Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 210

Cách nửa tháng, Tào Tông Quan lần nữa tiến vào tẩm cung Thiên Phượng đế, ánhmắt cương nghị, mang theo một luồng quật cường đập nồi dìm thuyền.


Lần đầu tiên ở trong toà cung điện này qua đêm, đều là giày vò tâm và thân, nhất là lúc hắn phát hiện mình cũng có thể ở dưới thân nam nhân kia cảm nhận được sung sướng, loại dày vò này càng tăng thêm gấp bội.


Hắn cho rằng đây chỉ là một cuộc giao dịch công bằng, hắn trả giá thân thể, đạt được cơ hội bắt đầu một lần nữa, cho nên hắn cũng không e ngại thân thể đau đớn dữ dội.


Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, trong buổi tối hoang ɖâʍ như vậy lại không còn là đau đớn như tê liệt, mà là đổi lấy một loại cảm giác khác, loại cảm giác này đại khái chỉ có thể dùng “tiêu hồn thực cốt” để hình dung.


Tào Tông Quan tuy là cưới một tiểu thϊế͙p͙, nhưng một lần duy nhất kia là xảy ra ở tình trạng bản thân hoàn toàn không tỉnh táo, căn bản không hề nhớ gì, bởi vậy, loại vui sướng này khiến lòng hắn luống cuống.


Không chỉ có hoảng hốt, hắn thậm chí phỉ nhổ bản thân như vậy, mỗi lần nhớ lại một màn hoang ái của chính mình, vẻ mặt liền có thể nhỏ ra máu.
Ở phòng tắm tắm rửa sạch thân thể, Tào Tông Quan thay một bộ áo ngủ đã được nội thị chuẩn bị xong, chậm rãi đẩy ra cánh cửa phòng ngủ.


Trong phòng ngủ đèn đuốc sáng trưng, nhưng không có thân ảnh nam nhân kia, Tào Tông Quan nhẹ nhàng thở ra, không thể phủ nhận, hiện tại mỗi lần cùng Chiến Viên Phong gặp nhau, đều trở nên vô cùng không tự nhiên.


“Phanh.” Bên cạnh truyền đến tiếng vang thật lớn, Tào Tông Quan vừa đặt chân ra liền thu vào, nơi đó là thư phòng nhỏ của Chiến Viên Phong, nhìn ra hắn ta đang ởbên trong.


Chỉ là không biết lúc nào khiến cho hắn ta tức thành như vậy, ở chung lâu như thế,hắn cũng xem như đã quen Chiến Viên Phong bình thường bộ dáng cười hì hì, lúcnày hắn ta vẻ mặt nghiêm nghị, nhất định là xảy ra chuyện lớn.


Chẳng qua, việc của đế vương chỗ nào có tư cách cho hắn tham dự, vẫn là ít nghe ítnhìn thì tốt hơn.
Chiến Viên Phong cũng là vừa nhận được tình báo, bởi vì nhìn thấy là tuyến báo từ Hạc Thành truyền đến lập tức mở ra nhìn, chỉ là không nghĩ tới sẽ nhìn thấy tin tứclong trời lở đất như vậy.


Một Tri phủ nho nhỏ, cũng dám cùng hải tặc cấu kết, mơ ước vây hãm Trấn quốc công vào chỗ chết, là ai cho gã ta lá gan lớn như trời này?


Việc Lục Tranh mang người ra khơi hắn là biết. Lúc đầu nhận được bản đồ cơ cấu chiến thuyền, hắn còn mừng rỡ vài ngày, nếu thủy sư có thể lắp thêm mười chiến thuyền như vậy, Đại Ương lo gì không mạnh?


Không có hoàng đế nào không hy vọng quốc gia của mình trở nên cường đại, khiến người nghe uy danh đã sợ mất mật, muốn cho các nước khác thần phục, thứ nhất phải dựa vào quân đội cường đại vô địch, hai cần nhờ sức mạnh kinh tế khếch đại.


Năng lực dẫn binh của Lục Tranh từ lúc hắn đả bại Bắc Địch có thể nhìn ra, giao thủy sư giao cho hắn, Chiến Viên Phong là yên tâm 100%, trước khi chi tinh binh này còn chưa huấn luyện thành, hắn ta đều phải dựa vào Lục Tranh.


Hiện tại vậy mà có người vì ân oán cá nhân muốn kéo chân sau của hắn ta, còn là dùng loại thủ đoạn hạ lưu này, này còn chịu nổi sao?


“Hoàng thượng, Tào công tử đã đến.” Một gã nội thị áo lam sau khi thông báo cẩnthận nghiêm túc nhặt từng mảnh sứ vỡ trên mặt đất, đầu cũng không dám ngẩng lên.


“Ừ.” Chiến Viên Phong lên tiếng, nhưng lại ngồi không nhúc nhích, nói với nội thị quỳ trên mặt đất: “Bảo hắn ngủ trước đi, trẫm còn việc phải xử lý.”
“Vâng.”


Tình báo trong tay Chiến Viên Phong cũng không kỹ càng tỉ mỉ, hắn đem chuyện này hết lần này đến lần khác suy nghĩ tìm tòi mấy lần, bài trừ khả năng Lục Tranh tự biên tự diễn mong muốn diệt trừ Lâm Chí Hào, đồng thời tăng quân số nhân thủ sắp xếp vào tất cả các thành quận chủ.


Tào Tông Quan nghe xong lời của nội thị, biết đêm này sẽ không xảy ra cái gì, chỉ có điều Chiến Viên Phong không mở miệng bảo hắn đi, hắn cũng không thể rời đi trước, vì vậy lên giường bọc chăn đi ngủ.


Nếu như đổi thành phi tần hậu cung, lúc này hoặc là lo nghĩ chờ đợi biểu lộ quan tâm, hoặc là lén lút đút lót hạ nhân nhận tin tức, có thể giống như Tào Tông Quan coi như việc này không liên quan đến mình tuyệt đối là số ít.


Nhưng cũng chính là phần thái độ lạnh nhạt này của hắn mới khiến cho Chiến Viên Phong giữ hắn đến bây giờ, ngoại trừ bản thân hắn tự mình gây ra phiền toái, nhưng Tào Tông Quan chưa từng gây ra phiền toái cho hắn ta, càng không chủ động yêu cầu cái gì, hai người cứ như thế bảo trì quan hệ không mặn không nhạt như vậy.


Chiến Viên Phong sắp xếp xong nhân thủ, lại tính toán bản tấu của Lục Tranh lúcnào có thể đến, nghĩ đến phản ứng văn võ cả triều và việc này có hay không có quan viên tham dự.


Hắn không phản đối tranh đấu gay gắt giữa các quan viên, thậm chí còn sẽ giộithêm một chút dầu quạt một chút gió giúp châm lửa, nhưng nếu như loại tranh đấunày đã uy hϊế͙p͙ đến quốc gia và triều đình, hắn ta cũng sẽ không chút do dự ra tay.


Giờ tý qua đi, toàn bộ cung điện im ắng, chỉ có ánh nến ngẫu nhiên sẽ toát ra vàitiếng vang nhẹ, Chiến Viên Phong sai người mang theo một bức mật thư ra khỏicung, sau đó bước nhẹ chân đi về phía nội thất.


Màn giường màu vàng kim đã buông xuống, thấp thoáng có thể nhìn thấy trên giường rồng ụ lên một cục, hắn đi qua vén màn giường, liền chống lại con ngươi tỉnh táo sáng ngời.
Chiến Viên Phong thích ngắm mắt hắn, vừa đen vừa sáng, thỉnh thoảng để lộ ra buồn khổ và áp lực, nhưng nhiều hơn là kiên nghị.


“Còn chưa ngủ?”
Tào Tông Quan gật đầu, dịch vào giữa giường, nhượng ra hơn phân nửa cái giường.


Chiến Viên Phong cởi quần áo nằm vào ổ chăn, ổ chăn đã có hơi người nên không hềlạnh, đương nhiên, long sàn của hoàng đế chưa bao giờ thiếu người ấm giường, cho dù lúc không gọi người thị tẩm, cũng có cung nữ xinh đẹp chuyên biệt làm ấm chăn.


Chỉ là hắn ta tự hiểu là một nam nhân không cần phải làm đến loại tình trạng này,bởi vậy trên long sàn này cho tới bây giờ cũng chỉ có một mình Tào Tông Quan nằmlên.


Chiến Viên Phong duỗi bàn tay dài ra, kéo người đến bên cạnh, cánh tay hai người kề sát nhau, mặc dù không ôm ấp mập mờ, nhưng độ ấm lẫn nhau từ vải vóc mỏngtruyền đến, cảm giác khác thường dâng lên.


Trong kinh nghiệm cùng giường cùng gối của hai người, luôn tràn ngập kích tình và mồ hôi, kích tình và mồ hôi trôi qua là giấc ngủ thật sâu, giống như bây giờ cái gì cũng không làm thật đúng là không quen.


Tào Tông Quan lại hơi tách ra có chút cự tuyệt, nhắm mắt lại trở mình, đưa lưng về phía Chiến Viên Phong.
Chiến Viên Phong cũng không giận, tính tình người này hắn ta coi như không hiểurõ thì cũng hiểu bảy tám phần, tự nhiên sớm phát hiện hắn kháng cự với việc này.


“Nghe nói hôm qua tại Quốc tử giám, ngươi và con út An quốc hậu đã xảy ra mâuthuẫn?”
Thanh âm trầm thấp mang theo một chút khàn khàn, rơi vào trong lỗ tai Tào Tông Quan.
Hắn xoay người, giọng châm chiếm nhìn Chiến Viên Phong: “Hoàng thượng làmuốn trị tội thảo dân sao?”


Chiến Viên Phong nhướng mi, cười phản bác: “Chỉ là người trẻ tuổi nhất thời xúc động mâu thuẫn nhỏ, có tội gì?”


Hắn là dùng lý do qua loa tắc trách này lải nhải những lão thần kia, đứa con út nàycủa An quốc quốc là già mới có, từ nhỏ đặc biệt cưng chiều, quen coi trời bằng vung,ông ta không phải lần đầu tiên nhận được trách cứ như vậy.


Nếu đối tượng không phải Tào Tông Quan, hắn ta căn bản sẽ không để ý loại việc này.
Nơi có nhiều người sẽ có mâu thuẫn, huống chi trong Quốc tử giám phần lớn là con cháu quyền quý, cả đám mắt cao hơn đầu, có thể ở chung hòa thuận mới lạ.


Tào Tông Quan nửa khép mắt, hồi tưởng đến một màn ngày hôm qua, nếu như không phải nghe một vị bạn đồng môn thuận miệng nói ra một câu, nói vị tiểu Hầu gia này và đại gia Tả gia quan hệ tốt, hắn còn không biết việc này và Tả Thiệu Yến có quan hệ.


Tả Thiệu Yến tại Quốc tử giám vẫn là rất được hoan nghênh, đầu tiên có một đệ đệ gả vào phủ Trấn quốc công, thứ hai có một muội muội gả cho Lại bộ Thượng thư, một bên lại lôi kéo quan hệ với đám học sinh có giá trị.


Về phần mâu thuẫn của hắn và vị tiểu Hầu gia, chẳng qua là những người khác cố tình thăm dò mà thôi.


Thời gian lâu như vậy, Tả Thiệu Yến đại khái là tra được một chút việc, hắn có thể từ đồng đảng phản bội lắc thân biến thành học sinh Quốc tử giám, sau lưng khẳng định có quý nhân tương trợ.


Tả Thiệu Yến có lẽ chính là muốn biết vị quý nhân này là thần thánh phương nào mới làm ra như vậy, chẳng qua gã ta nhất định thất vọng, một Tả Thiệu Khanh ở Hạc Thành xa xa, một Chiến Viên Phong không thể công khai vì hắn ra mặt.


Hắn còn phải cảm tạ An quốc hầu bóc trần việc này ở trước mặt Chiến Viên Phong,khiến cho Chiến Viên Phong dăm ba câu đè ép xuống, nếu gã ta bí mật tìm mình phiền toái, thật đúng là rất khó trả lời.


Lúc mơ màng, hắn hình như cảm thấy có một luồng hơi nóng đến gần mặt, bên tai có người đang nói: “Vốn muốn để ngươi đến tạ ơn…trước bỏ qua cho ngươi lần này.”


Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, bên cạnh đã không có thân ảnh Chiến Viên Phong, rời giường liếc mắt nhìn thời gian, mới phát hiện mình vậy mà ngủ một giấc thẳng tới giờ thìn, hơn nữa thế mà một đêm không mộng, là giấc ngủ ngon hiếm có.


“Tào công tử muốn dùng bữa trước sao?” Sau khi rửa mặt, một nội thị quen mặt nịnh nọt hỏi hắn.
“Không cần.” Hắn hôm nay còn lên lớp, lúc này xuất cung đã sắp trễ, hơn nữa, hắn chưa bao giờ ở chỗ này ăn thứ gì, trừ khi trong đêm bị giày vò hung ác, mới có thể uống chén nước giải khát.


Chiến Viên Phong cười nhạo hắn quá mức cẩn thận, chỉ có hắn tự mình biết, hắn là không muốn cùng Chiến Viên Phong lôi kéo quá nhiều, cho dù là dùng một chút củahắn ta, ăn một hạt gạo một bữa cơm của hắn ta.
“Vậy ngài hiện tại xuất cung sao?”


Tào Tông Quan gật đầu, không hề cấm kị mở ra cửa vào mật đạo, về phần nội thị này có thể tin cậy được hay không cũng không phải việc hắn quan tâm.


Cho đến khi cửa mật đạo đóng lại, nội thị kia mới thu hồi ánh mắt, đồng thời thuhồi bộ dáng tươi cười nơi khóe miệng, quay người rời khỏi tòa cung điện này.