Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 111

Tả Thiệu Khanh dặn dò Ẩn Nhất giờ phút này chú ý viện tử Tả Thiệu Yến, chính mình chú tâm suy nghĩ một lần về cuộc thi cuối cùng này.
Đồ vật nên mang Lục Tranh đều thu xếp tốt cho y, ngoại trừ đổi một ít đồ chínhmình dùng quen ra, trên cơ bản đồ dùng hằng ngày đều không thể thiếu.


Thư pháp định dùng là thể chữ liễu lối chữ khải y sau khi sống lại liền bắt đầu luyện tập, liễu khải vừa mạnh mẽ nghiêm nghị, đoan trang nghiêm cẩn, tinh tế lại không mất khí tiết.


Kì thật y am hiểu nhất hẳn là hoa mai chữ nhỏ, lúc trước chép kinh phật cho tổ mẫu dùng chính là loại chữ này, chỉ là loại chữ nhỏ này quá mức thanh tú, sạch sẽ có thừalại không đủ chính trực.


Đều nói chữ nói lên người, quan chủ khảo thường sẽ từ chữ viết bài thi cùng với văn phong phán đoán phẩm tính thí sinh, hoa mai chữ nhỏ quá mức thanh tú dễ dàng khiến lại cho nhóm quan khảo thí ấn tượng một thí sinh cương khí không đủ.


Y nhớ rõ lúc trước có một vị học sinh Hô Thanh Ngận Cao ở trên bài thi dùng kiểu chữ thảo hắn ta am hiểu nhất, thể chữ rồng bay phượng múa so với thư pháp của mọi người không khác lắm, đáng tiếc vị học sinh này liền ngay cả cống sinh cũng không đậu được, lý do là quan chủ khảo cho rằng người này quá mức khoe khoang, không đủ tư cách.


Hơn nữa không phải mỗi quan chủ khảo đều có thể nhận thức những thể chữ hìnhthù kì lạ bách biến.


Trước thi hội một đêm, tâm tình khẩn trương của Tả Thiệu Khanh đã đạt đến điểm cao nhất, sắp đến tình trạng trà không nhớ cơm không muốn, cả người đều lâm vào trạng thái lo lắng đứng ngồi không yên.


Loại tình huống này vẫn luôn duy trì đến lúc Lục Tranh đến, Tả Thiệu Khanh vừathấy Lục Tranh, liền giống như được an thần, người liền bình tĩnh trở lại như kì tích.


Lục Tranh là quang minh chính đại đi cửa chính vào, vì để Tả Thiệu Khanh có thể trước khi thi nghi ngơi tốt, Tả Uẩn Văn đem người chung quanh viện tử toàn bộ đều dời đi, sợ người đuôi mù nào quấy nhiễu con trai nghỉ ngơi.


Lục Tranh leo tường đi vào, một đường không trở ngại, hắn vừa vào cửa liền chống lại đôi mắt cầu cứu, buồn cười đi đến trước mặt Tả Thiệu Khanh, đưa tay ở trên cái trán đổ mồ hôi ẩm ướt sờ soạng một cái, hỏi: “Khẩn trương?”


Tả Thiệu Khanh gật đầu lại lắc đầu, tựa đầu ở trước ngực hắn: “Nhìn thấy anh liền không khẩn trương.”
“Hóa ra bản công còn có loại tác dụng này.” Lục Tranh đưa tay ôm eo y, đặt người lên cái ghế bên cạnh bàn: “Ta còn chưa dùng bữa, theo ta ăn điểm tâm.”


La Tiểu Lục vô cùng có ánh mắt chạy đi phòng bếp lại làm một phần thức ăn nóng,dù sao lão gia đã thông báo, tối nay bất kể Tam gia muốn cái gì đều phải làm theo,trong nhà không có liền ra ngoài mua.


Nghe nói vì thế phòng bếp còn làm chậm trễ bữa tối của đại gia, làm hại phu nhân thiếu chút nữa muốn tới tìm Tam gia tính sổ.
La Tiểu Lục đắc chí hài lòng chỉ định một bàn đồ ăn, nhìn quản sự phòng bếp khuônmặt tươi cười đón chào, nó xem như sớm thể nghiệm cảm giác ra lệnh.


Một bữa cơm đều là Lục Tranh gắp đồ ăn cho Tả Thiệu Khanh, chính mình căn bản không ăn mấy miếng, Tả Thiệu Khanh chỗ nào không biết người này chỉ là tìm cớ để cho chính mình ăn cơm mà thôi.
Chờ bụng y ăn quá no, buông bát đũa, lúc này mới đỏ mặt nói: “Để cho Lục gia chêcười.”


Theo lý thuyết, y chuẩn bị đầy đủ không nên khẩn trương mới đúng, nhưng không biết phải hay không là quá xem trọng lần thi hội này, làm cho tinh thần trước khi thi không thoải mái.
Lục Tranh phất tay để cho hai người khác lui ra ngoài, lúc này mới ôm Tả Thiệu Khanh đặt người ở trên đùi, vỗ lưng của y.


Hắn không nói ra quá nhiều lời an ủi, cũng không cách nào thay Tả Thiệu Khanh đitrường thi, chỉ có thể cung cấp một cái ôm hữu lực.
Cảm giác được người trong ngực đã khôi phục bình thường, Lục Tranh mới mởmiệng dạy dỗ: “Tâm được mất quá nặng không tốt.”


Tả Thiệu Khanh cầm thật chặt tay hắn, lần thi hội này không những là mấu chốt y ở Tả gia thay đổi địa vị, cũng là mấu chốt để đưa quan hệ của y và Lục Tranh ra ngoài sáng.


Nếu như y chỉ là một học sinh bình thường vô danh, đợi sau khi hai người công khai quan hệ, lời đồn đãi vô căn cứ đặt ở trên người y có thể đem người áp không ngẩng đầu lên được.


Nhưng nếu y là kim khoa trạng nguyên, tình trạng kia liền không giống, tuy thanh âm chửi bới như nhau sẽ không ít, nhưng ít ra sẽ không bị người đâm cột sống mắng.
Nam sủng độc chiếm và tình nhân lưỡng tình tương duyệt tuyệt đối là hai khái niệm hoàn toàn không giống.


“Lục gia, vãn sinh lần này nhất định phải kiếm được vị trí trạng nguyên trở về.” Tả Thiệu Khanh mở to đôi mắt sáng ngời tự tin nhìn chằm chằm Lục Tranh.


Lục Tranh nhìn y trong chốc lát, cúi đầu hôn lên mi mắt của y, thanh âm khàn khàn nói: “Vậy bản công trước ban thưởng một chút cho Tả trạng nguyên.” Nói xong ôm ngang người, đi về phía giường trong nội thất.


Tả Thiệu Khanh một khắc trước vẫn còn nghiêm trang tuyên thệ, một khắc sau đã bị dẫn dắt vào bên trong tình sắc, trong lúc nhất thời vừa thẹn vừa giận: “Đừng làm ẩu, ngày mai là thi hội.”
Y tuyệt đối không muốn bởi vì tối nay túng dục khiến cho ngày mai tinh thần không tốt mà vào trường thi.


Lục Tranh thả xuống rèm giường, đặt người ở trên chăn: “Không làm ẩu, chỉ là giảm sức ép cho Tả trạng nguyên tương lai.”


Hắn tự tay cởi bỏ thắt lưng của Tả Thiệu Khanh, cởi bỏ từng tầng quần áo của y, lộ ralồng ngực trắng muốt cùng với núm ɖú đỏ tươi trước ngực, cúi đầu há miệng cẩnthận hầu hạ một hạt.


Đầu lưỡi ẩm ướt mềm mại đảo quanh điểm mẫn cảm trước ngực, mỗi một cái liền giống như lông vũ quét qua trong lòng, vừa tê vừa ngứa, hàm răng cứng rắng thỉnhthoảng cọ xát chỗ kia, có chút đau đớn, càng nhiều hơn là vui thích.


“Gia…a…” Tả Thiệu Khanh âm điệu bất ổn rên rỉ một tiếng thật dài, hai tay không tiếttấu vuốt ve trên người Lục Tranh.


Lục Tranh lần này đi thẳng vào chủ đề không hề nói lời dư thừa, cho đến khi Tả Thiệu Khanh hét lên một tiếng, dùng sức đẩy hắn ra, thời gian dùng ở chỗ đó chẳng qua hơn một khắc mà thôi.


Tả Thiệu Khanh trở mình chôn mặt ở trong chăn, thân thể vẫn còn co giật sau khi cao triều, cả người tỏa ra màu phấn hồng mập mờ.
Y thật sự không nghĩ tới Lục Tranh vậy mà sẽ dùng loại phương thức này khiến cho y thư giãn tinh thần, cảm giác thỏa mãn trong lòng thậm chí so với khoái cảm sau khi phóng thích còn cường liệt hơn.


Cảm nhận trọng lượng đè trên cơ thể biến mất, Tả Thiệu Khanh vảnh tai nghe Lục Tranh xuống giường, chẳng bao lâu lại ngồi xuống ở bên giường, sau đó liền cảmthấy hạ thân có cái gì chùi qua.


Y sắc mặt bạo hồng, một cước đạp rớt tay Lục Tranh, đoạt khăn vải từ trong tay hắn, tùy ý lau thân thể hai cái liền kéo chăn qua bọc lấy chính mình, chỉ lộ ra một đôi mắt thanh tịnh trong vắt.


Lục Tranh nhìn bộ dáng nàng dâu nhỏ này của y dục hỏa vừa đè xuống lại có xu hướng bốc lên, hận không thể nuốt người này vào bụng.
Mấy ngày nay hắn biết không ít việc nam nam giao hoan, chỉ chờ một ngày kia ở trên người Tả Thiệu Khanh thỏa thích thực hành.


Ánh mắt của hắn thật sự quá rõ ràng, giống như một con sói đói, Tả Thiệu Khanh sợtới mức kéo chăn lên cao, ngay cả con mắt đều che đi, nếu đổi thành bình thường, ynhất định sẽ cười nhào tới, thỏa thích trêu chọc, nhưng đêm nay không giống, ycũng không dám tùy tiện trêu chọc Lục Tranh.


Nghe thanh âm vải vóc ma sát bên tai, Tả Thiệu Khanh tim đập càng nhanh hơn, so với lúc trước khẩn trương tim đạp còn nhanh hơn.
Chăn bị xốc lên, một thân thể ấm áp chui vào, Tả Thiệu Khanh lập tức bị ôm vàotrong lồng ngực ấm áp khỏe mạnh quen thuộc kia.


Tứ chi giao triền, Tả Thiệu Khanh rõ ràng cảm nhận được cái thứ cứng rắn kia đang đâm ở trên bụng y, khẽ cắn môi đem tay đưa tới.
Chỉ là còn chưa có đụng chạm mục tiêu, tay của y đã bị cầm thật chặt, thanh âmthuần hậu trầm thấp của Lục Tranh vang lên bên tai: “Không muốn ngủ?”


Tả Thiệu Khanh vội vàng đem tay di động lên trên, khoác lên trên lưng Lục Tranh, khóe miệng nhếch lên mặt ở trong ngực của hắn cọ xát, buồn cười trả lời: “Ngủ.”


Tả Thiệu Khanh vốn là còn lo lắng tối nay không ngủ, không nghĩ tới tựa vào Lục Tranh chưa bao lâu liền không ý thức, chờ y tỉnh lại lần nữa, vị trí bên người đã lạnh buốt một mảnh, căn bản không biết Lục Tranh khi nào thì đi.
“Ẩn Nhất…” Tả Thiệu Khanh ôm lấy chăn ngồi dậy, ánh mắt dần dần rõ ràng.


Ẩn Nhất từ trong góc xuất hiện, lấy quần áo trên bình phong ném qua cho Tả Thiệu Khanh, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Tam gia thức dậy, đầu giờ mẹo rồi.”
Nói cách khác, Tả Thiệu Khanh chỉ có một canh giờ rời giường rửa mặt, sau đó chuẩn bị đồ ra ngoài đến trường thi.


“Lục gia khi nào thì đi?” Tả Thiệu Khanh không nhanh không chậm mặc quần áo, y phát hiện đan điền mình ấm áp, vừa vận công, nội lực vậy mà so với bình thường còn đầy đủ rất nhiều.


Không cần suy nghĩ nhiều, y liền biết là bút tích của Lục Tranh, đại khái là lo lắngcho mình lúc ở trường thi tinh lực không tốt.
“Một canh giờ trước, sứ giả Địch Bắc đã xuất phát đến kinh, nửa tháng trước chính là hai nước kí kết hiệp ước hòa bình, gia gần đây nhiều việc bận rộn.”


Động tác mặc quần áo của Tả Thiệu Khanh dừng lại, lúc này mới nhớ tới chuyện này,Bắc Địch chiến bại, không thể không thuần phục nước Đại Ương, kì thi mùa xuânlần này chính là thời gian hai nước kí kết.


Y còn nhớ rõ thời gian này đã xảy ra một chuyện lý thú khiến người người khen ngợi, nói là sau khi sứ giả Bắc Địch đến kinh đô, lúc nhìn thấy quan văn trong chiều còn có chút cương quyết bất tuần*, lúc hòa đàm còn dám cò kè mặc cả, sau đó Lục Tranh cưỡi chiến mã dẫn theo trường thương vào bàn, toàn bộ đoàn sứ giả đều bị dọa tiểu.


*Kiệt: hung hăng; ngao: ngựa chưa được thuần hoá, sánh với ngạo mạn kiêu căng.Tính tình hung hăng cường bạo không biết phục tùng.
Lúc tin tức truyền đến trong tai Tả Thiệu Khanh tuy là phóng đại, nhưng đủ để khẳng định người Bắc Địch đối với Lục công gia là sợ hãi.


Cuối cùng Lục công gia mặt âm trầm đập bàn, Bắc Địch mỗi ba năm dâng lên 5000tuấn mã thượng hạng, một vạn đầu dê và một vạn đầu trâu, mười vạn lượng bạchngân, vương trướng Bắc Địch rút lui một trăm dặm, quân đội không được qua sông Bắc Lư một bước.


Sứ giả Bắc Địch không dám cùng Lục công gia khiêu chiến, chỉ có thể ôm mặt khóc đồng ý.
Súc vật còn dễ giải quyết, nhưng mười vạn lượng bạch ngân đối với Bắc Địch dân tộc du mục này mà nói chính là một khoản tiền quá lớn.