Trấn Hồn

Chương 75

Không có ai đi tắm mà còn mặc quần áo.

Triệu Vân Lan làm cho mình ngã một cú thất điên bát đảo, vòi hoa sen rơi ầm xuống người y lại còn đập trúng đầu làm cho y càng không biết đằng nào mà lần. Hai tay y bám thành bồn tắm vất vả muốn đứng lên, tấm lưng khom khom lộ ra xương bả vai rõ ràng, bắp thịt lưu sướng bao bọc thắt lưng tinh tế tạo thành một đường cong xinh đẹp không nói lên lời, phía dưới…Phía dưới nữa thì Thẩm Nguy thật sự không dám nhìn, chỉ là vết bầm tím đen trên cổ tay bị hơi nước nung đỏ cơ hồ đã đâm mù hai mắt hắn.

Thẩm Nguy cảm giác trong phòng tắm thật sự quá nóng, chỉ trong một giây đã sắp nướng chín hắn đến nơi rồi.

Hắn cuống quýt rút cái khăn tắm lớn từ bên cạnh định ném qua thì phát hiện ra còn chưa đóng vòi nước, vì thế lại luống cuống tay chân đóng vòi sen, phi lễ không nhìn dời tầm mắt đi chỗ khác, duỗi tay trùm khăn tắm lên người Triệu Vân Lan. Sau đó hắn cách một cái khăn tắm thật dày, mặt đỏ tai hồng cẩn thận ôm y lên.

May mắn Triệu Vân Lan không dùng độ dày da mặt tuyệt đỉnh của y để đổ dầu vào lửa, y không cho Thẩm Nguy bất cứ phản ứng nào, thật sự thì đầu óc y bị chất cồn và nước nóng pha thành tương hồ hết cả rồi.

Khăn tắm nhanh chóng bị nhiệt độ cơ thể xuyên thấu qua, che không hết hai cái chân dài lờ mờ lộ ở bên ngoài, Thẩm Nguy một bên nghe thấy tiếng động mạch của chính mình đập loạn trên huyệt Thái Dương, một bên nhẹ tay nhẹ chân đem Triệu Vân Lan đang ôm đầu cuộn thành một cục đặt lên giường.

Sau đó hắn tựa như bị cái gì làm bỏng, nhanh chóng rụt tay về. Hắn ngượng nghịu vuốt vuốt ngón tay một hồi rồi cứ lóng ngóng tay chân đứng mãi một bên.

Đến khi Thẩm Nguy thấy nước thấm ướt gối đầu mới như vừa tỉnh mộng mà kéo cái chăn qua đắp lên người Triệu Vân Lan trước, sau đó mới dám giữ chặt một góc khăn tắm muốn nhẹ nhàng rút nó ra khỏi chăn.

Nhưng đúng lúc này, Triệu Vân Lan đột nhiên cầm lấy tay hắn.

Lòng bàn tay y ướt át mà ấm áp, con ma men khí lực lớn kinh người hơi hơi mở ra đôi mắt cơ hồ không có tiêu cự, ánh mắt y còn mê mang hơn cả những ngày y không nhìn thấy gì, hai má đều hồng ửng.

Thẩm Nguy cảm thấy yết hầu như bốc lửa, khô rát mà chấn động.

Triệu Vân Lan mở miệng nói câu gì mơ hồ không rõ, Thẩm Nguy cúi người ghé sát vào bên miệng y: “Ngươi nói cái gì?”

Triệu Vân Lan siết chặt tay, lúc này đây, Thẩm Nguy mới nghe rõ lời y nói.

Người nọ nói bằng âm thanh trầm thấp mơ hồ: “Thực xin lỗi…… Ta thực xin lỗi ngươi……”

Thẩm Nguy sửng sốt.

Bàn tay Triệu Vân Lan đang nắm tay hắn càng ngày càng chặt, cuối cùng quả thực khiến hắn đau nhức.

Thẩm Nguy chậm rãi nghiêng người ngồi xuống bên giường, cẩn thận cách chăn ôm lấy Triệu Vân Lan, nhẹ nhàng vuốt ve lưng y: “Ngươi có gì phải xin lỗi đâu.”

Triệu Vân Lan xoay người ôm siết eo hắn, nửa người trần trụi lộ ra bên ngoài, cánh tay đưa lên của Thẩm Nguy cuối cùng không có chỗ đặt xuống, đành phải lúng túng treo giữa không trung. Hắn cứng ngắc như một khối đá, thái dương nổi đầy gân xanh.

Một lát sau, hắn mới phát hiện ra cả người Triệu Vân Lan đều đang run rẩy.

Thẩm Nguy nhẹ nhàng tránh ra một chút muốn nâng đầu y lên xem sao, thế nhưng Triệu Vân Lan lại gắt gao siết chặt vòng ôm. Cơ hồ ngay khi đó Thẩm Nguy hoảng hốt phát giác trên quần áo mình ướt đẫm một mảnh. Hắn đưa tay nâng cằm Triệu Vân Lan, thấy trên mặt y không có nước mắt nhưng khóe mắt lại đỏ hồng: “Ngươi……”

Triệu Vân Lan vốn dĩ có năm phần men say, còn có thể giả vờ giả vịt, lúc này hơi rượu xông lên đỉnh đầu lại vừa ngã một cái như thế, y càng hỗn loạn hơn, có lẽ chính bản thân y cũng không biết mình đang nói cái gì, nhẩm đi nhẩm lại vẫn chỉ là một câu như vậy…“Ta thực xin lỗi ngươi”.

Trong lòng Thẩm Nguy dấy lên một ngọn lửa, ba ngàn nhược thủy cũng không thể ngăn được nó hừng hực cháy lên.

Bàn tay hắn rốt cục chậm rãi dừng trên tấm lưng trần của Triệu Vân Lan, mỗi tấc da thịt ấm áp đều kích thích thần kinh của hắn. Thẩm Nguy không biết nói gì, ánh mắt lại càng tối đen như vực thẳm, hắn ghé vào bên tai Triệu Vân Lan, khẽ nói: “Người trong cả thiên hạ này đều có lỗi với ta, nhưng mà ngươi thì không.”

Triệu Vân Lan lắc đầu, y bỗng nhiên nhắm mắt, trên hàng mi không biết lúc nào đã đọng lại một giọt nước mắt trong suốt. Y muốn gào khóc thật to giống như không làm vậy thì không thể phát tiết tích tụ trong lòng, nhưng mà y không còn sức lực, ngay cả sức để lên tiếng nói chuyện y cũng sắp không còn nữa. Cả đời này của y bất quá mới ba mươi năm thời gian mà thôi, còn chưa bao giờ trải qua tâm sự nặng nề như thế____ Thẩm Nguy chưa từng nhìn thấy nước mắt của y, cho dù hắn đã đứng ở một nơi y nhìn không thấy mà dõi theo y nhiều năm như vậy, một khắc kia, trong lòng Thẩm Nguy đã rung động thật sâu.

Hắn cúi đầu, cẩn thận vô cùng hôn lên mi mắt y, nếm vào trong miệng toàn là chát đắng: “Mạng của ta là ngươi cho, mắt của ta cũng là ngươi cho, tất cả của ta đều là ngươi mang lại, ngươi có gì phải xin lỗi ta đây?”

“Nếu ta biết……” Triệu Vân Lan hàm hồ nói, “Nếu như ta biết, thà rằng khi đó ta giết ngươi, cũng tuyệt đối không…..”

Y không nói thêm gì nữa, Thẩm Nguy một phen ôm chầm lấy y, đột nhiên buông hẳn cái chăn đã bị vo thành một đống, xoay mình áp trên người y. Hai tay hắn chống bên cạnh Triệu Vân Lan, ***g ngực phập phồng kịch liệt như không thở nổi, qua không biết bao lâu, hắn mới cúi đầu hỏi: “Côn Luân, là ngươi phải không?”

Triệu Vân Lan ngửa mặt nằm trên giường, một dòng nước mắt tinh tế chảy dọc theo khóe mắt. Y bỗng nhắm mắt lại như đã thương tâm đến cực cùng, đầu mày đuôi mắt đều mang theo mấy phần đỏ ửng. Bờ môi y run rẩy thật lâu cuối cùng vẫn không nói ra lời nào khác, vẫn chỉ là câu ấy: “Ta thực xin lỗi ngươi.”

“Trên dưới năm ngàn năm, thiên thượng nhân gian, ngươi cũng chỉ muốn nói với ta một câu này sao?” Thẩm Nguy cúi đầu hỏi, sau một lúc lâu, hắn thở dài, “Luân Hồi Quỹ lần đó, ngươi nhớ rõ ta nói cái gì với Lý Thiến không? Ta nói một đời người chỉ có thể vì hai việc mà cam tâm chịu chết, vì thiên hạ gia quốc thành toàn trung hiếu đạo nghĩa, và vì tri kỉ thành toàn chính mình – tiền lệ từ xưa có thể bỏ mình vì tri kỉ, ta nếu có thể vì ngươi mà chết, đương nhiên cũng chịu vì ngươi mà sống, ta không có gì phải tiếc nuối. Ngươi chưa từng rơi nước mắt, đừng khóc vì ta.”

Rồi sau đó Thẩm Nguy nhẹ nhàng vươn tay, dùng mu bàn tay xoa xoa khuôn mặt y ướt đẫm: “Ta có mấy lời vẫn hay thầm nói, vốn là không cần nói ra, nhưng mà thời gian chúng ở trong lòng ta quá lâu, thật sự là có chút không kìm nổi nữa, không nói ra thì không thoải mái. Bọn họ đều muốn Côn Luân quân của bọn họ trở về, kì thực ta cũng có tư tâm___một người thông minh thấu triệt như ngươi chỉ nhìn qua liền hiểu, một chút tâm tư đó ta dối ngươi cũng không có ý nghĩa gì, chẳng bằng cứ thống khoái nói ra…Khi một người đang làm một điều gì đó cho người khác, cho dù hắn có cam tâm tình nguyện hơn, có yên lặng âm thầm hơn, nhưng trong lòng vẫn sẽ có một tia hi vọng, hi vọng một ngày nào đó người kia có thể nhìn thấy, ta cũng không phải là ngoại lệ.”

Thẩm Nguy chăm chú nhìn vào đôi mắt của Triệu Vân Lan: “Có đôi khi ta cũng nghĩ, nếu có một ngày ngươi nhớ ra mọi chuyện, ta có thể nói với ngươi, ngươi thấy không, tất cả những gì đã đáp ứng ngươi ta đều làm được, không một tia cắt xén, không một câu nuốt lời, khi đó ngươi sẽ cho ta biểu tình gì đây? Không có ai không ích kỉ, A Lan, ta cũng vậy thôi… Nhưng mà ta thực sự không muốn vậy. Số trời đã định, Tam Hoàng Ngũ Đế cũng không thể không đi theo quỹ đạo đã bày sẵn, Bàn Cổ ngã xuống, Nữ Oa tán hồn, ngươi quý vi đại hoang sơn thánh nhưng cũng không cao minh hơn những vị tiên thánh ấy bao nhiêu…. Ngươi không có cách nào. Trên người Côn Luân quân đè nặng Thập Vạn Đại Sơn, thống khổ như vậy, ta không nỡ để ngươi sống những ngày như thế. Ngươi làm một phàm nhân vô tư vui vẻ tốt biết bao nhiêu. Nhưng bọn chúng đều đang bức bách ngươi, lúc đó trên núi Côn Luân, ta chỉ muốn…chỉ muốn giết sạch bọn chúng.”

Triệu Vân Lan thấp giọng hỏi: “Là ngươi che kín kí ức sớm nhất của Đại Khánh, cũng là ngươi chặt đứt liên hệ giữa ta và Trấn Hồn lệnh sao? Ta…… Ta làm một phàm nhân vô cùng vô tư vui vẻ, ngươi gánh vác thay ta sao? Ngươi dựa vào cái gì?”

Giọng nói của Triệu Vân Lan càng ngày càng thấp, thấp đến mức nghe như tiếng thì thầm không rõ, tựa như giọng nói đã tắc nghẹn đến cực hạn, chỉ còn tiếng vang mơ hồ dùng hết khí lực mới thốt ra lời: “Ngày đó ngươi đáp ứng ta, kì thật ngươi nghĩ rằng một đời con người cùng lắm bảy tám mươi tuổi, nháy mắt đã qua, qua một vòng luân hồi ta sẽ lại quên ngươi. Ngươi muốn theo cùng ta đi hết một đoạn đường này, sau đó noi theo Nữ Oa sao?”

Thẩm Nguy nhất thời im lặng không nói.

Triệu Vân Lan kéo lấy cổ áo hắn, ngón tay run rẩy đến co rút, cả hai hàm răng đập vào nhau canh cách: “Ta có chết cũng sẽ không đáp ứng, ta tan xương nát thịt, hồn phi phách tán cũng không đáp ứng!”

Thẩm Nguy bị kéo xuống theo lực tay của y, Triệu Vân Lan giống như phát điên ôm chặt cổ hắn, kéo hắn vào lòng hôn đến cuồng loạn, sau đó y duỗi tay giật đứt hai cúc trên áo sơmi của Thẩm Nguy làm lộ ra ***g ngực tái nhợt: “Ta tuyệt không…… đáp ứng!”

Thân cận da thịt chưa từng có tựa như dã hỏa chạm vào liền nổ, trùng khớp với những cơn mơ hương diễm mà Thẩm Nguy bừng tỉnh lúc canh khuya, quả thực giống y một tràng nhân gian đại mộng điên đảo khác.

Mộng không biết khi nào thì tỉnh, khi nào thì tan, cho dù đất sụp trời nghiêng cũng chẳng được phơi dưới mặt trời. Thì ra vẫn là điều mà ban ngày không dám nghĩ…… Đó là tấm lòng vẫn không có nơi thổ lộ, sống không nổi, chết không xong, quên không đành, nhớ không được.

Thẩm Nguy rốt cục nhịn không được đảo khách thành chủ, xoay người đặt Triệu Vân Lan xuống gối đầu mềm mại. Hồng thủy ngập tràn đáy lòng, lúc này như lũ phá đê.

…..

….



..

.

.

.

Ngày hôm sau Triệu Vân Lan bị ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa phơi cho tỉnh lại. Trong đầu y một mảnh trống rỗng, hoảng hoảng hốt hốt, cả nửa đêm sau y đều rơi vào tình trạng hỗn loạn, đã thở không được lại còn thêm tác động của cồn làm cho y cơ hồ không biết mình đã nằm mộng một giấc hoang đường hay là sự thật nữa….

Y thử mở mắt một chút, mí mắt nặng nề vô cùng, không dễ dàng gì mới tỉnh táo lại một tí thì trần nhà trên đỉnh đầu cứ xoay vòng quanh, Triệu Vân Lan lại ngã ngược trở về.

Bây giờ mà y có soi gương thì sẽ nhìn ra ngay, y không phải là mệt mỏi, trên mặt y lúc này bao phủ một tầng xám trắng khó tả, nó đã vượt qua phạm vi của từ “tiều tụy” rồi, nói là nhuộm tử khí thì đúng hơn___Lúc này, một đôi tay cẩn thận đỡ y dậy, đưa một cái bát lên miệng y, chẳng biết là thuốc gì mà hương vị kì quái vô cùng, có một loại mùi tanh không nói lên lời, Triệu Vân Lan theo bản năng nghiêng đầu né tránh: “Cái gì……”

“Thảo dược, đêm qua ta làm ngươi bị thương.” Thẩm Nguy nói thì rất nhẹ nhàng nhưng động tác trên tay chẳng nhẹ chút nào, hắn xoay mặt Triệu Vân Lan qua, cơ hồ là cường ngạnh đổ vào miệng y.

Triệu Vân Lan bỗng nhiên có được một tí khí lực, dùng sức gạt tay hắn ra ho khù khụ một trận, cảm thấy cái vị trong khoang miệng làm mình ghê tởm đến muốn phun hết ra. Sau đó một chén nước đưa tới bên miệng y, lúc này Triệu Vân Lan mới tỉnh hẳn, mở mắt ra, liếc nhìn Thẩm Nguy một cái, chẳng nói chẳng rằng cúi đầu uống.

Y uống nước xong thì ngồi dậy tựa vào đầu giường chống tay lên gối. Y buồn bực nhìn Thẩm Nguy, cúi đầu kiểm điểm chính mình, lại dùng ánh mắt càng buồn bực hơn nhìn Thẩm Nguy lần nữa, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Ta đường đường là thuần 1, ngươi cứ thế….. Ngươi, ngươi không thể khách khí với ta một tí sao hả?”

Khuôn mặt Thẩm Nguy nhuộm một tầng hồng nhạt, xoay đi xấu hổ ho nhẹ một tiếng: “Xin lỗi.”

“Ta……” Cái lưng truyền đến bủn rủn làm cho biểu cảm của Triệu Vân Lan trở nên vặn vẹo, y hít một hơi khí lạnh, thế mà nhìn biểu tình của Thẩm Nguy lại cứ có cảm giác mình mới là người chiếm tiện nghi mới chết chứ!

Tuy rằng vô số lần y mộng mình chết trên giường mỹ nhân, nhưng mà không phải là theo cách này nhá………

Quá chết tiệt rồi, biết tìm ai mà nói lý bây giờ?

Thoắt xanh thoắt đỏ luân phiên lướt qua khuôn mặt Triệu Vân Lan hồi lâu, cúi đầu nhìn qua cái bát chả biết là thuốc gì, nhớ tới cái vị vừa rồi, biểu cảm của y lại vặn vẹo: “Lấy cho ta một ly nước nữa đến đây, cái tình trạng này uống thuốc hạ sốt là hết thôi.”

Thẩm Nguy bưng bát thuốc đi: “Thứ này dùng được, ta không hại ngươi.”

Triệu Vân Lan mặt không đổi sắc nói: “Ngươi không hại ta, ngươi chỉ lăn qua lăn lại ta đến chết thôi.”

Thẩm Nguy: “……”

Chính nhân quân tử thầy Thẩm đầy mặt biểu tình thẹn với thánh hiền đứng sang một bên, rất giống cô dâu nhỏ không cẩn thận làm vỡ bát.

Triệu Vân Lan dùng im lặng mà đáp lại.

Thẩm Nguy cẩn thận đỡ y nằm xuống: “Ngươi…… Ngươi ngủ tiếp một chút đi, muốn ăn gì không?”

Triệu Vân Lan cố chấp nói: “Ngươi! Mau nằm xuống cho ta chà đạp.”

Thẩm Nguy nhanh chóng hạ mắt, vành tai đỏ lên, xấu hổ mím môi: “Ban ngày ban mặt, nói bậy bạ gì đó.”

Triệu Vân Lan lòng nghĩ: “Mẹ nó chứ.”

Thứ thuốc mà Thẩm Nguy cho y uống hẳn là có tác dụng dỗ giấc, Triệu Vân Lan nằm xuống chưa bao lâu thì ý thức đã có chút mơ hồ, nhưng y vẫn bám riết không tha bắt lấy tay Thẩm Nguy: “Ta dù sao cũng đã lấy thân báo đáp rồi, ngươi đừng có áp dụng cái tối kiến nào đấy nghe thấy chưa hả, thiên đạo sẽ không tuyệt đường người đâu, ta có cách.. ta có cách……”

Thẩm Nguy ngồi xuống bên cạnh đặt nhẹ tay lên trán y, thấy hô hấp của y dần dần đều đặn vững vàng. Dưới tác dụng của bát “thảo dược” kia, sắc mặt xám ngắt của Triệu Vân Lan nhanh chóng tốt lên, lại hồng nhuận bình thường, Thẩm Nguy yên lòng, nhẹ tay nhẹ chân cầm bát đứng lên đi vào bếp rửa.

Một giấc ngủ này Triệu Vân Lan nằm đến tận khi tối trời, cùng với những cơn mộng liên hồi trùng điệp…