Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 31-1: Thiếu niên tới từ phan cố (1)

Phương Giải rất hiếu kỳ thứ mà Tiểu Đinh Điểm đang cầm là thứ gì. Bởi vì Nha Tướng đang bị lão già què xách cổ kia vừa nhìn thấy vật đó liền mở to hai mắt. Bởi vì sắc mặt đang đỏ bừng vì khó thở, lại vì kích động mà đỏ hơn. 

Phương Giải nhìn ra, lúc vị Nha Tướng kia nhìn thấy lệnh bài, ánh mắt mang theo một sự kính trọng nồng hậu. 

Lão già què buông tay, nhìn Nha Tướng Lý Lạc, hừ lạnh một tiếng. 

Lý Lạc thở dốc một lúc mới khôi phục lại. Cho dù hắn là cường giả Lục Phẩm, bị người xách cổ cũng khó chịu như người bình thường. Sau khi hô hấp thông thuận, Lý Lạc lại làm một việc khiến cho Phương Giải chấn động.

Hắn sửa sang lại chiến bào, sau đó trịnh trọng quỳ xuống một gối, chào theo nghi thức quân đội Đại Tùy. 

Lần này, Phương Giải càng cảm thấy hứng thú với vật trong tay của Tiểu Đinh Điểm. 

- Trách không được bên cạnh lại có một cao thủ như vậy. Thứ cho mắt ta vụng về, không biết có quý nhân ở đây. Cái bái chào này chính là chào vị chủ nhân kia. Dù không biết người đang nắm giữ lệnh bài hiện tại là ai, cũng không biết làm sao có ở trong tay các ngươi. Nhưng thân là quân nhân, nhìn thấy vật đó nên hành lễ. 

Nói xong, Lý Lạc đứng lên nhìn Phương Giải: - Nhưng ta mang theo chức trách trong người. Phương Giải là trọng phạm mà binh bộ yêu cầu tập nã. Trong tay các vị có vật này, ta không dám khó xử các vị. Nhưng mong các vị cũng đừng làm ta khó xử. Phương Giải là bắt buộc phải mang đi. Quân lệnh trong người, mong các vị hiểu cho. 

- Hiểu con mẹ ngươi! 

Phương Giải đứng đằng sau lão già què, nhịn không được mắng: - Đây là việc mà đường đường một Nha Tướng Ngũ Phẩm của Đại Tùy nên làm? Trong tay bọn họ có thứ khiến cho ngươi sợ hãi, cho nên mấy câu giết mà ngươi vừa nói kia liền giống như cái rắm tiêu tán trong không khí? Trong tay lão tử không có thứ khiến ngươi sợ hãi, ngươi liền tuân thủ theo quân lệnh của Đại Tùy? 

- Ngươi nói cho ta biết, quân lệnh ở đâu, là ai hạ quân lệnh? Còn có thông văn của Binh Bộ, ngươi lấy ra cho ta xem. Nếu ngươi lấy ra được hai thứ đó, lão tử sẽ tự mình cắt cổ tự tử, không cần ngươi động thủ! Dù lão tử trẻ tuổi, chưa thấy nhiều tràng diện, nhưng tốt xấu cũng là một thành viên đỉnh thiên lập địa của biên quân Đại Tùy! Ở thành Phan Cố, lão tử lập hơn hai mươi mốt chiến công, chính tay đâm chết mười mấy tên tặc phỉ! Một câu quân lệnh, một câu thông văn của Binh Bộ liền muốn giết ta? 

Trong nháy mắt, khuôn mặt Lý Lạc liền đỏ. 

Hắn là một quân nhân hợp cách, cho nên bên trên ra lệnh, hắn không thể không tuân theo. Nhưng những lời Phương Giải nói làm cho hắn rất xấu hổ. Chính vì hắn là một quân nhân hợp cách, cho nên hắn mới cắn rứt lương tâm. Hắn biết binh linh biên quân rất khổ cực. Cũng biết hai mươi mốt chiến công đại biểu cho cái gì. 

Phải trải qua bao nhiêu lần xuất sinh nhập tử mới đổi được? Cũng là quân nhân, làm sao hắn không biết?

Phương Giải cầm theo hoành đao đi về phía trước hai bước, tới gần Lý Lạc. Hắn chậm rãi giơ hoành đao lên đặt ở cổ mình, duỗi tay kia quát hỏi: - Đưa thông văn của Binh Bộ cho ta! Lão tử chết cũng chết một cách rõ ràng! 

Một tiếng hét lớn này, khiến cho những binh lính Đại Tùy ở cách đó không xa lập tức xì xào bàn tán. Lý Lạc nhịn không được quay đầu nhìn bộ hạ của mình, thấy những khuôn mặt kia đều lộ vẻ nghi hoặc. 

- Ta không có thông văn của Binh Bộ. 

Lý Lạc hít sâu một hơi, nói: - Ta là làm theo quân lệnh. Ngươi đi theo ta thôi. Nếu ngươi thực sự oan uổng, ta tự nhiên sẽ không làm khó ngươi. Ngươi nên tin tưởng ta. Trong quân không được làm việc thiên tư vi phạm pháp luật.

- Tin tưởng ngươi? Tin tưởng ngươi thì lão tử đã biến thành một con heo cắm đầy tên rồi! 

Phương Giải hừ lạnh một tiếng, mỉa mai nói: - Ngươi làm mất hết mặt của quân nhân Đại Tùy! Ngươi nên xin lỗi bộ áo giáp mà ngươi đang mặc kia. Nếu đúng như lời ngươi nói, trong quân đội Đại Tùy không được làm việc thiên tư vi phạm pháp luật, vậy trận mưa tên vừa nãy là cái gì? Nếu ngươi không thẹn với lương tâm, vì sao đội ngũ của ngươi không giơ lên chiến kỳ Đại Tùy? 

Lão già què nhìn Phương Giải, lặng lẽ dựng một ngón tay cái. 

Phương Giải nói xong mấy lời này, liền không nói gì nữa, lạnh lùng nhìn Lý Lạc. Hoành đao vẫn đặt trên cổ hắn. Đao phong sắc bén, chỉ cần động nhẹ cái, có thể cắt đứt cổ họng của hắn. 

Sắc mặt của Lý Lạc rất khó xem. Trầm mặc một hồi lâu, bỗng xoay người rời đi: - Trong tay các ngươi có lệnh bài của ngài ấy, chắc hẳn sẽ không làm việc gì xin lỗi Đại Tùy. Sau khi trở về ta tự nhiên sẽ hỏi rõ ràng với tướng quân. Nếu ngươi thực sự phạm vào tử tội, cho dù đuổi tới đế đô, ta cũng sẽ bắt ngươi trở lại. 

- Yên tâm! 

Phương Giải nhìn bóng lưng của hắn, nói: - Ngươi có thể tới Diễn Vũ Viện tìm ta! 

Lý Lạc hơi dừng lại, không quay đầu nói một câu: - Ta cũng đi ra từ Diễn Vũ Viện. Cho nên ta hy vọng ngươi có thể tiến vào. Nhưng ngươi phải biết rằng, trong thiên hạ này, nơi mà không chứa bất kỳ một phế vật và phản đồ nào, chính là Diễn Vũ Viện. 

Hắn bước nhanh rời đi, vừa đi vừa hô một câu hồi doanh. Năm trăm chiến binh tinh nhuệ của Đại Tùy xoay người rời đi. Động tác nhanh gọn mà chỉnh tề. Đợi những binh lính kia rời đi, Phương Giải rốt cuộc không kiên trì được nữa, đặt mông ngồi xuống đất. Lúc này hắn mới phát hiện, sau lưng mình đã ướt đẫm. 

- Tiểu Đinh Điểm, trong tay muội là thứ gì vậy? 

Vừa hồi phục được chút khí lực, câu hỏi đầu tiên của hắn là về vật kia. 

Tiểu Đinh Điểm lườm hắn một cái: - Ta còn tưởng ngươi thực sự dũng cảm, thì ra người ta vừa đi ngươi liền sợ tới mức không đứng nổi rồi.Là thứ gì không liên quan tới ngươi. Tìm nơi khác mà nghỉ ngơi đi. 

Tiểu nha đầu quay người lại, vung bím tóc đuôi ngựa chạy về phía xe ngựa. 



.. 

- Tiểu tử, thật không ngờ ngươi còn có vài phần đảm phách. 

Lão già què ngồi trên xe ngựa của Phương Giải, uống một hớp lớn rượu Tây Bắc Thiêu, sau đó cười ha hả: - Tay Lý Lạc kia là một người thẳng tính. Trong quân đội Đại Tùy chưa bao giờ thiếu người như vậy. Mà ta thưởng thức nhất cũng chính là tính tình thẳng thắn của quân nhân Đại Tùy. Vô luận là binh lính hay tướng quân đều thắng tới đáng yêu. Chỉ là chính vì hắn thẳng tình, mà khi trở về chỉ sợ sẽ gặp phải kết cục không hay.Không hoàn thành quân lệnh, khiến ngươi chạy đi, hắn không chết cũng phải lột da. 

- Biến! Phương Giải cơ hồ dùng hết khí lực hô lên một chữ này, sau đó chỉ ngón tay vào mũi lão già què, mắng to: - Lão tử vốn cũng không coi lão là người hành hiệp trượng nghĩa, nhưng không ngờ lão lại là một tên tiểu nhân ném đá xuống giếng! Vốn vì Tiểu Yêu tỷ, vốn vì lão tự xưng là cao thủ Cửu Phẩm, nên trong lòng lão tử có vài phần kính trọng lão. Nhưng lão con mẹ nó đúng không phải là hạng người tốtBiến! Biến về xe ngựa của lão đi!

Nhưng không ngờ rất, lão già què lại không tức giận. 

Trên người lão ta, giống như không nhìn thấy một điểm phong phạm của cường giả chân chính.