Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 32

Tần Thiệu triệt để sửng sốt, hắn cứ như vậy nhìn Đoàn Tình kiểm một viên một viên, châu tử lăn đều có màu đỏ, mà thảm cũng màu đỏ nên rất khó tìm, đặc biệt giờ là buổi tối. Nhưng Đoàn Tình vẫn ngồi kiểm, một viên đều không bỏ qua, ngay cả rơi xuống bên chân Hàn Dũ đều không có bỏ, Hàn Dũ nhìn cậu nên nhanh chóng lui về phía sau, Đoàn Tình đem khỏa châu tử lấy lên, tại tiếp tục kiểm, Tần Thiệu nhịn không được ngăn cản cậu:“Đừng kiểm, đừng kiểm, Ấu Đường, kiếm không đủ đâu, để tôi mua cho cậu chuỗi khác? Được không?”

Đoàn Tình dùng sức gỡ tay hắn ra, nhưng náo loạn một buổi tối rốt cuộc tiêu hao không biết bao nhiêu khí lực, cũng không còn cùng hắn nháo, cậu chỉ muốn nhặt mấy hạt châu này lên mà thôi.

Tần Thiệu nhìn vẻ mặt của cậu bất đắc dĩ, đành phải cương trực đứng ở một bên nhìn cậu tiếp tục kiếm, Hàn Dũ nhìn cậu cũng cúi xuống giúp một tay. Có mấy hạt tìm hoài không thấy, Đoàn Tình ngồi xổm xuống đất không đứng dậy, Hàn Dũ kéo cậu đứng lên:“Hảo, hảo, ngày mai lại tìm, ngày mai lại tìm, buổi tối thấy không rõ.”


Đoàn Tình bỏ tay y ra rồi lên lầu, Tần Thiệu theo ở phía sau, chân tay luống cuống nhìn cậu thu thập này nọ, hành lý rất nhiều, Tiểu Hồng sợ cậu ủy khuất cơ hồ cái gì cũng chuyển đến, Đoàn Tình thu thập rất nhanh, mở rương hành lý ra bỏ mọi thứ vào. Máy tính xách tay cùng cục pin được rút ra, không thèm nhìn lấy một cái liền quăng vào ngăn đầu, Tần Thiệu vươn tay lại phát hiện không có biện pháp, hắn ngăn cản cái này còn có cái khác, mọi thứ trong đây tất cả đều là của cậu, hắn không hề nghĩ có một nag2y Đoàn Tình cùng mọi thứ của cậu chiếm cứ căn nhà của hắn, tim của tâm.

Đoàn Tình vẫn không có nhìn hắn, thu thập nhanh chíng, đem tất cả mọi thứ bỏ vào, lúc kéo khóa gương mặt cũng bình tĩnh lại, tái nhợt, mang theo một bộ dáng lạnh lùng.

Tần Thiệu nhịn không được làm chút ngây thơ tới cực điểm sự, đặt tay lên rương không cho cậu đi, Đoàn Tình lạnh lùng nhìn hắn:“Tránh ra!” Tần Thiệu nhìn cậu:“Ấu Đường, tôi sai lầm, cho tôi giải thích được không! Cậu đừng đi được không?”

Đoàn Tình thực không kiên nhẫn la to:“Tôi bảo anh tránh ra!” Tần Thiệu không muốn động tay chân, nhưng không tìm ra ngôn từ nào để nói, hoảng tới cực điểm bày ra lý do:“Cậu đi như vậy, người trong nhà biết thì sao!” Tần Thiệu vừa nói muốn đánh chính mình một bạt tai, đang nói cái gì a! Quả nhiên Đoàn Tình trào phúng nhìn hắn:“Anh yên tâm, tôi sẽ không liên lụy anh, anh cũng nói, hiện tại không ai thích tôi cả, vậy sao còn về đó làm con ngan chi nữa! Tránh ra a!”


Tần Thiệu gắt gao nắm lại hành lý, hắn không muốn cho cậu đi, Đoàn Tình hung hăng nhìn hắn:“Tần Thiệu, tôi đã nói sẽ không liên lụy anh, anh mau tránh ra! Tôi sẽ tìm một chỗ ở! Sẽ không khiến anh khó xử nữa! Sẽ không khiến bằng hữu của anh hiểu lầm anh! Cũng sẽ không nói ra bí mật anh là đồng tính luyến ái! Đủ chưa! Đoàn Tình nếu nói ra sẽ chết không tử tế, nếu không đủ!Một mạng với một mạng đủ chưa, hay muốn lấy cả hai mạng!”

Tần Thiệu chịu không nổi dùng sức ôm lấy cậu:“Đủ rồi, không phải nói! không phải nói nữa!” Đoàn Tình muốn đá hắn, cách hành lý tương đá hơi khó, hai người rối rắm đánh nháo, Tần Thiệu vẫn gắt gao ôm cậu:“Đoàn Tình, chớ đi! Đừng đi, tôi biết sai rồi, về sau, anh thế nào cũng được, cho tôi một cơ hội chăm sóc cậu được không?” Đoàn Tình không nghĩ cùng hắn giảng đạo lý, một buổi tối rống cổ họng đau, cậu cố tránh, nhưng Tần Thiệu quá vô sỉ, ôm cậu gắt gao! Thậm chí ngay cả cửa cũng đóng lại!

Hàn Dũ tại góc cầu thang nhìn thấy hai người ôm nhau nhẹ nhàng thở ra, đúng là vợ chồng cãi nhau đầu giường cuối giường làm hòa.

Hàn Dũ cảm thấy rất tốt, nhưng đáng tiếc trong phòng hai người không hề như y nghĩ, Đoàn Tình không có vị tha như y thấy, cậu bắt đầu động tay chân, giãy dụa rất mạnh. Tần Thiệu sợ cậu bị thương đành phải dùng sức ôm, ôm cách hành lý thực gian nan, tay Đoàn Tình bị hắn ôm chặt đến nỗi hận không thể cắn cho hắn ta một phát, hành động rất nhanh lẹ, Đoàn Tình gắt gao cắn lên vai của hắn. Cái này không liên quan đến việc có phải nam nhân hay không! Con thỏ một khi nóng lên còn có thể cắn người mà! Huống chi là Đoàn Tình, Đoàn Tình cắn một ngụm không nhả, bị cắn đến chảy máu, Tần Thiệu theo phản xạ tính buông lỏng cậu ra, Đoàn Tình nhanh chóng chạy đi, nắm hành lý!Tần Thiệu che bả vai ngăn cửa:“Tôi không để cậu đi.” Đoàn Tình lạnh lùng nhìn hắn:“Tránh ra!” Tần Thiệu che bả vai nghiến răng nghiến lợi, thật sự ngoan cố mà, Tần Thiệu ngẩng đầu nhìn cậu cười:“Tôi sẽ không cho cậu đi, nếu cậu còn giận cứ đánh tiếp đi. Cứ đánh tới khi cậu hết giận!”


Đoàn Tình giận đến choáng váng đầu:“Sao anh không chịu nói lý thế!” Mấy từ khó nghe nhất cũng đã tuôn ra hết rồi vì vậy, không tìm ra từ nào để chửi. Tần Thiệu nhìn cậu câm lặng, muốn tiến lên ôm cậu, hiện tại không vướng bận hành lý tương nên ôm rất dễ dàng,, chỉ cần một chút là có thể ôm lấy toàn bộ thân thể cậu, Tần Thiệu không bei61t tại sao khi ôm cậu hắn cảm thấy thả lỏng, chắc có lẽ vì hắn đang nắm chặt hành lý của cậu khiến hắn an tâm. Ngữ khí đều ôn hòa gần như thì thào:“Đoàn Tình, đừng đi, đừng đi……” Tìm không thấy lý do, tìm không được nên đành phải ăn vạ, giờ khắc này là thật không muốn cậu đi, một chút cũng không muốn!

Đoàn Tình cả người đều phát run, ngón tay đều nắm chặt, thật sự không nghĩ có thể gặp được người vô sỉ như vậy! Tần Thiệu nhìn cậu không nói lời nào chỉ phát run liền ôm chặt hơn, bụng cậu hiện tại rất bằng phẳng, hai người ôm nhau sít sao không một kẽ hở, Đoàn Tình một buổi tối bị hắn làm cho tức giận đến mất lý trí, một cũng chưa nói lời nào đả kích hắn, chỉ là theo bản năng giãy dụa, có khí lực liền giãy dụa, liều chết giãy dụa. Tần Thiệu nhìn con người có tính tình quật cường này, nhìn thấy cậu im lặng, nhịn không được liền hôn lên, hôm nay buổi tối mọi hành động của hắn đều như là mất lý trí, Đoàn Tình phản ứng hơi chậm

Chụp, khi cậu phản ứng thì hắn đã đè cậu lên giường. Hắn càng phát ra cảm giác đầu vựng não trướng, trên người không có một chỗ thoải mái. Bụng loáng thoáng đau. Tần Thiệu thật cẩn thận, không chịu rời đi, cũng sợ cậu rời đi, đem thân thể cậu ngăn chặn chặt chẽ. Bọn họ trừ việc lên giường thì không còn thời điểm nào ăn ý, Tần Thiệu ôm cậu vào lòng mới cảm thấy yên tâm. Bên trong ấm áp khiến hắn trong lòng sinh ra cảm kích. Cảm kích vì cậu không đi, cảm kích cậu vì cậu có thể cho mình một cơ hội cứu vãn, phương thức mà hai người giải quyết vấn đề chỉ còn lại một loại, cũng không cảm giác bi ai. Tần Thiệu ôm cậu đều cảm giác tâm cậu đã lạnh băng, không biết khi nào cậu mới dành cho hắn một loại cảm tình, bi ai cũng là một loại cảm tình, bởi vì không khỏi tuyệt vọng cho nên mới bi ai.

Loại tình yêu này rõ ràng chỉ mang lại nặng nề, thương cảm, cho dù có rung động, cho dù có vui thích, cuối cùng có thể cùng nhau, nhưng một chút cũng không hề khoái hoạt. Tần Thiệu áp sát Đoàn Tình mặt thì thào:“Thực xin lỗi, thực xin lỗi……” Giải thích làm gì chứ? Đoàn Tình nhìn hắn đã không có khí lực, trên mặt mồ hôi lạnh liên tục, bụng đau, dần dần đau, rất đau. Tần Thiệu sờ sờ thấy mặt cậu lạnh, dần dần thấy có gì đó không đúng.:“Đoàn Tình, cậu làm sao vậy? Nơi nào không thoải mái?” Đoàn Tình chỉ tươi cười, sắc mặt tái nhợt, cậu rốt cuộc thấy bụng mình đang biến hóa, ngày ngày đêm đêm ngóng trông nó rơi ra, hôm nay rốt cục cũng chịu đáp lại, ha ha, không uổng công cậu chịu khuất nhục! ha ha…… Đau chết cậu. Đoàn Tình kiệt lực không muốn tỏ vẻ ra ngoài, nhưng là cậu thật sự đau, so với đêm kia đánh nhau đau hơn, rất rất đau, đau đến rút cả gân cốt.


Tần Thiệu rốt cục cảm giác không thích hợp, Đoàn Tình dần dần đứng lên, không có thanh âm, nhưng trên mặt cậu nhiễm một tầng lạnh, ngọn đèn nhu hòa chiếu xuống sắc mặt trắng bệch, không còn một chút máu, Tần Thiệu luống cuống tay chân đem cậu ôm đứng lên:“Đoàn Tình, Đoàn Tình……” Hắn vẫn là theo thói quen kêu tên này. Đoàn Tình ngoan một cách thần kỳ, lui vào lòng hắn không có giãy dụa, như đêm bị đánh kia cậu cũng được hắn ôm mà không phản kháng, vẫn không nhúc nhích. Rõ ràng đau như vậy! Tần Thiệu có kinh nghiệm nhẹ nhàng mặc cho cậu bộ đồ ngủ thoải mái rồi gọi Hàn Dũ.

Hàn Dũ còn chưa ngủ, nhưng nghe hắn kêu tên mình, cũng giật mình, nhìn thấy Đoàn Tình càng thêm sốt ruột, sờ cổ tay cậu, mạch tượng hỗn loạn khiến y nhăn mày. Tần Thiệu đứng thẳng nhìn y, Hàn Dũ kêu hắn:“Giúp tôi đem cái hòm thuốc lại đây.” Tần Thiệu rất nhanh cầm tới, khi trở về vừa lúc nhìn thấy Hàn Dũ vén quần áo Đoàn Tình, màu đỏ sậm của máu lan ra khiến mặt Tần Thiệu lập tức trắng. Hàn Dũ cúi đầu nói:“Đừng lo lắng, cậu đặt cậu ấy nằm ngang giúp tôi.”

Tần Thiệu đụng tới tay Đoàn Tình thì bị cậu giãy ra, Tần Thiệu ôn nhu dụ dỗ cậu:“Đoàn Tình, nhịn một chút, đừng sợ. Rất nhanh sẽ tốt thôi. Cậu không có việc gì ……” Hắn nói nói năng bắt đầu lộn xộn cả lên. Đoàn Tình mở mắt ra nhìn hắn, trong mắt không có tiêu cự, nói cũng không có khí lực, nhưng đánh động tâm can của Tần Thiệu, Tần Thiệu trong lúc nhất thời cảm giác chịu không nổi, chịu không nổi lời hắn nói. Đoàn Tình chỉ là lạnh lùng nói:“Không cần lo cho tôi. Đừng nên động vào tôi! Không phải anh muốn đem hài tử này bỏ đi sao. Tôi và anh đều không có tình, nếu sinh ra cũng không hề tốt đẹp gì,” Cậu nói xong liền gian nan nuốt nước miếng, Tần Thiệu cương trực nắm tay cậu, chưa bao giờ có cảm giác ánh mắt hắn nồng nặc bi thương đến như vậy, Đoàn Tình gắt gao buông tay hắn ra, cắn ra vài chữ:“Tôi không muốn nó sinh ra giống tôi. Có cha sinh không được nuôi dạy đàng hoàng. Không muốn nó sinh ra giống tôi, không có ai thích!” Một câu có cha sinh mà không nuôi dạy làm hắn phá lệ thống khổ.

Tần Thiệu dùng sức cắn răng, đôi mắt đều đỏ lên:“Không cho nói như vậy. Tôi không cho cậu nói như vậy!Cậu đã có tôi, từ nay về sau cậu còn có tôi mà!


Đoàn Tình khóe miệng nhếch xuống, cười một cách lạnh lẽo:“Ý trời đã định.” Tần Thiệu dùng sức nắm tay cậu, lạnh lẽo, hắn chưa có nghĩ sẽ có một ngày mình lại cảm thấy khó chịu như vậy. Rút gân tróc cốt. Tâm đau khiến hắn một mực nắm chặt tay cậu, khuông muốn rời ra, không nghĩ vì tuyệt vọng mà rời bỏ,! Không thể đem hắn bài xích ra ngoài, hắn đã có lúc không muốn hài tử này, hài tử này nếu sinh ra vô cùng phiền toái, hắn từng nghĩ tới, nhưng là, mấy ngày này không phải, hắn hình như đã có cảm tình với cậu mất rồi. Cho nên giờ khắc này Tần Thiệu chịu không nổi, cảm giác đau đến xương tủy. Trong bụng cậu là cốt nhục của mình. Hắn chưa một lần đối xử tốt với cậu, không phải là người cha tốt, hắn chưa từng đối xử tốt với Đoàn Tình, chưa từng cùng cậu chia sẻ ……