Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 102

Loại nhà nhỏ ở nơi này chính là không có cửa riêng viện tử riêng thuận tiện như trước đây, Tả Thiệu Khanh một đường theo Ẩn Nhất, trốn tránh thủ vệ tuần tra ban đêm trong phủ, từ tường vây trèo ra ngoài.


Chân vừa rơi xuống đất, Tả Thiệu Khanh liền phát hiện Ẩn Nhất đã ở ngoài mộttrăm mét, hơn nữa đang bay với tốc độ cực kì nhanh về phía con hẻm nhỏ.
Khóe miệng của y co rút, chẳng lẽ Ẩn Nhất đã quên sau lưng còn có một người đitheo?


Tả Thiệu Khanh không còn cách nào, không thể lớn tiếng gọi cũng không có khả năng truyền âm nghìn dặm, đành phải điều động nội lực thi triển khinh công, bước nhanh đuổi theo.


Gió lạnh như băng thổi vào trong miệng, vào trong lỗ mũi, ngay cả lỗ tai cũng khôngthể may mắn thoát khỏi, quả thực chỗ nào cũng nhúng tay vào, càng chạy càngnhanh, gió càng thổi lạnh thấu xương hơn, Tả Thiệu Khanh từ trong tới ngoài đềulạnh thấu.


Cứ chạy loạn xà ngầu trong hẻm nhỏ vòng quanh kinh đô hai khắc, Tả Thiệu Khanh đã thở không ra hơi, đáng tiếc Ẩn Nhất ở đằng trước còn không có ý định dừng lại.


Y phát hiện mặc kệ mình dùng dạng tốc độ gì, Ẩn Nhất vẫn luôn có thể chạy xa xa ở trước mặt y, để cho y đuổi không kịp cũng không để cho y mất dấu, giống như con mắt mọc ở sau lưng.


Lại chạy hai khắc, Tả Thiệu Khanh chỉ có thể dùng miệng từng hơi từng hơi hô hấp, lúc này y cũng chẳng quan tâm gió có lạnh hay không, bởi vì toàn bộ lồng ngực đều bị lấp đầy cảm giác nóng rát khô khốc, y nghĩ: Hai đời cộng lại, chỉ sợ cũng không chạy nhiều đường như buổi tối hôm nay.


Nửa canh giờ vừa trôi qua, dưới chân Tả Thiệu Khanh đã giẫm phải một mảnh đất hoang vu, cách không xa chỉ có mấy túp liều nhỏ vứt đi, chung quanh yên tĩnh đáng sợ, mà Ẩn Nhất đang chắp hai tay sau lưng vững vàng đứng ở chỗ cách y mười bước chân.


“Khụ khụ… Ẩn Nhất…nếu tiếp tục chạy nữa ta sắp tắt thở rồi.”
Tả Thiệu Khanh hai tay chống eo, ngực kịch liệt phập phồng, y cũng đã như vậy rồi kế tiếp còn muốn huấn luyện như thế nào?
“Ngài quá chậm.” Ẩn Nhất không chút khách khí phê bình: “Về sau nơi này chính là chỗ chúng ta huấn luyện.”


“Này…xa như vậy?” Tả Thiệu Khanh quay đầu nhìn xem bầu trời tối đen như mực,chỗ này chỉ sợ cách Tả phủ hơn mười dặm đi?
“Thuộc hạ cho rằng, ngài học động tác dù cao minh cũng không bằng trước tiên đem việc chạy trốn luyện tốt để khỏi chết.”


Tả Thiệu Khanh trên mặt cứng đờ, đây quả thực là khinh bỉ trắng trợn, chỉ có điều y cũng phải thừa nhận Ẩn Nhất nói rất chính xác.


Y đã 14 tuổi, bỏ lỡ tuổi luyện võ tốt nhất, dù khổ luyện thế nào cũng chỉ có thể đạt tới tiêu chuẩn nhị lưu, nếu chỉ luyện khinh công lại không giống, ít nhất về sau gặp được nguy hiểm đánh không lại còn có thể chạy.
“Vậy chúng ta còn luyện sao?”


Ẩn Nhất gật đầu: “Luyện.” Hắn ta đi về phía Tả Thiệu Khanh, mũi chân ở bên trong bắp chân Tả Thiệu Khanh đá hai cái, tách ra chân của y, sau đó ở trên bả vai của y đènặng xuống, không đếm xỉa tới nói: “Tối nay ngài trước hết ngồi xổm luyện trung bình tấn một canh giờ.”


Tả Thiệu Khanh bị động tác liên tiếp của hắn ta đè xuống xém chút nữa là nằm sấp té trên mặt đất, còn may cố kị thể diện nên còn chống đỡ được.
Hai cái đùi của y giờ phút này vẫn còn run lên, trạng thái như vậy có thể kiên trì mộtcanh giờ liền gặp quỷ.


Ẩn Nhất không biết từ nơi nào lấy ra một cái lư hương, đốt lên một nén nhang bày ở dưới mông Tả Thiệu Khanh, sau đó mủi chân điểm một cái, nhảy lên nhánh cây củamột gốc cây không có một mảnh lá.


Tả Thiệu Khanh cắn chặt răng, liều mạng chống hai chân, đồng thời trong lòng mặc niệm thanh tâm bí quyết, để cho toàn thân sôi trào huyết dịch nhanh chống tỉnh táo lại.
Sau một nén nhang, Tả Thiệu Khanh đã nhẫn nại đầu đầy mồ hôi, hai chân đã run ở biên độ nhỏ.


Ẩn Nhất nhảy xuống lại đốt một nén hương, điều chỉnh tư thế cho Tả Thiệu Khanhmột chút, hơn nữa nói cho y biết đứng trung bình tấn đối với y là nội dung chủ yếu,sau đó dưới ánh mắt cầu khẩn của Tả Thiệu Khanh nhảy lên nhánh cây.


Tả Thiệu Khanh cảm thấy hai cái đùi giống như không phải của chính mình nữa, giống như cái sàng không ngừng run rẩy, đáng tiếc đối mặt chính là Ẩn Nhất không phải Lục Tranh, khiến cho y ngay cả tâm tư làm nũng cầu xin tha thứ cũng không có.


Cũng may đến không phải Lục Tranh, nếu bộ dáng chật vật lại vô dụng của mình bịhắn nhìn thấy, hình tượng gì đều bị hủy.
Y trong lòng nói lảm nhảm: Về sau có cơ hội nhất định phải làm cho Ẩn Nhất cũng ăn một chút đau khổ, coi như là báo thù cho hai chân của mình.


Lại giữ vững được hai khắc, nén hương kia mới đốt hết một nửa, Tả Thiệu Khanh thở thật sâu, lại hít thật sâu, hai tay cũng không hề giơ ngang mà là thu về đặt ở bên eo, tiết kiệm một chút khí lực.


Ngày thường cảm thấy một canh giờ thật ngắn ngủi hiện tại lại cảm thấy giống như bị kéo dài vô hạn, Tả Thiệu Khanh hỏi nhiều lần: “Đốt xong chưa?” Đáng tiếc trả lời y trước sau vẫn là sự trầm mặc của Ẩn Nhất.


“Ẩn Nhất… ta sắp không được…” Tả Thiệu Khanh đầu gối càng ngày càng khụy xuống, bờ mông càng ngày càng thấp, chân run càng ngày càng rõ ràng, y thậm chíhoài nghi chỉ cần dịch chuyển xuống một tấc nữa, mông của y liền bị đốt cháy.


Nhắm mắt lại, Tả Thiệu Khanh tận lực không thèm nghĩ còn có bao nhiêu thời gian nữa, mà là trong đầu đang hồi tưởng chuyện xảy ra gần đây một lần, làm rõ mạch suy nghĩ.


Bây giờ người Tả gia đều cho rằng bọn họ đang từ chỗ không có ánh sáng tiến về nơicó ánh sáng, chỉ chờ phủ Trấn quốc công đến cầu hôn, từ nay về sau chính là đại lộ kim quang, gà chó lên trời.


Tả Thiệu Khanh nghĩ kĩ thủ đoạn rất đơn giản, chỉ cần đóng lại cửa của bọn họ, giội tắt hy vọng của bọn họ, đưa bọn chúng một lần nữa đẩy vào trong bóng tối.


Tiết thị muốn thứ gì vừa xem liền hiểu ngay, đơn giản là tiền đồ của đám con trai con gái của mụ, hôm nay Tả Thiệu Lăng đã không có thành tựu, y chỉ cần ở trên người hai huynh muội Tả Thiệu Yến ra tay là đủ.


Tả Thiệu Yến muốn nhất chính là không ai vượt qua được tên đề bảng vàng vào triều làm quan, bản thân càng muốn khiến cho gã ta đời này ngay cả cửa trường thi cũng không vào được.


Tả Thục Tuệ muốn nhất chẳng qua là gả vào gia đình tốt, muốn trải qua cuộc sống đẳng cấp ở trên người khác, bản thân càng muốn làm cho thanh danh của nàng ta hủy hết, đến lúc đó, y nhất định sẽ xem xét cho nàng ta một nam nhân tốt “môn đăng hộ đối”.


Y nhất định phải làm cho bọn họ nếm thử cảm nhận tuyệt vọng đến mức tận cùng, cái loại sống nhìn không thấy hy vọng, cái loại chết lặng sống không bằng chết.


Thời gian cách thi hội chỉ có không quá mười ngày, y đoán Hà thị chọn một ngày trước thi hội động thủ, dù sao ra tay quá sớm biến cố quá nhiều, dù cho đến cùng Hà thị không hạ thủ được cũng không có gì, y đã chuẩn bị tốt hậu chiêu cho Tả Thiệu Yến.


Bên tai lướt nhẹ qua một trận gió lạnh, thanh âm lạnh lẽo của Ẩn Nhất đã cắt đứtmạch suy nghĩ của Tả Thiệu Khanh: “Đã đến giờ.”


Tả Thiệu Khanh rốt cuộc chống đỡ không nổi, cố kị lư hương dưới mông, thân thể hướng về phía trước lảo đảo, “Ba~~” một tiếng cùng mặt đất tiếp xúc thân mật, còn gặm một miệng bùn.
“Phi phi…” Y gian nan trở mình, duỗi ra một tay về phía Ẩn Nhất: “Giúp một chút,kéo ta dậy.”


Ánh mắt Ẩn Nhất ở trên bàn tay trắng muốt kia dừng lại một lát, không tiến lênngược lại thối lui, lắc đầu cự tuyệt.


Nếu Tả Thiệu Khanh chỉ là nam nhân bình thường, kéo y cũng không sao, đáng tiếc y là phu nhân tương lai của phủ Trấn quốc công, cho dù là đồng tính, cũng nên cấm kị một chút, miễn cho dẫn tới ánh mắt của chủ tử nhà hắn ta.


Tả Thiệu Khanh bĩu môi, lại nằm trên mặt đất trong chốc lát, về sau thật sự là vì mặt đất quá rét quá lạnh, đông lạnh đau xương cốt của y, lúc này mới đồng thời sử dụng hai chân đứng dậy.


Chờ y vừa đứng vững, Ẩn Nhất trong nháy mắt giống như gió liền bay đi thật xa, chỉ để lại chữ theo cơn gió chui vào trong tai Tả Thiệu Khanh: “Trở về.”


Tả Thiệu Khanh kêu rên một tiếng, có chút không muốn chuyển động chân, hai chân của y bây giờ có thể chống đỡ thân thể này đã đủ miễn cưỡng, lại còn muốn chạy?


Y dự định tiếp tục nghỉ ngơi một lát lại đi, nhưng bốn phía vừa đen vừa yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không có, lúc có hai người còn đỡ, một người đứng liền khiến người có loại cảm giác sởn hết cả gai ốc.


Mắt thấy Ẩn Nhất liền sắp biến mất trong tầm mắt, Tả Thiệu Khanh không thể không chống đỡ thân thể đuổi theo, không chỉ nơi này hoang dã dọa người, y còn không biết đường trở về, lỡ như lạc đường, y đoán chừng hừng đông cũng không trở về nhà được.


Bỏ ra thời gian gấp đôi lúc đến, Tả Thiệu Khanh mới trở lại phòng, cửa phòng vừa đóng, cả người y đều co quắp té trên mặt đất, một ngón tay cũng lười nhúc nhích,chậu than ở trong phòng còn chưa đốt, cũng không cảm thấy lạnh.


Bầu trời bên ngoài đã lờ mờ lộ ra một chút ánh sáng, Tả Thiệu Khanh vừa mệt vừa buồn ngủ, nhắm mắt lại liền muốn ngủ.
Ẩn Nhất đứng ở bên cạnh y một hồi lâu, sau đó đi đến bên người La Tiểu Lục đangngủ như lợn chết, một phen xốc lên chăn của nó, kéo người từ trên giường dậy.


“A a….ai…a…” Ẩn Nhất vươn tay che miệng đang gọi bậy của nó, vứt người vứt giường, đá nó một cước dặn dò: “Đứng dậy, nấu nước cho Tam gia.”
La Tiểu Lục mơ màng mở mắt ra, vừa liếc mắt nhìn thấy một người cao như cây tùng đứng ở trước mặt nó, còn trên cao nhìn xuống ngó nó.


“Ngươi là ai?” La Tiểu Lục không quá tỉnh táo hỏi: “Nửa đêm canh ba mò vào phòng Tam gia muốn làm gì?”
Ẩn Nhất mặt than co rút, trực tiếp ở trên trán của nó gõ một cái: “Đi nấu nước.”


“A…” La Tiểu Lục bụm lấy trán ngẩn ngơ trong chốc lát, sau đó giựt mình tỉnh lại chỉ vào Ẩn Nhất mắng: “Ngươi người này như thế nào như vậy? Hơn nửa đêm còn có để cho người ta ngủ hay không?”


Ẩn Nhất trực tiếp xách nó ném ra khỏi cửa, lại để cho nó nhìn sắc trời bên ngoài,mỉa mai nói: “Chưa từng thấy tiểu tư lười như ngươi. Nếu ở phủ Trấn quốc công,nhất định phải bị cắt đứt chân.”


La Tiểu Lục sợ Lục Tranh, sợ Tả Thiệu Khanh, lại không sợ Ẩn Nhất, bởi vì ở trong mắt nó, Ẩn Nhất chẳng qua chỉ là một thị vệ mà thôi, còn là loại người không thể nhìn thấy mặt trời.
“Nơi này chính là Tả phủ, còn chưa tới phiên ngươi tới làm mưa làm gió.”


Ẩn Nhất chỉ Tả Thiệu Khanh nằm co quắp trên mặt đất: “Chẳng lẽ ngươi muốn đểcho chủ tử nhà ngươi cứ như vậy ngủ trên sàn?”