Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 113: Phiên ngoại: Về nhà mừng năm mới (1)

Từ lần trước khi ở đài truyền hình, Tần thiệu có nói sẽ về nhà ăn tất niên, hai nhà Đoàn tần liền bắt đầu bận việc, Đoàn Tình có nhắc là có thể sẽ về vào tháng 11, còn phải đợi vài tháng nữa, ai, lão Đoàn nhìn trong nhà vui sướng thực buồn bực, thời gian chia xa quá dài, nhìn sân đầy lá rơi cũng khó chịu, muốn gọi cho Đoàn Tình để cậu về ở trước, nhưng cậu lại nói là cậu bận quay hình, hai cha con cò kè mặc cả thương lượng ngày tốt,12 tháng 9 sẽ về. Lão Đoàn nhìn lịch trong lòng cũng có chút vui, đợi một tháng cũng không có sao, dù sao cũng đã đợi 7 năm rồi. Chỉ là lần này trong lòng không bình tĩnh được, hy vọng ở ngay trước mắt không kích động chính là nói dối. Trần quản gia nhìn ông ngồi sopha rầu rĩ không vui lắc đầu thở dài, lão gia tử quả thật rất giống với tiểu thiếu gia. Ân, đừng nói là lão gia, trong lòng Trần quản gia cũng kích động không kém, tiểu thiếu gia trở về thì con gái cũng như cháu mình cũng sẽ về nha.

Buổi tối hôm nay Lão Đoàn hơn nửa đêm mới ngủ. Bên kia Đoàn Tình cũng rất cao hứng, hai đứa trẻ kia cũng vậy, mọi người mới từ đài truyền hình trở về, hơn nữa ba ba còn nói ngày mai sẽ đi qua nhà ông, cho nên hai tiểu gia hảo chạy long nhong chơi suốt ngoài sân, 11 giờ vẫn còn hưng phấn không chịu đi ngủ. Cả hai không ngủ làm cho chị Hồng ngủ cũng không được, cô cũng vô cùng háo hức, đây là về nhà ăn mừng năm mới, cô cũng nhớ ba mình.

Tần Thiệu cùng Hàn Dũ thành thành thật thật ngồi, so với bốn người kia trầm mặc hơn, ngày mai là về nhà ba vợ nha. Hàn Dũ tay chân lại không chỗ thả, dùng khuỷu tay thúc Tần Thiệu:“Chúng ta đi bao lâu.”

Tần Thiệu cũng không tốt hơn bao nhiêu, vô cùng khẩn trương, Ấu Đường nói là muốn đi đến qua năm mới, nói cách khác theo hiện tại là từ 12 tháng 8 đến qua tháng 1, gần 5 tháng chứ chả ít, Ấu Đường phải ở đó. Hắn cũng là thực khẩn trương, hỏi chị Hồng:“Qùa chị chuẩn bị đủ rồi phải không, nhớ đừng quên nha.” Chị Hồng nhìn hai người bọn họ:“Yên tâm đi, đều chuẩn bị tốt, đã để trên xe, ngày mai liền đi, sẽ khiến bọn họ bất ngờ. Tôi cam đoan với bất ngờ này, cả hai người sẽ được đối đãi tốt.”

Nếu chị Hồng cũng đã lên tiếng, thì có lẽ là đúng tám chín phần mười đi ha ha.


Đoàn Tĩnh Viễn không hề nghĩ đến bọn họ lại đến sớm như vậy, Trần quản gia chạy đi lên thông báo ông cũng không dám tin, vội vàng đi xuống lầu ra trúc viên quả thực liền thấy được con mình. Đoàn Tình đứng ở cửa nhìn ông cười:“Ba ba, con về rồi.”

Cổng lớn được ông trang trí hệt như ngày kết hôn, hai chiếc đèn ***g, còn có thảm đỏ, con của ông đứng ngay đó, khung cảnh vô cùng đẹp, Đoàn Tĩnh Viễn cơ hồ hoa mắt, cước bộ có chút vội vàng, Tần Thiệu đứng ở một bên cười:“Đoàn bá phụ, chậm một chút.” Đoàn Tĩnh Viễn xa xa gật gật đầu, nói không nên lời.

Tiểu Kiều đã quan thân với Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Tình mấy năm nay đúng là không đến Đoàn gia, nhưng Tiểu Hồng thường ôm bé cùng Đồng Đồng về nhà chơi, cho nên vô cùng thân thiết với Đoàn Tĩnh Viễn, nhìn thấy Đoàn Tĩnh Viễn cùng Trần quản gia hai tiểu hài tử liền từ xa chạy tới:“Ông ơi!” Đoàn Tĩnh Viễn rốt cục cũng hồi phục lại trạng thái ban đầu, ôm lấy đem Tiểu Kiều:“Tiểu Kiều, có nhớ ông không.” Tiểu Kiều liên tục gật đầu:“Dạ nhớ, con còn nhớ Thần Thần nữa.”

Được rồi, tiểu hài tử trong tuổi này đều nhớ đến bạn đồng trang lứa, Đoàn Tĩnh Viễn ôm bé:“Đi, chúng ta đi tìm Thần Thần.” Rốt cục đi đến bên cạnh con của mình:“Xú tiểu tử, không phải điện thoại con nói tháng sau mới đến sao!”

Đoàn Tình nhướn mày:“Vậy giờ bọn con về, tháng sau sẽ đến?” Đoàn Tĩnh Viễn lấy tay ra một phen lau mặt:“Đến đây rồi không đi được.”


Đoàn Tình nở nụ cười:“Ba ba, chúng con ở đến qua năm mới, còn có, con muốn đi làm.” Đoàn Tĩnh Viễn vội vàng nói:“Ta biết, con cứ đi làm, buổi tối để Diệp Lâm (DL là tên khác của Tần Thiệu) đón con”

Rốt cục nhìn đến con rể, Tần Thiệu giúp ông ôm Tiểu Kiều, chào hỏi:“Con chào Đoàn bá phụ.” Đoàn Tĩnh Viễn ho khan thu hồi tay:“Ừ, các con đến đây là tốt rồi.”

Nhìn đến Đoàn Tĩnh Viễn không được tự nhiên, Đoàn Tình trong lòng buồn cười rốt cục vươn tay đến ôm lấy Đoàn Tĩnh Viễn:“Ba ba.” Đoàn Tĩnh Viễn có chút sửng sốt, hai tay không biết phản ứng như thế nào, thật lâu sau mới vòng tay ôm lại:“Trở về là tốt rồi.”

Đoàn Tình kéo ông hướng trong phòng đi:“Ba ba, con ở qua năm mới, lúc rảnh rỗi không bận, sẽ đến chơi cùng ba.”

Đoàn Tĩnh Viễn cò kè mặc cả:“Một tháng con đã bận hơn nửa tháng.” Đoàn Tình không nói gì:“Làm một ngày nghỉ một ngày, hơn nữa con cũng phải có thời gian riêng tư!”

Đoàn Tĩnh Viễn ngẫm lại xong không nghĩ đến vấn đề này nữa, dù sao con kình cũng đã về, về là tốt rồi. Hai người đi đến trúc viên, Đoàn Huyên Tần Diệp Hoa Đoàn phu nhân cũng đều ở trong, Đoàn Huyên cùng con mình là Thần Thần cùng Đồng Đồng tuổi ngang nhau, cũng đã 4 tuổi, nghe hai đứa đến liền chạy rất nhanh. Đoàn Huyên theo sát ở phía sau Thần Thần, Tiểu Kiều đối với y cũng than thiết, cho nên reo lên.”Chú ơi”


Đoàn Huyên ôm lấy bé:“Thật ngoan.” Đoàn Tình cùng y chào hỏi nhau, vài năm nay, cậu cũng thường xuyên gặp gỡ Đoàn Huyên, Đoàn Huyên cùng Diệp Hoa hai người thường đi nhà bọn họ làm khách, cho nên vô cùng thân thiết, nhưng mà, trong thời khắc này, có thân tới mấy cũng cảm thấy có chút cảm động, Ấu Đường có thể bước vào Đoàn gia, thời gian ma luyện rất nhiều, toàn bộ uẩn khuất vốn đã vứt bỏ, chỉ còn lại thâm tình. Đoàn Huyên trong lòng thực kích động, nhưng là thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng đều hóa thành nụ cười, về nhà là tốt rồi..

Đoàn Tĩnh Viễn chọn địa điểm ăn ngay tại trúc viên. Đoàn Tĩnh Viễn đã ở đây suốt 8 năm, Đoàn phu nhân sau vài năm không gặp Đoàn Tình ngược lại là không biết như thế nào mới có thể nói chuyện, Đoàn Tình ngược lại dẹp bỏ mọi chuyện không vui chào hỏi bà, có kêu bà là mẹ, nhưng trong lòng cậu không hề có chút tư vị gì. Cậu đã sớm khôngđể ý Đoàn phu nhân, cho nên khách khí giống như người bình thường, Đoàn phu nhân nhìn cậu bình thản trong lòng cũng không biết quản cậu ra sao, cho nên cả hai ăn xong cơm, rồi rơi đi, xem như không có chuyện gì

Ăn xong bữa cơm, Trần quản gia đã đem hành lý của mọi người an bài xong xuôi, Đoàn Tình bước vào phòng ngủ vây quanh nhìn một vòng, tuy không thay đổi gì mấy nhưng có thể nhìn ra được ba cậu đã từng sống ở đây. Đồ sứ thi họa nhiều hơn gấp đôi, Đoàn Tình trên cơ bản đều xem qua, Đoàn Tĩnh Viễn vài năm nay tiêu ra rất nhiều tiền, vì muốn cống hiến cho nghệ thuật Trung Quốc, Đoàn Tình nhìn một hồi mới phát hiện ba mình đã vào phòng từ lúc nào. Đoàn Tĩnh Viễn đứng ở một bên nhìn cậu, Đoàn Tình bị ông nhin đến đỏ mặt, ho khan:“Ba ba, đêm nay con ở đâu?”

Đoàn Tĩnh Viễn nói:“Con đương nhiên ở đây.” Đoàn Tình nhìn biểu tình của ông chỉ “Ừ” một tiếng, đêm nay Tần Thiệu phải ngủ một mình trông phòng, ha ha.

Phòng cách vách, Tần Thiệu nhìn Trần quản gia cười:“Trần Bá,để con tự dọn dẹp là được.” Trần quản gia cười cười:“Tần thiếu gia trước hết ở trong này ủy khuất vài ngày, chờ thêm vài ngày lão gia tử tâm tình tốt thì có thể rước tiểu thiếu gia vào ở chung.” Tần Thiệu nhìn Trần quản gia thẳng thắn chỉ biết nói:“Trần Bá, con hiểu mà. Ấu Đường cũng nhớ Đoàn bá phụ, con cùng Tiểu Kiều ở đây được rồi”


Trần Bá lập hòa ái cười nói:“Tần thiếu gia cứ xem nơi này thành nhà của mình, tôi còn có chút việc phải đi.”

Trần Bá thay hắn đóng cửa lại, Tần Thiệu mới thở dài, liền biết là có chuyện như vậy xảy ra, cha vợ chắc chắn sẽ đem hai người tách ra. Nhưng mà hắn không thể làm gì, vì cả hai cha con cần không gian cho nhau nhiều hơn.

Mấy ngày nay quả thực dày vò, Tần Thiệu trừ bỏ đi đưa Đoàn Tình làm về chính là thời khắc cả hai có không gian riêng tư, còn những thời điểm khác đều là cùng Đoàn Tĩnh Viễn.

Đoàn Tĩnh Viễn đối với Tần Thiệu cảm thấy có chút không quen, nhất là khi cả ba ngồi cùng nhau, Đoàn Tình theo thói quen buổi tối xem TV sẽ dựa vào người hắn, Tần Thiệu điều chỉnh tư thế thoải mái cho cậu ngồi không một chút khó khăn nào, Đoàn Tĩnh Viễn nhìn cậu bình tĩnh mà chính mình không bình tĩnh nổi, ho vài cái ra hiệu, Đoàn Tình quá chăm chú không nghe thấy. Đoàn Tĩnh Viễn nhẫn nại một hồi.

Một lát sau, Đoàn Tình liền quá phận! Cậu thu đọi chân dài của mình lên, toàn bộ đặt lên người Tần Thiệu, Tần Thiệu cử động một chút, Đoàn Tình lo hắn cử động khó khăn nên điều chỉnh một chút, Tần Thiệu thành thành thật thật ngồi, Đoàn Tình thư thái ghé vào lòng hắn, Đoàn Tĩnh Viễn không thư thái nỗi nữa, lúc này đây ho khan thực nghiêm trọng, Đoàn Tình rốt cục mới nhận ra:“Ba làm sao vậy?” Đoàn Tĩnh Viễn nghiêm nghị:“Ngồi cho đàng hoàng, đừng có nằm xem TV.” Đoàn Tình nhìn ông, đối diện Trần quản gia,Tiểu Hồng, Đoàn Huyên, Diệp Hoa nhìn cậu cười, Đoàn Tình vẫn không thăm dò rõ ràng tình huống, Tiểu Hồng dùng ánh mắt lợi hại, trước nhá Đoàn Tĩnh Viễn, sau lại nhìn Tần Thiệu, Đoàn Tình rốt cục hiểu được, từ trên người Tần Thiệu ngồi dậy, Đoàn Tĩnh Viễn vỗ vỗ sô pha:“Lại đây ngồi.” Đoàn Tình nhìn Tần Thiệu, Tần Thiệu cười cười, Đoàn Tình mặt đỏ lên, đi qua chỗ bên cạnh Đoàn Tĩnh Viễn ngồi.

Buổi tối lúc chuẩn bị đi ngủ, Đoàn Tĩnh Viễn quả nhiên đem hai người tách ra. Đoàn Tình ngủ ở phòng lúc trước, Đoàn Tĩnh Viễn muốn cùng cậu ngủ, nhưng trong lòng vẫn có chút không yên, không biết Đoàn Tình có nguyện ý hay không, cũng không biết cậu có thích hay không, cho nên lão Đoàn ôm chăn ngủ ở trong khách phòng, may hắn trúc viên rất lớn, rất nhiều khách phòng. Buổi tối đa số mọi người đều về phòng, Tiểu Kiều có tiểu bằng hữu cùng nhau chơi cùng nhau ngủ cho nên nhẫn tâm vứt bỏ baba. Tần Thiệu nằm ở trên giường Đoàn gia lăn qua lộn lại, tuy rằng biết Đoàn Tĩnh Viễn không thể không thừa nhận quan hệ của cả hai, nhưng hắn vẫn hy vọng Đoàn Tĩnh Viễn khi nhìn thấy bọn họ ở bên nhau sẽ vui vẻ.


Tần Thiệu rất an phận, hắn đến Đoàn gia mấy ngày nay Đoàn Tĩnh Viễn không có làm khó hắn, ban ngày hắn còn cùng ông chơi cờ, Đoàn Tĩnh Viễn có hỏi đến công việc, Tần Thiệu đều trả lời rõ ràng, sau đó hai người cùng nhau xem tiết mục TV của Đoàn Tình, rất có tiếng nói chung, Tần Thiệu tưởng ngày Đoàn Tình Viễn chấp nhận mình đã đến gần. Kết quả lại vô cùng xa.