Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 30

Hai người trở về, bị Tần Thiệu bắt được, Tần Thiệu dựa vào tường trên sân trước của ký túc xá, nhìn cậu cùng Nguyên Dịch cười cười nháo nháo đi lại, một buổi tối lo lắng thấy cậu cười như vậy nên nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng rất giận. Cậu ta dám cùng một người chơi đến muộn như vậy, còn vào phòng người ta ngủ nữa! Tần Thiệu đem tàn thuốc dụi tắt trên tường! Đi lên gọi cậu:”Ấu Đường!”

Đoàn Tình nhìn hắn một cái:”Anh tìm tôi làm gì?” Tần Thiệu đè nặng thanh âm:”Đi, chúng ta trở về.” Đoàn Tình nở nụ cười:”Không cần. Ngày mai tôi quay về dọn dẹp đồ, không muốn ở căn nhà đó.” Cậu thật sự chịu đựng đủ rồi, không bao giờ muốn ở nơi đó nữa, Đoàn Tình theo bản năng lau bụng, có một chút không thoải mái, thời điểm tiểu cô nương đè tới giờ vẫn là rất đau. Ha ha, Đoàn Tình cười nhạo, thời gian vô cùng ngắn ngủi a, lúc ấy rất đau, nhưng là hiện tại bụng chỉ thấy không thoải mái. Ha ha, hài tử này thật sự ương ngạnh!

Cậu mấy ngày nay cùng hắn lên giường, là vì trong sách nói thời điểm hài tử hai tháng yếu ớt nhất, làm liền rớt, ha ha, nhưng là, hơn phân nửa tháng rồi, một chút tác dụng đều không có! Cậu nhận hết sỉ nhục mà một chút cũng khọng có, vậy tự mình rưới cái nhục vào làm gì chứ! Cậu chẳng lẽ ở nơi đó còn chưa đủ sỉ nhục sao (ý là cái thai)!

Đại khái là Đoàn Tình biểu tình quá khổ sở, Tần Thiệu theo bản năng muốn kéo cậu lạii:”Ấu Đường.” Hắn không nghĩ Đoàn Tình bài xích hắn như vậy, lập tức đẩy hắn ra, khí lực quá lớn làm cậu lui về phía sau, may mà có Nguyên Dịch đỡ:”Ấu Đường, cậu không sao chứ.” Đoàn Tình dùng sức nhiều, cánh tay đều đau, bị Nguyên Dịch đỡ trong lúc nhất thời không thể đứng thẳng, Nguyên Dịch kích động:”Có phải là do ban nãy ngã không?” Đoàn Tình lắc tay:”Không có việc gì, chúng ta trở về đi.” Nguyên Dịch gật gật đầu ôm cậu một bên ngữ khí hết sức sủng nịch:”Hảo, chúng ta trở về.”


Tần Thiệu không biết vì cái gì nhìn hai ngựa dựa gần như vậy có chút không thoải mái, không hiểu được, tay so với tâm nhanh hơn, cơ hồ là lập tức đẩy Nguyên Dịch ra ôm lấy cậu:”Buông ra!” Nguyên Dịch không nghĩ Tần Thiệu lại làm như vậy, bị hắn đẩy ra, thanh âm đều có chút lạnh:”Tần Thiệu?”

Tần Thiệu đem cậu ôm vào lòng rồi mới nhìn y:”Nguyên thiếu gia, Ấu Đường muốn về nhà, tôi đưa cậu ta trở về, buổi tối hôm nay đa tạ cậu chiếu cố.”

Nguyên Dịch mắt đều lạnh đi, tay ý thức niết gắt gao, nơi này là sân trước ký túc xá, hơn nửa đêm, liền tính là tại dưới bóng cây, nhưng vẫn có nhiều người, Nguyên Dịch khắc chế nắm tay:”Ấu Đường, là bằng hữu của tôi. Anh làm vậy là có ý gì!” Tần Thiệu lạnh lùng nhìn y:”Nguyên thiếu gia, Ấu Đường là em tôi. Cậu ta àm đến ký túc xá chắc chắn gặp rắc rối. Nếu cậu là bằng hữu, chuyện cậu ta chưa bao giờ ở lại trường hẳn là cũng biết đi.” Nguyên Dịch, y đối với cậu ta như thế nào lẽ nào hắn không biết chứ. Không có bằng hữu nào dìu bạn mình như vậy, không có bạn học nào dùng ánh mặt nhìn bạn mình như vậy! Nguyên Dịch che dấu quá kém!

Nguyên Dịch khóe miệng động vài cái rốt cục khiến thanh âm thoạt nhìn không đột ngột:”Ấu Đường? Cậu muốn về nhà sao?” Đoàn Tình bị Tần Thiệu gắt gao ôm eo, tránh không ra đến đành phải dùng sức đẩy Tần Thiệu một cước, Tần Thiệu cũng không có buông, càng thêm phòng bị nên ôm chặt hơn, điều này làm cho cậu cảm giác bụng càng thêm không thoải mái, thế nhưng không có tránh, tại trong mắt Nguyên Dịch không thua gì như cậu cam chịu. Nguyên Dịch cắn răng nở nụ cười:”Tốt lắm, tớ đây đi về trước.” Đoàn Tình hận nghiến răng, bị Nguyên Dịch nhìn đến thấy cậu cùng Tần Thiếu quan hệ thì thà giết cậu còn hơn.

Nguyên Dịch đi rồi Tần Thiệu mới buông lỏng cậu ra, Đoàn Tình phản muốn đánh hắn, bị Tần Thiệu cầm lấy:”Ấu Đường, thực xin lỗi, buổi chiều tôi nói chuyện hôi lớn tiếng.” Đoàn Tình dùng sức tránh:”Tần Thiệu, không cần nói nữa, không muốn theo anh về, đừngt ìm tôi nữa” Đoàn Tình cảm giác chính mình khi sinh khí thì không cần biết Đông Tây Nam Bắc gì cả, chỉ là bản năng muốn cùng cậu đoạn tuyệt quan hệ, không bao giờ muốn gặp hắn.


Tần Thiệu biết chính mình không c lý do, đành phải tiếp tục ăn nói khép nép giải thích:”Ấu Đường, buổi chiều tôi thật sự không phải cố ý.” Đoàn Tình khoát tay áo, lui về phía sau gần lại cây, bụng thật sự có điểm không thoải mái, đúng là gặp Tần thiệu liền xui xẻo mà,. Đoàn Tình lung tung khoát tay áo:”Tần Thiệu, anh không cần giải thích, bởi vì tôi sẽ không tha thứ cho anh. Tôi một chút đều không muốn gặp anh. Anh mau đi đi.”

Đoàn Tình không kiên nhẫn phất tay, có phải hay không cố ý hắn còn không biết a, đương nhiên không phải cố ý, vô tâm chi thất, quán tính mà thôi. A. Vẫn là như vậy, chuyện gì đều sẽ trước hướng về hắn, cậu sớm đối với loại người này luôn tỏ ra ghê tởm, cho nên hắn quả thật cử ghê tởm Tần Thiệu, anh muốn tìm người bày tỏ tình yêu thì tìm chính chủ đi, tới đây càn quấy tôi chi! Tôi đã sớm không còn là Đoàn Tình của lúc trước, sẽ không tìm ra nhược điểm, sẽ không đi hại ma ốm kia, mà dù có hại hay không cũng vậy, dù sao y cũng sống không lâu..

Phía trước cùng y nháo,cướp đồ hay ném thuốc gì thì cũng ngây thơ mà về nhà. Đoàn Tình cố gắng bình tĩnh xoay người đi ra ngoài. Hiện tại ký túc xá cũng trở về không được. Bất quá cậu là ai a, Đoàn gia nhị thiếu gia, chính là có tiền thì đi khách sạn không được sao! Ngày mai cậu sẽ đi tìm một chỗ ở, cách bọn họ xa một chút, vì nhìn hắn liền ghê tởm.

Tần Thiệu một đường đi theo Đoàn Tình, cũng không ra tay kéo cậu lại, Đoàn Tình đi thẳng tắp, quyết tuyệt, Tần Thiệu cũng không nói gì, hắn quả sai, hắn quả thật đối Đoàn Tình không công bằng, nhưng là, hắn đã biết sai lầm, sẽ chậm rãi sửa, sao không chó hắn cơ hội sửa, không cho hắn thời gian, tử hình cũng được hoãn lại mà!

Tần Thiệu thấy Đoàn Tình muốn quẹo cua, đi phía trước đi vài bước ngăn cản cậu lại:”Ấu Đường, hôm nay muộn rồi, về nàh nghỉ ngơi được không?” Đoàn Tình gương mặt lạnh tanh, ánh mắt rũ xuống, thanh âm thực không kiên nhẫn:”Đừng cản đường.” Tần Thiệu khuyên không được Đoàn Tìnhmà còn trưng ra bộ dáng khinh miệt, phía trước chính là hình dáng này, thấy cậu xa cách, không kiên nhẫn nên sinh hỏa khí. Tần Thiệu cắn chặt răng tiến lên kéo cậu lại:”Trước theo tôi trở về, chúng ta trở về lại nói.”


Tần Thiệu trong lòng sinh khí, không biết vì sao lại như vậy, một buổi tối, tìm từ 7h đến 8h, 7h đến 10h đứng ở đây đợi, dưới tàng cây khói bụi đều rơi xuống. Đợi không được. Vừa tức vừa vội. Tần Thiệu gắt gao lôi kéo tay cậu, trên cổ tay kia đeo một chuỗi mượt mà châu tử làm tay hắn đau!

Hắn đau, Đoàn Tình liền càng đau, đối hắn đá đánh hắn cũng không phát hiện, hai người một đường nghiêng ngả lảo đảo về tới chỗ ở, Hàn Dũ cho mở cửa liền thấy tình huống này, vội vàng cười đáp:”Đoàn thiếu gia, cậu trở lại a, ăn cơm chưa? Tần Thiệu rốt cục tìm cậu, ha ha, kia vừa lúc, tiến vào ăn cơm, tôi hâm đồ ăn lại cho, hai người cùng ăn được không?”

Tần Thiệu vào phòng khách đem Đoàn Tình buông lỏng ra, cùng Hàn Dũ nói:” Ấu Đường. Uống trước chút nước đi.” Hắn vô cùng tự nhiên, Đoàn Tình nhất bụng hỏa khí theo trong mắt toát ra, tay run cả lên, cầm kia ly nước hất lên mặt hắn, Hàn Dũ a ngạc nhiên, Tần Thiệu dừng một hồi lâu mới vươn tay đi lau mặt, may mắn hắn cho hắn là nước ấm. May mắn a! Nước không lạnh không nóng..

Tần Thiệu ngẩng đầu nhìn Đoàn Tình:”Đoàn Tình, là người phải nói chuyện lễn phép, cũng phải có dạy dỗ đi. Đoàn Tình, tôi biết buổi chiều tôi sai, tôi muốn chịu tội nhưngcòn ngươi!”

Đoàn Tình sau khi hất nước vẫn vô cùng tức giận, ngực phập phồng, ngón tay vẫn là phát run. Nhìn Tần Thiệu ngữ khí đều rối loạn:”Tần Thiệu đáng đời anh!” sau khi nói xong, lập tức tiết khí lực, nói lời nói cũng vô lực, vô lực mà cố chấp:”Tôi không cần ý tốt của anh. Chuyện này làcủa tôi nên tôi tự xử lí. Không cần anh giả mù sa mưa, tôi sẽ trả hết tiền phòng mấy ngày qua!” ngón tay Đoàn Tình ổn đem ví tiền ra, run run rút ra một xấp thảy trên bàn. Sau đó không hề nhìn hắn, lên lầu đi thu thập này nọ.


Tần Thiệu nhìn trên tiền ánh mắt hung hăng nhíu mày lại, lại tiếp tục muốn phân rõ giới hạn, Tần Thiệu trong lòng hận cực thế nhưng ráng cười lên tiếng:”Đoàn thiếu gia trừ bỏ có tiền còn có cái gì? Có chỉ số thông minh sao!” Đoàn Tình quay đầu lại nhìn hắn, Tần Thiệu cười nói cho xong:”Trách không được mấy năm nay không ai thích cậu, ba mẹ cậu cũng không thích, bằng hữu bên cạnh cũng không có vài người có chân tâm. Cậu thích người ta mà người ta không thích cậu!” Tần Thiệu nhìn Đoàn Tình dần dần xiết chặt tay, một chuỗi phật châu trượt xuống dưới, đẹp chói mắt, Tần Thiệu cắn răng tiếp tục nói:”Cậu có biết nguyên nhân không? Là vì cậu không tôn trọng ai, bởi vì cậu mang bộ dạng cao cao tại thượng, không ai có thể với kịp! Cậu thấy ai cũng đều xa cách, gặp cậu liền chỉ có lợi dụng, hận không tểh biến cậu thành hòn đá kê chân! Tính cách cậu như vậy vĩnh viễn không lấy được tâm của người khác!” Hàn Dũ ở bên cạnh hô thanh:”Diệp Lâm, đừng nói nữa. Đừng nói nữa!”

Đoàn Tình cắn răng:”Cho anh ta nói.”

Tần Thiệu nhìn cậu nói tiếp:”Cậu cho là cậu đặt tên Nguyên Dịch lên cào liền không sợ gì cậu cho là loại người như cậu ta có thể thật lòng với cậu sao! Cậu cho là Nguyên Dịch chân tâm với cậu thì là bằng hữu sao! Cậu ta bất quá là nhìn thấy cậu đẹp! Cậu ta chính là đang lừa cậu lên giường! Chính miệng lúc nào cũng nói không cần ai quản, vậy cậu quản chính mình được sao! Có phải khi bị lừa ăn sạch sẽ mới hối hận sao!” Tần Thiệu nói thanh âm càng lúc càng lớn, lớn hơn cả thanh âm Hàn Dũ ban nãy. Toàn bộ phòng khách đều đinh tai nhức óc!

Đoàn Tình dùng sức niết tay mình, đi xuống lầu, cậu thật sự muốn bóp chết Tần Thiệu, một phần một giây đều chịu không được. Đoàn Tình dùng sức cắn đầu lưỡi, đau, cho nên bình tĩnh, nói ra lời nói nhọn như lưỡi dao:”Tần Thiệu, chính anh có bệnh, không cần đem người khác cũng lầm cho rằng với anh giống nhau, chính anh thích nam nhân, không cần cũng lôi kéo người khác xuống nước, còn có, Nguyên Dịch đối với tôi ra sao, so với người phạm tội cưỡng gian vẫn tốt hơn!” Cuối cùng một câu nói rất nặng, cậu cắn đầu lưỡi ra am1u nên cảm thấy có chút hoa mắt.

Phạm tội cưỡng gian! Bốn chữ này vang vọng trong phòng khách, nói ra mấy chữ này, cậu cảm giác chính mình thật sự một chút lý trí đều không có. Rốt cục phun ra, phun ra, Đoàn Tình sắc mặt trắng bệch.


Tần Thiệu sắc mặt cũng không khá hơn chút nào. Hàn Dũ hoàn toàn không biết nói gì, không phải không nghĩ qua loại tình huống này, chỉ là chưa từng thấy qua với Tần Thiệu