Trời Sinh Quyến Rũ

Chương 23

Blue phủ một lớp phấn hồng nổi bật lên hai gò má. Màu hồng dịu hoàn thiện thêm cho lớp son bóng mới toanh và mascara đậm hơn của cô. Cô cũng quét một chút phấn côn lên mi và đánh mắt màu khói. Trông cô tuyệt đẹp.

Chuyện lớn đây. Cái này là về sự kiêu hãnh, chứ không phải sắc đẹp. Cô phải có thứ gì đó để chứng tỏ với Dean trước khi rời khỏi Garrison.

Khi rời khỏi phòng tắm, cô nhìn thấy hộp thử thai trống không mà sáng hôm qua cô đã nhét vào thùng rác ngay khi Dean đi khỏi. Cô không có thai. Tuyệt vời, rất tuyệt vời. Cô không thể chịu trách nhiệm với một đứa trẻ, với kiểu sống lang bạt của cô thì không. Chắc cô sẽ chẳng bao giờ có con, mà thế cũng chẳng sao. Ít nhất cô sẽ không bao giờ bắt một đứa trẻ phải hứng chịu những gì cô đã trải qua. Thế nhưng, cô vẫn cảm thấy một cảm giác trống rỗng mới xuất hiện trong lòng. Một điều nữa mà cô sẽ phải vượt qua.

Cô đi về phía phòng Nita. Gấu chiếc váy mùa hè mà cô đã sắm về để mặc trong bữa tiệc quét qua đầu gối. Chiếc váy có màu vàng của nắng với chân váy xếp nếp và phần thân trên bó sát làm nổi bật vòng một. Đôi xăng đan mới màu tím có nơ xa tanh trang nhã buộc ở cổ chân. Dấu nhấn tím nhạt ở đôi xăng đan và đôi hoa tai màu thạch anh tím Dean đã tặng cô tạo nên nét thành thị độc đáo đối với vẻ nữ tính quá mức của chiếc váy.

Nita đang hoàn tất nốt công việc tô trát trước gương. Với mái tóc giả vàng óng to bự, đôi hoa tai kim cương hình chúc đài và chiếc áo dài thắt ngang lưng màu tùng lam gợn sóng, trông bà như một cái phao nổi phô trương được một nhà chứa của người già bảo trợ, nhưng chẳng hiểu sao bà vẫn có thể xử lý thành công. “Đi nào, Người đẹp,” Blue lên tiếng từ ngưỡng cửa. “Và nhớ tỏ ra kinh ngạc đấy.”

“Tất cả những gì ta phải làm là nhìn cô,” Nita vừa nói vừa nhìn Blue từ đầu đến chân.

“Đã đến lúc rồi, thế thôi.”

“Qua lúc đó rồi.” Khi Blue đến gần hơn, Nita với tay vuốt một lọn tóc của cô. “Nếu chịu nghe ta thì cô đã để Gary cắt cho mái tóc thế này từ lâu rồi.”

“Nếu nghe theo bà, cháu sẽ thành cô nàng tóc vàng mất.”

Nita khịt mũi. “Chỉ nghĩ thế thôi.”

Gary đã rất ngứa ngáy muốn đặt tay lên mái tóc của Blue kể từ buổi tối họ gặp nhau ở Barn Grill. Khi cô đã ngồi vào ghế của anh ta, anh ta liền quyết liệt xén cụt mái tóc chỉ còn qua tai, cắt tóc mái lệch làm nổi bật đôi mắt, và tạo từng lớp ngắn lộn xộn về phía này rồi phía kia bao lấy gương mặt cô. Theo quan điểm của Blue thì kiểu tóc trông hơi quá dễ thương, nhưng lại rất cần thiết.

“Lẽ ra ngay từ đầu cô đã phải để bản thân tươm tất trước tay cầu thủ bóng bầu dục đó mới đúng,” Nita nói. “Như thế có thể cậu ta sẽ nghiêm túc trong chuyện hai người.”

“Anh ấy nghiêm túc với cháu.”

“Cô biết chính xác ý ta muốn nói gì mà. Như thế cậu ta cũng có thể sẽ yêu cô. Giống như cô yêu cậu ta.”

“Cháu phát điên vì anh ấy, nhưng cháu không yêu. Có sự khác biệt lớn đấy. Cháu không yêu.” Nita không hiểu. Vấn đề là cô phải rời khỏi đây trong tư thế ngẩng cao đầu. Cô phải chắc chắn Dean sẽ không bao giờ nhìn lại cô với dù là một thoáng thương hại mờ nhạt nhất.

Blue lùa bà già ra ngoài. Nita kiểm tra lại lớp son trong tấm che nắng trong khi Blue lùi xe ra khỏi ga ra. “Cô nên hổ thẹn với bản thân vì đã để tay cầu thủ đó lùa ra khỏi thị trấn. Cô thuộc về ngay Garrison này, chứ không phải lang thang khắp nơi như thế.”

“Cháu không thể gây dựng cuộc sống ở Garrison.”

“Ta đã bảo cô là ta sẽ trả những gì để cô ở lại rồi. Nhiều hơn rất nhiều cái số mà cô có thể kiếm được bằng việc vẽ mấy bức tranh ngớ ngẩn đó.”

“Cháu thích vẽ mấy bức tranh ngớ ngẩn đó. Điều mà cháu không thích là sống trong áp bức.”

“Ta mới là người sống trong áp bức chứ,” Nita phản đối, “nhìn xem cô cứ ra lệnh cho ta như thế. Cô quá ngang bướng đến nỗi không thấy được là mình đang quay lưng lại với một cơ hội vàng. Ta sẽ không sống mãi được, và cô biết ta chẳng có ai khác để mà để lại tiền bạc cho cả.”

“Bà không chết được đâu. Bà sẽ sống lâu hơn tất cả bọn cháu.”

“Cứ bông đùa theo ý muốn đi, nhưng ta đáng giá hàng triệu đấy, và một ngày nào đó từng đồng trong số đó có thể là của cô.”

“Cháu không muốn hàng triệu của bà. Nếu như có chút tử tế nào thì bà nên để lại mọi thứ cho thị trấn. Điều cháu muốn là đi khỏi Garrison.” Cô đạp phanh ở một biển dừng trước khi rẽ sang phố Nhà thờ. Cô đến vừa kịp lúc. “Nhớ đấy,” cô nói. “Hãy tỏ ra độ lượng.”

“Ta đã làm việc ở Arthur Murray. Ta biết cách tỏ ra rộng lượng.”

“Nghĩ lại rồi, chỉ cần nhấp nháy môi thôi, để cháu lo phần nói chuyện. Như thế an toàn hơn.”

Tiếng khịt mũi của Nita nghe gần như tiếng cười, và Blue nhận ra cô sẽ nhớ mụ dơi già này biết bao nhiêu. Với Nita, Blue có thể là con người gàn dở của chính mình.

Cũng giống như khi cô ở cạnh Dean.

Tấm biểu ngữ kết bóng bay chăng ngang phố Nhà thờ có dòng chữ CHÚC MỪNG SINH NHẬT LẦN THỨ 73 BÀ G. Dean biết chắc rằng Nita đã bảy mươi sáu, và anh chẳng nghi ngờ gì chuyện Blue đứng sau trò lừa đảo này.

Khoảng một trăm người đầy ý thức trách nhiệm đã tập trung tại công viên. Bóng bay đu đưa trong gió cùng với đám cờ vải màu đỏ trắng xanh vẫn còn lại từ buổi lễ kỷ niệm Quốc khánh tuần trước. Một nhóm thiếu niên nghèo mặc áo phông đen tiệp với màu chì kẻ mắt vừa chơi xong phiên bản rock của bài “Happy Birthday”. Riley đã bảo với Dean đấy là ban nhạc rock nghiệp dư của cháu họ Syl, chỉ có những nhạc công này đồng ý chơi trong ngày hôm nay.

Ở phía trước công viên, gần một vườn hoa hồng nhỏ, Nita đang bắt đầu cắt cái bánh sinh nhật có kích thước bằng cả một sân golf. Dean đã hụt mất mấy bài phát biểu chúc mừng, nhưng từ vẻ mặt của mọi người mà nói, họ chẳng nhớ được bài phát biểu nào. Thêm nhiều lá cờ phủ lên những chiếc bàn dài chứa nhiều bình rượu pân và trà lạnh. Anh thấy April và Riley đứng gần bàn bánh, đang nói chuyện với một phụ nữ mặc váy vàng. Mấy người dân gọi tên anh và anh vẫy tay đáp lại, nhưng trong suốt khoảng thời gian đó vẫn đưa mắt tìm Blue.

Hôm qua là một trong những ngày tồi tệ nhất nhưng cũng là ngày tuyệt vời nhất trong đời anh. Đầu tiên là buổi gặp gỡ kinh khủng của anh với Blue; sau đó là cuộc nói chuyện đau đớn nhưng nhẹ cả lòng với Jack; và cuối cùng là cuộc thi nhảy múa với April. Sau đó anh với April không nói gì nhiều, và cũng chẳng có cái “ôm hôn chết tiệt” nào, theo cách nói của Jack, nhưng cả hai cùng hiểu mọi chuyện đã thay đổi. Anh không biết chính xác rồi quan hệ của họ sẽ là gì, chỉ là đã đến lúc anh phải trưởng thành lên và làm quen với người phụ nữ là mẹ anh lúc này.

Một lần nữa, anh đưa mắt nhìn một lượt công viên nhưng vẫn không thấy Blue, và anh muốn gặp cô. Bằng cách nào đó anh phải sửa chữa lại mọi chuyện. Nita đem đĩa đến một cái ghế dành riêng cho bà trong khi Syl và Penny Winters đảm nhận việc phân phát bánh cho đám đông. Nita bắt đầu ném phi tiêu vào ca sĩ chính của ban nhạc, lúc này đang đóng vai Paul McCartney điên loạn: “Em nói hôm nay là sinh nhật em[1].” Cả Riley và người phụ nữ mặc váy vàng đều quay lưng lại phía anh. April ra hiệu về phía ban nhạc rồi Riley cùng bà tách ra để tiến lại gần hơn.

[1] You Say It’s Your Birthday: bài hát nổi tiếng của nhóm nhạc Beatles.

Syl thấy anh lúc bà vừa thả một miếng bánh vuông xuống cái đĩa giấy. “Qua đây nào Dean. Mấy bông hồng kem sẽ hết nhanh lắm đấy. Blue, kéo cậu ấy sang đây đi. Tôi có một miếng đề tên cậu ấy đấy.”

Anh nhìn quanh nhưng chẳng thấy Blue ở đâu cả. Thế rồi người phụ nữ nhỏ nhắn trong chiếc váy vàng quay lại, và anh nhận cú húc đầu tiên của mùa giải. “Blue à?”

Trong một giây, trông cô yếu đuối như đứa trẻ, anh từng buộc tội cô như thế. Nhưng rồi cằm cô vênh lên. “Em biết. Em dễ thương chết bỏ. Hãy cho em một ân huệ mà đừng nói gì về điều đó.”

Cô còn hơn cả dễ thương. April đã biến cô bé con thành một cô nàng thời thượng. Chiếc váy vừa vặn đến hoàn hảo. Nó có độ dài vừa chuẩn và ôm trọn một cách lý tưởng khuôn người nhỏ nhắn của Blue. Thân trên bó những đường cong, đôi xăng đan nhọn màu tím cực mốt làm nổi bật hai cổ chân thanh thoát. Anh đã từng hình dung ra cô thế này. Mái tóc cắt ngắn tự do khoe được tối ưu cấu trúc xương thanh nhã. Lớp trang điểm tôn lên vẻ đẹp làm cô cực kỳ nữ tính. Anh đã biết rằng chẳng cần gì nhiều nhặn cũng đủ khiến cô trông đẹp tuyệt trần. Và giờ cô đúng như vậy. Xinh đẹp, hợp thời trang, gợi cảm. Nói chung cũng chẳng khác biệt nhiều lắm với tất cả những phụ nữ xinh đẹp, hợp thời trang, gợi cảm khác mà anh biết. Anh không thích cô thế này. Anh muốn Blue của anh quay trở lại. Cuối cùng thì anh đã hoàn hồn lại để có thể lên tiếng thì lời thốt ra lại là sai lầm. “Tại sao?”

“Em đã phát mệt vì mọi người cứ bảo anh là người đẹp rồi.”

Anh thậm chí còn chẳng thể nặn ra một nụ cười giả tạo. Anh muốn bọc cô lại trong đám quần áo tồi tàn của cô, quẳng đôi xăng đan nhỏ bé yếu đuối đó vào thùng rác. Blue là Blue, là duy nhất. Cô không cần tất cả những thứ này. Nhưng cô sẽ nghĩ anh điên nếu anh thốt ra điều đó, vậy nên anh để ngón tay cái lần theo dải dây hẹp trên vai cô. “April đúng là biết việc mình làm.”

“Buồn cười chưa. Đó là điều bác ấy đã nói về anh khi nhìn thấy em đấy. Bác ấy nghĩ anh đã chấn chỉnh lại em.”

“Em tự mình làm chuyện này à?”

“Em là họa sĩ, Boo à. Với em đây là một bức vẽ khác, một bức chẳng thú vị gì lắm. Giờ đi nịnh nọt Nita thôi. Cho đến giờ, bà ấy đã tránh được mà không đâm ai đó, nhưng buổi chiều chỉ mới bắt đầu thôi.”

“Đầu tiên, em và anh cần nói chuyện đã. Về chuyện hôm qua.”

Cô cứng người lại. “Em không thể để bà ấy một mình. Anh biết bà ấy thế nào rồi đấy.”

“Một giờ thôi, sau đó anh sẽ đến đón em.”

Nhưng Blue đã bỏ đi.

April vẫy anh qua đầu Riley. Cái rương chứa nỗi oán giận quen thuộc lại lách cách mở ra, nhưng khi nhìn vào trong, anh chỉ thấy bụi bẩn. Nếu muốn, anh có thể qua chỗ mẹ anh chỉ để tán gẫu. Và anh làm chính xác như thế.

April đã chọn mặc quần jean cho bữa tiệc, cùng với cái mũ rơm cao bồi và áo bó trông giống như hàng Pucci kiểu cổ. Bà hất hàm về phía ban nhạc. “Nếu tập luyện thật nhiều, đứa chơi bass có thể được hạng xoàng.”

Riley nói to lên cạnh bà. “Anh đã thấy chị Blue chưa? Lúc đầu em còn không biết đó là chị ấy. Trông chị ấy như một người thực sự trưởng thành ấy.”

“Ảo ảnh thì có,” Dean nghiến răng đáp lại.

“Từ điểm nhìn của mẹ thì không.” April liếc nhìn anh từ dưới vành mũ cao bồi. “Và mẹ không nghĩ mấy gã đàn ông đang cố gây chú ý với cô ấy sẽ đồng ý với con. Trông cô ấy lơ đãng thật, nhưng chẳng có gì qua mắt được Blue của chúng ta đâu.”

“Blue của con chứ,” anh nghe thấy mình lên tiếng.

April cảm thấy chuyện này thật thú vị. “Blue của con á? Cũng là người phụ nữ sẵn sàng rời khỏi thị trấn này trong hai ngày nữa ư?”

“Cô ấy sẽ chẳng đi đâu cả.”

April có vẻ lo lắng. “Vậy thì con phải làm gì đó nhanh lên thôi.”

Một người đàn ông tiến đến với cái mũ lưỡi trai đội sụp và đôi kính phi công bạc to bự che ngang mắt. Riley khẽ nhảy cẫng lên. “Bố! Con không nghĩ là bố sẽ đến.”

“Bố đã bảo với con là sẽ đến rồi còn gì.”

“Con biết, nhưng...”

“Nhưng bố đã khiến con thất vọng quá nhiều lần nên con không tin nữa chứ gì.” Ông đã bỏ hoa tai và vòng tay ở nhà rồi kín đáo mặc cái áo phông màu xanh xám cùng quần soóc jean, nhưng chẳng gì có thể ngụy trang được dáng người nổi tiếng đó, và một phụ nữ bế một đứa bé trên tay nhìn ông tò mò.

April đột nhiên cảm thấy thích thú với ban nhạc. Đầu óc Dean lúc này vẫn chưa được tỉnh táo hoàn toàn nên anh không nhận thấy điều gì đang xảy ra giữa họ.

“Có phải bố thấy Blue đang đi về phía chúng ta không?” Jack hỏi.

“Trông chị ấy tuyệt quá nhỉ?” Riley nghiêm túc nói. “Chị ấy là họa sĩ giỏi nhất đấy. Bố có biết là anh Dean vẫn chưa xem mấy bức vẽ của chị ấy trong phòng ăn không? Bố bảo anh ấy đi. Bảo cho anh ấy biết mấy bức tranh đẹp thế nào đi.”

“Chúng thật... khác biệt.”

Blue xuất hiện trước khi Dean có thể hỏi ý ông là gì. “Oa,” Jack nói. “Cháu đúng là phụ nữ rồi.”

Blue đỏ mặt như cô vẫn luôn thế mỗi khi Jack nói chuyện trực tiếp với cô. “Chỉ là tạm thời thôi ạ. Quá nhiều phiền phức.” Jack cười toe, và Blue quay sang Riley. “Chị rất tiếc phải làm người đưa tin buồn, nhưng Nita cần em.” Qua một chỗ trống trong đám đông, Dean thấy Nita đang điên cuồng ra hiệu từ chiếc ghế của mình. Blue cau mày. “Bà ấy sẽ lên cơn đau tim nếu không bình tĩnh lại được. Chị bỏ phiếu chuyện chúng ta sẽ không vội vàng gì làm hô hấp nhân tạo.”

“Blue luôn nói kiểu như thế,” Riley giãi bày với tất cả mọi người, “nhưng chị ấy yêu Garrison.”

“Em lại uống rượu đấy à, quý cô bé bỏng? Chị tưởng chúng ta đã nói chuyện về điều đó rồi.” Blue nắm tay Riley và họ cùng nhau bước đi.

“Có vẻ như con sắp có bạn,” Jack nói. “Tốt hơn hết bố nên chuồn thôi.”

Ông vừa rời đi, thẩm phán Haskins và Tim Taylor, hiệu trưởng trường trung học đã xuất hiện cạnh Dean. “Này Boo.” Tay thẩm phán vẫn chưa dứt hẳn được ánh mắt khỏi April. “Thật vui khi gặp cậu ở đây để thể hiện nghĩa vụ công dân của mình.”

“Bất luận nghĩa vụ đó có thể khó chịu đến thế nào,” Tim nói. “Tôi đã phải bỏ buổi đấu golf sáng thứ Bảy đấy.” Cả hai cùng nhìn April chằm chằm. Thấy không ai nói gì, Tim liền chìa tay ra. “Tim Taylor.”

Lẽ ra Dean phải thấy được chuyện này sẽ xảy ra. Vì April tránh xa những nơi như Barn Grill, nên bà chưa hề gặp ai trong hai người họ. Bà chìa tay ra. “Chào. Tôi là Susan...”

“Đây là mẹ tôi,” Dean nói. “April Robillard.”

Mấy ngón tay của April co rúm lại. Bà bắt tay cả hai gã đàn ông, nhưng dưới vành mũ cao bồi đó, mắt bà đã bắt đầu rưng rưng.

“Xin lỗi.” Bà xua xua mấy ngón tay trước mặt. “Bị dị ứng thời tiết ấy mà.”

Tay Dean đặt lên vai bà. Anh không định làm thế này - không hề nghĩ xa đến thế này - nhưng anh cảm thấy như vừa mới thắng trận đấu lớn nhất mùa giải. “Mẹ tôi đã bí mật làm việc cho tôi, lấy tên là Susan O’Hara.”

Chuyện đó đòi hỏi vài lời giải thích, tất cả đều được Dean đưa ra ngay tại chỗ trong khi April chớp mắt liên tục và giả vờ ho vì dị ứng. Cuối cùng, khi hai người kia đã bỏ đi, April quay sang anh. “Đừng nói điều gì ủy mị với mẹ, không là mẹ sẽ hoàn toàn mất kiểm soát đấy.”

“Được thôi,” anh đáp trả. “Đi lấy ít bánh thôi nào.”

Anh kết luận, chuyện đi lấy bánh ăn đứt việc anh phải sáng tác ra tiếng ho dị ứng của riêng mình.

Cuối cùng April cũng xoay xở được để tách mình ra khỏi đám đông. Tìm thấy một chỗ có mái che phía sau một hàng cây bụi ở góc xa công viên, bà ngồi xuống cỏ tựa vào hàng rào và rồi thả mình khóc một trận ngon lành. Bà đã có lại đứa con trai. Họ sẽ cần phải tìm hiểu về nhau nhiều hơn nữa, nhưng cả hai đều bướng bỉnh, dù vậy bà có lòng tin họ sẽ giải quyết được mọi chuyện.

Ở phía xa, ca sĩ chính của ban nhạc bắt đầu một bản rap đau khổ của cậu bé da trắng. Jack vòng qua góc đám cây bụi vào nơi trú ẩn râm mát của bà. “Ngăn thằng bé đó lại giùm đi, trước khi nó làm hại đám trẻ con vô tội.” Ông giả vờ không nhận thấy mắt bà đỏ hoe lúc ngồi xuống cạnh bà.

“Hứa với em là anh sẽ không bao giờ rap đi,” bà nói.

“Chỉ ở trong phòng tắm thôi. Mặc dù...”

“Hứa với em đi!”

“Được rồi.” Ông cầm tay bà lên, và bà không cố giật lại. “Anh đã thấy em với Dean.”

Bà lại bắt đầu ngân ngấn nước mắt. “Nó giới thiệu em là mẹ nó. Chuyện đó thật... thật tuyệt diệu quá.”

Jack mỉm cười. “Thật thế à? Anh rất mừng.”

“Em hy vọng một ngày nào đó có thể hai người...”

“Bọn anh đang tiến hành chuyện đó.” Ông cọ ngón tay cái lên lòng bàn tay bà. “Anh đã nghĩ mãi về mối ác cảm của em đối với chuyện tình một đêm. Mấu chốt là, chúng ta sẽ phải hẹn hò như những người trưởng thành bình thường.”

“Anh muốn hẹn hò ư?”

“Tối qua anh bảo em là anh đã quen với những mối quan hệ thực sự. Lúc này khi đã có Riley, anh thực sự cần một mái nhà ổn định lâu dài, cũng có thể sẽ là ở L.A.” Ông nghịch ngợm mấy ngón tay của bà, làm dấy lên trong bà cảm giác căng thẳng nhức nhối, ngọt ngào. “Nhân tiện, anh tính đây là lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta. Như thế anh có cơ hội tốt hơn để ghi điểm vào lần tới khi chúng ta đi chơi.”

“Đồ khôn lỏi.” Lẽ ra bà không nên cười.

“Dù có muốn anh cũng không thể khôn lỏi với em.” Vẻ thích thú trong mắt ông nhạt đi. “Anh muốn em, April. Từng phần trong em. Anh muốn thấy em và chạm vào em. Anh muốn nếm em. Anh muốn ở trong em. Anh muốn tất cả.”

Cuối cùng bà cũng rụt tay lại. “Và rồi sao nữa?”

“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

“Đó là lý do Chúa đã tạo nên những fan cuồng, Jack à. Cá nhân em, em thích cái gì đó bền vững hơn một chút.”

“April...”

Bà đứng dậy bỏ đi tìm Riley.

Cuối cùng Dean cũng có thể tách Blue ra khỏi đám đông và kéo cô vòng qua góc vào một khu nghĩa trang cạnh nhà thờ Baptist. Anh kéo cô về phía bóng râm dưới đài tưởng niệm ấn tượng nhất của khu nghĩa trang, một chân cột bằng đá granite đen bóng loáng của tượng đài Marshall Garrison. Anh có thể thấy cô lo lắng nhưng đang cố che giấu điều đó. “Sao mọi người lại phát hiện ra April là mẹ anh nhỉ?” cô hỏi. “Toàn thị trấn đang ầm ĩ cả lên.”

“Đừng nói chuyện về April. Chúng ta sẽ nói về những gì đã xảy ra hôm qua.”

Cô ngoảnh đi. “Phải, thật nhẹ nhõm, đúng không? Anh có thể tưởng tượng ra em có con không?”

Thật kỳ cục, anh có thể tưởng tượng được. Blue sẽ là một người mẹ tuyệt vời, mạnh mẽ trong vai trò người bảo vệ cũng như người bạn cùng chơi không ai sánh bằng. Anh gạt hình ảnh đó sang bên. “Anh đang nói đến cái kế hoạch ngu xuẩn của em khi định rời thị trấn vào thứ Hai này.”

“Sao lại là ngu xuẩn? Chẳng ai nghĩ anh rời khỏi đây để đến trại tập huấn vào thứ Sáu tới là ngu xuẩn cả. Tại sao anh đi thì không sao nhưng em thì lại không được thế?”

Trông cô quả giống một người đã trưởng thành. Anh muốn cô bé con kia quay lại. “Vì chúng ta vẫn chưa xong, thế đấy,” anh nói, “và chẳng có lý do gì để vội vã kết thúc một chuyện mà cả hai ta cùng thích thú.”

“Chúng ta đã xong cả rồi. Em là cô gái lang thang, và đã đến lúc em phải đi tiếp.”

“Được thôi. Em có thể đi cùng anh khi anh quay lại Chicago. Em cũng thích ở đó mà.”

Tay cô lướt qua góc đài tưởng niệm Marshall. “Mùa thu quá lạnh.”

“Không sao. Cả hai chỗ ở của anh đều có lò sưởi hoạt động khá tốt. Em có thể chuyển đến ở cùng.”

Anh không biết ai trong hai người họ ngạc nhiên hơn trước những lời nói của anh. Cô hoàn toàn bất động, và rồi đôi hoa tai thủy tinh màu tím lúc lắc trong những lọn tóc đen. “Anh muốn em chuyển đến ở cùng anh sao?”

“Tại sao không?”

“Anh muốn chúng ta sống cùng nhau?”

Anh chưa bao giờ để người phụ nữ nào sống cùng, nhưng ý nghĩ chia sẻ không gian của mình với Blue khá dễ chịu. “Chắc rồi. Có chuyện gì ghê gớm đâu chứ?”

“Hai ngày trước, anh còn không chịu giới thiệu em với bạn bè. Giờ anh lại muốn chúng ta sống cùng nhau ư?” Trông cô không cứng rắn như thường lệ. Có lẽ do cái váy hoặc do những lọn tóc mềm mại bao quanh gương mặt nhỏ nhắn sắc cạnh của cô. Hoặc cũng có thể do vẻ đau đớn mà anh thoáng nhìn thấy trong đôi mắt Bo Peep đó. Anh vén một lọn tóc ra sau tai cô. “Hai ngày trước anh vẫn còn hoang mang. Giờ thì không.”

Cô lùi lại. “Em hiểu rồi. Cuối cùng trông em cũng đủ tươm tất để anh có thể khoe ra trước đám đông chứ gì.”

Anh rít lên. “Em trông thế nào không liên quan gì đến việc này cả.”

“Chỉ là trùng hợp thôi sao?” Cô kiên quyết nhìn thẳng vào mắt anh. “Hơi khó tin đấy.”

“Em nghĩ anh là đồ khốn nạn kiểu gì chứ?” anh vội nói tiếp trước khi cô lựa câu trả lời. “Anh muốn cho em xem Chicago, thế thôi. Và anh muốn có cơ hội để nghĩ xem quan hệ của chúng ta đang đến mức nào mà không có một cái đồng hồ tích tắc bên cạnh.”

“Chờ đã. Em mới là người suy nghĩ, nhớ không? Anh là người tiếp thị nước hoa đứng ở lối đi trong cửa hàng bách hóa, tay chìa những mẫu thử.”

“Thôi đi! Đừng có bóp méo mọi thứ quan trọng bằng một câu châm biếm nữa.”

“Xem ai nói kìa.”

Chiến thuật hiện thời của anh không có tác dụng, và anh có thể cảm thấy mình đang mất dần khí thế, thế nên anh thay đổi cách tấn công. “Chúng ta cũng còn công việc phải làm cho xong nữa. Anh đã thanh toán cho em mấy bức tranh đó, nhưng anh vẫn chưa nghiệm thu sản phẩm.”

Cô day day thái dương. “Em đã biết anh sẽ ghét chúng mà. Em đã cảnh báo anh rồi.”

“Làm sao anh ghét được? Anh đã xem đâu.”

Cô chớp mắt. “Em đã bỏ tấm ni lông xuống từ hai ngày trước rồi còn gì.”

“Anh vẫn chưa xem. Em phải chỉ cho anh xem, nhớ không? Đó là một phần trong thỏa thuận của chúng ta. Đối với những gì đã đầu tư lên mấy bức tường đó, anh xứng đáng được xem lần đầu với họa sĩ đã vẽ ra chúng.”

“Anh đang cố điều khiển em.”

“Công việc là công việc, Blue à. Học cách phân biệt đi.”

“Được thôi,” cô nạt. “Mai em sẽ ghé qua.”

“Tối nay đi. Anh đã đợi đủ lâu rồi.”

“Anh cần xem mấy bức tranh đó dưới ánh sáng ban ngày.”

“Tại sao?” anh hỏi lại. “Anh chủ yếu ăn ở đó vào buổi tối.”

Cô quay đi khỏi đài tưởng niệm, khỏi anh, hướng về phía cổng. “Em phải đưa Nita về nhà. Em không có thời gian cho chuyện này.”

“Anh sẽ đón em lúc tám giờ.”

“Em sẽ tự đến.” Gấu váy xếp nếp quất vào đầu gối khi cô rời khỏi khu nghĩa trang.

Anh săm soi mấy khu mộ chỉ một lát, cố bình tâm trở lại. Anh đã đề nghị cô một điều mà anh chưa từng đề nghị bất kỳ phụ nữ nào, vậy mà cô quăng trả nó vào mặt anh như thể chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì. Cứ cố chứng tỏ mình là tiền vệ công, nhưng cô lại là một thủ quân kém cỏi. Cô không chỉ không biết làm thế nào để chịu trách nhiệm với đồng đội, mà thậm chí còn chẳng chịu trách nhiệm được với chính bản thân mình. Anh phải tìm cách thay đổi điều đó, và anh không còn nhiều thời gian nữa.

Riley đổ một chồng đĩa giấy vào thùng rác rồi quay lại ngồi cạnh bà Garrison. Rất nhiều người đang ra về, nhưng đây là một bữa tiệc thành công, và bà Garrison đã khá lịch sự với tất cả mọi người. Riley biết bà hạnh phúc vì quá nhiều người đã xuất hiện và nói chuyện với bà như thế. “Bà có nhận thấy hôm nay mọi người đều tử tế với bà thế nào không?” con bé hỏi, chỉ để chắc chắn.

“Họ biết rõ đứng về phía nào thì có lợi cho mình.”

Bà Garrison bị dính son lên răng, nhưng Riley bận suy nghĩ gì đó nên nó không bảo cho bà biết. “Chị Blue đã giải thích với cháu về những chuyện đang xảy ra trong thị trấn. Đây là nước Mỹ, và cháu nghĩ bà nên để mọi người làm những gì họ muốn với cửa hàng và các thứ của họ.” Con bé ngừng lời. “Cháu cũng nghĩ là bà nên bắt đầu dạy múa ba lê miễn phí cho những đứa trẻ không có đủ tiền đi học.”

“Dạy ba lê á? Ai sẽ đến chứ? Ngày nay tất cả những gì bọn nhóc quan tâm đến là hip hop.”

“Một số đứa cũng thích ba lê nữa.” Hôm nay Riley gặp hai đứa con gái học cấp hai rất dễ mến, và chuyện đó đã khiến nó nảy ra ý nghĩ này.

“Cháu cứ ý kiến ý cò về những gì ta nên làm, nhưng thế còn chuyện ta muốn cháu làm thì sao? Hôm nay là sinh nhật ta, và ta chỉ yêu cầu có một điều.”

Riley ước gì nó chưa hề khơi chủ đề này lên. “Cháu không thể hát trước đám đông,” nó nói. “Cháu chơi ghi ta chưa đủ hay.”

“Nhảm nhí. Ta đã tặng cháu tất cả những bài học ba lê đó, thế mà cháu chẳng chịu làm một chuyện cỏn con như thế cho ta.”

“Chuyện đó không hề cỏn con!”

“Cháu hát hay hơn bất kỳ thằng lỏi nào trong cái ban nhạc kia. Trong đời mình ta chưa bao giờ nghe nhiều thứ rác tai đến thế.”

“Cháu sẽ hát cho bà nghe ở nhà bà. Chỉ có hai chúng ta thôi.”

“Cháu nghĩ lần đầu tiên nhảy trước đám đông ta không sợ hay sao? Ta sợ hãi đến nỗi suýt ngất xỉu đấy. Nhưng ta đã không để điều đó ngăn mình lại.”

“Cháu không có đàn ở đây.”

“Bọn chúng có đấy thôi.” Bà xỉa cây ba toong về phía ban nhạc.

“Đó toàn là ghi ta điện.”

“Có một cây không phải.”

Riley không nghĩ Nita nhận ra tay ghi ta chính đã đổi cây ghi ta điện lấy một cây ghi ta mộc khi bọn họ cố hát bài “Time of Your Life” của Green Day. “Cháu không thể mượn đàn của người khác. Người ta sẽ không cho đâu.”

“Để xem.”

Trước nỗi kinh hoàng của Riley, Nita đẩy mình ra khỏi băng ghế lê chân về phía ban nhạc. Gần như đám đông đã ra về, chủ yếu các gia đình để bọn trẻ con ở lại chơi và đám thiếu niên còn lảng vảng lưu lại. Dean bước ra từ lối đi bên hông công viên, và con bé vội băng qua cỏ đến chỗ anh. “Bà Garrison đang cố ép em hát. Bà ấy bảo đó là món quà sinh nhật cho bà ấy.”

Dean không thích bà Garrison, và con bé chờ anh nổi cáu, nhưng dường như anh đang nghĩ về điều gì đó khác. “Em có định hát không?”

“Không! Anh biết là em không thể mà. Vẫn còn rất nhiều người ở lại.”

Anh nhìn qua đầu con bé, như kiểu cố tìm ai đó. “Đâu nhiều lắm.”

“Em không thể hát trước mặt mọi người.”

“Em hát cho anh và bà Garrison nghe đấy thôi.”

“Chuyện đó khác. Chuyện đó là riêng tư. Em không thể hát trước người lạ.”

Cuối cùng, dường như anh đã chú ý đến con bé. “Em không thể hát trước người lạ, hay em không thể hát trước mặt Jack?”

Khi con bé giải thích nó cảm thấy thế nào, nó đã buộc anh phải hứa sẽ không bao giờ nói gì về điều đó. Giờ anh đang dùng chuyện đó để chống lại nó. “Anh không hiểu đâu.”

“Anh hiểu chứ.” Anh quàng tay quanh vai con bé. “Rất tiếc, Riley à. Em sẽ phải tự mình nghĩ thông chuyện này thôi.”

“Anh đâu phải đứng dậy hát khi bằng tuổi em.”

“Anh không thể hát như em.”

“Anh hát khá hay đấy thôi.”

“Jack đang cố gắng,” anh nói. “Nếu em hát, chuyện đó sẽ không làm thay đổi cách ông ấy cảm nhận về em đâu.”

“Anh đâu biết được điều đó.”

“Em cũng không. Có lẽ đã đến lúc để biết chắc rồi.”

“Em đã biết chắc rồi.”

Nụ cười của anh trông hơi giả tạo, và con bé nghĩ có lẽ anh hơi thất vọng về nó. “Được rồi,” anh nói. “Để anh xem liệu anh có thể khiến mụ dơi già để cho em yên không.”

Khi anh bước tới nói chuyện với bà Garrison, Riley bắt đầu cảm thấy váng vất. Trong những ngày trước khi đến trang trại, nó đã luôn phải tự bảo vệ chính mình, nhưng giờ Dean đang bảo vệ nó, cũng giống như lần bố nó muốn đưa nó quay về Nashville. Và anh không phải là người duy nhất. April và Blue đã đứng ra bảo vệ nó trước bà Garrison, ngay cả khi nó không cần họ phải làm thế. Và bố nó đã bảo vệ nó cái đêm ông nghĩ là Dean thực sự đang đuổi theo nó.

Khi Dean đến cạnh bà Garrison thì bà đang nói chuyện với tay ghi ta chính. Riley cắn móng tay. Bố nó đang đứng một mình cạnh hàng rào, nhưng nó đã thấy một số người nhìn bố nó với vẻ kỳ lạ. April đang giúp dọn dẹp, còn Blue vừa mới gói lại ít bánh sinh nhật còn thừa để bà Garrison đem về nhà. Bà Garrison nói rằng nếu người ta giấu tài thì tài năng sẽ thui chột, và rằng Riley lớn lên sẽ teo rút thành một kẻ chẳng là gì nếu nó không bắt đầu sống thật với chính mình.

Nách nó đã ướt sũng, và nó cảm thấy buồn nôn. Sẽ thế nào nếu nó bắt đầu hát và rồi hoàn toàn thất bại? Nó nhìn bố nó chằm chằm. Thậm chí còn tệ hơn, sẽ thế nào nếu nó hoàn toàn không thất bại?

Jack thẳng người lên khi thấy cô con gái bước về phía micro của ban nhạc, cây ghi ta trên tay nó. Thậm chí từ đầu bên kia công viên, ông cũng có thể thấy con bé hoảng sợ thế nào. Nó định chơi thật sao?

“Tên tôi là Riley,” con bé thì thào vào micro.

Trông nó thật nhỏ bé và yếu đuối. Ông không biết vì sao nó làm thế này, có điều ông sẽ không để nó bị tổn thương. Ông dợm bước tới, nhưng con bé đã bắt đầu chơi đàn rồi. Chẳng ai buồn cắm cây ghi ta mộc vào máy âm ly, và lúc đầu, đám đông phớt lờ con bé. Nhưng Jack có thể nghe thấy, và mặc dù đoạn nhạc dạo gần như không nghe rõ được, ông vẫn nhận ra bài “Why Not Smile?” Dạ dày ông thắt lại khi Riley bắt đầu hát.

Em có nhớ khi ta còn nhỏ

Mọi giấc mơ ta có đều như giấc mơ đầu tiên?

Ông chẳng quan tâm liệu mình có bị lộ không. Ông phải lên trên đó. Đây không phải là bài hát cho đứa bé mười một tuổi, và ông sẽ không để con bé phải xấu hổ.

“Anh không mong rằng em sẽ hiểu,

Anh sẽ không đòi em như thế, với những gì em đã thấy qua.”

Giọng hát nhẹ nhàng, du dương của con bé tương phản nổi bật với tiếng tru lạc điệu của ban nhạc, và đám đông bắt đầu im lặng. Con bé sẽ bị nghiền nát nếu họ cười. Ông bước nhanh hơn nhưng rồi April xuất hiện bên cạnh đưa tay ra ngăn ông lại. “Lắng nghe đi, Jack. Lắng nghe con bé hát.”

Ông nghe theo bà.

“Anh biết rằng cuộc đời tàn nhẫn.

Em hiểu điều đó rõ hơn anh.”

Riley lỡ mất một đoạn đổi hợp âm, nhưng giọng hát của con bé không hề lạc điệu.

“Em yêu, sao em không cười?

Em yêu, sao em không cười?

Em yêu, sao em không cười?”

Đám đông đã trở nên im lặng, vẻ chế nhạo trẻ người non dạ của những thành viên ban nhạc đã tan biến. Lắng nghe một cô bé hát những lời người lớn như thế lẽ ra phải thấy buồn cười, nhưng chẳng ai cười cả. Khi Jack biểu diễn bài “Sao không cười?”, ông đã biến nó thành một bản công kích trực diện đầy giận dữ. Với Riley lại chỉ đơn thuần là nỗi đau đớn thành lời.

Con bé kết thúc bài hát, đánh một hợp âm fa trưởng thay vì đô trưởng. Nó đã tập trung quá mức vào những thay đổi hợp âm đến nỗi không ngước nhìn đám đông, và dường như nó giật mình khi họ bắt đầu vỗ tay. Ông chờ con bé bỏ chạy. Thay vào đó, nó tiến đến gần micro hơn khẽ nói, “Bài hát đó là dành tặng bạn tôi, bà Garrison.”

Khán giả bắt đầu kêu gào đòi hát thêm. Dean mỉm cười, cả Blue cũng vậy. Riley ngậm móng gảy đàn vào miệng quay lại. Không hề quan tâm đến bản quyền hay sự bí mật vốn luôn đi kèm khi một bài hát mới của Pattriot được tung ra, Riley hát bài “Cry Like I Do”, một trong những bài hát ông đã sáng tác ngoài nhà nhỏ. Ông tự hào khôn tả. Cuối bài, đám đông vỗ tay và con bé chuyển sang bài “Down and Dirty” của Moffatt. Ông nhận ra con bé chọn bài dựa vào chuyện nó nghĩ liệu mình có thể chơi được những đoạn đổi hợp âm không hơn là dựa vào chính bản thân bài hát. Lần này khi đã hát xong, con bé chỉ nói câu cảm ơn giản dị và trao trả cây đàn, phớt lờ yêu cầu của đám đông đòi hát thêm bài nữa. Như bất kỳ một nghệ sĩ vĩ đại nào, con bé đủ thông minh để rút lui trong khi người ta vẫn còn muốn nhiều hơn nữa.

Dean tiến đến chỗ con bé trước và chọc vào hông nó khi mọi người bắt đầu tụ tập lại khen ngợi. Riley đã rất khó khăn để nhìn thẳng vào mắt bất kỳ ai. Bà Garrison tỏ ra tự mãn như thể bà mới là người vừa hát xong. Blue không giấu được vẻ mặt rạng rỡ, còn April cứ cười mãi.

Riley không chịu nhìn ông. Ông nhớ cái email mình đã gửi cho Dean khi ông cố tìm hiểu vì sao con bé lại quá bí mật về chuyện nó hát hò như thế.

Tự mình tìm hiểu đi, Dean đã nói vậy.

Lúc đó, ông đã tưởng Riley sợ rằng ông sẽ không yêu nó nếu nó hát không đủ hay, nhưng giờ ông đã hiểu con gái mình hơn rồi. Con bé biết chính xác mình hát hay thế nào, và nó muốn điều gì đó hoàn toàn khác.

Khi đám đông bắt đầu tản ra, thêm nhiều người nữa nhìn ông chằm chằm. Một người còn chụp ảnh ông. Một phụ nữ trung tuổi chặn ông lại. “X... xin lỗi, nhưng... anh không phải là Jack Pattriot sao?”

Dean đã thấy chuyện này đang lộ ra, và ngay lập tức xuất hiện cạnh ông. “Tha cho ông ấy được không?”

Người phụ nữ đỏ mặt. “Tôi không thể tin đó lại là anh ấy. Ngay ở Garrison này. Anh làm gì ở đây thế, anh Pattriot?”

“Đây là một thị trấn đẹp.” Ông liếc qua bà ta để nhìn Nita và Blue đang canh gác cho Riley.

“Jack là bạn. Ông ấy đang ở trang trại của tôi,” Dean nói. “Tôi biết điều ông ấy thích nhất ở Garrison là có được chút riêng tư.”

“Chắc rồi, tôi hiểu mà.”

Chẳng hiểu bằng cách nào Dean lại có thể ngăn được đám người tò mò còn lại. Blue và April đi cùng Nita ra xe. Dean đẩy Riley về phía Jack rồi biến mất, khiến con bé chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài đến gần ông. Trông con bé lo lắng đến nỗi trái tim Jack nhức nhối. Sẽ thế nào nếu ông sai trong chuyện này? Nhưng ông chẳng có thời gian để mà đoán lại nữa. Ông hôn lên đỉnh đầu con bé. Nó có mùi như bánh sinh nhật. “Con ở trên đó ngầu lắm,” ông nói. “Nhưng bố muốn có một đứa con gái, chứ không phải một ngôi sao nhạc rock tuổi teen.”

Đầu con bé ngẩng phắt lên. Ông nín thở. Mắt nó chuyển thành màu đùng đục sửng sốt. “Thật chứ?” Con bé vừa nói vừa thở hắt ra.

Ông đã tiến xa đến mức này với con bé trong mùa hè này, và chỉ một bước đi sai lầm nhỏ nhất cũng có thể xóa sạch mọi thứ. “Bố không nói là bố không muốn con hát - chuyện đó hoàn toàn phụ thuộc vào con - nhưng con cần phải nghĩ thông về chuyện này. Con có một giọng hát đáng kinh ngạc, nhưng những người bạn thực sự của con là những người sẽ yêu con ngay cả khi con không thể hát một nốt nào.” Ông ngừng lời. “Như bố chẳng hạn.”

Đôi mắt nâu sẫm của con bé, giống ông biết bao, mở thật to.

“Cả Dean và April nữa,” ông nói. “Blue. Thậm chí cả bà Garrison.” Ông đang cường điệu hóa, nhưng ông cần phải đảm bảo là con bé hiểu rõ. “Con không cần phải hát để kiếm được tình bạn của bất kỳ ai. Hoặc là tình yêu.”

“Bố biết,” con bé thì thào.

Ông giả vờ hiểu lầm. “Bố đã ở trong lĩnh vực này rất nhiều năm rồi. Nói chung bố đã thấy hết.”

Giờ con bé bắt đầu lo lắng. “Nhưng con vẫn có thể hát cho mọi người nghe, đúng không? Sau khi con không còn chơi ghi ta tệ hại đến thế.”

“Chỉ khi con muốn thế. Và chỉ khi con không để bất kỳ ai phán xét mình là ai chỉ bằng giọng hát đó.”

“Con hứa.”

Ông quàng tay ôm con bé kéo nó lại gần. “Bố yêu con, Riley.”

Má Riley áp vào ngực ông. “Con cũng yêu bố.”

Đây là lần đầu tiên con bé nói những lời này.

Họ cùng nhau bước về phía xe, tay người này choàng quanh người kia. Ngay trước khi đến xe, con bé nói, “Chúng ta có thể nói về tương lai của con không? Không phải chuyện hát hò, mà về trường học và nơi con sẽ sống và tất cả mọi chuyện.”

Ngay lúc đó, ông biết chính xác mình sẽ xử lý chuyện này như thế nào. “Quá muộn rồi,” ông nói. “Bố đã đưa ra quyết định.”

Vẻ cảnh giác trước đó lại lao bổ về trong đôi mắt con bé. “Như thế là không công bằng.”

“Bố là bố, và bố ra quyết định. Bố không thích là người đưa ra tin xấu đâu, ngôi sao nhỏ ạ, nhưng con sẽ không được đến gần dì Gayle và Trinity nữa dù con có cầu xin đến thế nào.”

“Thật chứ ạ?” Câu nói thốt ra như một tiếng thở dốc.

“Bố vẫn chưa lên kế hoạch chi tiết, nhưng chúng ta sẽ đến L.A. cùng nhau. Chúng ta sẽ tìm một ngôi trường tốt cho con ở đó. Cũng sẽ không phải là trường nội trú. Bố muốn có con ở bên cạnh để có thể trông chừng con. Chúng ta sẽ thuê một quản gia mà cả hai bố con ta cùng thích để con có người bầu bạn mỗi khi bố phải đi lưu diễn. Thi thoảng con sẽ được gặp bác April - bố vẫn đang giải quyết chuyện này. Con nghĩ sao?”

“Con nghĩ - con nghĩ đây là chuyện tốt nhất từ trước đến giờ!”

“Bố cũng nghĩ vậy.”

Khi chui vào xe, ông mỉm cười với mình. Rock & roll có thể giữ cho ta trẻ trung, nhưng có một điều phải nói ra để cuối cùng người ta mới có thể trưởng thành.