Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 113

Hậu viện Tả phủ, Tả Thiệu Yến đang vô lực tựa ở đầu giường, nghe gã sai vặt tâm phúc nói Tả Thiệu Khanh đã đi dự khảo thi, tâm tình tồi tệ đập vỡ chén thuốc bên giường.


Từ ngày cùng Giang Triệt gặp mặt, ý nghĩ trong lòng của Tả Thiệu Yến đối với thứ đệ này rất phức tạp, vốn là còn muốn đợi sau khi thi hội xong sẽ xử lý chuyện này, không nghĩ tới chính mình vậy mà gặp chuyện không may.


Gã ta không phải chưa từng cố gắng, nhưng hai cái đùi quả thực không giống nhưcủa mình, căn bản không cách nào đi đường bình thường.


Đi đường không được coi như xong, cho dù khiêng gã ta cũng muốn vào trường thi,đáng tiếc, lúc gã ta cầm sách xem, mới phát hiện mình căn bản không cách nào tậptrung tinh lực quá lâu, không quá nửa canh giờ liền buồn ngủ.


Gã ta sai người đi mời đại phu trẻ tuổi trước đây, sau khi tìm hiểu kĩ càng tìnhhuống không khỏi hướng vận mệnh cúi đầu.
Gã ta khảo thi không được, tự nhiên không thể khiến Tả Thiệu Khanh sống tốt.


Cách nghĩ của gã ta và Tiết thị không giống, Tả Thiệu Khanh cho dù thi đậu caotrung cũng là chuyện tốt vinh quang Tả gia, chỉ là Tả Thiệu Khanh đã có tiền đồ liền không thể chuyện tốt gì đều để cho y chiếm được.


“Đi mời phu nhân đến.” Tả Thiệu Yến túm chăn, đầu ngón tay trắng bệch, ánh mắt có chút ngoan lệ.
“Vâng.” Gã sai vặt sợ tới mức nhanh chóng chạy ra ngoài.
Cũng không lâu lắm, Tiết thị vội vàng vọt vào, vừa vào cửa liền ân cần hỏi: “Con à,thân thể không khỏe?”


Tả Thiệu Yến nhìn chăm chú mẹ của mình, phát hiện tại lúc mình không chú ý, Tả phu nhân đã từng bộ dáng thướt tha đã triệt để trở thành một lão phụ bốn mươi tuổi.


Gã ta ngầm thở dài, cầm chặt tay Tiết thị nói: “Mẫu thân không cần lo lắng, thân thểcon không có vấn đề gì, chỉ là có chút chuyện muốn cùng với mẫu thân thươnglượng.”


Tả Thiệu Yến hiểu, Tả gia không thể mất đi trợ lực từ phủ Trấn quốc công, nhưng Tả Thiệu Khanh dù cho vào mắt Lục công gia cũng không lâu dài được, chính thức chỉ có mối quan hệ thông gia đứng đắn mới có thể dài lâu.


Mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng Tả Thiệu Yến vẫn là muốn cùng Giang Triệt hợp tác một lần.


Gã ta không đem chuyện của Tả Thiệu Khanh nói cho Tiết thị nghe, ở trong mắt gãta, dù sao cũng là chuyện xấu ở trong nhà, gã ta biết rõ tính cách của mẫu thânmình, nếu để cho bà biết chuyện này, không cần một ngày, chỉ sợ việc nam sủng Tả gia liền truyền khắp toàn bộ kinh đô.


Làm như vậy ngoại trừ có thể khiến cho trong lòng Tiết thị thoải mái Tả gia lại không chiếm được chỗ tốt gì.
Tả Thiệu Yến là người lý trí, làm chuyện gì đều xuất phát từ lợi ích của mình và Tả gia, đây cũng là nguyên nhân gã ta vẫn luôn ở ngoài mặt đối với Tả Thiệu Khanh rất hòa khí.


“Nương, đón muội muội về đi, luôn ở nhà dì nhỏ cũng quá làm phiền người ta rồi.” Tả Thiệu Yến thuyết phục nói.


“Này…” Tiết thị có chút chần chờ: “Nương cũng là sợ Ngũ công chúa hãm hại muội của con, dượng của con ở trong triều nhân duyên không tệ, Ngũ công chúa không dám trắng trợn hạ thủ.”


Tả Thiệu Yến chăm chú nhìn mẫu thân gã ta, lúc trước hai người bọn họ tránh sang Trình gia bản thân không ngăn cản, chỉ là trong suy nghĩ của gã ta chẳng hề cảm thấy Trình gia có thể ngăn cản bước chân của Ngũ công chúa.
“Tiếp tục trốn tránh, không bằng chủ động xuất kích.”


“Nói như vậy?” Tiết thị kích động nắm chặt tay con trai mụ, mụ biết rõ, trong cái nhànày chỉ có trưởng tử của mụ mới là người cực kì thông minh có mưu kế.


“Con trai định mời người đi phủ Trấn quốc công ngụ ý thăm dò Lão phu nhân, nếu lão nhân gia bà có ý kết thân, liền mau chống xác định việc này.”


Tả Thiệu Yến nhưng thật ra là có ý định mời Giang Triệt đến cửa, thừa dịp Lão phu nhân còn chưa biết việc Tả Thiệu Khanh thay muội muội bàn xong việc hôn nhân.


Dựa theo thái độ trước đây của Lão phu nhân đối với Tả gia cùng với lời đồn đãi củangười toàn bộ kinh đô, bà chắc cũng giống như mọi người hiểu lầm.


Tả Thiệu Yến căn bản không thể tượng tưởng được Lục Tranh sẽ ăn ngay nói thật với Lão phu nhân, thậm chí Tả Thiệu Khanh đã đem vị mẹ chồng này xác định rồi, nếu như gã ta biết, tuyệt đối sẽ không ôm tâm lý một tia may mắn này.


Nước Đại Ương không phải là không có tiền lệ nhà gái đến cửa cầu hôn, chỉ là việc này bình thường đều là con gái trong nhà gả cho nhà có địa vị thấp hơn, dù sao bị cự tuyệt cũng không phải là việc vẻ vang gì.


“Vậy con muốn mời ai đến cửa nói tốt cho người?” Tiết thị cũng đợi đến nóng lòng,bên ngoài lời đồn đãi đều bay đầy trời, phủ Trấn quốc công vẫn luôn không có chính diện đáp lại, về sau cũng không có mời con gái mụ đến cửa.


Hôm nay con gái mụ trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt Ngũ công chúa, lại tiếp tục kéo dài, dù cho việc tốt cũng sẽ bị quấy nhiễu.
“Lại bộ Giang thị lang cùng con có giao tình, Giang gia và phủ Trấn quốc công lại là có giao tình mấy đời, dù cho không thành cũng sẽ không tuyên dương việc nàytuyên dương.”


Tả Thiệu Yến tin tưởng, Giang Triệt đã dám đưa ra lời hợp tác với gã ta, đôi bên cùng có lợi, nhất định trong lòng của gã là có chủ ý.
Giữa việc để cho Tả gia si ngốc chờ, không bằng để Giang Triệt xuất kích, việc thành và không thành đối với gã ta mà nói đều không có tổn thất.


Nếu muội muội của gã ta thật sự vô duyên gả vào phủ Trấn quốc công, vậy không bằng tác hợp Tả Thiệu Khanh với Lục công gia, tin tưởng Lục công gia nhìn ở đoạn tình cảm này mà đối với Tả gia cũng sẽ không quá tệ.


Tả Thiệu Yến tính toán chủ ý vẹn toàn đôi bên, bên ngoài chợt xông vào một bà tử, đúng là Chu thị tâm phúc của Tiết thị, mụ ta vừa vào đến bên cạnh Tiết thị liền lo lắng hô: “Phu nhân, đại gia, không tốt rồi…”


Tả Thiệu Yến thấy mụ ta không thông báo liền xông vào rất không vui, nhưng không có biểu hiện ra ngoài, chỉ là hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Vừa rồi quản gia Trình gia đến cửa, nói là đại tiểu thư chúng ta và tiểu thư bọn họ đồng loạt mất tích.”


“Cái gì?” Tiết thị kinh hãi, mãnh liệt đứng lên: “ Chuyện gì xảy ra, nói rõ.”
Chuyện này Chu thị cũng không biết nhiều, bởi vậy Tiết thị vội vàng vứt xuốngtrưởng tử cùng mụ ta chạy tới tiền sảnh.


Tả Thục Tuệ mất tích vào loại thời điểm mấu chốt này, Tiết thị thực lo lắng nàng là gặp bất trắc.
Tả Thiệu Yến cũng không làm ổ ở trên giường, để cho gã sai vặt mang gã ta đi tiền sảnh, đợi nghe xong lời nói mất trật tự của quản gia Trình gia, giữa lông mày nhíu chặt.


“Muội ta xuất môn giờ nào?” Hóa ra, sáng sớm hôm nay, Tả Thục Tuệ và biểu muội Trình gia cùng nhau đi ra ngoài, nói là muốn đi chùa ở bên ngoài thành dânghương.


Tả Thục Tuệ còn chưa biết Tả Thiệu Yến không cách nào tham gia cuộc thi, bởi vậy tâm niệm muốn đi cầu Phật tổ phù hộ, phù hộ đại ca nàng một lần liền thi đậu.


Hai người sợ nhiều người biết sẽ bị cơ sở ngầm của Ngũ công chúa phát hiện, vì vậy nói với nha hoàn tâm phúc liền cải trang trang điểm đi ra ngoài.


Đại tiểu thư Trình gia cũng là người hiếu động, vẫn luôn bị tiểu Tiết thị nhốt ở trong phủ đã sớm phiền chán, nghe xong biểu tỷ muốn đi dâng hương, lập tức hối lộ nô bộc trong nhà, hai tỷ muội cùng nhau vụng trộm xuất phủ.


“Biểu thiếu gia, hai bà tử canh gác nói, hai vị tiểu thư là giờ thìn ra khỏi cửa, tiểu thư đáng thương nhà tôi từ trước đến nay chưa từng to gan như vậy, cũng không biết cóthể hay không gặp chuyện không may.”


Mọi người nghe ra trong giọng nói của quản gia Trình gia mang theo oán trách và trách cứ, trong lúc nhất thời không thể lên tiếng.
Thái độ quản gia Trình gia liền đại biểu thái độ người Trình gia, nghĩ đến hiện tại Trình gia nhất định hận chết người Tả gia bọn họ.


Tiết thị con ngươi xoay chuyển, hướng Tả Thiệu Yến nhỏ giọng nói: “Không bằng nhân cơ hội này lên cửa phủ Trấn quốc công xin giúp đỡ.”
Nếu thật là Ngũ công chúa gây nên, phủ Trấn quốc công này cũng thoát không khỏi liên quan, dù sao cũng là bởi vì Lục công gia Tả gia mới có họa này.


Tả Thiệu Yến nghĩ một lát, lắc đầu cự tuyệt, trước mắt còn chưa biết tình huống của Tả Thục Tuệ như thế nào, lỡ như…chỉ sẽ chặt đứt một cơ hội cuối cùng của Tả Thục Tuệ.


Gã ta sai gã sai vặt đưa tới giấy và bút mực, rất nhanh đã viết xong một bức thư, đểcho hắn ta ra roi thúc ngựa đến Giang phủ: “Nhớ kĩ, nếu Giang thị lang hỏi, chỉ nói gia muội nếu mất, nguyện vọng của Giang thị lang cũng sắp tan vỡ.”
Giang Triệt chỉ cần còn muốn có được Tả Thiệu Khanh, liền sẽ không buông tay không quản.


Hơn nữa Giang Triệt là thư đồng của Thiên Phượng đế, cùng Ngũ công chúa nhất định rất quen thuộc, có gã ra tay, chắc hẳn có thể ngăn lại nữ nhân điên cuồng kia.


Bên trong trường thi, tiếng chuông vừa vang lên, quan chủ khảo mang theo đề thi đi phân phát, hơn nữa giương giọng nói kỉ luật trường thi, bất luận người nào vi phạm kỉ luật đều phải bị tước đoạt thân phận cử nhân, nghiêm trọng cả đời không đượctham gia khoa cử.


Tả Thiệu Khanh còn chưa biết Tả gia xảy ra chuyện, càng không biết có người tính kế mình, y cầm đề thi thô ráp xem xét, cuối cùng cũng thả lỏng tâm tình.
Liếc qua Tưởng Hằng Châu ở đối diện đã bắt đầu viết, Tả Thiệu Khanh cười nhạt một tiếng, xách tay áo bắt đầu mài mực.


Vừa tảo triều, Giang Triệt trở lại trong phủ liền nhận được thư Tả gia đưa tới cùng với câu nói truyền đạt kia của Tả Thiệu Yến, gã cân nhấc một chút giữa lợi và hại, liền dặn dò quản gia trước dẫn người đi tìm người, chính mình cưỡi ngựa hướng về phía hoàng cung đi.


Đồng dạng nhận được tin tức này còn có Lục Tranh và Lão phu nhân, Lục Tranh đối với Tả Thục Tuệ sống hay chết căn bản không thèm để ý, bởi vậy chỉ sai người tiếptục nhìn chằm chằm vào Tả phủ, cũng không có ý giúp đỡ.


Ngược lại là hành động trước tiên hướng Giang gia cầu cứu của Tả gia khiến cho hắn ghi nhớ ở trong lòng, chuẩn bị mở to hai mắt nhìn những người này muốn chơi cái gì.


Mà biểu cảm của Lão phu nhân chính là có hứng thú, đối với Chung má má cảm khái: “Ngũ công chúa này vẫn là tùy hứng làm bậy như vậy, thật không biết nàng là như thế nào còn sống sót ở trong hoàng cung.”


Chung má má vừa thay Lão phu nhân đấm lưng, vừa trả lời: “Tự nhiên là dựa vào sựcưng chiều của tiên đế, chỉ là tiên đế mất, cũng không biết vị kia có thể khoan dungnàng được bao lâu.”


“Tiểu tử Chiến Viên Phong kia tinh lắm, một công chúa vừa đến độ tuổi kết hôn, vôluận sắp xếp như thế nào đều là kiếm được lời không lỗ.” Trước đây còn muốn dùngmặt hàng như vậy lôi kéo Lục Tranh, thật sự là ý nghĩ hão huyền