Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 117

Tả Thiệu Khanh yên tâm thoải mái nhận lời khen ngợi của Khúc Trường Thanh, một tay chụp ở trên vai hắn ta, rung đùi đắc ý nói: “Khúc huynh phải chú ý thân thể, đừng để đêm động phòng hoa chúc mệt đến ở trên giường, vậy liền...ha ha…”


Khúc Trường Thanh bị y chụp đầu gối khẽ cong, thiếu chút nữa liền quỳ rạp trênmặt đất, sắc mặt cũng đỏ lên: “Thiệu Khanh…Thiệu Khanh, vi huynh phát hiện,ngươi là càng ngày càng làm càn.” Không chỉ có dám mai mối cho hắn ta, còn dám vui đùa loại này.


“Nam tử hán đại trượng phu, này có là cái gì?” Tả Thiệu Khanh bĩu môi, y cũng làngười hai mươi mốt, loại vui đùa này chỗ nào không dám?


Tưởng Hằng Châu nhìn hai người họ cười đùa, chỉ ở một bên bình tĩnh nhìn xem, đồng thời trong lòng nghi hoặc, vì sao thái độ của Tả Thiệu Khanh đối với hắn ta và thái độ đối với Khúc Trường Thanh hoàn toàn không giống?


Tả Thiệu Khanh tuy đối với hắn ta cũng là cười cười, nói chuyện khách khí có lễ, nhưng sau khi hắn ta nhìn thấy dáng tươi cười của y đối với Khúc Trường Thanh, cũng rất dễ dàng phát hiện, y cười với mình căn bản không xuất phát từ trong lòng.


Trước kia hắn ta cho rằng nguyên nhân chính là hai người bọn họ quen thân, nhưng nghĩ kĩ, Tả Thiệu Khanh đối đãi với học sinh khác so với mình chân thành hơn nhiều.
Tưởng Hằng Châu cũng không nghĩ nhiều, dù sao hắn ta sẽ không tự đại cho rằng mỗi người đều thích hắn ta, có lẽ hắn ta và Tả Thiệu Khanh không hợp ý.


Tả Thiệu Khanh đột nhiên quay đầu hỏi hắn ta: “Tưởng huynh, nghe nói trong nhà đã vì ngươi đính hôn, lần này đậu cao trung liền lấy thiếu nữ xinh đẹp về nhà? Thật đáng mừng.”


Khuôn mặt tươi cười của Tưởng Hằng Châu hơi cương cứng một chút, sau đó không để lại dấu vết mà giải thích: “Nhất định là Trường Thanh nói đi? Bát tự còn chưa xem, làm sao biết khi nào sẽ cưới.”


Tả Thiệu Khanh nhìn chằm chằm nét mặt của hắn ta nghiên cứu trong chốc lát, phát hiện khi hắn ta nói ra những lời này bắt đắc dĩ lại không cam lòng, căn bản không giống vẻ mặt muốn kết hôn.


Trong lòng y lộp bộp, trên mặt cười trêu ghẹo nói: “A? Sẽ không phải là Tưởng huynh ở kinh đô đã quen biết và ngưỡng mộ cô nương khác, định bội tình bạc nghĩa?”
Y nói này có chút vô lý, cũng may tuổi của y nhỏ, trong giọng nói lại tràn đầy chế nhạo, nghe liền giống như cùng bạn vè vui đùa.


Ít nhất Khúc Trường Thanh sẽ không nghe ra ác ý trong lời nói của y, mà Tưởng Hằng Châu liền không thể không suy nghĩ nhiều.
Ánh mắt hắn ta biến đổi, sắc mặt khó coi trả lời: “Không thể nào, Thiệu Khanh chớnói nhảm.”


Tả Thiệu Khanh thân mật khoác vai hắn ta: “Tưởng huynh đừng coi là thật, tiểu đệ chính là chỉ đùa một chút mà thôi, kì thật ta muốn nói, cho dù coi trọng cô nương khác cũng không quan trọng, dù sao bát tự còn chưa có xem.”


Khúc Trường Thanh nghe y nói như vậy vội vàng kéo y một cái, hướng y nháy mắt,sau đó dưới ánh mắt nghi hoặc của đối phương tiến đến gần nhỏ giọng nói: “Ngươingốc à, vị hôn thê của Hằng Châu huynh thế nhưng là khuê nữ của Doãn lão, tiểu sưmuội của chúng ta, ngươi cũng đừng dạy hư hắn, coi chừng các sư huynh đệ Doãnmôn không buông tha ngươi.”


Thật không? Vậy thật sự là quá tốt.
Tả Thiệu Khanh vui đến nỗi thiếu chút nữa muốn hét to vài tiếng, y che miệng lại, lắc đầu buồn cười: “Ôi, tiểu đệ cái gì cũng chưa nói.”


“Tam gia…ngài đi ra rồi? Lão gia đã ở nhà chuẩn bị xong rượu và thức ăn chờ Tam gia trở về.” Quản gia Tả phủ đứng ở bên cạnh xe ngựa, nhìn thấy Tả Thiệu Khanh vội vàng chạy ra đón.


Tả Thiệu Khanh tâm tình đang vui, đối với quản gia bình thường xem không vừa mắt này cũng khách khí vài phần: “Sao dám làm phiền quản gia tự mình đến đón? Có Tiểu Lục Tử đến là đủ.”


Quản gia vốn là xác thực không muốn đến, nhưng Tả lão gia sáng sớm ngay tại của ra vào quanh quẩn một chỗ, cả ngày đều lẩm bẩm vị này, ông ta có thể khẳng định, nếu Tam gia đậu cao trung, về sau địa vị ở Tả gia so với lúc trước khẳng định không giống.


Vì đền bù bất kính lúc trước đối với Tam gia, quản gia lúc này mới không thể không đi một chuyến.
Hơn nữa thấy Tam gia vẻ mặt như tắm gió xuân, nghĩ đến khảo thi không tệ, ông taliền càng không thể không đối đãi cẩn thận.


“Khúc huynh, Tưởng huynh, vậy tiểu đệ liền đi trước một bước, ngày khác lại hẹnnhau.”
Khúc Trường Thanh nhìn xe ngựa Tả phủ, nhớ tới lúc trước Tả Thiệu Khanh cưỡichiếc xe ngựa cũ nát đi quận Xương Bình thi hương, trong lòng có chút cảm khái.


Hắn ta cầm chặt tay Tả Thiệu Khanh nghiêm túc nói: “Thiệu Khanh, lần này nhất định sẽ đậu cao trung.”
“Nhận cát ngôn của huynh.” Tả Thiệu Khanh trong lòng có chút cảm động, ngoại trừ ɖú Liễu, có lẽ Khúc Trường Thanh là người duy nhất từ đầu đến cuối đều đối tốt với y.


La Tiểu Lục là tự mình dạy dỗ, kính sợ nhiều hơn quan tâm, Lục Tranh là đối với y có tình cảm, yêu mến không gì đáng trách.
Liền hướng về những lời này, y quyết định về sau dù cho có cùng Khúc Trường Thanh hướng đi không giống, vẫn xem hắn ta là bạn bè.


Thấy hắn ta vẻ mặt quá nghiêm túc, Tả Thiệu Khanh trêu ghẹo nói: “Tiểu đệ hy vọng sau này có cơ hội đổi giọng gọi Khúc huynh là tỷ phu.”


“Này…” Khúc Trường Thanh quả nhiên mặt lại đỏ, vẻ mặt nghiêm túc cố chấp vừa rồilập tức bị ngượng ngùng thay thế, Tả Thiệu Khanh nhìn thấy lại là một trận cười to.
Có lẽ là y cười quá thoải mái, chung quanh không ít học sinh sắc mặt tối tăm phiềnmuộn đồng loạt trừng mắt y.


Tả Thiệu Khanh cũng nhận ra điểm ấy, hơi có chút xấu hổ, dù sao cửa cổng trường thi còn có không ít học sinh đang nằm rạp trên mặt đất kêu trời trách đất, y như vậy xác thực dẫn tới oán hận của người khác.


Cùng Khúc Trường Thanh mỗi người đi một ngả, Tả Thiệu Khanh vịn tay La Tiểu Lụclên xe ngựa, vừa lên xe liền trực tiếp ngã vào thảm dày.
La Tiểu Lục vừa muốn mở miệng nói cái gì, chỉ thấy quản gia cũng theo đi lên, lập tức ngậm miệng lại.


“Gia, ở bên trong ngây người nhiều ngày như vậy, mệt sắp chết rồi đi?” La Tiểu Lục nịnh nọt bóp tay Tả Thiệu Khanh, chỉ cần nghĩ tới trực tiếp sắp trở thành gã sai vặtthϊế͙p͙ thân quan lão gia, nó liền mở cờ trong bụng.
“Không quá mệt, chính là toàn thân ngứa khó chịu, trở về tăm giặt lại nói sau.”


“Nước ấm đều nấu cho ngài xong rồi, muốn tắm mấy lần cũng được.”
Tả Thiệu Khanh buồn ngủ, đợi lúc xe ngựa đi đến nửa đường đột nhiên mở miệng nói: “Quản gia, ta muốn ăn gà quay ở Đinh Thực Hiên, làm phiền ngươi đi mua một con trở về.”


Quản gia đang lo mình không có cơ hội biểu hiện, tự nhiên sẽ không cự tuyệt yêu cầu nhỏ như vậy của Tam gia, vì vậy xuống xe ngựa đi về một hướng khác.
Đợi xe ngựa một lần nữa đi, Tả Thiệu Khanh mới mở to mắt hỏi: “Nói đi, chuyện gì?”


La Tiểu Lục hướng y giơ ngón cái, cúi xuống nhỏ giọng mà đem những chuyện xảy ra gần đây của Tả phủ trình bày một lần, nhất là chuyện đại tiểu thư bị người bắt đi mất tích một ngày mới được tìm trở về.


“Ai làm? Ngũ công chúa?” Thấy La Tiểu Lục gật đầu, Tả Thiệu Khanh tặc lưỡi, có chút không cam lòng nói: “Là ai tìm về?” Nếu có thể chết ở bên ngoài liền sạch sẽ hơn nhiều.
Y cũng không tin người Tả gia có năng lực lớn như vậy, có thể từ tay Ngũ công chúa cướp người.


“Nghe nói là Giang đại nhân giúp.”
“Nghe nói?” Tả Thiệu Khanh hồ nghi liếc mắt nhìn nó, chuyện này làm sao có thể bị La Tiểu Lục thăm dò được?
La Tiểu Lục hếch ngực, có chút mất tự nhiên trả lời: “Là Ẩn Nhất nghe được.”


“Giang Triệt…xem ra hắn và Tả Thiệu Yến đã đạt thành hiệp nghị.” Tả Thiệu Khanh lầm bầm lầu bầu nói thầm một câu, không biết vì cái gì, y cảm thấy có dự cảm khôngtốt, cảm thấy Giang Triệt đột nhiên cùng Tả Thiệu Yến đi lại gần như vậy cùng mình có quan hệ.


Không phải y tự kỉ, thật sự là kinh nghiệm đời trước bày ở trước mặt, khiến y khôngmuốn nghĩ ngợi cũng khó.
“Bên ngoài còn có lời đồn không tốt về đại tiểu thư?”
“Không có, nô tài không nghe nói.”


Tả Thiệu Khanh lông mày nhíu lại: “Không có liền sáng tạo, cô nương chưa lấy chồng bị bắt đi cả ngày, muốn nói không có việc gì xảy ra sợ rằng đều không ai tin?”


La Tiểu Lục nhìn vẻ mặt âm trầm của chủ tử nhà mình, toàn thân lạnh run, co người lại, đồng thời trong lòng vì đại tiểu thư mặc niệm trong chốc lát, có thể nghĩ, loại lời đồn đãi này sau khi truyền ra ngoài, đại tiểu thư sợ là không người hỏi thăm.


Chỉ là… “Trên tay chúng ta không có người, như thế nào truyền tin tức đi?”
“Chúng ta không có, đây không phải còn có phủ Trấn quốc công hay sao? Tin tưởng Ẩn Nhất có thể đem việc này làm thỏa đáng.”


La Tiểu Lục mở to hai mắt nhìn, không đồng ý phản bác: “Gia, Ẩn Nhất nói như thế nào cũng là người phủ Trấn quốc công, ngài chẳng lẽ muốn cho Lục công gia và Lão phu nhân cũng biết ngài là...là... đối với ngài không tốt.”
Mẹ chồng nhà ai sẽ thích con dâu tâm tư ngoan độc lại xảo trá?


Tả Thiệu Khanh cau mày, ngẫm lại cũng đúng, hình như hãm hại thân tỷ của mình xác thực không phải việc vẻ quang.
Tuy y có thể khẳng định Lục Tranh sẽ không cùng y bất hòa, nhưng Lão phu nhân thì chưa hẳn.


Lão phu nhân tuy đã tiếp nhận y, nhưng hơn phân nửa là bởi vì Lục Tranh, vốn khiến cho bà tiếp nhận con dâu nam liền đã khó xử, nếu để cho bà biết con dâu này còn không để ý cương thường, giết phụ thân giết mẫu thân, khẳng định càng thích không nổi.


“Lại nghĩ một chút, cũng không vội vàng trong chốc lát.” Tả Thiệu Khanh hai tay gối ở sau ót, nhìn qua trần xe ngựa, trong lòng nhanh chóng nghĩ đối sách.


Tin tức muốn truyền đi rất dễ dàng, chỉ cần ở trên phố thu mua mấy tên ăn mày là được, chỉ là như thế nào mới có thể đảm bảo không cho người tra ra được y làm mới khó khăn.
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là Ẩn Nhất làm việc an toàn nhất, chỉ cần y đối với Lão phu nhân giữ bí mật là được.


Tả Thiệu Khanh im lặng thở dài, đến lúc muốn dùng người lại không có.