Triệu Hoán Thần Binh

Chương 139: Đột phá?

Vu Nhai không dám chậm trễ, sau khi giết thêm hai con lại vội vàng đuổi theo hướng Dạ Tình rời đi. Sau đó liền thấy hai người Dạ Tình có chút ngẩn người đứng ở trên kiếm trận đầu tiên của hắn.

- Tiếp tục lui lại. Lui lại xa hơn một chút!

Vu Nhai nói có phần như ra lệnh, hoặc là hắn đang nóng ruột.

- Ách, được!

Dạ Tình đối với giọng điệu như ra lệnh đó không ngờ không chán ghét, lại yếu ớt trả lời. Không ngờ nàng lại biểu hiện như một tiểu nữ nhi như vậy. Nếu như không phải đang trong tình huống khẩn cấp, Vu Nhai nhất định sẽ trợn tròn hai mắt.

Rất nhanh, Vu Nhai đã rơi xuống đất. Không ngờ ngay phía sau lưng hắn là con Thiên Hạt Thứu kia. Đám Thiên Hạt Thứu phía sau chen chúc lao đến. Dạ Tình và Tiểu Mỹ sợ chết khiếp. Cả hai đều cho rằng người áo đen chuẩn bị dùng thân thể để mở đường cho bọn họ.

Không đợi các nàng lao ra, chợt nghe thấy người áo đen nói:

- Ma pháp kiếm trận, mở!

Tiếng nói vừa dứt, Vu Nhai liền xông ra ngoài. Một đám Thiên Hạt Thứu vừa vào trong trận, khắp nơi liền có kiếm quang vung lên...

A a...

Tiếng kêu thảm thiết từ trong kiếm trận phát ra. Vu Nhai vẫn lạnh lùng bình tĩnh, rất nhanh lại xông tới kiếm trận tiếp theo. Chỉ có điều rất mau hắn lại quay trở về. Trời ạ, Tiểu Mỹ còn không tính, tại sao Dạ Tình cũng đứng ngây người ra như vậy? Không có thời gian nữa.

Vu Nhai cũng không quản được nhiều như vậy. Hắn kéo tay Dạ Tình và Tiểu Mỹ, chạy về phía ma pháp kiếm trận thứ hai.

- Ngươi...

- Không cần nói lời vô ích. Hiện tại trước hết phải giết chết đám Thiên Hạt Thứu kia, giết tới khi bọn chúng do dự không dám đuổi theo. Nếu không cũng không sẽ an toàn được.

Vu Nhai vẫn nhẫn nhịn giải thích cho nữ nhân này hiểu một chút. Hắn vừa dứt lời, thân đã đến trong kiếm trận thứ hai.

Hắn thực hiện theo đúng cách trên. Ba ma pháp kiếm trận hoàn toàn được khai hỏa. Cũng không biết đã giết chết bao nhiêu Thiên Hạt Thứu.

Đúng như Vu Nhai đã nói, Thiên Hạt Thứu có phần sợ hãi. Đuổi theo chính là chết. Hơn nữa chúng đã chết một đoàn. Lại thêm mấy con cường đại đã chết. Bọn chúng trở nên hỗn loạn, trong lúc nhất thời di chuyển loạn cả lên.

Vu Nhai dài thở phào một cái nói:

- Tạm thời an toàn rồi. Đi thôi!

- Ừ!


Hai nàng đều yếu ớt đáp lại. Chỉ có điều bọn họ đều cúi thấp đầu. Vu Nhai trợn trừng mắt.

Các nàng đang làm gì vậy? Tại sao các nàng không đi, cứ cúi đầu nhìn xuống đất làm gì. Thôi đành nắm tay các nàng đi nhanh vậy.

Rất nhanh hắn liền cảm thấy buồn bực. Đây là bàn tay non mềm nhỏ bé tới mức nào. Hóa ra tay của Dạ Tình là như vậy. Tiểu Mỹ, cho dù tìm kiếm cũng không tìm ra được chút bạo lực nào.

- Đi thôi!

Tiếc nuối thì tiếc nuối, hắn vẫn phải chạy.

Phán đoán phương hướng Tiểu Thúy vừa rời đi lúc trước một chút, hắn liền xông ra ngoài. Nếu thật sự muốn chạy đi, vẫn phải dựa vào tốc độ kinh khủng của Tiểu Thúy mới được. Hi vọng nó có thể đột phá nhanh hơn một chút. Đến lúc đó tốc độ nhất định sẽ nhanh hơn!

Trong lúc vô tình, trời đã sáng. Bọn họ vẫn chạy như điên ở trong rừng loạn thạch. Trên đầu thỉnh thoảng có mấy con Thiên Hạt Thứu xoay quanh, giữ một khoảng cách an toàn.

Tiểu Mỹ và Dạ Tình không biết đã mắng tên hỗn đản Vu Nhai ra thành cái dạng gì. Dọc đường đi người áo đen Vu Nhai thỉnh thoảng còn nghe được bọn họ đang chửi mình, khóe miệng giật giật vài cái.

Con bà nó, ta làm người tốt có dễ dàng gì?

- Ngao...

Đột nhiên, phía xa truyền đến tiếng chim kêu chói tai. Vu Nhai lộ vẻ vui mừng. Đó là tiếng của Tiểu Thúy.

Dạ Tình các nàng tất nhiên nghe không hiểu. Suy nghĩ một chút, Vu Nhai đột nhiên xoay người nói:

- Ta phải đi, đừng lo lắng. Lát nữa sẽ có người tới cứu các nàng.

- Chờ một chút, vị này... đại ca, có thể lưu lại tên họ hay không.

Dạ Tình là người một khi đã hàm ơn tất sẽ báo dày. Dạ Tình kêu lên. Nàng vốn muốn giữ hắn lại. Chỉ có điều cao thủ rất thần bí như vậy, trước hỏi tên tuổi một chút thì hay hơn. Nếu không thoáng cái hắn sẽ biến mất.

- Tên họ sao?

Vu Nhai mỉm cười. Hắn rất muốn nói mình là Độc Cô Nhai. Chỉ có điều hắn kìm chế lại, thốt ra hai chữ:

- U Hoang!

Thân ảnh hắn lóe lên, sau đó liền biến mất ở trong rừng loạn thạch. Dạ Tình còn gọi với theo một tiếng. Chỉ có điều người đã đi xa, lấy lực cảm ứng của nàng không ngờ hoàn toàn không nắm bắt được. Nàng không khiếp sợ, cũng không oán giận, chỉ lẩm bẩm nói:

- U Hoang


- Cái tên này thật là kỳ lạ!

Tiểu Mỹ nói.

- Chắc là danh hiệu. Hắn không muốn để cho chúng ta biết hắn là ai!

Dạ Tình lộ vẻ tiếc nuối.

- Dạ Tình tỷ, hắn thật sự không phải là tên Độc Cô Nhai kia sao?

- Ách, dĩ nhiên không phải. Độc Cô Nhai chính là tên hỗn đản Vu Nhai. Lúc đó là do ta nói loạn thôi. Đúng rồi, Tiểu Mỹ, muội làm gì vậy? Trên mặt ta có hoa sao?

Dạ Tình nhìn Tiểu Mỹ đang chớp mắt nhìn mình, hỏi.

- Hóa ra Dạ Tình tỷ cũng có lúc gạt người.

- Tỷ tỷ là gậy ông đập lưng ông thôi. Gia hỏa kia là tên lường gạt, ta tất nhiên cũng phải lừa gạt hắn một chút.

- Đúng vậy. Sau này tỷ tỷ cũng dạy cho ta biết cách lừa gạt hắn thế nào nhé.

Dạ Tình lại đổ mồ hôi. Nền giáo dục ơi, hình như nàng đã dẫn Tiểu Mỹ vào con đường sai trái rồi. Tội lỗi, tội lỗi

- Được rồi, Dạ Tình tỷ, người tốt áo đen U Hoang kia nói sẽ có người tới cứu chúng ta. Người đó là ai? Chúng ta còn có thể trừng phạt tên lường gạt kia không?

Tiểu Mỹ có chút lo lắng khẽ nói. Cũng không biết nàng lo lắng không thể trốn ra ngoài, hay lo lắng không thể trừng phạt được gia hỏa kia.

- Ta cũng không biết!

Trong lòng Dạ Tình lại cảm thấy lo lắng. Cho tới bây giờ, bọn họ vẫn đang trong phạm vi nguy hiểm.

- Ngao...

Lại là một tiếng kêu to vang lên. Một bóng đen cao lớn đột nhiên xuất hiện ở phía trên của hai nàng. Bọn họ vô cùng hoảng sợ.

Đây là ma thú bay gì vậy. Nhìn dường như có chút giống Khu Phong Thứu, nhưng lại quá lớn. Đúng lúc này, con Khu Phong Thứu cỡ lớn lao về phía các nàng. Một người mà các nàng nằm mơ cũng muốn uống máu ăn thịt xuất hiện. Không người đó chính là Vu Nhai:

- May mắn, may mắn. May là đã vượt qua. Thật sự xin lỗi, vừa mới bắt đầu, Khu Phong Thứu của ta không nhịn được đã đột phá. Bởi vậy không thể không trì hoãn thời gian đến cứu các nàng. Thật may là các nàng không có việc gì.

- Đột phá? Sao có thể trùng hợp như vậy được?

Trong mắt Dạ Tình lộ ra mười phần sát khí.

- Ai bảo Khu Phong Thứu của ta ăn trứng của Thiên Hạt Thứu chứ. Mà thôi, trước đó ở trong Quan gia cũng không biết nó đã ăn bao nhiêu thứ tốt. Lần này nó hoàn toàn không đè ép được đột phá!

Vu Nhai giải thích:

- Được rồi. Nhanh lên đây đi. Chúng ta phải mau chóng rời đi. Vừa rồi ta đã nhìn thấy một đoàn Thiên Hạt Thứu đang qua đây. Hình như trong đó có một con không hề nhỏ hơn so với Khu Phong Thứu của ta là mấy.

- Thiên Hạt Thứu Vương sao?

Dạ Tình cùng Tiểu Mỹ liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ thôi không nói nhảm nữa. Sau này khi nào có cơ hội sẽ trừng phạt gia hỏa này vậy.