Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 124

Ngự thư phòng, trên án Chiến Viên Phong đang bày ba mươi bài thi hội thi, mà hắn ta đang lật qua lật lại bài luận đứng đầu nhìn nhiều lần.
“Được. Dùng thương nuôi chiến, dùng thương nuôi dân, thiệt thòi y dám viết ra.”


Tăng thái phó ở bên cạnh nheo mắt, đứng ra cao giọng nói: “Hoàng thượng, hạ thần cho rằng kẻ này không ổn, thương nhân ti tiện, cũng là đồ gian xảo xảo trá, sao có thể đem chiến sự kí thác trên buôn bán?”


Thủ phụ đại nhân Thương Hiển Dương vuốt chòm râu, cười phản bác: “Tăng thái phó lý giải sai rồi, kẻ này cũng không phải viết kí thác sinh kế Đại Ương kí lên buôn bán, mà trọng điểm trình bày phải phát triển buôn bán, đề cao địa vị thương nhân, quốc gia giàu dân mới cường.”


“Hừ, người sao có thể tục tằng như thế, mọi chuyện đều kí thác tại của cải vàng bạc,tương lai làm quan nhất định là tham quan.”


“Tăng thái phó lời ấy sai rồi, thống trị quốc gia không thể so với văn nhân ngâm thơ đối lập, chỉ cần tinh thần lương thực là được, không có những của cải vàng bạc này,các dân chúng ăn cái gì? Mặc cái gì? Quân lương các chiến sĩ như thế nào?”


Tăng thái phó còn muốn nói điều gì, đã bị Chiến Viên Phong đoạt trước nói: “Hôm nay Đại Ương đang định mở rộng thủy sư, tạo thuyền, trưng binh đều là tốn hao đại ngạch, hộ bộ thượng thư đã không chỉ một lần cùng trẫm than khóc, trẫm cũng mặc kệ thương nhân địa vị như thế nào, có thể làm cho Đại Ương mau chóng giàu có là được.”


Chiến Viên Phong vốn là đối với người Tả gia tương đối hiếu kì, bây giờ sau khi nhìnthấy bài thi của Tả Thiệu Khanh càng là đối với y có vài phần hài lòng, càng muốn gặp thiếu niên lang mới mười bốn tuổi này.


“Đại Ương và Bắc Địch chiến sự vừa ngừng, lúc này chính là cơ hội tốt để Đại Ươngta nghỉ ngơi lấy sức, phải nhanh chống làm quốc khố tràn đầy, nhất định phải dựa vào những thương nhân kia, lúc trước trẫm hủy bỏ cấm biển chính là ý này.”


Thương thủ phụ chắp tay tán thưởng: “Bệ hạ anh minh.”
Tăng thái phó tuy không phục, nhưng đến cùng cũng không dám cùng Chiến Viên Phong đối nghịch, ông ta tuy là thái phó nhất phẩm, nhưng cũng không có thực quyền gì, sức nặng còn không bằng Thủ phụ đương triều.


Chỉ sợ… “Bệ hạ, hạ thần biết được, Tả hội nguyên năm nay mới mười bốn tuổi, dùcho tài đức nhiều mặt, chỉ sợ cũng không cách nào lập tức vì triều đình ra sức.”


Một thư sinh chỉ biết lý luận suông, để cho y chiếm lấy vị trí Trạng Nguyên thật sự không cam lòng, huống chi hội nguyên này còn là họ Tả.


Tăng thái phó năm đó đứng đúng đội ngũ, bởi vậy kéo Tả gia xuống ngựa tự mình bò đi lên, hiện tại hậu sinh Tả gia lại ngóc đầu trở lại, thấy thế nào cũng không thuận mắt.


Chiến Viên Phong khoát tay: “Nói những lời này cũng còn quá sớm, sau khi thi đìnhtrẫm sẽ căn cứ biểu hiện của bài danh cống sinh, việc này cũng không nhọc thái phó phí tâm.”


Đều nói một đời vua một triều thần, Tăng thái phó năm đó là tâm phúc của tiên đế,lúc tiên đế còn không phải thái tử liền dốc sức cho tiên đế, đến thế hệ của Chiến Viên Phong, ngăn cách đã sinh ra, Chiến Viên Phong cũng không cách nào toàn tâmtín nhiệm ông ta.


Còn may hậu bối Tăng gia đều là đồ vô năng, hắn ta cũng không cần lo lắng Tăng gia phát triển lớn mạnh, chỉ cần đợi Tăng thái phó tuổi già trí sĩ, đổi lại người đi lên liền được.


Thấy Tăng thái phó trầm mặc, Thương thủ phủ hướng lễ bộ thượng thư liếc mắt ra ý, sau đó chợt nghe lễ bộ thượng thư nói: “Hoàng thượng, vi thần cảm thấy học sinh đứng thứ hai cũng là người tài có thể đào tạo, thậm chí tính thực dụng so với người đứng đầu cũng không chênh lệch lắm.”


Chiến Viên Phong mở bài thi đứng thứ hai, nhìn sơ qua một lần, liên tục gật đầu: “Quả thật không tệ, một học sinh hiểu rõ thấu triệt việc đồng áng như thế quả thực không dễ.”
Hắn ta mở cuốn thủ nhìn xuống tên, cảm thấy có chút quen thuộc, vì vậy hỏi: “Tưởng Hằng Châu? Người nơi nào?”


Lễ bộ thượng thư thuận theo tự nhiên tiếp lời nói: “Người này chính là người quận Sùng Dương, là học sinh quan môn của Doãn tiên sinh.”


“A?” Chiến Viên Phong nhớ tới lão đầu tính cách quái dị kia, mặt mày mang ý cười nói: “Không biết lão nhân kia dạy dỗ đệ tử phải chăng tính cách cũng giống hắn.”


Lễ bộ thượng thư thích hợp khen ngợi một câu: “Hoàng thượng chỉ sợ phải thất vọng rồi, người này kinh tài tuyệt diễm, làm người thân thiết hòa nhã, tuyệt đối cùng Doãn tiên sinh không giống.”
“Vậy ba ngày sau trầm phải nhìn kĩ, nhìn xem lão nhân kia dạy dỗ người thành cái dạng gì.”


Trên triều đình chia ra trên dưới tam giáp tiến sĩ tươi mới, ngay tại lúc dân chúng kinh đô chờ xem người thi đậu nhất giáp tiến sĩ dạo phố, trong thành bỗng nhiên tuôn ra một tin tức kinh người, cũng dùng tốc độ rất nhanh truyền ra.


Không đợi triều thần phản ứng, một học sinh thi rớt ở bên ngoài gõ trống phủ Doãnnha kêu oan, đưa lên mẫu đơn kiện, tuyên bố khoa cử năm nay bất công, có người đã biết trước đề thi, làm cho học sinh có tài thi rớt, người không có tài lại nổi danhtrên bảng.


Đại nhân Phủ doãn cũng không muốn để ý tới, khoa cử khóa trước cũng có học sinhthi rớt kêu oan, mỗi người bọn họ cảm thấy mình tài học xuất chúng, vốn hẳn nên đậu cao trung mới đúng.


Đệ nhất đệ nhị văn võ, đám học sinh cảm thấy bản thân tốt đẹp cũng là chuyện không có biện pháp, dựa theo luật cũ đánh cho hai mươi đại bản liền kéo người đuổira.


Nào biết được, xế chiều hôm đó, vị học sinh cố chấp này liền kéo mông bị thương vọt tới hoàng thành đầu đâm vào tường thành, một đầu máu tươi tại chỗ, còn may được ngự y đuổi tới kịp thời cứu một mạng.


Cửa hoàng thành xảy ra chuyện lớn như vậy, Chiến Viên Phong trong hoàng thành không thể nào không biết, chờ hắn ta truy hỏi quan chủ khảo kĩ càng, tin tức đãtruyền khắp toàn bộ kinh đô.


Kể từ đó, vốn chính là thành kinh đô an tĩnh lập tức giống như ong võ vẽ thủng tổ,các loại suy đoán, các loại đồn đãi giống như gió truyền đi.
Trong lúc nhất thời liền có không ít cử tử thi rớt đứng dậy, tập thể đến ngoài hoàng thành quỳ cầu thánh thượng tra ra chân tướng.


Khoa cử ba năm một lần, bao nhiêu học sinh cả đời vùi đầu khổ đọc đều có thể thi không đậu, lúc này gây ra án làm rối kỉ cương giống như là khiến cho mỗi học sinhthi rớt thêm một hy vọng, bọn họ hy vọng chuyện này là thật sự, có lẽ thi hội có thểlàm lại, vậy bọn họ liền có cơ hội, có lẽ tiếp theo trúng bảng chính là bọn họ.


Hơn nữa, bọn họ tự xưng là học phú ngũ xa, thi rớt nhất định là bởi vì có người biếttrước đề thi, cuộc thi không công bằng như thế làm sao có thể phục chúng?


Bởi như vậy, đám học sinh trúng bảng kia mỗi người đều có hiềm nghi, Tả Thiệu Khanh lúc nhận được tin tức này, kinh đô cũng đã ầm ĩ mưa gió, xôn xao.


“Làm rối kỉ cương?” Tả Thiệu Khanh cau mày trầm tư, y khẳng định lúc này đời trước cũng không có dẫn đến án làm rối kỉ cương, như thế nào trước đây tất cả đều còntốt, lúc này lại xảy ra nhiễu loạn?


Nói đến trước đó biết đề thi, y tuyệt đối là người làm rối kỉ cương kia, nhưng gian dối này lại là đính kèm theo sau khi sống lại, không có quan hệ gì với người ngoài, người khác muốn tra cũng tra không ra.
Nghĩ như vậy, y cũng liền bình thường trở lại.


“Gia, ngài phải cẩn thận, ngài mười bốn tuổi đậu hội nguyên, khẳng định đã thành cái đinh trong mắt người khác, nói không chừng, chính là hướng về phía ngài.” La Tiểu Lục tự xưng là thông minh phân tích.


Tả Thiệu Khanh ở trên đầu nó gõ một cái: “Ngươi đây là cũng nghe những thoại bản đó? Gia nhà ngươi bình thường làm người khiêm tốn, lại không có xung đột với người khác, bên trong học sinh người quen cũng mới vài người, làm sao có thể hướng về phía gia đến?”


La Tiểu Lục sờ lên đầu, hàm hồ nói thầm: “Nhân tâm khó dò, ngài bị người đố kị chứ sao.”


Tả Uẩn Văn hưng phấn không được mấy ngày đã bị tin tức này rót một đầu nước lạnh, vỗ bàn oán hận nói: “Đây là bịa chuyện táng tận lương tâm? Quan chủ khảo tiến hành thi năm nay là người nổi danh cương trực công chính, trước ngày khảo thi ngay cả cửa cũng không mở, chỗ nào ra làm rối kỉ cương? Chỗ nào ra tiết lộ đề?”


Mắt thấy Tả Thiệu Khanh sắp đậu tam nguyên, bây giờ ồn ào ra chuyện này, rất có thể kết quả là ai cũng kiếm không được chỗ tốt.


Trên điện kim loan trọng thần triều đình quỳ một hàng, Chiến Viên Phong đen mặt ngồi cao trên ghế rồng, thanh âm bình tĩnh hỏi: “Tra. Tra tỉ mỉ cho trẫm. Bất kể là trường thi làm rối kỉ cương hay có người cố ý bịa đặt, trẫm nhất định nghiêm trị không tha.”


Lần khoa cử này là lần đầu tiên Chiến Viên Phong mở khoa thủ sĩ* sau khi thượng vị, tầm quan trọng trong đó không cần phải nói, Chiến Viên Phong liền đợi đến lần này chiêu mộ nhóm người mới vì hắn ta làm việc, không nghĩ tới vậy mà có người dám ở trên người lão hổ nhổ lông.


*Thủ sĩ: Lựa chọn người đọc sách ra làm quan
Phủ doãn kinh đô bị dọa một đầu mồ hôi lạnh, nếu hắn ta biết rõ học sinh kia dám dùng đầu mình đụng tường thành, tuyệt đối sẽ không dễ dàng đem người đánh đuổi ra ngoài.


Việc này thực truy cứu tới, hắn ta phủ doãn này thế nhưng phạm vào tội không làm tròn trách nhiệm.


Quả nhiên, một khắc sau, Chiến Viên Phong liền đem bản án giao cho hình bộ, quan chủ khảo và quan giám khảo năm nay tất cả đều tạm thời giam lỏng trong nhà, trước khi sự việc bình ổn, bảng đơn thi hội lần này hủy bỏ, thi đình cũng kéo dài.


Lễ bộ thượng thư phủ nằm sấp mặt đất, thanh âm yết ớt nói: “Hoàng thượng, vi thần cảm thấy, chỉ bằng vào một cử tử thi rớt nói năng bậy bạ không đủ để làm chứng.”


“Trẫm không phải sai hình bộ đi điều tra sao?” Chiến Viên Phong từ trên cao nhìn xuống đám người quỳ phía dưới: “Hay là nói…trong lòng có quỷ?”


Lễ bộ thượng thư hô to oan uổng, mồ hôi lạnh chảy rồng, nghe Chiến Viên Phong dùng giọng điệu lạnh như băng nói: “Ngoài hoàng thành mấy trăm học sinh còn quỳ, ngươi cho rằng chỉ bằng một câu nói có thể để cho bọn họ giải tán?”


“Vi thần biết tội, bệ hạ bớt giận.” Chiến Viên Phong rất ít khi tức giận, bất kể làhoàng tử hay là sau khi đăng cơ luôn cười, tuy xử trí mấy tội thần, vẫn luôn áp dụngthủ đoạn ôn hòa.


Bởi vậy tất cả mọi người đã quên, đế vương chính là đế vương, việc đã quyết định là không để cho người xen vào.
Ngay lúc mọi người nín thở không dám nói một tiếng, một tùy tùng vội vã đi đến, quỳ xuống nói: “Hoàng thượng, tên học sinh kia đã tỉnh.”