Trong Mắt Anh Có Ngôi Sao

Chương 13: Ăn cháo

Hai người chạy xuống chân núi, cuối cùng cũng thoát khỏi con chó vàng kia.

Lâm Tây thở hổn hển, Trần Kiều đứng đối diện cô cười.

Trời tối, chân trời từ đông đến tây, từ màu xanh lam đến màu trắng xám, một tầng lại một tầng, thái dương vừa mới biến mất, còn có dư lại một tầng ánh sáng màu cam nhạt.

Đột nhiên.

“Lâm Tây!” Trần Kiều chỉ vào phương xa, hô to: “Mau xem!”

Một cái chớp mắt kia, chỉ thấy.

Hai bên đường mấy trăm cái đèn lồng đỏ, từ gần đến xa, theo thứ tự sáng lên, một cái nối tiếp một cái.

Một loạt đèn đỏ, nối thành một hàng dài.

Màu đỏ lấp lánh tỏa sáng.

Nháy mắt, trời đất bị nhuộm thành một màu đỏ.

Hai người đi xuống núi, đi đến con sông hồi sáng lấy xe đạp.

Hai người chậm rì rì đạp xe về nhà.

Một đường đèn đỏ, phồn hoa đưa tiễn.

Hôm nay, bọn họ chỉ là hai người thiếu niên.

Không có thi cử, không có cha mẹ, chỉ có anh và cô, ở trong núi tự do chạy vội.

Không có quá khứ, không có bóng tối, chỉ có anh và cô, ở trong núi tự do chạy vội.

Không có đúng, không có sai, lòng tự tại

Tháng năm tới rồi, ý nghĩa cách kỳ thi đại học càng ngày càng gần, đếm ngược con số màu đỏ trên tường càng ngày càng nhỏ, học sinh cấp ba đều không tự giác nghiêm túc trở lại, ngay cả học sinh thường ngày cà lơ phất phơ ngủ gật trong lớp cũng bị không khí ảnh hưởng, giây phút cuối cùng bắt đầu chăm chỉ học bài.

Đối với Lâm Tây mà nói, đây là hành trình cuối cùng, chạy mười mấy năm, thành bại tại đây, cô không thể lơi lỏng, cô biết bản thân muốn cái gì, cô càng tàn nhẫn với chính mình.

Lâm Tây ngủ càng ngày càng muộn, từ một giờ đến hai giờ, thậm chí là ba giờ.

Lâm Tây ăn cơm chiều tốc độ càng lúc càng nhanh, tùy tiện ăn mấy muỗng rồi bắt đầu học bài. Trần Kiều nhìn đến nhíu chân mày.

Hai người ở chung hình thức vẫn giống trước đây, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau yên tĩnh ngốc tại cùng dưới một mái hiên, không quấy nhiễu lẫn nhau.

Lâm Tây không biết thời gian dài Trần Kiều một mình ở trong phòng làm gì, anh cơ hồ không ra khỏi cửa, ngoại trừ công việc cũng không nói chuyện với ai, thậm chí TV cũng rất ít xem, nếu không phải vẽ tranh thì chính là ngồi ngây người.

Có đôi khi Lâm Tây còn sợ Trần Kiều ngốc một mình như vậy có thể xảy ra chuyện gì hay không, nhưng Trần Kiều mỗi lần xuất hiện ở trước mặt cô đều trong trạng thái rất tốt, không nhìn ra có gì bất đồng. Lâm Tây vội vàng học, cũng không quá để ý.

Sau khi trở về, hai người không hề nhắc lại chuyện của ngày hôm đó.

Chỉ có thể trộm giấu đi vui sướng.

Trộm nằm trong phòng cười ngây ngô.

Bọn họ cũng đều biết, có một số việc, vô pháp “Cút hết đi”, tránh không được, trốn không thoát.

Ngày tháng bận rộn trôi qua nhanh một ít, tháng năm như là bánh xe nhanh như chớp chạy tới tháng sáu.

Một tháng này Tào Lệ Linh và Lâm Cường đối với hành vi đi sớm về trễ của Lâm Tây cũng không nói thêm gì, có lẽ là tin tưởng, rốt cuộc Lâm Tây thành tích vẫn luôn tốt, hoặc có lẽ là lười quản.

Tháng sáu, ý nghĩa giữa năm, ý nghĩa mùa hè, ý nghĩa khô nóng.

Đối với học sinh cấp ba mà nói, tháng sáu, ý nghĩa là đại chiến sắp tới.

Con số đếm ngược màu đỏ trên tường nhỏ dần, bọn họ là người nửa cái chân bước lên chiến trường, không đến một tuần, nửa cái chân còn lại phải lập tức bước vào chiến trường, hoàn thành trận chiến thuộc về bọn họ.

Còn đối với Trần Kiều mà nói, tháng sáu, ý nghĩa chỉ là ngày quốc tế thiếu nhi sắp tới mà thôi.

Lâm Tây vẫn là trẻ nhỏ mười tám tuổi, anh phải tặng quà cho Lâm Tây.

(*´∇`*)

Lâm Tây gần đây quá mệt mỏi, Trần Kiều không nghĩ tới cô gái nhỏ này lại có thể đối xử với bản thân tàn nhẫn quả thực đến mức không muốn sống.

Tháng sáu, một ngày chủ nhật, Trần Kiều lên kế hoạch mang Lâm Tây ra ngoài ăn lẩu —— Không có thời gian ở nhà làm, Lâm Tây quá bận.

Anh còn muốn mua cho Lâm Tây một cái bánh kem lớn, mặt trên vẽ Cậu Bé Bọt Biển, coi như chúc mừng, cũng cầu chúc Lâm Tây thi đại học thuận lợi.

Sáng sớm, Lâm Tây cầm chìa khóa mở cửa nhà Trần Kiều, Trần Kiều hiếm khi dậy sớm, còn ngồi ở trên sô pha phát ngốc.

Thấy Lâm Tây tới, Trần Kiều quay đầu chào hỏi: “Ăn sáng chưa?”

Tất nhiên là chưa, không có thời gian ăn!

“Ăn rồi.” Lâm Tây nói dối.

Trần Kiều nhìn cô, lặng im một lát, “Ăn cái gì?”

…… Lâm Tây còn chưa chuẩn bị lời giảo biện, bị hỏi đến nghẹn họng. Lâm Tây đứng yên không nói lời nào.

Trần Kiều đứng lên ôn hòa nói: “Không ăn sáng không tốt cho thân thể.” Nói lôi kéo Lâm Tây đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: “Muốn ăn cái gì? Muốn ăn cháo không?”

Trần Kiều mở cửa, nắm tay Lâm Tây đi ra ngoài.

Trong miệng còn lẩm bẩm: “Mấy ngày gần đây phải đặc biệt chú ý thân thể, phải nhớ đến dạ dày, đừng ăn đồ cay quá sẽ nặng bụng…”

Lâm Tây đi theo anh ra ngoài, mới vừa bước ra cửa phòng, cô bỗng nhiên nhìn thoáng qua cái bóng đen đứng ở trên thang lầu.

Lâm Tây ngẩng đầu nhìn nhìn, ngây ngẩn cả người.

Người trên lầu là dì Vương, bạn chơi mạt trượt của Tào Lệ Linh.

Trần Kiều tựa hồ chưa chú ý tới, vẫn nắm tay Lâm Tây kéo cô đi ra ngoài, trong miệng còn nói không ngừng: “Cơm chiều mấy ngày nay anh sẽ không cho em ăn Malatang gì đó……”

Lâm Tây dừng bước chân, vội vàng tránh thoát tay Trần Kiều.

Trần Kiều khó hiểu, quay đầu lại nhìn cô, hồ nghi nhìn theo tầm mắt của Lâm Tây.

Một mảnh yên tĩnh, ba người đứng yên, sáu mắt nhìn nhau.

Cuối cùng dì Vương mở miệng trước đánh vỡ xấu hổ.

“Tiểu Tây, ra ngoài sao.”

“Vâng, chào dì Vương. Con tới tìm hàng xóm cách vách cùng nhau ăn sáng.”

“Chào dì.” Trần Kiều nhàn nhạt nói.

“Sắp thi đại học nhỉ? Thật vất vả, sớm như vậy đã thức.” Dì Vương nói.

“Vâng. Vậy dì Vương tụi con đi trước.” Lâm Tây chỉ muốn chạy nhanh rời khỏi đây.

“Tạm biệt dì Vương.” Trần Kiều ngoan ngoãn nói.

Bây giờ đầu óc Lâm Tây có chút mông lung. Lúc vào trong tiệm cháo, Lâm Tây còn đang ngẩn người.

“Muốn ăn cháo gì?” Trần Kiều hỏi Lâm Tây.

“Trứng vịt Bắc Thảo.”

“Muốn ăn gì nữa không?”

“Gì cũng được.”

Trần Kiều quay đầu nói với chủ quán: “Một tô cháo trứng vịt Bắc Thảo thịt nạc, một tô cháo bắp ngọt. Lại lấy thêm một phần sủi cảo, một phần bánh hoa quế và bánh gạo, một phần bánh củ sen chiên giòn, một phần khoai lang nướng, một phần bánh nướng đường đỏ, lại một phần… Một phần bánh rán nhân đậu đi.”

“Nhiều vậy?” Lâm Tây phản ứng lại nhìn anh: “Ăn có hết đâu?”

“Đều nếm một chút.” Trần Kiều nói: “Người vừa rồi, em quen biết?”

“Ừ, ở tại lầu trên. Khi còn nhỏ mẹ tôi mang tôi ra tiệm mạt chược, bà ấy thường chơi với tôi.”

Khóe miệng Trần Kiều giật giật.

“Bà ấy và mẹ tôi quan hệ khá tốt, bà ấy sẽ không nói cho mẹ tôi cái gì chứ?” Lâm Tây lo lắng sốt ruột.

Trần Kiều bình tĩnh hỏi ngược lại: “Sẽ nói cái gì? Mẹ em biết thì sẽ thế nào?”

Trần Kiều: “Mẹ em sẽ mắng em bởi vì hoàn cảnh trong nhà thật sự không thể học tập mới đến nhà cách vách tránh né xin giúp đỡ, hay là sẽ trách cứ em ở nhà cách vách thế nhưng thoải mái hơn ở trong nhà của mình chướng khí mù mịt?”

Lâm Tây im lặng một lát, “Lời nói là nói như vậy, nhưng bọn họ sẽ hiểu lầm.”

“….” Trần Kiều không nói gì.

Chuyện sáng hôm nay mặc cho ai nhìn đều sẽ hiểu lầm.

Sáng sớm tinh mơ, chàng trai nắm tay cô gái đi ra khỏi nhà của chàng trai, hai người còn đang thảo luận buổi tối ăn cái gì.

— Việc này khó.

Nhưng dì Vương nhìn Lâm Tây lớn lên từ nhỏ, nếu bà ấy nói gì với mẹ cô chắc cũng sẽ không thêm mắm thêm muối.

Mà nhân phẩm của mình mẹ biết rõ, tuy mẹ ngày thường không đủ quan tâm cô, giao lưu cũng không nhiều lắm, nhưng tính cách tác phong của cô bọn họ vẫn sẽ biết.

“Chuyện này chỉ cần tôi giải thích là bọn họ sẽ tin, ngày thường tôi biểu hiện khá tốt. Huống chi… Chúng ta vốn dĩ cũng không có gì, tôi chỉ là ở nhà anh học tập mà thôi.” Nghĩ đến đây, Lâm Tây đột nhiên yên tâm.

Cháo bưng lên, đồ ăn vặt trải đầy một bàn, tuy rằng một đống đồ ăn Trần Kiều mới gọi hơi nhiều, nhưng mỗi loại chỉ có một chút, phân lượng thật không lớn.

“Ừm.” Trần Kiều thấp giọng nói.

“Sắp thi đại học, chắc bọn họ cũng sẽ không nói gì tôi, nhưng lúc trước tôi nói dối bọn họ, có thể bọn họ vẫn sẽ không vui, mấy ngày nay tôi chắc sẽ không qua nhà anh học bài.” Lâm Tây dùng muỗng khuấy cháo.

“Được.” Trần Kiều vẫn chau mày, nói: “Bằng không tôi đi nói chuyện với ba mẹ em… Vốn dĩ cũng không có gì hiểu lầm, có thể dễ dàng nói rõ.”

“Không sao, không cần đâu. Bọn họ khẳng định sẽ tin tôi.” Lâm Tây nói: “Nếu anh nói ngược lại càng không rõ.”

“Huống chi, chuyện này anh chính là giúp tôi, là bọn họ sai. Lại nói tiếp, tôi còn chưa cảm ơn anh.”

Trần Kiều trầm mặc một lát, nói: “Không cần.”

“Muốn, thật sự cảm ơn!” Lâm Tây nghiêm túc nói.

Trần Kiều không nói gì, khuấy cháo. Anh cảm thấy tô cháo này có chút nóng.

“Đoạn thời gian trước tôi rất nôn nóng, mỗi ngày đều nghĩ rất nhiều.” Lâm Tây mỉm cười: “Mỗi ngày đều nghĩ thi đại học không tốt sẽ như thế nào, nghĩ tương lai sẽ như thế nào, nghĩ hôm nay bọn họ có cãi nhau hay không, nghĩ mình khi nào thì có thể rời khỏi nơi này.”

“Có đôi khi cảm thấy, tôi là một người không có tương lai. Tôi sao có thể có tương lai?” Lâm Tây cười nói ra những lời này.

Trần Kiều quay đầu nhìn cô, sắc mặt bình tĩnh.

“Có những thứ đã sớm đi theo thấm vào máu đến tận trong xương tủy, trong xương tủy của tôi chính là những thứ kia.” Lâm Tây sắc mặt bình tĩnh nói.

Trần Kiều không nói.

Lâm Tây bỗng nhiên cười: “Cảm ơn anh, sau khi gặp được anh lòng tôi thấy khá hơn nhiều. Trạng thái học tập gần đây cũng rất tốt, tôi cảm thấy chỉ cần đi về phía trước, sẽ còn có đường.”

Lâm Tây lại cười nói: “Tôi thi đại học, có một phần của anh.”

Trần Kiều bỗng nhiên trầm giọng nói: “Định cảm ơn như thế nào?”

Lâm Tây mỉm cười, đôi mắt cong thành trăng non, “Chờ thi đại học xong, thi đại học kết thúc, tôi sẽ cảm ơn anh.”

Hai người tuy rằng tâm sự nặng nề, các loại sầu lo, nhưng không chịu nổi nhiều đồ ăn vặt Trần Kiều gọi, hơn nữa món ăn của cửa hàng này cũng không tệ lắm, hai người không có tâm tư ăn uống nhưng vẫn… Ăn no căng.

“Bây giờ em muốn về nhà hay là đi nhà của tôi?” Trần Kiều hỏi.

“Đi dạo một chút, tiêu thực.” Lâm Tây trả lời.

“Được.”

Hai người dọc theo bờ sông đi một vòng, dạo quanh tiểu thành một vòng, ai cũng không nói gì.

Tiểu thành thật sự không lớn, buổi sáng cũng không náo nhiệt, yên yên tĩnh tĩnh, có gió thổi tới, có chim sẻ bay tới rồi chạy đi. Vạn vật hết thảy đều tươi tốt.

Nhưng tòa thành này, bên trong mỗi một căn nhà cất giấu cái gì, không có người biết, cũng không có người muốn biết.

Cách ngày thi đại học còn năm ngày.

Sự thật chứng minh, nếu dì Vương nói gì đó với Tào Lệ Linh thì mới là tốt.

Sự thật là, dì Vương không nói cho Tào Lệ Linh biết chuyện buổi sáng, mà lại ngầm nói cho bạn bè trong tiệm mạt chược thêm mắm thêm muối nói ra nói vào.

Chờ sự tình truyền tới tai Tào Lệ Linh, tin tức đã ở tiệm mạt chược nho nhỏ truyền qua truyền lại ồn ào huyên náo càng ngày càng nghiêm trọng.

Nói cái gì cũng có.

Lâm Tây ở nhà bạn trai qua đêm.

Tuổi còn nhỏ đã quan hệ nam nữ.

Làm bụng Lâm Tây lớn.

……

Tào Lệ Linh ở tiệm mạt chược nghe thấy tin tức này, phản ứng đầu tiên là cảm thấy bọn họ nói bậy. Một đống người ở bên cạnh bà thêm mắm thêm muối ba hoa chích choè miêu tả sự tình sau khi trải qua, Tào Lệ Linh tức giận sắc mặt xanh mét, lập tức chạy về nhà.

Lúc Tào Lệ Linh về nhà Lâm Cường đang nằm ở trên giường ngủ, Lâm Tây đang ở trong phòng học bài. Nhìn thấy Lâm Cường đang ngủ, Tào Lệ Linh càng giận sôi máu.

Tào Lệ Linh dã man mở cửa phòng Lâm Tây, cửa đập cái rầm, rống to với Lâm Tây: “Đêm qua mày chạy đi đâu?!”

Lâm Tây sửng sốt, cô không dự đoán được Tào Lệ Linh sẽ gọn gàng dứt khoát như vậy hỏi cái vấn đề này.