Trí Tuệ Đại Tống

Quyển 4 - Chương 48: Phản khách vi chủ

Từ nhỏ Cao Đàm Thịnh đã biết chỉ bản hùng mạnh mới thực sự là hùng mạnh, còn lại như mây khói trôi qua trước mắt, cha mẹ không thể dựa vào, huynh đệ không thể dựa vào, tình nghĩa không thể dựa vào, thứ duy nhất có thể dựa vào là bản thân.

Đôi khi ông ta thầm hận cha mình, làm sao đi tin vào thứ nực cười là tình nghĩa huynh đệ, khiến cho chiến tử ở Lục Bàn Sơn, nghe nói cha mình đã thoát khỏi vòng vây, nhưng vì huynh đệ nên quay lại, rốt cuộc chết trong loạn quân, còn huynh đệ cha ông ta nhờ đó mà chạy thoát, bọn chúng trở về vì che dấu tội trạng mà đổ hết tội làm thua trận cho cha ông ta, vì thế Cao Đàm Thịnh thù quan gia Đại Tống.

Cao Đàm Thịnh đã tu luyện võ lực tới cực điểm của con người, trước kia ông ta khiêng sắc dục, tránh xa rượu chè, không thích bất kỳ cái gì ảnh hưởng tới việc tu luyện, cho dù mùa đông ở Tây Hạ cũng luôn dùng nước lạnh tắm mỗi ngày.

Bốn mươi năm khổ công, võ học đã đại thành, việc đầu tiên ông ta làm là đi tìm những kẻ khiến mình nhà tan cửa nát ngày xưa, người đã giết, nhưng thù hận thì chỉ càng lớn hơn,

Nghĩ tới mình thoát được vòng vây của đại quân Tây Hạ, ông ta cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, bốn tên thiếu diêu tử hi sinh cũng chỉ làm trật khớp vai ông ta mà thôi.

Ngồi trên lạc đà, Cao Đàm Thịnh khép mắt lại, không ngừng ăn một thứ gọi là quả chà là, thứ này ngọt như mật vậy, giúp người ta nhanh chóng bổ xung thể lực.

Đông Phật Lưu Thiết Chu đã quá già, lần này trở về phải giết ông ta, thu lấy bộ hạ ông ta, thời gian qua Cao Đàm Thịnh suy nghĩ rất nhiều, Di Lặc giáo sở dĩ chỉ có thể quấy nhiễu địa phương chứ chẳng làm được gì lớn là vì vô tổ chức, mạnh ai nấy làm, vốn định dựa vào uy khống chế Tây Hạ để thống nhất Di Lặc giáo đồ mưu thiên hạ, nhưng kế hoạch hỏng rồi, thế lực của mình đã tổn thất quá nhiều, trước khi bị ba vị Phật Tử kia lấn át cần ra tay trước.

Trong khi Cao Đàm Thịnh nguyền rủa tình nghĩa huynh đệ thì một người đang khóc vì huynh đệ của mình, đó là Tô Lỗ, nhìn bốn huynh đệ liều mạng vì mình sáng tạo cơ hội, nhưng lại chỉ làm người ta bị thương ở tay.

Hắn biết nam nhân đó mạnh mẽ tựa ma thần dưới địa ngục, cho nên gạt nước mắt âm thầm bàm theo, thiết diêu tử giỏi nhất không phải ở chiến đấu, mà là ám sát, hắn có trách nhiệm báo thù cho huynh đệ đã chết.

Như con sói ngồi ở chỗ Cao Đàm Thịnh vừa ngồi, nhìn xác chết khắp nơi, hắn thấy cơ hội báo thù ở trước mắt rồi, người này dám vào phủ Tây Bình, vậy chỉ cần đem cảnh ngộ của mình nói với thiết diêu tử khác là được, chuyện này không mất mặt, thiết diêu tử xưa nay luôn là một thể.


Cùng lúc ấy Vân Tranh đã vào phủ Tây Bình, đang ngồi uống trà với Dã Hỏa Hoàn Xích, thống chế của phủ Tây Bình, đem ý chỉ của Lý Nguyên Hạo cho vị lão tướng này xem, ông ta là người rất cẩn thận, sau khi nghiệm chứng đúng là ấn tỳ của hoàng đế mới đuổi lui nhân thủ ngầm đi.

- Tây Hạ xưa nay không cho chiến mã nam hạ, vì sao lần này bệ hạ lại đồng ý, còn muốn lão phu cấp cho tả thứ trưởng một nghìn chiến mã nữa?

Vân Tranh đặt cốc trà xuống, thở dài: - Tây Hạ từ nay trở đi không thể được lợi từ chiến mã nữa, lâu nay chúng ta cùng Khiết Đan, Thổ Phồn ngầm thống nhất không để chiến mã chảy xuống phía nam, nay giá chiến mã ở Tống cao chót vót cũng là vì lý do này.

Dã Hỏa Hoàn Xích gật đầu.

- Ài, nhưng vấn đề phát sinh ở Thanh Đường, Giác Tư La sau đại chiến với Một Tàng Ngoa Bàng tướng quân bị tổn thất lớn, vì nhanh chóng bổ xung tổn thất, đã bán chiến mã cho Đại Tống đổi lấy nhu yếu phẩm. Nay Chủng Ngạc ở Thanh Giản thành ngày đêm thao luyện kỵ binh, hẳn lão tướng quân đã biết.

Dã Hỏa Hoàn Xích đứng dậy, lo lắng trùng trùng: - Mấy trăm kỵ binh của Chủng Ngạc chưa đáng để lão phu bận tâm, chỉ lo một khi Đại Tống có được nguồn chiến mã ổn định, tạo nên đại đội kỵ binh thì sẽ là đại họa. Chủng Ngạc, Hàn Kỳ, Phú Bật, Hạ Tủng đám người này đầu giỏi việc binh, lại hận Tây Hạ tới tận xương tủy, bất kể thế nào cũng không thể cho Đại Tống luyện thành kỵ binh, cho nên lão phu càng không hiểu vì sao lại đưa chiến mã tới Đại Tống.

- Ài, lão tướng quân, chuyện này ở phủ Hưng Khánh cũng bị các vị tướng quân chất vấn, ai cũng biết nếu Đại Tống có chiến mã, chúng ta sẽ thành mục tiêu tiếp theo, khôn nên vì tranh giành lợi ích nhất thời với Giác Tư La mà để lại hậu họa lớn. Nhưng đại vương không đồng ý, hạ quan đang chuẩn bị hôn lễ cho thái tử mà bị đại vương hạ chiếu lệnh đuổi đi ngay lập tức, lão tướng quân nhìn là biết rồi, đây là ấn tùy thân của đại vương, chứ không phải đại ấn trong cung, cho hạ quan đúng hai canh giờ chuẩn bị là đủ thấy đại vương nóng lòng ra sao. Vân Tranh nhỏ giọng thì thầm: - Còn chuyện này nữa, không biết có liên quan gì không, muốn thỉnh giáo lão tướng quân.

Dã Hỏa Hoàn Xích lập tức đuổi hết những người khác đi, thời gian qua không thu được tin báo từ phủ Hưng Khánh, ông ta sớm ngửi thấy sự bất thường.

- Khi hạ quan rời phủ Hưng Khánh thì Hắc Sơn quân đóng trại cách phủ Hưng Khánh có ba mươi dặm, mà mệnh lệnh của hạ quan là dùng chiến mã đổi lấy gạo giống.


- Ba nghìn chiến mã, lão tướng quân nói xem đổi được chừng nào gạo chứ, e rằng đủ đại quân của ngài đủ ăn ba năm.Hạ quan trên đường tới đây, không thấy bất kỳ tín sứ nào, quá lạ, gần đây mọi chuyện rất bất thường, từ thích khách xuất hiện ở hoàng thành, Một Tàng Ngoa Bàng tướng quân bị ám sát, bản thân hạ quan nhận được mệnh lệnh này cũng cực kỳ hoang mang, vừa sợ việc làm của mình gây họa cho Tây Hạ, nhưng không dám trái ý đại vương, lúc đó đại vương vô cùng đáng sợ, cho nên cũng muốn đại tướng quân giúp cho, hạ quan rốt cuộc phải làm sao bây giờ? Vân Tranh nói xong vái dài, vẻ mặt có chút giải thoát: - Hạ quan nghe theo là được.

Dã Hỏa Hoàn Xích ngồi phích xuống ghế, mới đầu ông ta còn nghi ngờ việc làm của Vân Tranh, nếu không có lời giải thích hợp lý, tuyệt đối không cho chiến mã nam hạ, giam y lại đây, đợi phái tín sứ tới phủ Hưng Khánh xác nhận lại lần nữa. Hiện giờ Vân Tranh không giải thích lại giao toàn quyền quyết định cho mình, ông ta lập tức ý thức được đây là củ khoai nóng, chẳng may có chuyện gì tội sẽ đổ hết lên đầu mình.

- Lão tướng quân, Ngỗi Minh công chúa cũng ở trong đội xe, hạ quan không dám hỏi nguyên nhân, hạ quan mang tiếng là chính sứ, nhưng lão tướng quân biết đấy, có công chúa ở đây, đời nào tới lượt hạ quan định đoạt.

Dã Hỏa Hoàn Xích giật mình, vội vàng đứng dậy: - Lão phu đi gặp công chúa.

Vân Tranh vội vàng ngăn cản, bình thường Dã Hỏa Hoàn Xích gặp Ngỗi Minh công chúa căn bản không cần đa lễ, nhưng bây giờ tình thế bất thường, không cho ông ta tùy tiện, muốn đi thỉnh giáo công chúa trước, thể hiện mình chỉ là tên sai vặt, chuyện lớn chuyện nhỏ đều không dám tự quyết.

Nha hoàn vén rèm xe ngựa lên, Dã Hỏa Hoàn Xích nhìn thấy Ngỗi Minh công chúa khóc đỏ mắt, đứa nhỏ này ông ta chứng kiến lớn lên từ bé, tuyệt đối không thể là giả, nay mình ở đây, Vân Tranh lại lùi ra thật xa, xung quanh chỉ có nha hoàn, tuyệt đối không thể là bắt cóc.

Ngỗi Minh công chúa tuy thương tâm, nhưng rất bình tĩnh gọi: - Dã Hỏa thúc thúc.

- Công chúa đi đường mạnh khỏe chứ? Dã Hỏa Hoàn Xích hỏi câu này đánh mắt về phía Vân Tranh, nói đầy ẩn ý: - Dọc đường đi hẳn có cường đạo quấy nhiễu, nhưng tới đây rồi là tuyệt đối an toàn, công chúa đừng lo gì cả.

- Cám ơn thúc thúc lo lắng, Ngỗi Minh rất khỏe.

- Công chúa, lần này người tới Đại Tống là …

Ngỗi Minh khẽ lắc đầu không đáp.

Dã Hỏa Hoàn Xích thở dài buông rèm xuống, trong lòng càng thêm nhiễu loạn, ý chỉ của đại vương tuyệt đối không thể giả, ngựa là gốc của Tây Hạ, đại vương rốt cuộc có tính toán gì đây?