Trọng Hồi Mạt Thế Chi Thiên La Kinh Vũ

Chương 10: Tiểu đạo sĩ

Cách quản lý thuộc hạ của Trình Bái hoàn toàn bất đồng với Trương Khải Nhất. Trương Khải Nhất xuất thân thấp kém, chẳng qua bởi vì lực lượng cường đại nên mới chèn ép được người dưới, Trình Bái còn lợi hại hơn hắn thì lại thích dùng phương pháp nhẹ nhàng, y tuổi cũng không còn nhỏ, tuy rằng sau khi thức tỉnh dị năng thì trông y có vẻ trẻ hơn một ít, vợ của y vốn kém y vài tuổi giờ còn trông già hơn y mấy tuổi, nhưng dù sao kinh nghiệm kiến thức vẫn khá hơn nhiều một người trẻ tuổi. Y lại từng ở trong câu lạc bộ bắn tên, rất biết cách nói chuyện, nói chuyện đều rất ôn hòa, không sắc bén giống như tên y.

Cho nên khi Thẩm Trì đến địa bàn của Trình Bái, dù không biết y là ai nhưng cũng không có ai lời ra tiếng vào, bọn họ chân chính tin phục Trình Bái, vì vậy thủ hạ của y sẽ không dễ dàng phản bội y như phản bội Trương Khải Nhất.

Bởi vì Trình Bái đã ra lệnh, những người đó đối với Thẩm Trì cùng Thẩm Lưu Mộc và Kỷ Gia cũng không tệ, nhất là đối với Kỷ Gia hay tươi cười ngượng ngùng dung mạo lại thanh lệ, đương nhiên, ngoài Thẩm Trì không ai biết con rối gỗ trong lòng Kỷ Gia có đôi mắt của một con người thật sự.

Trình Bái cũng không ở khu vực trung tâm Gia Định mà ở trong một câu lạc bộ đánh golf. Nơi này cách trung tâm thành phố Thượng Hải tương đối xa, trái lại cách thị xã Thái Thương gần hơn nhiều (Thái Thương là một thị xã thuộc địa cấp thị Tô Châu, tỉnh Giang Tô, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa – nơi này ở phía Bắc của Thượng Hải), có thể thấy quyết tâm Bắc thượng (đi lên phía Bắc) của Trình Bái. Sân golf là một địa phương rất tốt đẹp, rộng lớn, thoải mái, yên tĩnh, có tầm nhìn rộng rãi, trong một thành phố đầy rẫy thây ma như thế, nơi này chẳng khác gì thế ngoại đào nguyên. Sân golf này được thiết kế cực kì tinh xảo lại chú trọng những chi tiết nhỏ, có núi có sông, rất nhiều biệt thự, hội quán cao cấp có khu dự trữ nước riêng biệt, lại còn có cả máy phát điện, ít nhất có thể bảo đảm một cuộc sống thoải mái cho một số ít người, hơn nữa mặc dù trời đã lạnh đến mức toàn bộ cây cỏ đều héo úa nhưng cảnh sắc nơi đây vẫn xem như không tệ.

Thẩm Trì cũng cần Bắc thượng, hắn nhớ địa phương lần đầu tiên xuất hiện thây ma cấp B cũng không cách chỗ này quá xa, thời gian cũng sắp tới. Lúc đầu nhân loại tiến hóa tương đối chậm rãi, thây ma cũng giống vậy. Hiện giờ nửa năm đã trôi qua, một số rất ít thây ma bắt đầu tiến hóa, thây ma bình thường không có thần trí, chỉ công kích theo bản năng, tốc độ thì chậm, thích ăn thịt tươi, trừ bỏ có sức mạnh lớn ra thì hầu như không có bao nhiêu ưu điểm, nhưng thây ma cấp B đã có thần trí, tốc độ cũng không phải thây ma bình thường có thể sánh được, vô luận phương diện nào cũng mạnh hơn rất nhiều.

Nếu như hắn nhớ không lầm, thây ma cấp B đầu tiên xuất hiện tại một thành thị phía nam gần Giang Tô, nơi đó được xưng là Trường thị chi hương (nơi được tổ chức phi chính phủ Gerontological Society of China (GSC) – một tổ chức nghiên cứu về tuổi thọ phong cho danh hiệu – danh hiệu gì thì chịu – chắc là những thành phố có tuổi thọ cao nhất), nghe nói đất đai trù phú là do có liên quan đến nguyên tố Se (Selen), vì thế đất đai nơi đó không chỉ nuôi dưỡng loài người mà ở tận thế còn nuôi dưỡng cả thây ma, lúc đầu mấy con thây ma cấp B kia đều xuất hiện ở cùng một nơi, may mà địa điểm kia cách Thượng Hải không xa, nếu bây giờ vẫn chưa tận thế thì chỉ mất mấy giờ đi xe thôi.

Có điều trước đó hắn muốn ra biển một lần.

“Mẹ Gia Gia trước kia mong tôi mang nó đến một nơi” Thẩm Trì nói với Trình Bái, “Nơi đó hiện tại đều là thây ma, vào không được, nhưng nó có một người chú ở Sùng Minh, tôi muốn đưa nó đi xem sao.”

Trình Bái cảm thán, “Tiểu Thẩm cậu thật là tốt bụng, Gia Gia là một đứa nhỏ ngoan ngoãn lại nghe lời, gặp được cậu chính là phúc phận của nó, cần tôi phái người đi cùng cậu không? Một chuyến này chưa chắc đã an toàn.”

“Không cần, Trình ca anh cho tôi một cái xe tốt là được, hai đứa nhỏ kia tôi vẫn có thể bảo hộ được. Nội trong một tuần tôi sẽ trở về, tìm không thấy người coi như đành chịu vậy.” Thẩm Trì thành khẩn nói.

Trình Bái gật gật đầu, “Như vậy cũng tốt, nửa tháng sau chúng ta sẽ Bắc thượng, cậu sau khi trở về cũng nên chuẩn bị tốt.”

“Được.”

Trình Bái quả là một người rộng rãi, cấp cho Thẩm Trì một chiếc Land Rover. Có điều ở thời đại này, xe đắt tiền hay không cũng vô dụng, rất nhiều người muốn dùng một chiếc xe tốt đổi một túi gạo cũng không được, nếu như không có xăng thì cho dù có xe cũng làm được cái khỉ gì?

Dòng Range Rover 2014 của Land Rover 

Dòng Range Rover Sport 2014 của Land Rover (4.5 tỷ VNĐ)

Bơm đủ xăng, Thẩm Trì thuận đường đi về hướng kho hàng Kỷ Gia chỉ, đợi đến khi mở cửa ra mới phát hiện nơi này so với trong tưởng tượng của hắn còn rộng lớn hơn!

“Ý, hình như còn nhiều đồ hơn thì phải” Kỷ Gia ôm rối gỗ đứng ngoài cửa.

Thẩm Trì nhìn quanh, không cần nghĩ cũng biết nhất định là đây là do Trương Khải Nhất để vào, vị trí nơi này hẻo lánh lại không dễ tìm, thật sự là nơi giấu đồ vật này nọ rất tốt. Ba lô trò chơi cũng không thể mang theo nhiều đồ như vậy, cuối cùng hắn chỉ lấy một ít gạo gom vào trong một cái túi lớn ném vào trong ba lô, lại lấy đi hai thùng lớn đựng đầy dầu ăn cùng xì dầu, may là trứng gà và trứng vịt cũng có thể để chung với nhau, có điều chỉ có thể để hai trăm trứng một ô vuông, riêng các loại trứng đã chiếm mất của Thẩm Trì bảy ô vuông, tổng cộng là một ngàn bốn trăm, trong đó có bốn trăm trứng vịt. Thức ăn để trong ba lô hắn sẽ vĩnh viễn không hỏng, chỉ tiếc là ba lô của hắn chỉ lớn như vậy. Cuối cùng lại quét sạch gia vị trong kho hàng, bao thành một túi lớn, chờ tận thế qua vài năm nữa, mấy thứ này so với gạo còn quý hơn! Phần lớn đất đai đều bị ô nhiễm, số đất còn lại đa số bị tận dụng đến mức tận cùng, ăn còn không đủ no còn có ai quan tâm đến ăn ngon,  gia vị đương nhiên bị kịch liệt giảm thiểu.

Tận thế bắt đầu lâu như vậy nhưng tựa hồ trừ thời gian một tuần lễ ở khu vui chơi bọn hắn đều có người cấp thức ăn, căn bản không để ý đến đồ ăn lắm, Thẩm Trì cũng chưa tự mình nấu cho Thẩm Lưu Mộc ăn.

Kỳ thật vào lúc đó hắn đã định cùng Trình Bái nhanh chóng mỗi người một ngả. Nếu như chuyến đi biển này của hắn thuận lợi, hắn nửa tháng sau sẽ không quay về, đợi đến ngày nào đó sẽ trực tiếp lái xe đi đến chỗ thây ma cấp B, lấy được nguyên tinh cao cấp hơn mới là việc quan trọng nhất. Trước đó hắn và Thẩm Lưu Mộc hai người luôn phải dùng nguyên tinh dự trữ trong ba lô, hắn chỉ có thể thi thoảng vào buổi tối trộm săn bắt thây ma mới có thể lấy đủ nguyên tinh. Hiện tại thêm một Kỷ Gia, Thẩm Trì cảm thấy có chút không đủ dùng, dị năng càng lợi hại, có khả năng hấp thu càng nhiều nguyên tinh, mà chính hắn cũng vậy, ở dưới trướng người khác hắn căn bản không có cách nào thoải mái, ít nhất cũng phải tích trữ đủ rồi thì mới tìm một tấm bình phong mới đúng.

Màn đêm dần dần buông xuống, Kỷ Gia rúc vào chỗ ngồi phía sau xe, bụng đói đến mức thầm reo.

“Đi thôi, xuống xe, chú làm chút gì ăn.”

Trong rừng cây cạnh đường cao tốc, Thẩm Trì nhìn thấy mấy đốm sáng bất ngờ sáng lóe lên.

Bất kể là động vật đã tiến hóa hay chưa đều có thể dùng chúng làm thức ăn, Thẩm Trì mang hai đứa nhỏ xuống xe, chưa kịp nói câu nào liền nhìn thấy mấy con thây ma đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lang thang ở mép rừng.

Nơi này từ sau khi tận thế bắt đầu liền trở nên hoang vắng, nguyên bản bụi cỏ ven đường cao tốc đã được xử lý tương đối sạch sẽ giờ đã đầy cỏ dại, mấy thây ma này chắc là mấy người bị tai nạn chết vào thời điểm tận thế bắt đầu, cả đám hình dạng kì dị lại tương đối ghê tởm, Thẩm Trì đang muốn nâng tay xử sạch mấy thây ma này, bỗng nhiên lại nhìn về hướng sâu trong rừng.

“Lập tức nghe lệnh, sắc!” Một đạo âm thanh trong trẻo chợt cắt qua bầu trời đêm, vang khí tận trời!

Mấy thây ma kia tốc độ lập tức chậm lại, sau đó bị mấy đạo lôi quang chém xuống lập tức cháy đen ngã xuống, tản ra một mùi khó ngửi.

Trong tầm mắt Thẩm Trì xuất hiện một bóng dáng thấp bé hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

Ách, nhìn trái nhìn phải thì nó căn bản vẫn là con nít! Hơn nữa quần áo trên người làm người ta có một cảm giác rất vi diệu, làm cho người ta chắc chắn sẽ không nhận nhầm đây là một đạo sĩ.

Đời trước Thẩm Trì từng gặp qua đạo sĩ, đạo bào của Võ Đang đạo sĩ tương đối tươi mát phiêu dật, nhanh nhẹn dục tiên, cầm theo cây kiếm Tinh Cương trông thập phần mạnh mẽ, tư thế oai hùng. Vị tiểu đạo sĩ trước mắt này tết tóc, đội khăn vuông, mặc đạo bào màu vàng  Bát Quái gì đó, rất mang đến cảm giác đạo sĩ trừ quỷ trong phim Hồng Kông, có điều, khi nhìn đến gương mặt nghiêm nghị cùng giá trị sinh mệnh dài hơn nhiều so với người thường của vị tiểu đạo sĩ, Thẩm Trì biết thật sự không thể đem nó trở thành diễn viên nhí ở studio được, hơn nữa nó còn đang đi một mình a.

Chỉ nhìn diện mạo thì vị tiểu đạo sĩ này chắc chỉ tầm mười tuổi, lớn lên tương đối có phong phạm thần tiên, mi dài, mắt sáng, mũi cao, môi mỏng, khuôn mặt lạnh nhạt hoàn toàn không có cảm giác thân thiện.

Là một đứa bé mà nói, quả thật là rất không đáng yêu!

“Xin hỏi vị tiên sinh này, nơi này cách Bắn Kinh còn xa lắm không?”

Thẩm Trì ánh mắt cổ quái: “… Bắc Kinh?”

Băng sơn tiểu đạo sĩ vẻ mặt đứng đắn, “Sư phụ nói từ Mao Sơn đến Bắc Kinh, qua nửa năm nhất định có thể tới nhưng đến bây giờ tôi còn chưa thấy Vạn Lý Trường Thành mà ngài nhắc đến.”

Thẩm Trì: “…”

“Nhưng mà Bắc Kinh cách nơi này rất xa a, nơi này là Thượng Hải.” Kỷ gia sợ hãi nói.

Tiểu đạo sĩ sửng sốt, “Thượng Hải?” Vừa dứt lời, chợt nghe thấy bụng của nó réo được một tiếng, tiếng vang thập phần rõ ràng.

Thẩm Trì bật cười, vị tiểu đạo sĩ này tuyệt đối là đi lạc a! Từ Mao Sơn (trấn Mao Sơn, Thành Phố, Câu Dung, Giang Tô – tức là ẻm đáng lẽ phải đi lên phía Bắc để đến Bắc Kinh thì ẻm mù đường lại đi xuống phía Nam ra tận Thượng Hải) xuất phát mà đi nửa năm lại tới gần Sùng Minh, đây là bao nhiêu km a? Lắc đầu cảm thán cảm giác phương hướng kém cỏi của người này, có điều nó vẫn là con nít, cũng không phải không thể giải thích được, “Vậy sư phụ cậu đâu?”

“Đã chết.” Tiểu đạo sĩ lẳng lặng nói, “Không chỉ sư phụ, mọi người trong tông phái Mao Sơn của tôi đều đã chết, hiện giờ chỉ còn lại một mình tôi.”

Ngay cả Thẩm Lưu Mộc đều thấy nó có chút đáng thương, có điều y chỉ đại khái đồng tình một chút như vậy thôi, liếc vị tiểu đạo sĩ kia một cái rồi mới quay đầu đi, kéo áo Thẩm Trì: “Ba ơi, con đói.”

Thẩm Trì bỗng nhớ tới bùa chú trước đó của vị tiểu đạo sĩ kia, “Cậu có đói bụng không?”

Tiểu đạo sĩ gật gật đầu.

“Tôi muốn dùng thức ăn để đổi lấy bùa của cậu.” Thẩm Trì mở miệng. Nói thật, hắn đây là lần đầu tiên nhìn thấy bùa của chính tông Đạo gia, Võ Đang đạo sĩ không giỏi dùng bùa, chỉ giỏi công pháp, cùng tông phái Mao Sơn này không giống nhau. Bùa của vị tiểu đạo sĩ này uy lực cũng không phải là kém, đáng lẽ ở tận thế phải có thể sống sót thậm chí còn có thể nổi tiếng mới đúng, nhưng Thẩm Trì chưa bao giờ nghe nói về hắn, không biết tại sao bây giờ lại gặp được, có lẽ sớm đã gặp nạn, có lẽ hắn một mực ở phương Nam lang thang cho nên Thẩm Trì chưa từng nghe qua thanh danh của hắn.

Thẩm Trì thừa nhận mình có chút hứng thú đối với đạo bùa này, hiện tại Thẩm Lưu Mộc và Kỷ Gia còn quá yếu, lấy một chút bùa cho chúng nó phòng thân cũng tốt.

Tiểu đạo sĩ do dự một chút, rất nhanh liền đáp ứng, “Thỏa thuận xong!”

Chờ khi bóng dáng Thẩm Trì biến mất trong bóng tối, Thẩm Lưu Mộc xoay xoay ánh mắt nhìn về phía tiểu đạo sĩ, cười thập phần thiên chân khả ái, “Cậu tên gì?”

“Minh Nguyệt.”

“A.” Thẩm Lưu Mộc hướng nó vẫy tay, cười híp mắt nói, “Lại đây ngồi.”

Kỷ gia ai ya ngồi cạnh Thẩm Lưu Mộc, thương hại nhìn về phía Minh Nguyệt tiểu đạo sĩ kia.

Minh Nguyệt cảm thấy trên lưng chợt lạnh, nhìn qua nhìn lại vẫn thấy chỉ là hai đứa nhỏ đáng yêu cực kì bình thường, vì thế không chút phòng bị ngồi cạnh Thẩm Lưu Mộc.

“Minh Nguyệt đạo trưởng, cậu có biết hiện tại thức ăn quý giá như thế nào không?”

Minh Nguyệt thành thực gật đầu, “Biết.”

“Hiện tại thức ăn so với mạng người còn đáng giá hơn a” Thẩm Lưu Mộc cảm thán.

Minh Nguyệt tràn đầy đồng cảm, “Trước đây ta đã từng thấy vài người vì một cái bánh nướng giết hết người trong xe khách.”

“Haiz” Thẩm Lưu Mộc nham hiểm thở dài, “Thế đạo khó khăn a.”

Minh Nguyệt gật đầu, “Đúng vậy a.”

Kỷ Gia ở một bên mím môi, lặng lẽ kéo kéo đạo bào của Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt quay đầu nhìn liền bắt gặp một đôi mắt đen ngập nước, nhất thời có chút không được tự nhiên quay đầu đi.

Thẩm Lưu Mộc trừng mắt cảnh cáo Kỷ Gia, vì thế cô bé liền không dám nhắc nhở tiểu đạo sĩ ngu xuẩn này nữa.

Rất nhanh Thẩm Trì đã trở lại, hắn săn được một con chim trĩ, hơn nữa đây lại là một con biến dị, so với chim trĩ bình thường lớn hơn rất nhiều, đủ cho hắn cùng hai đứa nhỏ ăn.

Đã trải qua cuộc sống ở tận thế rất nhiều năm Thẩm Trì thuần thúc dựng lên một cái bếp đơn giản, không cần nước gọn gàng dùng dao găm mổ nó ra.

Loại kĩ năng này gọi là nấu nướng, tài khoản Đường Môn này của Thẩm Trì nấu nướng đã mãn cấp, nhiều năm luyện tập như vậy, thủ pháp không phải thông thạo bình thường.

Ngắn ngủi một khắc đồng hồ (mười lăm phút), trong không khí liền thoang thoảng mùi thơm mê người.

Thẩm Lưu Mộc hít lấy cái mũi, cảm thấy có lấy mạng tên đạo sĩ ngu xuẩn này cũng không đủ để trả tiền thức ăn ba tự mình làm!

Bụng ba đứa nhỏ cùng lúc réo vang lên, chảy nước miếng sùng bái nhìn Thẩm Trì.

Bọn nó chưa từng nghĩ đồ ăn có thể thơm như vậy!

Ức gà rán giòn, mề gà xào, canh gà, gà xé nhỏ trộn với mì, còn có hai cái trứng chần nước sôi màu sắc óng ánh làm người ta ngón trỏ đại động. Đừng nói hiện tại là tận thế, chính là cho dù ở trước đây mĩ thực Thẩm Trì tự tay làm đều khiến người ta ăn ngon đến mức nuốt luôn đầu lưỡi vào!

7

Mề gà xào

2014080411553328420

Mì gà trộn

nùng tiên canh gà

Canh gà

ức gà ráng giòn

Ức gà rán giòn

Trứng chần nước sôi cho Thẩm Lưu Mộc cùng Kỷ Gia mỗi người một cái, còn tiểu đạo sĩ không có phần.

Nó ôm một bát mì gà trộn lom lom nhìn ba người ăn.

Kỷ Gia cẩn thận đem trứng chần nước đôi chia ra, “Chú Thẩm, Gia Gia chỉ cần ăn một nửa thôi.”

“Cái kia…”

Thẩm Trì trong lòng thở dài, cô bé này thật hiểu chuyện, “Cháu ăn đi, tôi không ăn”

“A.”

“Cái kia…”

Thẩm Lưu Mộc lặng lẽ đem trứng chần nước sôi đặt vào trong bát Thẩm Trì, kiên trì nói: “Ba không ăn, con cũng không ăn.”

Thẩm Trì bất đắc dĩ.

Thẩm Lưu Mộc che miệng bát, quật cường không nhìn trứng chần nước sôi mê người kia.

“Cái kia…”

Thẩm Trì đành phải đem trứng chần nước sôi chia làm hai nửa, “Quên đi, con ăn một nửa cha ăn một nửa được không?”

“Ba ăn trước đi!”

“Cái kia…”

Bên này vui vẻ hòa thuận, tiểu đạo sĩ luôn miệng nói “cái kia..” nhíu cái mi dài, nhìn cái bát rống tuếch, vẻ mặt đau khổ sờ bụng, hu, vì cái gì ăn một bát xong lại càng đói bụng, ăn thật ngon a, cho tới bây giờ còn chưa được ăn ngon như vậy a…

“Bùa đâu?” Thẩm Trì mắt nhìn thấy Thẩm Lưu Mộc ăn hết trứng chần nước sôi mới có thời gian nhìn về phía Minh Nguyệt.

Tiểu đạo sĩ buông bát, nghiêm túc hướng Thẩm Trì cúi người thi lễ, “Mao Sơn tông Minh Nguyệt nợ Thẩm tiên sinh ân cứu mạng, việc lấy thức ăn mua bùa không cần nhắc lại nữa, mạng này của Minh Nguyệt đều là của Thẩm tiên sinh! Thẩm tiên sinh có lệnh, Minh Nguyệt không dám không theo!”

Thẩm Trì: “…”

Cứu.mạng.cái.khỉ.nhà.ngươi!

Thẩm Lưu Mộc trừng to mắt, “Khi nào thì ba tôi cứu mạng cậu?”

“Không phải cậu nói hiện tại thức ăn so với mạng người còn quý giá hơn sao?”

Thẩm Lưu Mộc: “…” Ta kháo, cái tên đạo sĩ chết tiệt quá giảo hoạt quá giảo hoạt a!

“Kể từ hôm nay, Minh Nguyệt tự nguyện đi theo Thẩm tiên sinh, xin tiên sinh ra lệnh.” Băng sơn tiểu đạo sĩ vẻ mặt đứng đắn: “Đạo gia ta đã nói là không nuốt lời, lời này đã ra, tuyệt không đổi ý!”

… Này hoàn toàn chính là bắt buộc buộc định ta đi! (buộc định là chức năng trong game, vật đã buộc định nếu bị đánh chết cũng sẽ không rớt ra)

=== ====== ====== ====== ====== =========

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tốt lắm, tổ diễn viên bốn người đã đầy đủ, truyện này chỉ có bốn diễn viên chính bọn hắn thôi.

Các ngươi đoán không sai… giảo hoạt băng sơn tiểu đạo sĩ chính là CP của Gia Gia.

Vì thế, trừ bỏ pháo ca Thẩm Trì ra.

Yêu ba ba yêu thi thể trong vũng máu Lưu Mộc

Yêu lấy mắt người làm mắt búp bê Gia Gia

Thích giả thần giả quỷ đạo sĩ Minh Nguyệt

Vì thế diễn viên tổ đã đủ bốn người, sẽ không thêm ai nữa.

Tính cách Thẩm Trì đời này chắc chắn không thể dung nhập vào một đoàn thể nào.

Cám ơn lưu mực, hủ trạch tiểu ha, bánh chẻo, khác đường. Địa lôi, yêu các ngươi, ╭(╯3╰)╮