Trí Tuệ Đại Tống

Quyển 15 - Chương 18: Tin phương xa

Thảo nguyên vào tháng tư đẹp nhất trong năm, khắp bốn phương là thảm cỏ xanh bạt ngàn, Vân Tranh dẫm lên thảm cỏ êm như nhung đó, kệ sương sớm làm ướt giày, từng cơn gió làm người ta mát tận tim gan.

Dưới trời rộng, trên cỏ xanh, làm người ta chỉ muốn hát to.

- Trời xanh mây trắng bập bềnh trôi, chiến mã tung vó tới chân trời...

Còn chưa hát xong thì Vân Ngạn Bác đã vỗ tay bừa bãi, chẳng có nhịp có điều nào, phá hỏng hết hứng thú.

Nếu ở đời sau thì loại người này sớm bị những người ngồi xung quanh nhổ nước bọt cho chết chìm rồi, nhưng đám người ngồi đây đều tán thưởng theo, Vân Tranh rất muốn đá chết tên Đoạn Ngạn Tư do Vương An Thạch đề bạt lên, rõ ràng là mù chữ mà cũng gật gù.

Đại tướng quân đá chết một tên thiên tướng chẳng là cái gì, lấy lý do đánh rắm quá thối giết cũng được, có điều Vân Tranh không thèm chấp.

Từ lâu Vương An Thạch đã chú ý một viên mãnh tướng tới từ Lũng Tây tên Vương Thiều, cho rằng hắn sẽ làm lên chuyện lớn, nhưng sau trận chiến Tần Châu, Vương Thiều làm môn hạ Phú Bật khiến ông ta một dạo rất buồn bực.

Võ tướng cần quan văn ủng hộ, tương đồng, quan văn cũng cần võ tướng làm hậu viện, lần này tới tây bắc, một trong số mục đích của Vương An Thạch là tìm đại diện cho mình trong quân.

Võ tướng thuộc hệ Kinh Tây quân có thể bỏ, kỵ binh của Triệu Phu không cần nghĩ, nên chọn tên Đoạn Ngạn Tu xuất thân Hỏa Sơn quân, quan chức không lớn không nhỏ, không thông minh không ngu, bản lĩnh trong vòng trăm bước ném thương không chệch chút nào.

Giờ Vương An Thạch đi tới đâu cũng mang tên này, như hôm nay là buổi tụ hội cao cấp, ngay Lang Thản cũng không có tư cách tham gia, vậy mà mang theo tên này, làm Trần Lâm và Văn Ngạn Bác đều không cao hứng.

Không hiểu sao Vương An Thạch lại làm chuyện ngu ngốc này.

Làm thế chỉ khiến Vân Tranh kiếm cơ hội đưa tên chướng mắt này vào đội cảm tử, hoặc bị Trần Lâm kiếm cớ nhỏ tẹo nào đó giết mất, cho dù hai người đó không để ý thì cái loại chuyên kiếm chuyện với người khác như Văn Ngạn Bác làm sao trơ mắt nhìn ông ta bồi dưỡng vây cánh?


Hôm nay chúc mừng Khương Triết đánh bại Đạt Châu quân do tướng Liêu Tiêu Triều Quý thống lĩnh, thuận lợi biến chiến tuyến thành một đường thẳng, giờ đại quân đối diện với Bát Môn Kim Tỏa trận do Da Luật Ất Tân bày ra Đồng Đầu quan.

Vân Tranh cho rằng quân đội mạnh nhất trên thảo nguyên là cung xạ kỵ của Thành Cát Tư Hãn, mà có bao giờ nghe nói ông ta bày ra thứ đại trận gì đâu, trong mắt y cái gọi là trận pháp chẳng qua là lợi dụng địa hình, thêm vào bố trí binh lực hợp lý sẽ biến thành truyền thuyết yêu dị.

Chẳng qua là thứ siêu hình thôi.

Văn Ngạn Bác rất hưng phấn, chỉ ông ta nhìn ra được thứ trận này, vẽ lên giấy, làm Vân Tranh nhìn chóng cả mặt.

Dù sao chẳng cần bận tâm, có hỏa pháo và thuốc nổ, Vân Tranh không tin quân Liêu của Da Luật Ất Tân có thể là đối thủ, không tin quân hắn có thể hung hãn hơn quân man tộc của Da Luật Hoa Tháp, không tin Da Luật Ất Tân hơn được Tiêu Đả Hổ.

- Bát môn có hưu, sanh, thương, đỗ, cảnh, tử, kinh, khai. Từ sanh môn, cảnh môn, khai môn đánh vào thì lành, từ thương môn, kinh môn, hưu môn vào thì dữ, từ đỗ môn, tử môn đi vào thì vong... Trận pháp biến hóa sinh sinh tử tử luân hồi không dứt, cực kỳ lợi hại.

- Nay Da Luật Ất Tân bày trận này, chúng ta ngàn vạn lần không thể xem thường, muốn phá trận chỉ có cách từ góc đông nam...

Nhìn Văn Ngạn Bác nói văng nước bọt, đám người Vương An Thạch nghe như si như dại, Vân Tranh cầm cốc nhìn mây trôi trên trời.

Nhận ra Vân Tranh như cục đá không sao thay đổi được, Văn Ngạn Bác thời gian qua không ngừng cổ động Vương An Thạch và Trần Lâm, muốn hợp sức gây áp lực lên y, tránh y bước sai, làm hỏng hết cục diện tốt đẹp khó khăn lắm mới có được.

Giọng điệu như thể cục diện bây giờ là do ông ta mà có, Vân Tranh chỉ nhăm nhe phá hoại vậy.

Giờ Vân Tranh cảm thụ sâu sắc được vì sao thái tông binh hùng tướng mạnh ba lần thất bại, mở đầu thuận lợi đều thất bại, vì có đám quan văn như bầy ruồi vo ve bên cạnh, làm chủ soái trí tuệ biến thành tên ngốc.

- Tránh tinh nhuệ của người Liêu, đánh vào từ phía tây nam, sau đó phá ra từ phía tây, cắt địch làm hai mảnh nam bắc. Tiền đề là quân ta phải tinh nhuệ, chia cắt được địch trong vòng ba canh giờ đánh xuyên tám mươi dặm, trước khi biến trận... Văn Ngạn Bác vuốt râu nói: - Cho dù trả giá lớn cũng đáng, vì sau trận này, Tây Kinh không lo chiến sự nữa.


Vân Tranh lồi mắt, một đội quân đánh xuyên qua tám mươi dặm quân trận tầng tầng lớp lớp của người Liêu, thứ quái thai nào có sức khỏe như thế. Hai mươi cân khải giáp, sáu cân trường đao, bốn cân thuốc nổ, nửa cân đoản đao, bốn cân cường nỏ, dưới tình hình đó dù quân tốt dũng mãnh nhất cũng chỉ hành quân cấm tốc được năm mươi dặm là kiệt sức.

Văn Ngạn Bác không phải là kẻ không có hiểu biết, nhưng mà trên công báo luôn nói Kinh Tây quân vượt qua cả Hổ Báo kỵ lẫn Bạch Nhĩ quân lừng danh, đánh đâu thắng đó vô địch, lời này đại ý giống giết một vạn quân nói ba vạn vậy, nói dối nhiều rồi, bản thân tự coi là thật.

Thế nên Vân Tranh nghe mà chỉ biết thở dài.

Trần Lâm gật gù: - Văn công quả nhiên kiến thức bao la, trí kế thâm sâu, luận tới mãnh tướng, quân ta không thiếu, dù Khương Triết, Lý Đông Sở, Lang Thản hay Lương Tập, Vân Vũ đều là nhân tuyển số một, đương nhiên Đoạn Ngạn Tu cũng có thể.

Tới đây Vân Tranh không im lặng được nữa: - Đừng có mơ, Đại Tống tích lũy bao năm có chút tướng quân đó thôi, không thể bị hủy bởi thứ trận pháp vớ vẩn, đừng quên, sau này chúng ta còn đối diện với Một Tàng Ngoa Bàng khó chơi hơn nhiều.

- Vân hầu nói thế là sai rồi, nhân tài là phải đem dùng mới là nhân tài, Đại Tống ta nhân tài lớp lớp, lão phu tin, chỉ cần quốc gia nguy nan là có hảo nam nhi vươn mình xuất hiện.

- Ngài đã coi họ là tướng tài thì phải đưa lên trận kiểm nghiệm, tránh kẻ vô dụng mà coi như hảo hán, dùng người không đúng nguy hại càng lớn. Văn Ngạn Bác cực kỳ khinh bỉ ý muốn gây dựng bè cánh của Vân Tranh:

Tô Tuân hỏi vào: - Chúng ta có hỏa pháo, đạn pháo được tiếp ứng dư dả, vì sao không dùng oanh kích phá trận mà lấy tướng sĩ thí mạng?

Một câu này khiến bốn bề im phăng phắc, Vân Tranh nhìn Văn Ngạn Bác như ăn phải rồi, phì cười ra tiếng, Tô Tuân đã nói hộ lòng mình rồi thì chẳng cần lắm lời nữa, thời gian qua nín nhịn quá đủ, cười lớn đứng dậy nhảy lên đại thanh mã, lao về phía thảo nguyên...

Đại đội kỵ binh phóng trên thảo nguyên, gió nhẹ phất qua mặt, không tranh thủ lúc đầu xuân phóng ngựa thì đợi bao giờ.

Trên đời này chẳng có ai ngốc, Văn Ngạn Bác chẳng qua muốn mượn đao của người Liêu bố trí sát cục, chặt bớt vây cánh của Vân Tranh, mỗi tội là quá gấp nên quên mất hỏa pháo, hoặc ông ta cố ý quên đi sự tồn tại của nó.

Từ khi ở thành Hoằng Châu thấy sự lợi hại của hỏa pháo, ông ta trong tiềm thức muốn lờ đi thứ này.

Hỏa pháo với ông ta mà nói, đây là thứ sức mạnh có thể sánh ngang với thần thánh, đối diện với nó, mọi âm ưu quỷ kế chỉ là trò cười.

Văn Ngạn Bác chỉ cần ứng phó với khó khăn trước mắt, còn chuyện sau này có người sau này lo, nghĩ quá xa sẽ lạc lối.

Cuối chân trời có lang yên bốc lên, đậm đặc, xông thẳng lên trời, chẳng mấy chốc nhuộm đen trời xanh.

Nơi khói đen bốc lên một con hải đông thanh vỗ cánh bay cao, rõ ràng mục tiêu ở đó, Vân Tranh ra hiệu cho Hầu Tử vẫy cờ gọi nó tới, y không tin sau lưng mình có quân Liêu, dùng phong hỏa truyền thư e chỉ có một nguyên nhân duy nhất, hoàng đế chết rồi.