Trạch Thiên Ký

Quyển 7 - Chương 122: Lựa chọn của Trung Sơn Vương

Tựa như đường phố khác, Bình An đạo cũng vô cùng vắng lạnh.

Thiên Hải gia cùng các cao thủ trong vương phủ đã sớm ra khỏi thành cùng quân phản loạn hội hợp, đang ở ngoài hoàng cung.

Lúc này, Trung Sơn Vương đã rời khỏi quân phản loạn, trở lại trong vương phủ ở Bình An đạo.

Trần gia vương gia ở quân đội có uy tín cao nhất chính là Tương Vương cùng Trung Sơn Vương.

Hắn rời khỏi quân phản loạn mà nói là chuyện phi thường rung động, thậm chí có thể dao động lòng quân.

Tần Trì là mưu sĩ đứng đầu trong vương phủ, không theo quân Bắc thượng, mà âm thầm ở lại kinh đô, liên lạc phối hợp tác chiến.

Nhận được tin tức này, hắn vội vàng trở về vương phủ, nhìn thấy Vương gia ngồi trong ghế thái sư, giống như nhìn thấy quỷ vậy.

Trung Sơn Vương một mực dưỡng thương ở Ủng Lam quan, hôm nay mới về tới kinh đô, ở trong quân phản loạn cùng Tương Vương gặp mặt, nói một vài lời, liền trở về doanh trướng thân binh của mình, ai cũng không ngờ tới chính hắn trở về kinh đô, trở về phủ tắm một cái, ngủ một giấc, đổi áo tơ mềm, lúc này đang bưng bát mỳ sì sụp húp.

"Vương gia của ta ơi... Ngài đang làm gì thế? Ngài có biết hay không, chúng ta đang mưu phản? Là đang tạo phản đó?"

Tần Trì vẻ mặt hoang đường nói: "Ngài hoặc là đi theo làm phản, hoặc là mau mau quyết định chủ ý, làm sao lại có thể trở về nhà ngủ chứ? Chén mỳ này ăn ngon như vậy sao?"

Trung Sơn Vương để chén mỳ xuống, mặt không chút thay đổi nói: "Phiền, ngươi nói cho cùng muốn như thế nào!"

Tần Trì con ngươi hơi đổi, thấp giọng nói: "Nhìn cục diện ngoài hoàng thành, Tương Vương tựa như rất có lòng tin."

Trung Sơn Vương cười lạnh nói: "Ngươi cảm thấy vương huynh sẽ để ta làm Hoàng Đế chứ?"

Tần Trì giật mình, nói: "Nghĩ đến... Có lẽ là không."

Trung Sơn Vương nói: "Đã như vậy, hắn có thể thành công hay không, ta cùng hiện tại có gì khác biệt chứ?"

Tần trì cười khổ nói: "Vấn đề là nếu ngài không theo Tương Vương, sau khi chuyện thành công, hắn tất nhiên sẽ giết ngài."

Trung Sơn Vương nói: "Có lý, nếu Bệ Hạ không giết ta, vậy ta sẽ ủng hộ Bệ Hạ cho thỏa đáng."

Tần Trì lần nữa ngơ ngẩn, nghĩ thầm lời này từ đâu mà đến.

Còn không đợi hắn tới kịp khuyên bảo thêm gì nữa, tay của Trung Sơn Vương đã rơi vào trên cổ họng của hắn.

——ngón tay của Vương gia quả thật như sắt, mới vừa rồi chính mình thật không nên khuyên hắn đặt chén mỳ kia xuống.

Đây là hai cái ý niệm cuối cùng trong sinh mệnh của Tần Trì.

Cho đến khi cổ họng bị bóp nát, hắn cũng không hiểu được vì sao Vương gia lại biết mình cùng phủ Tương Vương lén có liên lạc, tại sao lại làm như vậy.

Thi thể Tần Trì được đưa đi, Trung Sơn Vương vẫn cảm thấy rất không thoải mái, cởi áo ra, dùng sức phẩy phẩy gió.

Một vì cơ thiếp xinh đẹp đi đến, thấy thế vội vàng cầm quạt nhỏ quạt gió cho hắn.

Những chuyện mà tên mưu sĩ kia đến chết cũng nhìn không rõ, vị cơ thiếp này cũng đã thấy rất rõ ràng.

Vương gia cho dù không biết tên mưu sĩ này lén có liên lạc với phủ Tương Vương, cũng sẽ không nghe theo ý kiến của hắn, bởi vì vương gia chưa từng coi trọng Tương Vương.

Chỉ sợ hiện tại quân phản loạn tình thế rất tốt, chỉ sợ Trần Lưu Vương làm con tin mười năm, lại còn có thể thành công thuyết phục nhiều triều thần như vậy, đúng là nhân vật rất giỏi.

"Nghe nói... trong cung có ít người cũng đã bị Trần Lưu Vương thuyết phục."

Vị cơ thiếp kia có chút do dự nhìn Trung Sơn Vương một cái.

Trung Sơn Vương nói: "Lưỡi như đao kiếm, cuối cùng không phải là đao kiếm thực sự, có ích lợi gì?"

Vị cơ thiếp kia thở dài, đem chén rượu trước mặt hắn rót đầy.

Trung Sơn Vương nhìn trời thu ngoài cửa sổ, trong tay nắm chén rượu nhỏ, tâm tình không hề thanh thản dễ dàng giống như vẻ mặt của hắn.

Quân phản loạn khống chế kinh đô, nhưng cách thời điểm đánh hạ hoàng cung còn có một đoạn thời gian.

Lòng tin của Tương Vương đến tột cùng từ đâu mà đến? Hắn vì sao không thèm để ý tới Trần Trường Sinh chút nào?

Trung Sơn Vương bỗng nhiên nghĩ đến một việc, đập cái chén xuống bàn vỡ vụn, lớn tiếng quát lên: "Bình bắc doanh!"

...

...

Từ tên đã có thể thấy được, bình bắc doanh là đội quân mạnh nhất của Yêu tộc.

Bình bắc doanh vốn nên gấp rút tiếp viện cho đại quân loài người, hướng Ma tộc phát động công kích, nhưng sau khi đi qua Thông Châu quân phủ không lâu, liền ngưng đi về phía bắc, ở trên phiến bình nguyên này không ngừng vòng quanh.

Bắt đầu, rất nhiều người cho rằng Yêu tộc bội bạc, sau này có hai chi viện quân Yêu tộc bỗng nhiên xuất hiện tại Tuyết Lão thành, rất nhiều người cho là bình bắc doanh sở dĩ làm như vậy hoàn toàn là vì che chở thay hai chi viện quân Yêu tộc kia, nhưng sự thật chứng minh toàn bộ suy đoán này đều sai, hoặc nói không đúng hoàn toàn.

Ở trước thời điểm hai chi viện quân Yêu tộc xuyên qua Tú Linh tộc thảo nguyên cùng núi non đi tới Tuyết Lão thành, bình bắc doanh cũng đã nói trước động, hai vạn chiến sĩ Yêu tộc tạo thành đội ngũ, tốc độ cao thông qua cao nguyên phía tây, được quân coi giữ Ủng Tuyết quan cố ý cho đi, lặng yên không một tiếng động sát qua bên trái Thiên Lương quận, cuối cùng đi tới bên ngoài kinh đô.

Mài sơn đã sụp đổ mười năm, biến thành hơn mười gò núi thấp mỏng, phía trên mọc lên nhiều loại hoa dại.

Từ khâu lăng trải qua, trên cổ áo rất nhiều chiến sĩ Yêu tộc sẽ có thêm một đóa hoa dại.

Dọc đường có rất nhiều nông phu đã chú ý tới sự tồn tại của chi Yêu tộc quân đội này. Đại Chu triều dân chúng thường xuyên có thể thấy Yêu tộc, nhưng rất ít có thể đồng thời thấy nhiều hán tử Yêu tộc khôi ngô như vậy, khó tránh khỏi có chút bất an, chỉ là nghĩ Yêu tộc là đồng minh của Nhân tộc, mới không có phát ra tiếng la lên thất kinh.

Bình bắc doanh không hổ là bộ đội tinh nhuệ nhất của Yêu tộc, Yêu tộc chiến sĩ trời sanh tự do tản mạn, nhưng trong quá trình hành quân dài dòng vẫn vẫn duy trì quân kỷ tốt vô cùng, cho đến ở kinh đô giao ngoại cùng quân phản loạn chính thức hội hợp, cũng không xảy ra vấn đề gì, càng không xuất hiện nạn binh hoả mà rất nhiều người lo lắng.

Hai vạn tên Yêu tộc chiến sĩ cường hãn gia nhập vào làm phản nhất phương, để cho song phương lực lượng đối lập hoàn toàn trở nên mất cân bằng, trọng yếu hơn là bình bắc doanh xuất hiện tại kinh đô đại biểu thái độ của Bạch Đế, cho đến lúc này, mọi người mới biết được thì ra Bạch Đế cùng Tương Vương hẳn là cũng sớm đã có minh ước.

Sau khi chiến tranh Bắc Phạt Ma tộc chấm dứt, các cường giả thần thánh nói vậy cũng cần nghỉ ngơi thời gian rất lâu, Thương Hành Chu đã lớn tuổi, Vương Chi Sách sẽ không tham dự đến sự vụ thế tục, Tương Vương cùng Tào Vân Bình hai vị cường giả thần thánh, cộng Thánh Nhân là Bạch Đế, quả thật có đầy đủ tư cách xác định thế cục của toàn bộ đại lục.

Quân phản loạn tinh thần hơi bị rung lên, nhưng dù sao tiền tuyến đang quyết chiến cùng Ma tộc, vô luận là các vương gia hay là tướng lãnh cùng binh lính cũng không có biện pháp chân chính lẽ thẳng khí hùng, cho nên đến hiện tại mới thôi cũng còn không sử dụng quân giới công thành đại hình như máy ném đá, nhưng nếu như cục diện còn giằng co như vậy, chảy máu tất nhiên sẽ tới.

Cửa hoàng thành đóng chặt lại, quân phản bội cùng quân coi giữ không ngừng mắng chửi, quân phản bội không sử dụng quân giới công thành, hoặc là chính là bởi vì nguyên nhân, thần nỏ trên hoàng thành cũng thủy chung không có bắn, chỉ bất quá ô ngôn uế ngữ rơi vào trong tai, so với mũi tên phá không bay múa cũng không khá hơn là mấy.

Thái Phó Bạch Anh được mấy tên quan văn đỡ vịn, xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới trước tường thành, nhìn quân phản loạn phía dưới, thông qua pháp khí khuếch đại âm thanh nói một hồi lâu, thấy quân phản loạn không có chút nào thay đổi, không khỏi tức giận sinh ra, trực tiếp hướng về phía Tương Vương bắt đầu kêu gọi đầu hàng, ngôn ngữ không rời bốn chữ danh nhơ thiên thu.

Quân phản loạn như thủy triều tách ra, Tương Vương cỡi ngựa đi tới trước hoàng thành, đối với Thái Phó Bạch Anh nói: "Thiên phu sở chỉ, vô tật nhi chung (ngàn người mắng chửi, không bệnh mà chết), đó là kẻ yếu, không phải là ta."

Thái Phó Bạch Anh nghe vậy thất vọng, tay vỗ ngực, được các quan viên giúp đi xuống.