Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 133

Sáng hôm sau, Tả Thiệu Khanh cường ngạnh lôi kéo Lục Tranh đi thỉnh an Lão phu nhân, lúc nhìn thấy ánh mắt mập mờ của Lão phu nhân và bọn hạ nhân, Tả Thiệu Khanh lại có chút hối hận.


“Lão bà tử còn tưởng rằng sáng hôm nay không thể nhìn thấy hai đứa nha.” Lão phunhân trêu ghẹo một câu, nói thật, con trai tìm được ý trung nhân cũng không dễ dàng, người cũng sắp hai mươi rồi còn là một kẻ lưu manh (giải thích một tí: người đã hai mươi vẫn chưa kết hôn thì chưa được xem là trưởng thành, lông bông), bênngười ngay cả một gã sai vặt có tướng mạo đẹp, nam sủng luyến đồng cũng khôngcó.


Không hề giống một đại thần tay cầm trọng binh.
Tả Thiệu Khanh cúi đầu xuống, lộ ra cái cổ trắng nõn mang theo màu hồng nhạt, tuy y và Lục Tranh cái gì cũng không làm, nhưng hai người cùng một phòng, nằm chung một giường là sự thật, không thể không khiến người khác nghĩ lung lung được.


Cùng Lão phu nhân dùng bữa sáng phong phú, Tả Thiệu Khanh liền vội vàng cáo từ,tiếp tục ở lại, đối với lời đồn bên ngoài người không biết chuyện khẳng định đã xác định y là nam sủng của Lục Tranh.


Lục Tranh với tư cách là trọng thần triều đình, theo lý sau khi trở lại kinh thành nêntrước tiên đi hoàng cung phục lệnh (báo cáo lại sau khi chấp hành mệnh lệnh),nhưng ngày hôm qua bởi vì chuyện của Tả Thiệu Khanh, hôm nay bất luận nói nhưthế nào đều phải đi gặp Chiến Viên Phong.


Hai người ở cửa nhà mỗi người đi một ngã, lần này, Ẩn Nhất mang theo tám thị vệ quang minh chính đại hộ tống Tả Thiệu Khanh trở lại Tả gia, hơn nữa lấy lý do “Lụccông gia dặn dò, bảo hộ hội nguyên năm nay an toàn” trở về Tả gia.


Mọi người Tả phủ vừa hầu hạ chủ tử dùng xong bữa sáng, quản sự gã sai vặt ra ngoài mua sắm vội vã xông vào, không đợi Tiết thị làm khó dễ liền quỳ xuống nói: “Lão gia, phu nhân, không tốt rồi, đã xảy ra chuyện...”


Tiết thị ném mạnh đũa ném xuống, chất vấn: “Không tốt cái gì?” Sáng sớm liền thấy lời phiền lòng như vậy, mặc cho ai cũng không thoải mái.


Quản sự tuổi cũng hơi lớn dập đầu nói: “Các nô tài vừa rồi ra ngoài mua sắm, ở trên đường nghe thấy không ít lời đồn….đều là nói về Tả phủ chúng ta.”
“Này thì có cái gì? Từ lúc vào kinh, nhà chúng ta lúc nào không có người chỉ trích?Ngạc nhiên cái gì.”


“Lão gia…không phải như thế, ngài không biết bọn họ đều đã truyền cái gì, này…này…” Quản sự dù không sợ hãi lão gia phu nhân, cũng không dám nói ra những lời đồn ác tâm.


“Có lời gì thì nói, ấp a ấp úng làm gì?” Tả Uẩn Văn thấy quản gia vẻ mặt do dự, liềnbiết chỉ sợ lại là lời khó nghe gì, ông ta tâm tư khẽ động, lo lắng hỏi: “Phải hay không là…chuyện đại tiểu thư truyền đi rồi?”


Ông ta liền biết chuyện này giấu không nổi, kinh đô nước sâu như vậy, muốn biết chuyện này không hề khó.


Quản sự kia gật đầu lại lắc đầu, sắc mặt xám tro, cẩn thận từng li từng tí liếc nhìn Tiết thị, quyết định phu nhân không hỏi hắn ta liền không mở miệng, những lời kia từ trong miệng mình nói ra tuyệt đối chiếm không được chỗ tốt.


Thế nhưng Tiết thị làm sao có thể không hỏi? Ý nghĩ của mụ hiển nhiên cùng Tả Uẩn Văn giống nhau, phất tay vẫy lui hạ nhân: “Quản sự Đồng, ngươi nói xem, bên ngoài đến cùng là truyền cái gì?”


Quản sự Đồng xoa lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi ở trên áo bông, cúi đầu xuống nhỏ giọng nói: “Hồi phu nhân, bên ngoài...có người nói, đại gia một lòng muốn trèo lên phủ Hộ bộ thượng thư, vì có thể lấy quý nữ về, muốn bỏ rơi thiếu phu nhân, thiếu phu nhân chỉ là con gái quan thất phẩm tép riu, đích trưởng tôn sao có thể có loại mẫu thân thân phận này…dù cho mang thai cũng không sống quá một tháng…”


“Loảng xoảng leng keng.” Hai cái chén trà đồng thời rơi xuống đất, phu thê Tả thị sắc mặt khó coi khiến cho người nhìn thấy liền sợ hãi: “Tiếp tục.”


Quản sự Đồng đành phải kiên trì nói tiếp: “Còn nói Nhị gia lúc trước là…là phường ác bá, ngang ngược vô lý, ức hϊế͙p͙ nam cường bá nữ, về sau làm điều ác gặp tai ương…tại phố hoa chọc một thân bệnh trở về, hiện tại…hiện tại cùng thái giám không khác nhau...”


Cảm nhận được gió lạnh thổi trong phòng, quản sự Đồng cúi thân thể xuống thấphơn, trán trực tiếp chống ở trên gạch lạnh như băng: “Còn có…bọn họ còn nói…”
“Còn có cái gì?…” Tiết thị cắn vỡ răng, cả người đều run rẩy.


“Còn có người truyền đại tiểu thư…đại tiểu thư sớm thân thể cũng không còn trongtrắng, lúc trước đại tiểu thư ái mộ hư vinh, thiết kế hãm hại vị hôn phu của mình, để cho Tào gia không thể không từ hôn, chính là vì…vì có thể gả cho Lục công gia, đángtiếc…đáng tiếc Ngũ công chúa ghét ác như thù, để cho người trói đại tiểu thư, đạitiểu thư mất tích một ngày, lúc tìm được quần áo không trật tự, đã sớm…đã sớm…”


Tiết thị che ngực hít sâu mấy hơi, đáng tiếc ngực buồn bực không chịu nổi, một hơi không lên nổi, trực tiếp nghiêng ra sau ngã ở trong ngực Chu thị.


Tả Uẩn Văn so với mụ cũng không tốt hơn bao nhiêu, trung niên tài tử bề ngoài phong nhã phong lưu phun ra một miệng máu, cả người đều là không khí trầm lặng không có ánh sáng rực rỡ.


“Lão gia…phu nhân…” Quản sự Đồng vội vàng đứng lên đỡ Tả Uẩn Văn, cùng Chu thịliếc nhau một cái, vội vàng đưa người về phòng.
Lúc Tả Thiệu Yến nhận được tin tức, Tả Uẩn Văn và Tiết thị đồng thời nằm sững sờ ởtrên giường, mắt không tiêu cự, hình dáng giống như gỗ mục.


“Chuyện gì xảy ra?” Gã ta một cước đá ở trên người quản sự Đồng, nghiêm khắc liếc mắt: “Quản sự Đồng, vừa rồi ngươi cùng lão gia phu nhân nói bậy bạ cái gì, làm hạibọn họ thành như vậy, ngươi an tâm cái gì?”


Quản sự Đồng theo tình thế quỳ xuống, giải thích: “Đại gia hiểu nhầm, cho nô tài gan lớn cũng không dám làm hại lão gia phu nhân...là... là lão gia phu nhân nghe xong lời đồn bên ngoài lúc này mới…”
“Lời đồn gì?” Tả Thiệu Yến trong lòng giơ ngón giữa, hơi có dự cảm không tốt.


Quản sự Đồng biết việc nặng nhẹ, những lời đồn này sớm muộn gì cũng phải truyền vào trong tai người Tả gia, dứt khoát lập lại tin tức vừa rồi một lần nữa: “Không chỉ chừng này…”


Ánh mắt Tả Thiệu Yến nhìn chằm chằm như muốn ăn thịt người, quản sự Đồng runrẩy nói: “Còn có người truyền…phu nhân lòng dạ nhỏ mọn, không khoan dung nổi di nương tiểu thϊế͙p͙…không những hại chết mấy thiếu gia không xuất thế, mà ngaycả…mà ngay cả nương thân của Tam gia cũng giết chết…”


“Vô liêm sỉ.” Tả Thiệu Yến một cước đạp người lộn nhào: “Quản gia đâu? …đi tra.” Nhất định phải tra ra là ai tạo ra tin đồn.
Rốt cuộc là ai, vậy mà muốn một mẻ hốt gọn Tả phủ? Tả Thiệu Yến chỉ cảm thấy toàn thân lạnh run.


Những tin tức này tách ra nhìn không tính là gì, nhưng toàn bộ cùng nhau xuất hiện vấn đề liền lớn, nhất định là có người đang nhằm vào Tả gia.


“Ai chọc đại ca tức giận? Thanh âm lớn như vậy bên ngoài cũng nghe thấy.” Ngoài cửatruyền đến thanh âm trong trẻo, mọi người quay đầu, chỉ thấy Tả Thiệu Khanh ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào.
Y sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, hoa phục cẩm y mới bước vào phòng cả đám hạ nhân đều nhìn ngây người.


Tả Thiệu Khanh mỉm cười, nụ cười này khiến cho tất cả mọi người lại ngẩn người: “Phụ thân mẫu thân đâu, đệ vừa về đến liền muốn thỉnh an bọn họ, như thế nào không thấy người?”


Tả Thiệu Yến cũng đồng dạng bị dáng dấp này của y kích thích không nhẹ, Tả Thiệu Khanh như vậy...khí chất cao quý khiến cho người trong lòng lạnh run.


Gã ta nhớ tới những lời đồn đãi bên ngoài, lại nhìn Tả Thiệu Khanh trước mắt đườnglàm quan rộng mở, một miệng ác khí chắn ở ngực, thanh âm lạnh lùng hỏi: “Thiệu Khanh, chuyện bên ngoài là ngươi làm đi?”


Trừ người này, gã ta thật sự không nghĩ ra còn có ai muốn dày công trù tính một gia tộc nhỏ vừa mới vào kinh.
“Đại ca nói cái gì? Tiểu đệ như thế nào nghe không hiểu?” Tả Thiệu Khanh vô tộithuần lương nháy mắt.


Y đi về phía trước vài bước, nhìn thấy phu thê Tả thị nằm song song ở trên giường, kinh hô một tiếng: “Phụ thân mẫu thân, hai người làm sao vậy?”


Y vung chân chạy tới, thấy rõ vẻ mặt hai người, trong lòng vui sướng cười một tiếng, trên mặt tức giận hỏi: “Đây là chuyện gì xảy ra?... Đại phu đâu, tất cả đều là người chết hả?”


Hạ nhân Tả phủ khi nào từng thấy Tam gia phát giận? Cho dù lần đó là xử lý Mã mámá, động thủ cũng là La Tiểu Lục.
Không biết chuyện gì xảy ra, Tam gia lần này đột nhiên trở nên cao lớn, khiến chongười khác lại cũng không có cách nào ở trong lòng sinh ra một chút khinh thường.


Tả Thiệu Yến cười lạnh một tiếng, đi tới bắt lấy cánh tay Tả Thiệu Khanh: “Ngươi đừng giả mù mưa sa, phụ thân mẫu thân chính là bị lời đồn bên ngoài kích thích thành như vậy, những việc này không phải là kiệt tác của ngươi? Ngươi nghịch tử này, vậy mà dám bất hiếu như thế.”


“Đại ca bệnh sao? Như thế nào lại nói bậy như thế?” Tả Thiệu Khanh phất tay của gãta ra, vuốt cánh tay bị nắm đau, xùy cười một tiếng, đến trước mặt Tả Thiệu Yến nói nhỏ: “Đệ đệ hôm qua bị Hình bộ gọi đến, thiếu chút nữa thân rơi vào lao ngục,những cái này không phải cũng là kiệt tác của đại ca sao?”


“Ngươi…” Tả Thiệu Yến không nghĩ chuyện mình làm vậy mà bị Tả Thiệu Khanh pháthiện, vẻ mặt nghiêm trọng chợt lóe lên một tia tàn khốc, gã ta cao giọng nói: “Ngườitới, mang Tam gia trở về phòng trông coi cẩn thận, đồ bất hiếu như vậy, đợi phụthân mẫu thân tỉnh lại xử lý sau.”


Tả Thiệu Khanh chẳng những không sợ hãi, mà còn nghêng ngang đi đến một cái ghế ngồi lên, phủi phủi vạt áo nói: “Đại ca cũng đừng oan uổng người vô tội là ta, rốt cuộc là ai bất hiếu bất nghĩa? Phụ thân mẫu thân thế nhưng bị tai tiếng của ngươi kích thích thành như vậy.”


Quản gia nghe thấy căn dặn mang theo mấy gã sai vặt cường tráng tiến vào, hắn ta nhìn trái nhìn phải hai vị gia, trong lúc nhất thời có chút không biết phải làm sao.


Nếu là một tháng trước, hắn ta nhất định nghe lời đại gia, nhưng Tả Thiệu Khanh giờ phút này, có quý khí và uy thế khiến người khác không có cách nào xem nhẹ.
Tả Thiệu Yến mặt âm trầm, quát lớn: “Quản gia, gia đã sai bảo ngươi còn không làm?”


Quản gia tim xiết chặt, há to miệng, ánh mắt lướt qua trên người lão gia phu nhân còn không biết việc người, hơi cúi người: “Đại gia thứ tội, lão nô liền sai người mang Tam gia trở về phòng trông coi cẩn thận.”
Hắn ta vung tay lên, mấy gã sai vặt cường tráng lập tức đi về phía Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh trên mặt vẫn mang theo nét cười nhàn nhạt, đợi mấy người kia tới gần, một luồng gió mạnh mạnh mẽ quét lên người mấy người kia, cả đám giống như em bé giấy bay ra ngoài.
Trong phòng vang lên tiếng kêu thảm thiết, mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, chỉ thấy một nam tử cao lớn oai hùng đứng trước mặt Tam gia.


Thái dương nam tử mang theo một vết sẹo dài khủng bố, ánh mắt giống như điện, đánh vào trên người có thể khiến cho hai chân người như nhũn ra.
“Ngươi…ngươi là ai?” Quản gia sợ hãi chỉ vào Ẩn Nhất hỏi.


“Lớn mật.” Ẩn Nhất mắt quét qua mấy gã sai vặt nằm trên mặt đất kêu rên, huýt sáo,lập tức có tám đại hán xông vào, tháo tay chân mấy gã sai áp ra ngoài.


Mọi người tuy không rõ lai lịch những người này, nhưng từ quần áo thị vệ thống nhất và động tác chỉnh tề của bọn họ cũng không khó đoán ra, những người này nhất định là phủ vệ của đại gia đình nào đó.


Quản gia nhớ tới Tả tam gia đêm qua ở nhà ai, lập tức bị hù dọa mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cả người cũng lui về phía sau mấy bước.
Tả Thiệu Yến hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm ấy, gã ta so với quản gia sớm biết chuyện của Tả Thiệu Khanh và Lục công gia, trong lòng cũng có chút sợ sệt.


Gã ta đè xuống không vừa lòng trong lòng, vẻ mặt ôn hòa nói: “Tam đệ ngươi làm gì vậy? Sao có thể để cho người ngoài tùy tiện tổn thương người Tả gia?”


Tả Thiệu Khanh tốt tính cười: “Đại ca vừa rồi cũng nhìn thấy, mấy hạ nhân chẳng phân biệt được tôn ti trật tự vậy mà muốn đánh đệ, đệ tuy nói chỉ là thứ xuất, nhưng dầu gì cũng là chủ tử Tả gia, không thể tùy theo bọn họ làm càn như vậy.”


Tả Thiệu Yến nhìn đệ đệ ở trước mặt mình vẫn ngồi ngay ngắn, có chút cảm giác hoảng hốt, mấy tháng ngắn ngủn, đệ đệ này thay đổi khiến cho người khác không dám nhận biết.


Nhưng không thể không nói, vận may của y thật sự là tốt, thi hương thi hội thành tích nổi bật, hiện tại lại được phủ Trấn quốc công ưu ái, những điều này đều là vốn liếng để y cuồng ngạo.


Chỉ là không nghĩ tới, y hiện tại chẳng những dám tính kế toàn bộ Tả gia, còn khôngtôn trọng người bề trên: “Tam đệ, đừng quên người cũng họ Tả.”


Tả Thiệu Yến sắc mặt nặng nề có thể chảy ra nước: “Truyền ra lời đồn như vậy đối với ngươi có chỗ gì tốt? Chẳng lẽ Lục công gia sẽ thích người bôi đen gia tộc như vậy?”


“Đại ca thật sự là hiểu lầm, đệ sao có thể làm ra loại việc đại nghịch bất đạo như vậy,chẳng qua…không có lỗ hỏng gió không thổi đến, muốn người không biết, trừ khi mình đừng làm, làm liền không sợ người biết.”


“Ngươi…” Cho dù Tả Thiệu Yến tính cách trầm ổn cũng bị tức nổ phổi, gã ta hạ giọng khuyên bảo nói: “Đừng tưởng rằng ngươi bây giờ đã có chỗ dựa liền mọi sự đại cát,ngươi cho là Trấn quốc công có thể hậu thuẫn cả đời cho ngươi sao?”


Nói khó nghe một chút, Tả Thiệu Khanh chẳng qua là một nam sủng đồi phong bại tục mà thôi, rốt cuộc là vì cái gì khiến y cho rằng có thể dựa vào thế lực của Trấn quốc công tiêu diệt uy phong nhà mình?
Còn không biết xấu hổ dẫn thị vệ phủ Trấn quốc công vào trong nhà diễu võ dương oai?


“Đại ca lại hiểu lầm rồi, Lục công gia…” Tả Thiệu Khanh hụt hẫng thở dài, bộ dáng nghĩ lại chuyện cũ mà kinh sợ.
Tả Thiệu Yến nhìn ở trong mắt, tâm tư khẽ động, gã ta thở dài ôn hòa nói: “Tam đệ, hai huynh đệ chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không?”


“Được.” Tả Thiệu Khanh vô cùng vui sướng, y đang muốn xem Tả Thiệu Yến còn cóthể xuất ra mánh khóe gì.