm nay tâm tình tốt, cho nên muốn luyện viết chữ.”


Khóe miệng Lục Tranh nhếch lên tạo ra một độ cong đẹp mắt, từ tay y đoạt lấy tờ giấy tuyên thành kia, cẩn thận xem xét chỉ ra mấy khuyết điểm lớn: “Lông mi quácao…thần sắc đôi mắt chưa đủ…bờ môi hơi dày một chút…như thế nào, ở trong mắt Khanh Khanh, bản công là một người nhã nhặn văn nhã?”


Bức tranh này dưới ngòi bút của Tả Thiệu Khanh, chính là dựa theo Lục Tranh làmnguyên mẫu, rồi lại cộng thêm trí tưởng tượng của mình, sửa nam nhân anh dũng kiên nghị thành một công tử văn nhã, nếu không phải lúc này có người thật so sánh,còn thật sự không hề có cảm giác không hòa hợp.


“Hay là nói…Khanh Khanh ngại bản công quá mức thô bỉ, thích loại hình văn nhânnày?”


“Đương nhiên không phải.” Tả Thiệu Khanh thề thốt phủ nhận: “Em chỉ là muốn nhìn vẻ mặt khác của anh là dạng gì, anh nghĩ nhiều rồi.” Y làm sao sẽ thích văn nhân nhã nhặn, ngụy quân tử miệng đầy nhân nghĩa đạo đức y thấy nhiều, những người đó chỗ nào so với Lục Tranh nhà y? Chẳng qua là muốn nhìn một chút Lục Tranh kiểu dáng khác sẽ là bộ dáng gì.


“Kết quả? Nhìn thấy ta như vậy thì rung động?” Lục Tranh cúi đầu ngửi hương mựcnhàn nhạt trên người y, tay chậm rãi chuyển đến phần dưới eo y.


Tả Thiệu Khanh ngẩn đầu nhìn hắn, lại nhìn bức họa trong tay, rất chắc chắn lắc đầu: “Vẫn là như vậy tốt nhất.” Tuy Lục Tranh mặc kệ bộ dáng gì y đều thích, nhưng cảm thấy người kia trong bức tranh không phải Lục Tranh.


Mắt thấy vẻ mặt Lục Tranh từ âm u chuyển sang sáng lạng, Tả Thiệu Khanh cũng mặt mày hớn hở, y dịch chuyển bàn tay chuyển động không ngừng của Lục Tranh, đứng dậy rời khỏi lồng ngực hắn: “Trước dùng bữa, vật nhỏ chắc đói bụng lắm rồi.”


Tả Tiểu Lang ở nha môn chơi điên cuồng một ngày, mới vừa rồi bị La Tiểu Lục ôm đi tắm, lúc này đang ủ rũ ngồi bên cạnh bàn ăn, buồn ngủ đến mức mí mặt đánh nhau.
“Hôm nay học cái gì?”Thanh âm Lục Tranh có chút lạnh, khiến Tả Tiểu Lang khôngtự giác dựng thẳng lưng.


Bé nâng lên tinh thần, dưới ánh mắt của Lục Tranh quay đầu nhìn Tả Thiệu Khanh,trong mắt thú con giống như mang theo khẩn cầu.
Người bé sợ nhất vẫn là Lục Tranh, tuy quan hệ hai phụ tử so với lúc mới đầu thì tốt hơn nhiều, nhưng chỉ cần Lục Tranh lên tiếng, Tả Tiểu Lang tuyệt đối không dám phản bác.


Mỗi ngày lẻ, bé theo bên người Lục Tranh luyện công, cho dù là đứng trung bình tấn bé cũng có thể ngoan ngoãn hoàn thành yêu cầu, nhưng đã đến nha môn Tri phủ liền không giống, dưới mí mắt một đám đại nhân dung túng bé, trò chơi đứa bé ở tuổi này chơi bé cũng sẽ chơi.


Tả Thiệu Khanh chỉ yêu cầu bé mỗi ngày học ba chữ lớn, biết viết biết đọc, cho nên Tả Tiểu Lang nhỏ giọng trả lời: “Biết viết tên phụ thân.”
“Chỉ như vậy?”


Tả Tiểu Lang cúi đầu không nói, cuối cùng vẫn là Tả Thiệu Khanh cười ha ha: “Em vốn tính đợi bé năm tuổi mới để cho bé nghiêm túc nhập học, hiện tại chẳng qua là vừa học vừa chơi, mỗi ngày học mấy chữ cũng đủ.”
“Mẹ nuông chiều thì con hư.”


Khóe miệng Tả Thiệu Khanh co rút, rất muốn phản bác mình không phải là mẫuthân, mình là phụ thân.
“Bé mới ba tuổi, còn sớm.” Tả Thiệu Khanh giải thích như thế.
“Bản công ba tuổi đã thuộc tam tự kinh, thiên tự văn, bắt đầu học tứ thư.”


Tả Thiệu Khanh kinh ngạc nhìn về phía hắn, mặc dù biết Lục Tranh từ nhỏ không có thời gian vui đùa, nhưng ba tuổi liền dũng mãnh như vậy, chỉ sợ tất cả đau khổ phải chịu không phải người thường có thể chịu được.


Y gắp đồ ăn cho Lục Tranh, ánh mắt thương cảm nói: “Dùng bữa, ăn nhiều một chút bồi bổ. Chỉ có điều là người từng trải, anh sao có thể để cho Tả Tiểu Lang chịu khổ anh từng chịu?”


Khóe miệng Lục Tranh mấp máy, rất muốn nói truyền nhân phủ Trấn quốc công không có người nào không phải trải qua như vậy, nếu không năm đó hắn mười mấytuổi liền lên chiến trường, chết như thế nào cũng không biết.


“Em cũng không muốn nó tương lai cái gì cũng không biết, muốn thành công từ nhỏ không chịu chút khổ thì sao làm được?”


“Cái này cũng chưa chắc, loại việc này cũng không giống như trồng lương thực, anh vứt xuống hạt giống gì liền nảy mầm cho anh hạt giống đó, nước mưa nhiều, mọcthành ngọn cỏ cũng không nhất định.”
Lục Tranh nhịn không được, dùng đũa gõ đầu y: “Già mồm át lẽ phải.”


Tả Thiệu Khanh hướng con trai le lưỡi, chớp chớp mắt: “Con trai, nghe thấy cha con nói chưa? Vì tương lai của con, chúng ta vẫn phải nghe theo nghiêm khắc đối đãi.” Về phần phương pháp nghiêm khắc như thế nào, vẫn là do y định đoạt.


Tả Tiểu Lang nghe không quá hiểu, chẳng qua cũng biết hai vị phụ thân cãi nhau là bởi vì mình, cho nên ngoan ngoãn cầm đũa, dùng đũa không quá thuần thục gắp đùi gà cho hai người, ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn nói: “Phụ thân, cha, Tiểu Lang sẽ nghe lời.”


Tả Thiệu Khanh mềm lòng rối tinh rối mù, xoa đầu bé nói: “Tiểu Lang ngoan ngoãn nhất.”
Lục Tranh hừ nhẹ một tiếng, nhưng là thuận tay gắp cho Tả Tiểu Lang miếng thịtnướng lớn: “Ăn cơm.”


Sau khi ăn cơm, Tả Tiểu Lang rất tự giác đi luyện chữ to, vừa vặn Vương Chấn Hải đến cửa, Tả Thiệu Khanh dùng lý do này cự tuyệt hắn ta thăm viếng.


Vương Chấn hải tay chân luống cuống đứng ở đại sảnh, trên vị trí chủ thượng chỉ cóTả Thiệu Khanh ngồi, Lục Tranh mang theo đám thuộc hạ của hắn ở thư phòng nghị sự.
“Thảo dân hôm nay đến, kì thật còn có một việc.”


“A? Nói xem.” Tả Thiệu Khanh đưa tay là động tác mời: “Ngồi xuống nói chuyện.”
Vương Chấn Hải tại lúc y đưa tay ngồi nửa bờ mông lên ghế, có chút lo lắng không yên nói: “Đại nhân, hôm nay quan phủ phát ra bảng quan là thật sự sao?”


Tả Thiệu Khanh vẻ mặt nghiêm nghị, nghĩa chính ngôn từ:“Đây là đương nhiên, quan phủ khi nào đã làm ra việc lừa gạt dân chúng chưa?”
Có lẽ là theo Lục Tranh đã lâu, thời gian dần qua Tả Thiệu Khanh nhiễm một chút uynghiêm của Lục Tranh, khiến cho người rất dễ dàng coi nhẹ tuổi tác và tướng mạocủa y.


“Hạ dân không phải ý này, chỉ là…không biết đại nhân đối với thương nhân biển đắc cử có yêu cầu như thế nào?”
Tả Thiệu Khanh bình tĩnh uống trà, trực tiếp chỉ ra: “Là Vương đương gia bảo ngươi tới hỏi đi?”


Lúc trước bố trí phòng vệ hải cảng, đội thuyền quan phủ đầu tiên bắt được chính là Vương gia, vừa vặn trên mấy chiếc thuyền kia không chỉ có quặng sắt số lượng lớncòn có mười mấy nữ tử tướng mạo xuất sắc, dáng người diêm dúa lòe loẹt.


Gần nửa năm qua, gia đình phú quý dần dần đam mê vũ cơ đến từ hải ngoại, quần áo và trang sức xa hoa, lộ nửa bộ ngực sữa và cái eo nhỏ đều mê hoặc nam nhân đếnmất hồn mất vía.


Nam nhân từng thu dùng những vũ cơ này đều khen ngợi, nghe nói những vũ cơ này thủ đoạn trên giường tuyệt vời, làm cho nam nhân muốn ngừng mà ngừng không được.


Bởi vậy không ít thương nhân biển liền bắt đầu kinh doanh cửa làm ăn này, từ hảingoại mua được không ít nữ tử trẻ tuổi được huấn luyện, bất kể là bán hay tặng đềulà lời không lỗ.


Mà những vũ cơ Vương gia mua được có mấy người sau khi trải qua điều tra vậy mà thật sự là mật thám do một quốc đảo phái tới, vì vậy Tả Thiệu Khanh không hề lưu tình phái người bắt giữ Vương đương gia.


Sau đó đã phán quyết tội danh Vương đương gia ba năm tù giam, Vương gia thuận lý thành chương đến trong tay Vương Húc.
Vương Chấn Hải biết rõ phân lượng của mình, rất thành thật gật đầu.


“Ngươi trở về nói lại cho Vương đương gia, việc này bổn quan là muốn tiến hànhcông bằng, nếu Vương gia thực lực hùng hậu vượt qua thương nhân biển khác, lại cóthể đồng ý quan phủ phân phối quyền lợi, hạng mục quyền kinh doanh này sẽ là của Vương gia.”


Tả Thiệu Khanh nói xong thì sai người tiễn khách, Vương Húc chỉ cần là người thông minh, thì nhất định có thể hiểu rõ ý của y.
Ngâm ca tiểu khúc đi về phía thư phòng, còn chưa vào cửa chợt nghe thấy thanh âm tranh cãi kịch liệt.


Y gõ cửa, đợi nghe thấy thanh âm Lục Tranh hưởng ứng mới đẩy cửa vào, vừa liếc mắt nhìn qua, lập tức vui vẻ.


Trong thư phòng tràn ngập khói thuốc súng, Lương Tề và Tống Hán Lâm làm sao lại đánh lên, Lục Tranh đứng ở trước bản đồ biển cực lớn hết sức chuyên chú nhìn, thỉnh thoảng cùng thuộc hạ trao đổi vài câu, Tả Tiểu Lang ngồi ở trước bàn nhỏ thuộc về bé nghiêm túc luyện chữ, nhìn thấy Tả Thiệu Khanh vào lập tức bay nhào qua.