Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 193

Bến cảng sau khi trời tối tuy không bận rộn như ban ngày, nhưng không phải mộtngười cũng không có, dù sao thời gian tàu thuyền rời bến trở về bờ cũng là không cố định.


Một mạch đi qua, Tả Thiệu Khanh nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt biểu cảm không giống nhau, nhưng bọn họ đều có một điểm giống nhau, áo vải ướt mồ hôi dính ở trên người, trên mặt mang vẻ mệt mỏi sau một ngày lao động, vì để kiếm thêm một chút tiền mà không nỡ rời đi.


Y tận mắt thấy một thanh niên nhịn đau đẩy vải bố ướt sũng trên vai, lộ ra máu thịt lẫn lộn trên phần lưng, từ da thịt hơi trắng nõn của người kia có thể nhìn ra, người này hẳn là vừa mới làm người vác thuê không lâu.


Tả Thiệu Khanh đời trước tuy trải qua không như ý, nhưng chưa từng chịu loại đau khổ này, lúc nào thì nhìn thấy những người vì sinh tồn mà bôn ba vất vả?
“Ôi, lại có hai chiếc thuyền cập bờ, tới 30 người… nhanh nhanh, là hiệu buôn Đại Sinh.”


“Ồ?” Tả Thiệu Khanh nghe thấy hiệu buôn Đại Sinh, liền đi theo đám người về phía biển, nếu như y nhớ không lầm, đây là hiệu buôn của chính y.
Nhớ lại lần trước Kha Hữu Lương rời bến đã là việc lúc y thành hôn, mấy tháng trôi qua cũng nên trở về.


Y bắt lấy tay Lục Tranh, kề tai hắn nói nhỏ, sau đó chỉ thấy Lục Tranh quay đầu căn dặn Tống Hán Lâm nói: “Ngươi mang mấy ngươi đi đằng trước giúp đỡ, để cho bọn họ dỡ hàng hóa ở trên thuyền xuống trực tiếp chở đến Tào bang.”


Tống Hán Lâm nghe không hiểu gì cả, Tả Thiệu Khanh đành phải giải thích nói: “Hiệu buôn Đại Sinh kia là sản nghiệp dưới danh nghĩa của ta, quản sự trên thuyền cũng không biết ta đến đây, ngươi đi tìm quản sự của bọn họ đến.”


Tống Hán Lâm bừng tỉnh ngộ, nghĩ thầm, khó trách vị này lúc xuất giá có thể làm ra mười dặm hồng trang, quả thật là thân gia rất giàu có.


Tiếng tăm của hiệu buôn Đại Sinh hiện tại tuy còn chưa đạt tới tình trạng người người đều biết, nhưng ở Kinh đô hầu như là mọi nhà đều biết, bởi vì bên trrong bán rất nhiều thứ bọn họ đều từng ở trong đồ cưới của Tả trạng nguyên nhìn thấy.


Này cũng tính là một loại tuyên truyền, đây là Tả Thiệu Khanh lúc đó cũng không ngờ đến.


Tả Thiệu Khanh và Lục Tranh tìm một quán trà sạch sẽ ngồi xuống, phụ cận bến cảng này vì lưu lượng người lớn, khai trương đủ loại cửa hàng, nhất là trà lâu quán rượu, phần lớn là vì thương nhân khuân vác rời bến trở về mà chuẩn bị.


Người ở trên biển phiêu bạt mấy tháng, đồ ăn khẳng định có hạn, vừa trở về đến bờ, tám phần đều sẽ trước ăn một bữa ngon.


Tả Thiệu Khanh tìm một quán trà lâu vị trí cực tốt, đối diện với hai chiếc thuyền buôn hiệu buôn Đại Sinh ở trên bến cảng, y còn có thể nhìn thấy từng rương hàng từ trên thuyền được dỡ xuống.
Bên ngoài bến cảng đỗ từng hàng xe ngựa, đợi chở những hàng hóa quý giá hiếm có vào trong thành.


Kha Hữu Lương thân thể thấp bé bị đám người chôn vùi, gào lên: “Chậm một chút chậm một chút, bên trong thế nhưng là hương liệu loại tốt nhất, rơi vãi một chút bán các ngươi đi cũng đền không nổi...”


Lúc Tống Hán Lâm men theo thanh âm tìm được hắn ta, Kha Hữu Lương đang chỉ huy người có thể tin cậy chuyển đồ từ trên chiếc thuyền thứ hai đi.
“Kha quản sự?” Tống Hán Lâm dò xét kêu một tiếng.


Kha Hữu Lương lau mồ hôi trên trán, quay đầu đánh giá người gọi mình, thấy hắn ta quần áo bình thường, nhưng khí chất không tầm thường, vì vậy trưng ra vẻ mặt tươi cười hỏi: “Vị tráng sĩ này tìm ta có chuyện gì? Nếu là muốn mua hàng phải đợi ngày mai, hiện tại thật sự rút không ra thời gian rảnh.”


Kha Hữu Lương đã rời bến mấy lần, đụng phải không ít thương nhân chuyên môn đợi ở bến cảng mua hàng, bởi vậy cũng không để ý.
Tống Hán Lâm cúi đầu nhìn mình, nghĩ thầm phong thái này của ta, chẳng lẽ rất giống gian thương?


“Kha quản sự, phu nhân nhà ta ở trà lâu đằng trước đợi, bảo ngươi đi qua mộtchuyến.” Kha Hữu Lương chỉ là một thương nhân, Tống Hán Lâm cũng không quá khách khí.
“Phu nhân?” Kha Hữu Lương còn chưa bao giờ thấy phu nhân nhà ai có thể quangminh chính đại chạy đến loại bến cảng hỗn tạp này.


“Đúng vậy, phu nhân nhà ta họ Tả, nghe nói là đông gia của ngươi.” Tống Hán Lâmthỏa mãn nhìn nam nhân trung niên thay đổi sắc mặt, mở miệng nói: “Chủ tử bảo ngươi vận chuyển những hàng hóa này đến Tào bang, trước cùng ta đi qua, đừng để cho chủ tử đợi lâu.”


“Vâng vâng, ta liền đi.” Hắn ta kéo trợ thủ ở bên cạnh đến, dặn dò vài câu, sau đócùng Tống Hán Lâm đi ra ngoài.


Đợi lúc nhìn thấy Tả Thiệu Khanh, trên khuôn mặt đen sì của Kha Hữu Lương lộ ranét mặt nịnh nọt, hắn ta không có xem nhẹ nam nhân cao lớn cao ngạo ngồi ở bêncạnh Tả Thiệu Khanh, từ tư thế thân mật tự nhiên của hai người có thể đoán ra thân phận của hắn.


Hắn ta hành lễ vấn an, cười hỏi: “Đông gia như thế nào sẽ ở chỗ này? Thật sự là khiến cho tiểu nhân được yêu thương mà lo sợ.”


Tả Thiệu Khanh thấy môi hắn ta khô nứt, cả người còn gầy hơn trước, tự tay rót cho hắn ta chén trà: “Trước uống chén trà, vừa vặn đi ngang qua nghe thấy ngươi trở về, liền dừng lại nhìn một chút.”


Kha Hữu Lương hai tay bưng lấy chén trà, từng ngụm từng ngụm uống vào, thời gian ở trên biển quả thực không phải cuộc sống của người, hắn ta đã bao lâu không uống một chén trà xanh ngon như vậy?


“Đông gia yên tâm, lần này ra khơi tuy gặp hải tặc, nhưng người ngài đưa cho đều rất lợi hại, không có thương vong quá lớn.” Những người kia là trước đó Tả Thiệu Khanh hỏi xin Lục Tranh, bởi vì lần này là hướng về phía mỏ vàng, y không thể không cận thận thận trọng.


“Được, đưa người và hàng đến Tào bang, trước hết để mọi người nghỉ ngơi thật tốt,gia có phần thưởng lớn cho các ngươi.”
“Được.” Kha Hữu Lương cười híp mắt, toàn thân mỏi mệt đều tiêu tan hết, khôi phục bộ dáng khôn khéo thấp hèn vốn có.


Tả Thiệu Khanh từ trà lâu đi ra, ánh trăng sáng trong rơi vãi ở trên bến cảng, để cho người nhìn thấy rõ khung cảnh bận rộn.
Đối với phu khuân vác khiêng một cái túi lớn từ trước mặt đi qua, có người thân thểcường tráng, có người gầy trơ cả xương, mỗi một bước chân đều đi rất khó nhọc.


Tả Thiệu Khanh nhận ra những người vận chuyển hàng hóa này không phải là thương thuyền nhà mình, có lẽ là có thương thuyền khác cập bến.
Một thanh niên gầy gò té nhào trên mặt đất, cái túi nặng nề “bịch” nện vào trên mặt đất, bên trong truyền đến tiếng vỡ vụn rất nhỏ.


“Tìm đường chết, một chút chuyện nhỏ này cũng làm không được.” Một nam tử bộ dáng quản sự xông lên, cẩn thận từng li từng tí mở ra, thấy miếng mộc hương tốtnhất nứt ra thành hai miếng, đau lòng đạp thanh niên kia một cước, trong miệnghùng hổ mắng người.


Tả Thiệu Khanh nhìn thấy thanh niên kia té trên mặt đất, từ quần áo trên người hắn ta nhận ra là người bị thương bả vai lúc trước nhìn thấy, lúc này hắn ta đang co ro ở trên mặt đất tùy ý quản sự kia quyền đấm cước đá.


Tả Thiệu Khanh tự nhận không phải là người có lòng dạ mềm yếu, nhưng lúc này cũng sinh ra một chút lòng đồng cảm.
“Ai…” Một tiếng thở dài truyền vào trong tai, Tả Thiệu Khanh quay đầu nhìn lại, chỉthấy một lão đầu đứng ở bên cạnh, bày quày hàng ở ven đường đối diện.


“Đại thúc vì sao lại thở dài?”
Lão nhân gia kia thấy Tả Thiệu Khanh dung mạo tuấn tú, khí chất xuất chúng, giải thích nói: “Ai, đứa bé kia cũng từng xuất thân thiếu gia, đáng tiếc...”
“Đáng tiếc cái gì?”


“Nhà hắn vốn cũng là nhà đại phú quý, phụ thân và đại ca làm ăn rất lớn, đáng tiếcmột lần ra khơi sau đó vẫn không trở về, này cũng gần một năm, sợ là không vềnữa.”


“Vậy hắn vì sao lại rơi đến tình cảnh như vậy?” Nhà đại phú, dù cho trong nhà khôngcó trưởng bối, cũng sẽ không đến mức luân lạc tới tình trạng làm phu khuân vác?
“Mỗi nhà đều có bản kinh khó niệm.” Lão nhân gia kia lắc đầu thở dài, cũng khôngnói nhiều.


Chung quanh người đi đường phu khuân vác rất nhiều, Tả Thiệu Khanh thính lựctốt, rất nhanh thì nghe được đáp án, hóa ra thanh niên này trước đây chẳng phân biệt được ngũ cốc, con cháu nhà giàu ham hưởng lạc, phụ thân và đại ca sau khi gặpchuyện không may, sản nghiệp trong nhà bị tộc thúc chiếm lấy, hắn ta và thân mẫu bị đuổi đi, từ đó không thể không tự lực cánh sinh.


Đáng tiếc hắn ta không có bản lĩnh gì, cộng thêm tộc thúc âm thầm giở trò xấu, căn bản tìm không ra công việc vẻ vang, chỉ có thể ở bến cảng chuyển đồ kiếm miếngcơm.


Chuyện này ở Hạc Thành dường như không phải bí mật, thái độ của mọi người đối với thanh niên này cũng là trào phúng không hề đồng tình, hiển nhiên người đãtừng là con cháu nhà giàu này cũng không được lòng người.


Ánh mắt Tả Thiệu Khanh rơi vào trên mặt thanh niên đang bò dậy, khi thấy mặt củahắn ta, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Hắn…”
Lục Tranh hiển nhiên cũng chú ý tới khác thường của Tả Thiệu Khanh, theo tầm mắt của y nhìn qua, mày hơi nhíu lại, rất nhanh liền thả lỏng, ôm bả vai Tả Thiệu Khanh nói: “Đi thôi.”


Có lẽ, hắn nên sai người đi tra dò thân thế của Tả Tiểu Lang.
Tả Thiệu Khanh mất hồn mất vía trở về Tào bang, vừa vào cửa đã bị một cục thịt nhỏ ôm đùi, trong thanh âm lanh lảnh mang theo tủi thân: “Phụ thân…”
truyền vào trong tai, khiến lòng người như nhũn ra.


Y ôm lấy vật nhỏ, nhìn chằm chằm vào ngũ quan của bé rất lâu, bất kể là ai nhìn thấy thanh niên vừa rồi, đều có thể nhìn ra ngũ quan của hắn ta và vật nhỏ giống nhau, nếu như nói hai người này một chút quan hệ cũng không có, Tả Thiệu Khanh không tin.


Thanh niên kia sa sút hẳn là việc của năm nay, nhưng Tả Tiểu Lang hẳn là sinh ra không lâu thì bị vứt bỏ, nghĩ như vậy, cong cong vẹo vẹo ở bên trong có lẽ cũng không ít.
“Ta sẽ sai người tra rõ ràng.” Lục Tranh ở bên cạnh nói.


“Ừm, vô luận như thế nào, vật nhỏ là con của chúng ta, người đã từng tổn thương bémột người cũng không thể buông tha.” Tuy y có thể tình cờ gặp Tả Tiểu Lang vẫn là bởi vì cảnh ngộ bi thương của bé, nhưng những người từng tổn thương bé cũng không thể tha thứ.


Hai phụ tử tách ra cả ngày, Tả Tiểu Lang càng thêm kề cận Tả Thiệu Khanh, ngay cả tắm rửa cũng nhất định phải trông coi ở bên cạnh, trong ánh mắt mang theo một tia tủi thân và sợ hãi.


Tả Thiệu Khanh biết bởi vì mình rời đi, khiến cho bé không có cảm giác an toàn, có lẽ bé không nhớ chuyện chính mình bị vứt bỏ, nhưng thời gian qua hình như có thể hiểu rõ bản thân và những đứa nhỏ khác không giống.


Tả Thiệu Khanh vừa bước ra thùng tắm, còn chưa mặc xong quần áo đã bị vật nhỏ ôm cổ, lực bật lên của bé thật sự là vừa cao vừa chuẩn, sức lực trên tay cũng lớn, muốn túm y xuống đều có thể.
“Trước xuống đã, để phụ thân mặt quần áo được không?”
“Phụ thân, ôm…không đi.”


“Phụ thân không đi, chỉ mặc quần áo…” Thấy Tả Tiểu Lang mở to đôi mắt lấp lánh ánh nước nhìn chằm chằm mình, Tả Thiệu Khanh chỉ đành một tay ôm bé một tay kéo quần áo.


Một bàn tay dày rộng ở phía sau lưng y ôm eo y, từ trong tay y tiếp nhận quần áo, sau đó kéo vật nhỏ treo ở trong ngực y xuống đặt dưới đất.
“Anh động tác nhẹ một chút.” Suy cho cùng chỉ là đứa nhỏ, suốt ngày bị ném đến ném đi cũng không sợ ngã.


“Không chết được.” Lục Tranh nghiến răng nghiến lợi nói, vừa vào cửa thì thấy Tả Thiệu Khanh thân thể trần truồng đứng ở bên ngoài bình phong, tâm thần vừa mới kích động lại nhìn thấy một vật nhỏ chướng mặt treo ở ngực y, còn không biết xấuhổ chôn ở trong ngực y, có thể nhẫn nhịn được sao?


“Sau này không cho phép nó và em cùng tắm.”
Tả Thiệu Khanh liếc mắt nhìn hắn, lúc hắn sắp tức giận cười đáp: “Được.”
“Cũng không cho phép không mặc quần áo ôm nó.”
“Là chính nó nhảy lên.” Tả Thiệu Khanh phũ bỏ trách nhiệm nói.


Lục Tranh trừng mắt liếc nhìn Tả Tiểu Lang ngoan ngoãn ngồi dưới đất, đầu rủ xuống giống như một con cún nhỏ bị oan ức.


“Bé cả ngày không gặp em, kích động một chút cũng bình thường, đứa nhỏ đều không phải như vậy sao?” Tả Thiệu Khanh buộc lại dây lưng, bế Tả Tiểu Lang lên, vỗ lưng bé an ủi: “Được rồi, phụ thân mang con đi tắm rửa rồi đi ngủ.”


“Mặc kệ cha con, hắn chính là thùng dấm chua…” Tả Thiệu Khanh tiến đến bên tai vật nhỏ nhỏ giọng nói.
“Hửm?” Lục Tranh ném qua ánh mắt như dao, ý tứ hàm xúc khó hiểu nhìn chằmchằm vào Tả Thiệu Khanh.


“Ta là nói, cha con kì thật cũng rất quan tâm con, chính là mặt lạnh tim nóng, nóinăng chua ngoa nhưng tấm lòng đậu hũ, chúng ta đừng để ý đến hắn.”


Năng lực lý giải của Tả Tiểu Lang có hạn, nghe không hiểu lời quá sâu xa, nhưng lại có thể lĩnh hội ý nghĩa muốn biểu đạt của Tả Thiệu Khanh, bé từ trên vai Tả Thiệu Khanh thò đầu ra, tò mó đánh giá nam nhân được gọi là cha bé, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của người kia, sợ tới mức rụt đầu trở về.


Tả Tiểu Lang đã khắc sâu hình tượng Lục Tranh tàn bạo vào trong tâm linh, cũng không bởi vì mấy câu của Tả Thiệu Khanh mà thay đổi ấn tượng, chỉ có điều…hình như cũng không đáng sợ như vậy.


Lục Tranh nằm ở trên giường, nghe phòng kế bên truyền đến tiếng nước, cùng với tiếng Tả Thiệu Khanh dịu dàng nói chuyện, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt trở nên dịu dàng.


Đứa bé kia mặc dù hơi chướng mắt, nhưng không thể phủ nhận, thế nhưng cảm giác càng giống như một gia đình hơn, khiến cho lòng người cảm thấy ấm áp