Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 214

“Lục công gia đến rồi…” Cùng với một tiếng la lên, quan viên lớn nhỏ trong nha môn Tri phủ đồng loạt đi ra ngoài nghênh đón.
Lục Tranh ôm Tả Thiệu Khanh xuống ngựa, động tác dịu dàng chu đáo thiếu chút nữa chói mù mắt mọi người.


Tả Thiệu Khanh nhịn không được trợn trắng mắt liếc hắn, người này gần đây ở trước mặt người ngoài nhiệt tình sắm vai chồng hiền, hận không thể để cho toàn bộ bách tính Hạc Thành đều nhìn thấy bộ dáng thân mật gắn bó của bọn họ.


Sau khi Lục Tranh ôm Tả Thiệu Khanh xuống ngựa, cũng không lập tức buông y ra, mà là ôm eo y đi về trước, bị khuỷu tay Tả Thiệu Khanh chọc bụng: “Mau buông tay! Bao nhiêu người đang nhìn đó.”


“Em không thích?” Lục Tranh nghiêng đầu nhìn lỗ tai đỏ ửng của y, trêu ghẹo nói: “Mỗi lần nhìn thấy người kia, em không phải bộ dáng hận không thể giấu bản công đi sao?”
“Em mới không có.” Tả Thiệu Khanh thẹn quá hóa giận, tâm tư nhỏ của mình bị Lục Tranh vạch trần, còn có việc hắn không biết không?


Lục Tranh cười nhẹ hai tiếng, đợi đi đến trước mặt mọi người mới thu hồi bộ dángtươi cười, mặt nghiêm túc gật đầu với Tưởng Hằng Châu và Hình bộ thị lang dẫn đầu.


Ánh mắt Tưởng Hằng Châu cố tình vô tình rơi vào trên eo Tả Thiệu Khanh, nhìnhình ảnh phu phu hài hòa này chướng mắt nói không nên lời, hắn ta lặng lẽ nhìnchung quanh, phát hiện bách tính Hạc Thành đối với hành vi của hai người vậy mà không có vẻ mặt chống đối chán ghét, chẳng lẽ chỉ có mình mới có tâm lý hẹp hòinhư thế sao?


“Tưởng đại nhân, chúng ta lại gặp mặt.” Tả Thiệu Khanh chắp tay về phía Tưởng Hằng Châu, cười đến bộ dáng vô cùng tự nhiên, trên thực tế lại tách quan hệ của haingười ra.


Y không thể không phát hiện ánh mắt quái dị của Tưởng Hằng Châu mỗi lần nhìn thấy y và Lục Tranh đứng chung một chỗ, tuy rất nhanh liền che giấu, nhưng Tả Thiệu Khanh đối với hắn ta chú ý quá nhiều, cũng không khó phát hiện.


Chỉ có điều những cái này không quan trọng, dù sao mặc kệ hắn ta có tâm tư gì, đờinày cũng không thể thành tình địch của y.


Đời trước chưa từng tiếp xúc với Tưởng Hằng Châu, cho nên y sẽ tin tưởng lời đồn đãi kia không nghi ngờ, nhưng đời này, từ mấy lần tìm tòi nghiên cứu phát hiện,Tưởng Hằng Châu là nam nhân tự gò bó đến gần như hà khắc với bản thân, chỉ cầnlà việc vi phạm điểm mấu chốt lễ chế, vi phạm đạo đức hắn ta tuyệt đối không làm.


Nói cách khác, cho dù hắn ta thật sự sinh ra cảm tình với Lục Tranh, trở ngại thế tục, hắn ta không thể nào sẽ thừa nhận đoạn tình cảm này.


“Lục công gia, Tả đại nhân bình an.” Chúng quan viên đi đầu hành lễ, Tưởng Hằng Châu lúc này mới lộ ra vẻ mặt tươi cười với Tả Thiệu Khanh: “Thiệu Khanh, đã lâu không gặp, vi huynh đoạn đường này nghe nói không ít việc về ngươi.”


“A? Lại có lời đồn đãi gì mới xuất hiện sao?” Tả Thiệu Khanh nháy mắt máy cái, bộ dáng không tim không phổi.


Hình bộ thị lang bên cạnh bắt được cơ hội, giành trả lời trước nói: “Các bách tính đều truyền,Tả đại nhân thần cơ diệu toán, không chỉ biết trước Lục công gia gặpnạn, còn có thể lập ra kế hoạch cứu viện hoàn mỹ, thậm chí ở trên biển rộng mệnhmông chuẩn xác không sai tìm được tăm tích của Lục công gia, trợ giúp Lục công gia một mẻ hốt gọn hải tặc, thật là thần nhân.”


Tả Thiệu Khanh biết hắn ta cố ý nịnh nọt, tự nhiên sẽ không tiếp lời, khiêm tốn hai câu cũng tán dương đối phương một trận, hai người hoàn toàn không xuất hiện cùng một lúc trong nháy mắt liền xưng huynh gọi đệ.


Lục Tranh nhíu mày nhìn những quan văn này mồm mép có thể so với dao găm, rõràng là một câu đơn giản, lại có thể nói vô cùng khó hiểu lại liên quan đến một đoạn điển cố của thánh nhân, chua đến đau dạ dày người ta.


“Trước đi vào.” Lục Tranh đẩy Tả Thiệu Khanh đi về trước hai bước, tiên phong đi vàonha môn Tri phủ.


Sau khi Lâm Chí Hào bị giam, đám người thuộc nha môn Tri phủ trong lòng đều bàng hoàng, sợ bị liên lụy, vì vậy cả đám làm việc vô cùng ra sức, tất cả đến cửa tặng quà đều bị đuổi đi, thanh lâu sở quán một bước cũng không vào, uống rượu xã giao hết thảy chấm dứt, mỗi ngày ngủ sớm dậy sớm, hơn phân nửa thời gian đều tiêu hao trên công việc.


Biết được có khâm sai sắp đến, bọn họ càng là hợp lực chải chuốt chỉnh lý Hạc Thành một lần nữa, tất cả ăn mày đầu đường quần áo lam lũ đều được thu xếp thỏa đáng, tặc tử trộm vặt móc túi trên đường toàn bộ mời đi ăn cơm tù, chỗ nào xảy ra việc đánh nhau ẩu đả tuyệt đối trước tiên bị tuần tra bộ khoái mang đi, trong chốclát, trị an Hạc Thành ngược lại so với lúc Lâm Chí Hào tại vị còn làm tốt hơn.


Lúc này trong nha môn Tri phủ, mặt gạch sạch sáng bóng đến mức người có thể soi gương, hoa cỏ cây cối sum xê hương hoa, tinh thần tôi tớ vệ nha vô cùng phấn chấn,bộ dáng oai phong khoan thai nhất.


Tả Thiệu Khanh vừa đi vừa gật đầu, không tệ không tệ, nha môn Tri phủ này sáng bừng lên rất có thể lừa gạt người, xem ra vì tiếp đãi khâm sai đại nhân, nha môn bỏ ra không ít tiền vốn.


Người đến đông đủ, nên tuyên chỉ thì tuyên chỉ, nên tiếp chỉ thì tiếp chỉ, Tả Thiệu Khanh tuy biết việc trước tiên sẽ khen ngợi mình, lại không nghĩ rằng thánh chỉ đầu tiên vậy mà chính là truyền cho mình.


Đoạn dài đầu tiên là ca ngợi, Tả Thiệu Khanh nghe thấy một câu như vậy: “Trẫm lúctrước chỉ biết Tả lang trung tài trí nhanh nhẹn, thông minh hơn người, chưa từngnghĩ ái khanh vẫn là hữu dũng hữu mưu, không sợ sống chết văn võ toàn tài, trẫmcảm thấy rất vui mừng, đặc biệt thăng chức ái khanh làm Tri phủ Hạc Thành, đươnghàm Tứ phẩm…”


Tả Thiệu Khanh lập tức có loại cảm giác có bánh từ trên trời rớt xuống, vẫn là bị nện đến choáng váng, sau khi tiếp chỉ tạ ơn, chống lại hơn mười tầm mắt ý tứ hàm xúc không rõ hỏi Tưởng Hằng Châu: “Tưởng huynh cũng biết dự tính hành động lần này của hoàng thượng?”


Tưởng Hằng Châu hiển nhiên cũng là vừa biết nội dung thánh chỉ, ánh mắt phức tạp nhìn về phía y, lập tức chúc mừng một câu: “Thiệu Khanh không chỉ cứu vớt mấy trăm mạng người, hơn nữa là công thần vạch trần Tri phủ thông đồng với địch bán nước, nhân tài như vậy, hoàng thượng mắt sáng như đuốc, tất nhiên sẽ không bỏ qua.”


Tả Thiệu Khanh nhíu mày, y năm nay chỉ 14 tuổi, lại đi đến độ cao rất nhiều quan viên cả đời không thể đạt tới, tin tưởng tin tức này truyền đi, chỉ sợ thanh âm nghi vấn nhiều hơn khen ngợi.


Kế tiếp Tưởng Hằng Châu lại tuyên đọc mấy bản thánh chỉ, Lâm tri phủ xét nhà,tạm giải vào đại lao, đợi Hình bộ sau khi kết án xét xử, Lương thị lang có công tiêu diệt, ban thưởng Tam Đẳng Tử Tước, thưởng hoàng kim ngàn lượng, đồng ruộng phì nhiêu trăm mẫu, Thông phán Hạc Thành công lao nổi bật, tạm thời thay thếchức vị Đồng tri…”


Sau khi tiếp xong thánh chỉ, Tả Thiệu Khanh lấy lý do có công việc trên người kéo Lục Tranh rút lui trước, vừa về tới Tào bang, Tả Thiệu Khanh liền tiện tay ném thánh chỉ tới trên bàn, lông mày nhíu chặt, trên mặt hoàn toàn không có vui sướng thăng quan.


Lục Tranh nhận lấy thánh chỉ cất vào trong hộp xong, lúc này mới đi đến cạnh Tả Thiệu Khanh ngồi xuống: “Làm sao vậy? Thăng quan phát tài chính là chuyện vui lớn đời người, vì sao lại không vui?”
Tả Thiệu Khanh tựa trên người hắn, thở dài: “Hoàng thượng không phải lại đem công lao của anh chất lên người em chứ?”


“Em nghĩ như vậy?” Lục Tranh nhìn thẳng mặt y, nhìn chằm chằm vào con ngươitrong suốt của y.
“Chẳng lẽ không phải?” Tả Thiệu Khanh duỗi ra năm ngón tay, một ngón một ngón liệt kê ra lý do, cuối cùng bản thân nói đến vô cùng buồn rầu.


Dựa vào công lao của y, thăng quan không tính là gì, nhưng chỉ cần cân nhắc đếntuổi và tư lịch của y, hoàng thượng cũng không nên để cho y đảm nhiệm chức vị Tri phủ, nhiều nhất có thể giống như Lương Tề, cho một chức suông, ban thưởng chúttài vật.


Tri phủ một quận, thực quyền nắm giữ trong tay so với tiểu lang trung lớn hơn, hoàng thượng đây là có bao nhiêu hào phóng?
Rõ ràng lúc đầu cho y làm quan còn rất miễn cưỡng, lúc này mới nửa năm, thay đổi cũng quá lớn.


Lục Tranh kéo người lên đùi xong, cẩn thận giải thích cho y nghe: “Hành động lầnnày của hoàng thượng mặc dù khiến người hơi ngoài dự tính, nhưng cũng không phải không thể tìm ra dấu vết, hắn thăng chức cho em làm Tri phủ Hạc Thành, đầutiên là thưởng thức tài hoa của em, thứ hai, cũng có thể nhân cơ hội này khảonghiệm em một chút, thứ ba, có em ở Hạc Thành làm quan, thủy sư cũng có thể dùng tốc độ nhanh nhất lớn mạnh, về phần thứ tư…”


“Còn có thứ tư?”
Lục Tranh nhìn Tả Thiệu Khanh bộ dáng trố mắt im lặng, cười nói: “Thứ tư, Hạc Thành chính là nguồn gốc thu thuế quan trọng của quốc khố, tìm một Tri phủ hiểurõ tận gốc rễ lại gia tài bạc triệu so với một Tri phủ bên ngoài thanh liêm, âm thầmtham lam thì tốt hơn bao nhiêu?”


Nói đến tiền, trong lòng Tả Thiệu Khanh bắt đầu chuyển động, Lâm gia sớm bị bọn họ vào xem một lần, lúc ấy tài vật tìm được khiến cho y hiểu, câu “ba năm làm Tri phủ mười vạn tiền hoa tuyết” kia cũng không phải đùa.


Y chỉ lấy vài thứ khiến người trông thấy mà thèm, còn tài vật khác một phần cũng không động, đợi Tưởng Hằng Châu đến xét nhà.


Tả Thiệu Khanh suy nghĩ cẩn thận mấu chốt trong đó cũng liền trở lại bình thường, chỉ là âm thầm oán thầm, Chiến Viên Phong cho là y sẽ là vị quan tốt thanh liêm chính trực, nào biết được y có một tật xấu thích tài vật này?


“Tri phủ làm ba năm, này chẳng phải là phải cùng anh tách ra?” Tả Thiệu Khanh ômcổ Lục Tranh, dùng má cọ vai hắn.


“Em cho rằng thủy sư là luyện nhanh như vậy? Thời gian ba năm, có thể để cho bọnhọ tự mình ngăn chặn một phía cũng không tệ rồi.” Mục tiêu của hắn là thành lập mười vạn binh lính hải quân, toàn bộ năm thủy sư vùng duyên hải hai vạn lính, chỉ cần không gặp phải hải chiến quy mô lớn, những người này đủ sức bảo vệ vùng duyên hải an toàn.


Tả Thiệu Khanh cười híp mắt: “Nói cách khác, ba năm sau này anh cũng sẽ ở lại Hạc Thành?” Tuy không xác định Lục Tranh phải hay không cố ý vì y ở lại, nhưng tin tức này với y mà nói là quá uất ức.


Lục Tranh nâng cằm y lên: “Chỉ cần Tả tri phủ ngoan ngoãn phối hợp với bản công,bản công nhất định sẽ khiến cho không hải tặc nào dám vào Hạc Thành trong vòngngàn dặm.”
Tả Thiệu Khanh nghiêng đầu qua, nói thầm:”Biết đâu trong ngàn dặm vốn không có hải tặc?”


“Vậy, bản công bảo vệ Tả tri phủ bình an ba năm như thế nào?”
“Bảo vệ một tấc cũng không rời?” Tả Thiệu Khanh nhướng mày.
“Ừm…hay là theo bên mình bảo vệ.” Lục Tranh sáp đến nhẹ giọng trả lời.


Tả Thiệu Khanh tưởng tượng tình cảnh bản thân mỗi ngày đi nha môn sau lưng mang theo Trấn quốc uy danh hiển hách, sợ là tuyệt đối sẽ không có người dám quấy rối?


Y nhếch môi không tiếng động cười, cho đến khi bị Lục Tranh cắn cổ, mới ý thức được cái gọi là theo bên mình bảo vệ có lẽ cũng không tốt đẹp như bản thân tưởng tượng.
>