Trạch Thiên Ký

Quyển 7 - Chương 11: Tuyên ngôn của tân Quốc Giáo học viện

Đường Tam Thập Lục đến chậm một chút.

Trở về tiểu lâu lấy kiếm, từ hành lang bên cạnh trúc hải vòng tới, trong rừng cây đã rất nhiều người.

Mấy cụm sơn mai đã bị đạp nát, trên mặt tuyết giữa đám người là thi thể của Mai Xuyên chủ giáo, còn có vài vết máu đỏ sẫm.

Nhìn hình ảnh này, hắn rất tự nhiên đem Vấn Thủy kiếm giấu ra phía sau, nhìn sang một gã giáo tập hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Tên giáo tập kia sắc mặt tái nhợt, thanh âm run run nói: "Nghe nói là giáo dụ bất kính với Thánh Nữ... Cho nên..."

Đường Tam Thập Lục hơi ngây người, hắn không biết Từ Hữu Dung cũng tới Quốc Giáo học viện, càng không ngờ Mai Xuyên chủ giáo là do nàng giết.

Hắn hỏi: "Thánh Nữ đâu?"

"Nàng đã đi rồi." Tên giáo tập kia cho là hắn không tin lời nói của mình, vội vàng bổ sung nói: "Trần Lưu vương cũng có mặt, hắn làm chứng."

Đường Tam Thập Lục không rõ tại sao vị vương gia trẻ tuổi chính mình không thích nhất lại tới Quốc Giáo học viện, chẳng lẽ là ước hẹn với Từ Hữu Dung sao?

Hắn nhìn thi thể Mai Xuyên chủ giáo khẽ nhíu mày nói: "Thì ra là như vậy, vậy thật là đáng chết."

Ngoài bìa rừng truyền đến thanh âm của Tô Mặc Ngu, giáo tập cùng cá học sinh vội vàng rời đi.

Trần Trường Sinh chẳng biết lúc nào đã đi tới nơi này.

Hắn nhìn thi thể Mai Xuyên chủ giáo, trầm mặc thời gian rất lâu.

Đường Tam Thập Lục hỏi: "Ngươi chừng nào trở về Ly cung?"

Giáo Hoàng, tự nhiên cần trở về Ly cung.

Thời gian này không thể nào kéo dài thêm nữa.

Khi Trần Trường Sinh trở lại Ly cung, sẽ phải trực diện vấn đề nội bộ trong Quốc Giáo.

Mai Xuyên chủ giáo tử vong, sẽ không làm cho vấn đề này trở nên đơn giản, chẳng qua là sẽ làm phương thức giải quyết vấn đề này trở nên đơn giản mà thôi.

Từ ý nào đó mà nói, Từ Hữu Dung đã đưa ra lựa chọn thay cho Trần Trường Sinh.

Tô Mặc Ngu ở bên nói: "Quang Minh đại hội sẽ diễn ra vào khuya hôm nay."

Đường Tam Thập Lục nói: "Giáo Khu xử sẽ có phản ứng như thế nào?"

Tô Mặc Ngu nói: "Thời gian mà Mao viện trưởng bế quan, Giáo Khu xử do ba vị hồng y giáo chủ nghị sự."

Đường Tam Thập Lục nói: "Cũng là người bên kia ư?"

Tô Mặc Ngu nói: "Đúng vậy."

Đường Tam Thập Lục trầm mặc một lát, nói: "Vậy không thể chọn từ trong bọn họ được."

Trần Trường Sinh cùng Tô Mặc Ngu đều hiểu được ý tứ của hắn.

Mao Thu Vũ cách thời khắc phá cảnh nhập thần thánh đã rất gần, có lẽ là mấy chục ngày, thậm chí có thể trong thời gian ngắn hơn sẽ có thể thành công.

Dựa theo cách xử lý của Quốc Giáo từ trước đến nay, khi đó Mao Thu Vũ sẽ có thánh danh chính thức, địa vị càng thêm tôn sùng, nhưng không thể đảm nhiệm chức Anh Hoa điện đại chủ giáo cùng với bất kỳ chức danh thực chất nào nữa.

Nguyên nhân trong đó, ai cũng có thể hiểu được.

Vấn đề là Anh Hoa điện đại chủ giáo vị trí trọng yếu này sẽ do ai tới kế nhiệm đây.

"Nếu như loại bỏ ba vị hồng y giáo chủ tư lịch vô cùng lão này, có tư cách chấp chưởng Giáo Khu xử nhất chính là Trang viện trưởng."

Nghe những lời này, Trần Trường Sinh cùng Đường Tam Thập Lục đều trầm mặc.

Tô Mặc Ngu nhắc tới Trang viện trưởng, chính là hiện tại Thiên Đạo viện viện trưởng Trang Chi Hoán.

Thiên Đạo viện có địa vị rất cao ở trong nội bộ Quốc Giáo, cảnh giới, tư lịch của Trang Chi Hoán cũng không khiếm khuyết, hơn nữa từ trước đến giờ được Mao Thu Vũ coi trọng vô cùng.

Mặc dù Giáo Khu xử thuộc về thế lực cựu phái, nhưng những năm qua Trang Chi Hoán biểu hiện tương đối khách quan trung lập, đối với mọi chuyện Ly cung giao phó, thi hành vô cùng đắc lực.

Vô luận từ góc độ nào đánh giá, hắn cũng là người kế nhiệm tốt nhất của Mao Thu Vũ, Trần Trường Sinh cũng không cách nào phản đối.

Nhưng tất cả mọi người biết, con trai ruột của hắn Trang Hoán Vũ chết như thế nào.

Đường Tam Thập Lục muốn phản đối, nhưng không cách nào nói ra khỏi miệng, bởi vì Trang Chi Hoán là bạn tốt của cha mẹ hắn, ban đầu hắn đến kinh đô vẫn được đối phương chiếu cố rất nhiều.

Trần Trường Sinh mang theo Tiết Nghiệp Cẩn rời khỏi Quốc Giáo học viện, Đường Tam Thập Lục lại lưu lại xử lý chuyện tiếp sau.

Hắn phái người đem di thể Mai Xuyên chủ giáo đưa đi Giáo Khu xử, sau đó đem toàn thể thầy trò trong Quốc Giáo học viện triệu tập .

Tô Mặc Ngu tay lấy ra tờ giấy có chút cũ đưa cho Đường Tam Thập Lục.

Đây là một tấm danh sách ba năm trước đã viết xong.

Đường Tam Thập Lục nhìn tên trên giấy, nói: "Tại sao những chuyện đắc tội với người khác luôn để ta làm?"

"Bởi vì ngươi am hiểu đắc tội với người khác, cũng không sợ đắc tội người khác." Tô Mặc Ngu rất chân thành giải thích: "Hơn nữa ngươi thích làm loại chuyện như vậy."

Đường Tam Thập Lục suy nghĩ, nói: "Lời này nghe mặc dù hơi chói tai, nhưng cẩn thận suy nghĩ, quả thật có mấy phần đạo lý."

Quốc Giáo học viện thầy trò đứng ở thạch bình trước viện môn, nghe bọn họ nói chuyện với nhau, tâm tình rất khẩn trương.

Giáo Hoàng đại nhân đã tới Quốc Giáo học viện, Thánh Nữ giết chết giáo dụ, thấy thế nào, Quốc Giáo học viện hôm nay cũng sẽ phát sinh chuyện lớn.

Tô phó viện trưởng cùng viện giam đại nhân thật lâu không nhìn thấy, kế tiếp muốn làm cái gì đây?

Đường Tam Thập Lục hướng về phía danh sách bắt đầu đọc tên.

"Trương Lâm Thao."

"Hoàng Tắc Thành."

"Hà Thụ Vũ."

"Quách Tâm."

"Lữ Hữu."

...

...

Các giáo tập cùng học sinh bị Đường Tam Thập Lục đọc tên từ trong đám người đứng dậy, sắc mặt tái nhợt, rất khẩn trương.

Ba năm trước đây ở thời điểm Quốc Giáo học viện gặp phải tình thế nguy hiểm nhất, bọn họ lựa chọn rời đi, sau đó, lại được Giáo Khu xử phê chuẩn trở về.

Bọn họ không biết Đường Tam Thập Lục sẽ xử lý chính mình như thế nào.

"Đi thôi, còn nghĩ ngợi gì nữa?"

Đường Tam Thập Lục đột nhiên cảm giác được không thú vị, nói: "Sau này đừng để cho ta nhìn thấy các ngươi trong Quốc Giáo học viện nữa."

Hơn mười người giáo tập cùng học sinh cúi đầu đi tới ngoài viện, vẻ mặt như đưa đám, cho dù có chút không cam lòng, nhưng nào dám biểu hiện ra.

Đường Tam Thập Lục bỗng nhiên nghĩ đến một việc, nói: "Giáo tập ngày mai nhớ đem toàn bộ bạc bổng lộc trả lại."

Nghe những lời này, mấy tên giáo tập đang đi tới ngoài cửa viện không khỏi chân mềm nhũn.

Một gã học sinh bị đuổi đi rốt cục không nhịn được tức giận bất bình nói: "Vậy học phí cũng trả lại cho chúng ta sao?"

Đường Tam Thập Lục nhìn tên học sinh kia mỉm cười nói: "Nếu như ngươi dám thu mà nói."

Mấy tên giáo tập sợ hết hồn, vội vàng đem tên học sinh kia kéo ra ngoài viện, sợ chậm thêm một chút Đường Tam Thập Lục sẽ đổi chủ ý.

Bách Hoa hạng bên ngoài Quốc Giáo học viện, thường ngày đã rất náo nhiệt, hôm nay càng nhiều dân chúng đứng xem.

Nhìn giáo tập cùng học sinh ủ rũ bị trục xuất khỏi Quốc Giáo học viện, nhất là nhìn hai học sinh tuổi còn nhỏ, không ngừng khóc, không khỏi sinh ra chút ít đồng tình.

Đường Tam Thập Lục làm việc từ trước đến giờ không hề chừa lại đường sống, làm sao có thể quên những chi tiết này, đã sớm phái giáo tập có tài ăn nói, đứng ở cửa viện lớn tiếng giảng giải nguyên do những giáo tập cùng học sinh này bị khai trừ , đem câu chuyện ba năm trước đây Quốc Giáo học viện bị vây kín, nói tới cực kỳ sống động.

Ánh mắt dân chúng nhìn về đám giáo tập học sinh này nhất thời thay đổi, có ít người thậm chí vừa mắng vừa hướng trước người bọn họ nhổ nước bọt.

Cuộc sống sau này của đám giáo tập cùng học sinh này sẽ thê lương như thế nào, Đường Tam Thập Lục không quá quan tâm.

Hắn vô cùng rõ ràng, vô luận là năm nhà khác trong Thanh Đằng Lục Viện, hay là chút ít học viện bình thường, cũng tuyệt đối không dám thu những người này nữa.

Hắn quan tâm hơn chính là, Quốc Giáo học viện hiện tại còn có phải Quốc Giáo học viện ba năm trước đây hay không, còn có phải Quốc Giáo học viện mà hắn và Trần Trường Sinh muốn nhìn thấy hay không.

Cửa viện đóng kín, đem tiếng mắng cùng tiếng nghị luận ngoài Bách Hoa hạng ngăn cách bên ngoài, sân trường đầy tuyết an tĩnh dị thường.

Hơn trăm giáo tập cùng học sinh đứng trong tuyết, không nhúc nhích.

Nhìn hình ảnh này, Đường Tam Thập Lục có chút hài lòng.

"Mấy năm trước thời điểm Giáo Hoàng đại nhân đi vào Bách Hoa hạng, nơi này rất an tĩnh, Quốc Giáo học viện bốn chữ hoàn toàn bị thanh đằng che dấu, trong trường học khắp nơi chỉ thấy cỏ hoang, khắp nơi đều là tường đổ, so với phía ngoài càng thêm an tĩnh, hoặc là nói tĩnh mịch, Quốc Giáo học viện khi đó, thật ra chính là một phần mộ."

Hắn nhìn các thầy trò nói: "Sau đó Lạc Lạc Điện hạ, Hiên Viên Phá, rồi đến ta, lần lượt tới đây, chỗ này mới dần dần trở nên có sinh khí , ta có thể không hề hổ thẹn mà nói, là Giáo Hoàng đại nhân cùng chúng ta thay đổi mọi thứ, để cho Quốc Giáo học viện đạt được tân sinh."

Tô Mặc Ngu nghĩ tới chút ít chuyện xưa mấy năm trước, cũng có chút cảm khái.

Đường Tam Thập Lục nói tiếp: "Nếu đã tân sinh, như vậy tự nhiên không còn như cũ."

Giáo tập cùng học sinh kinh ngạc nhìn hắn, không rõ những lời này của hắn là có ý gì.

"Ta hi vọng các ngươi hiểu rõ một chút."

Đường Tam Thập Lục ánh mắt yên tĩnh mà kiên định.

"Hiện tại Quốc Giáo học viện, cùng Quốc Giáo học viện của vài chục năm về trước... Không có bất cứ quan hệ nào."