Trả Thù Tổng Giám Đốc Ác Độc

Chương 79: Gặm nhắm nỗi đau

“ Dừng lại đi.”

Một tiếng nói đã lôi kéo nhân tính của hai cô gái quay lại, họ xoay người nhìn Trang Mật Ly không khỏi nhíu mày nhưng biết cô nàng chắc có ý gì hay nên đi đến chỗ cô ta.

Lúc này, Diệp Thiên Ngân giống như con búp bê rách nát, khuôn mặt tái nhợt không huyết sắc, cả thân người đều đầy vết thương xanh tím mà hạ thân đang chảy rất nhiều máu.

Nước mắt như đê vỡ chảy hoài không dứt, một tay ôm chặt bụng mình, lòng đau như dao cắt, cô cảm nhận được thân thể đang bài xích một cái gì đó từ bên trong, cô biết thai nhi bất ổn, cô biết rốt cuộc cô đã không giữ được con mình, tuy là suy đoán nhưng cảm giác của một người mẹ cho cô biết, đứa con đã không còn.

Trang Mật Ly đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt Diệp Thiên Ngân, cười âm hiểm.

“ Thiên Ngân, tao đã từng nói nếu để tao nắm được nhược điểm của mày thì nhất định khiến mày sống dở chết dở … lần này, tao nhất định sẽ cho mày dù chết … cũng phải nhận lấy nhục nhã ê chề.”

Nói xong, cô đứng dậy lấy điện thoại gọi một cuộc. – “ Các người vào được rồi.”

Nụ cười trên môi ngày càng đậm, mắt xoẹt tia ác độc nhìn Diệp Thiên Ngân, cô muốn cô ả phải chịu sự nhục nhã mà cô bị mấy tên giám ngục ban cho, cứ nghĩ đến mấy kẻ ghê tởm kia thì cô lại thấy oán hận Diệp Thiên Ngân.

Nếu không có cô ả thì cô đã là Vương Phu Nhân, nếu không có cô ả thì Vương Vũ Hàn đã là của cô … tất cả là do Diệp Thiên Ngân ban cho.

Trong giây phút yên lặng, từ bên ngoài đi vào năm tên đàn ông với nhiều hình dáng quái dị … hai tên lùn, một tên mập béo như sumo, một tên ốm như cây tre, còn một tên thì cả người đầy ghẻ lở nhìn rất ghê tởm.

Susan và Helen nhíu mày nhìn năm tên kia nhưng giây lát đã hiểu ý Trang Mật Ly muốn làm gì, hai cô cười gian trá nhìn một màn trước mắt.

Trang Mật Ly nhìn mấy tên đàn ông mà lòng muốn ói, nếu không phải cần dùng người thì đánh chết cô cũng không tìm đến bọn hắn. Liếc nhẹ bọn họ một cái rồi chỉ tay vào Diệp Thiên Ngân nằm đó, giọng bình thản.

“ Năm người cùng lên một lúc, chơi chết cô ta cũng không sao ?”

Diệp Thiên Ngân mơ hồ nghe được, lòng kinh hoảng, không nghĩ Trang Mật Ly muốn bọn kia cường bạo cô, đây là sự nhục nhã mà cô ta đã nói hay sao ? … không, cô không muốn, cô chết cũng không muốn chịu sự nhục nhã này.

Cố chống đở thân thể đau nhức, muốn chạy đi nhưng bị một tên nắm lấy tóc quăng thẳng vào vách tường, đầu cô đập mạnh vào tường khiến máu chảy ra nhiều hơn, đầu óc bắt đầu mơ hồ không nhìn rõ một ai.

“ Tưởng các người cho một món béo bở, không ngờ lại dơ bẫn như vậy”– Tên lùn lên tiếng, phun ngụm nước bọt cười khinh.

“ Các người cấm dục đã lâu, có người phát tiết còn chê bai, hơn nữa các người nhìn lại mình đi, thân …”

“ Tôi sẽ cho thêm tiền … cô ta không phải tới thời kỳ đâu, các người nhìn đi, cô ta như thế vẫn còn rất đẹp đó chứ ? bỏ qua thì đừng có tiếc nha.”

Trang Mật Ly khôn khéo chặn ngang lời Helen, bọn người này tuy dơ bẫn nhưng làm việc rất sạch sẽ, cô rất an tâm khi cho bọn họ ra tay.

“ Người đẹp nói đúng nha nhưng nếu được mấy người đẹp hầu hạ thì bọn nà thích hơn nhiều … hahahahahah.”

Tên ghẻ lỡ nói nham nhỡ, còn lè lưỡi liếm mép làm bọn Susan và Helen run rẩy nhưng Trang Mật Ly không có như vậy, cô cười nhạt.

“ Nếu không muốn sống thì cứ chạm vào chúng tôi thử xem sao ? tôi tin rằng Vương Vũ Hàn sẽ không tha cho các người đâu.”

Năm người nghe vậy cứng đờ tại chỗ, ai lại không biết Vương Vũ Hàn là kẻ có thể lực mạnh như thế nào, lại nhìn cô gái trước mặt, khí thế kinh người, không sợ hãi khi thấy ngoại hình của bọn họ.

Tên Mập béo nhịn không được lên tiếng. – “ Cô là ai ?”

Bọn họ được cô gái này thuê với số tiền cao nên không hỏi tên tuổi làm gì, giờ nghĩ lại cô ta thật rất bí ẩn, tuy không biết nguyên nhân cô ta muốn bọn họ cường bạo cô gái đang nằm dưới vũng máu kia nhưng đã nhận tiền thì phải làm thôi.

“ Tôi là vợ chưa cưới của Vương Vũ Hàn, con ả kia là tình nhân nhưng không biết liêm sỉ muốn trèo cao, hôm nay chỉ dạy dỗ con tiện nhân này một chút thôi.”

Trang Mật Ly cứ xem mình là nạn nhân vô tội đáng thương lên tiếng, còn tội phạm gain trá ác độc thì đang nằm thoi thóp ở đằng kia.

Năm tên nghe thế cũng không hỏi nhiều, đại khái là đánh ghen của bọn đàn bà đây mà nhưng có cần ác độc như thế không ? … hazi, đúng là chồng nào vợ nấy.

“ Các người còn không nhanh lên ? còn chờ cái gì nữa hả ?”

Susan quát lạnh, nếu không tranh thủ thì bọn họ sợ sẽ gặp chuyện không hay.

Năm tên nháy mắt với nhau đi tới bên người Diệp Thiên Ngân, khóe chặt tay chân cô không cho giãy giụa, tên ghẻ lỡ đi đến giữa hai chân cô, hất cằm với mấy tên kia, bốn tên còn lại cũng xé áo váy Diệp Thiên Ngân, để lộ bờ lưng trắng mịn.

Tuy hạ thể có dấu hiệu chảy máu nhưng tên ghẻ lở không chê dơ, hắn vẫn hung hăng tách chân cô ra, để lộ vật nam tính ghê tởm, đen xì, dần dần tiếng tới hạ thể của Diệp Thiên Ngân.

“ Không.” – Cô yếu ớt giãy giụa né tránh nhưng cô ít, căn bản là không thể thoát thân, tránh né chỉ khiến bọn cặn bã này càng bọc phát thú tính, bọn họ cười nham nhỡ nhìn cô giãy giụa, lòng nhiệt huyết sôi trào.

Lúc này đây, Diệp Thiên Ngân mong muốn nhất là được thấy Vương Vũ Hàn, muốn nói với hắn rằng cô yêu hắn rất nhiều, muốn nói rằng cô không hận hắn, không muốn rời xa hắn … rất muốn ở lại bên cạnh hắn suốt cả cuộc đời này.

“ Vũ … Hàn …” – Hơi sức cuối cùng kêu tên hắn, một giọt nước mắt rơi xuống má, lăn dài xuống bờ vai gầy gò, đôi mắt chậm rãi nhắm lại.

“ Rầm.”

Một chiếc xe màu đen đâm thẳng vào cánh cửa khiến nó vỡ thành từng mảnh, tất cả bên trong mọi hành động điều dừng lại nhìn chiếc xe màu đen.

Cửa xe mở ra, một thân hình cao lớn bước xuống, quần áo có chút chật vật, Cravat bị thắt lệch, áo sơ mi nhăn nhúm, tóc có chút rối, vẻ mặt có chút tiều tụy nhưng vẫn mang sát khí kinh người.

Vương Vũ Hàn đi được vài bước thì ngừng lại, cả người như bị đóng băng.

Trước mặt hắn có năm tên đang chế trụ Diệp Thiên Ngân, mà hiện tại trên người cô, quần áo đã bị xé rách gần hết, khắp người còn mang nhiều thương tích, hơn thế nữa hạ thân đang chảy máu, mà tên người đầy ghẻ lỡ kia lại đang …

Lấy lại chút tinh thần, hắn chạy nhanh tới chỗ bọn họ, từng tên đều bị ăn những quả đấm chí mạng, Vương Vũ Hàn như kẻ điên đánh hết tên này tới tên kia, nhất là tên ghẻ lở, hắn đánh mạnh vào hạ thân của tên đó rất mạnh, hận không thể chặt bỏ thứ ghê tởm đó ngay lặp tức.

Nghĩ đến đó, ngay lặp tức lấy súng ra chĩa vào hạ thể của tên đó.

“ Hàn …”

Vừa lên đạn thì nghe tiếng Diệp Thiên Ngân gọi, hắn chạy nhanh tới chỗ cô, đỡ cô ngồi dậy, cởi chiếc áo sơ mi ra che đi thân người của cô, ngón tay run rẩy chạm vào khuôn mặt tái nhợt của cô, mọi đau đớn liên tục ùa đến, tim lại nhức nhói, cảm giác hít thở không thông bao phủ quanh người.

“ Hàn.” – Diệp Thiên Ngân yếu ớt mở mắt ra, khi nhìn thấy người mình muốn gặp nhất, thì không đổi hân hoan.

“ Thiên Ngân, anh sai rồi … là anh sai ? em tha lỗi cho anh được không ? … Thiên Ngân …” – Giọng nói mang theo sự run rẩy chứng tỏ giờ này hắn đang rất sợ hãi.

Diệp Thiên Ngân lắc đầu, vừa muốn nói nhưng chợt nhớ đến con, nắm cổ áo hắn, giọng nghẹn ngào.

“ Hàn … cứu … cứu con … anh hãy … cứu con của chúng … ta …”

Nói đến đó thì cô bất tĩnh, Vương Vũ Hàn ngây người, vẫn chưa tiếp thu hết được nhưng thấy Diệp Thiên Ngân đã ngất đi, hắn hoảng sợ bế cô rời đi ngay.

Hiện trường giờ phút này đã không còn bóng người, Man Cảnh Ân cùng Vương Thiếu Phong đi vào, mắt lạnh lẽo đã chứng kiến cảnh trước mắt, Vương Thiếu Phong lạnh giọng hướng mấy tên vệ sĩ phía sau.

“ Lặp tức bắt hết bọn chúng, không được để tên nào chạy thoát, đưa hết về tổ chức của anh trai cho .”

Man Cảnh Ân không quên đổ thêm dầu vào lửa nhưng khuôn mặt lạnh lẽo không giống là đang đùa cợt.

“ Thiên Ngân bị bọn họ hành hạ như vậy, thật đau lòng … Thiếu Phong, em có nghĩ nên khởi động tay chân với bọn họ một chút không ?”

Vương Thiếu Phong lườm hắn một cái, sau đó ly khai. Man Cảnh Ân cười tà mị đi theo phía sau, lần này chắc chắn có trò hay để xem rồi.

___________________________

Bệnh Viện.

Vương Vũ Hàn ôm Diệp Thiên Ngân vào phòng phẩu thuật vì không đợi được Trần San nên hắn kéo hết các bác sĩ lần trước đã chữa trị cho Diệp Thiên Ngân, đưa hết vào phòng phẩu thuật, trước khi cửa phòng đóng lại, hắn còn không quên lên tiếng uy hiếp vài câu.

“ Nếu Thiên Ngân có xảy ra chuyện gì thì các người đừng mong được nằm trong quan tài.”

Lời lẽ này vừa được thốt ra, mọi người ai lại không hiểu, ý hắn nói ngay cả quan tài cũng không được nằm vậy chẳng phải sẽ phơi thay ngoài bãi tha ma sao ?

Các bác sĩ kinh sợ đến mức chỉ biết gật đầu như giã tỏi, sau đó lặp tức đi vào trong phòng phẩu thuật.

Vương Vũ Hàn đứng dựa vào tường, một thân quần áo dính đầy máu tươi, toàn bộ đều là máu của Diệp Thiên Ngân, lòng hắn kinh hãi, hoảng sợ, đau đớn đều có.

Từ khi chứng kiến cha mẹ chết đi, lòng hắn cũng không đau khổ như lúc này, cảm thấy bất lực, bi ai, thống khổ đè nén tâm can.

Thường ngày luôn dùng bộ mặt lạnh lẽo, tính cách cũng trở nên tàn bạo, cuộc sống chỉ có một màu đen mù mịt nhưng khi gặp Diệp Thiên Ngân thì mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi, cuộc sống cũng thay đổi mà bản thân hắn cũng thay đổi.

Chợt nhớ đến lời cô nói thì lòng hắn càng đau khổ hơn …

“ Hàn … cứu … cứu con … anh hãy … cứu con của chúng ta …”

Cô có con với hắn là sự thật sao ? cô thật đã có con với hắn sao ?

Hắn thật sự không tin vào điều mình nghe thấy, bọn họ đã có con với nhau nhưng hắn lại không hề hay biết, nay biết được thì tính mạng hai mẹ con đang gặp nguy hiểm, nếu một trong hai có xảy ra chuyện gì thì cả đời này hắn cũng không thể tha thứ cho bản thân.

Đám Vu Tử Băng lại xuất hiện, mà hắn chẳng hề quan tâm, nếu có thể bị cái tát của cô ta làm giảm thương tổn thì hắn nguyện nhận lấy nhưng hắn đã sai …

Vu Tử Băng đi tới, mắt lạnh lẽo nhìn Vương Vũ Hàn, giọng lạnh nhạt.

“ Nếu Thiên Ngân may mắn vượt qua nguy hiểm, tôi nhất định sẽ đưa cậu ấy rời đi, anh tốt nhất đừng vọng tưởng là tôi sẽ để cậu ấy ở bên cạnh anh, dù một phút cũng không được.”

Vương Vũ Hàn xem lời nói của cô như không khí, Vương Thiếu Phong nhìn một màng trước mắt, lòng có chút cả kinh.

Còn nhớ lúc bố mẹ mất, tuy còn nhỏ tuổi nhưng hắn vẫn nhận thức được anh trai khóc rất thương tâm, mà hiện tại bộ dáng này không phải thương tâm mà là sợ hãi, lo lắng vòn có thống khổ.

Hắn biết anh trai đã yêu Diệp Thiên Ngân rất sâu đậm, hắn cũng biết cô đã mang thai nên rất sợ rằng nếu hai mẹ con có điều bất trắc, chỉ sợ anh trai sẽ làm ra chuyện không thể tưởng.

“ Anh trai, Thiên Ngân sẽ không sao đâu ? anh bình tĩnh một chút.”

Hắn phải khuyên nhủ, lòng cũng lo lắng cho người nằm bên trong.

“ Đừng chạm vào anh.” – Vương Vũ Hàn nhàn nhạt nói.

Người hắn bây giờ đang phát hỏa, hắn sợ nếu không kiểm soát được, mình sẽ giết người mất, hiện tại hắn đang rất ẩn nhẫn, vì thế không muốn bất cứ ai chạm vào mình, ngay cả Vương Thiếu Phong cũng vậy.

“ Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?”

Trần San một thân lạnh lẽo đi tới trước mặt Vương Vũ Hàn, vì phải đi chuẩn bệnh xa nên về trễ, khi nghe được tin Diệp Thiên Ngân lại nhập viện, bà chỉ có nước ngữa mặt lên trời mà khóc thương.

Thật không nghĩ cô gái nhỏ nhắn đáng yêu như thế, cứ hết lần này đến lần khác phải sống trong bệnh viện, tuy biết được rất nhiều chuyện của Diệp Thiên Ngân nhưng bà không cảm thấy chán ghét, còn có chút thương tâm.

Vương Vũ Hàn vừa thấy Trần San thì mắt đã tóe lửa, hắn nhìn bà quát lớn.

“ Dì đã biết Thiên Ngân có thai, vì sao lại giấu không cho tôi biết ?”

Lần trước Trần San có điều gì đó ấp úng khi nói đến bệnh trạng của Diệp Thiên Ngân, hắn đáng lý ra phải điều tra cho rõ, nếu biết rõ thì hắn đã chặt chẽ giữ cô ở bên mình hơn nhưng không ngờ …

“ Lúc đó anh cứ như sói điên, nếu tôi nói ra thì anh sẽ còn gây tổn thương đến Thiên Ngân đến mức nào ?”

Tuy ngoài miệng nói rất mạnh mẽ nhưng bên trong lại cảm thấy áy náy, một phần cũng do bà gây ra, nếu biết được tình cảm của Vương Vũ Hàn đối với Diệp Thiên Ngân sâu đậm như vậy, bà tuyệt nhiên không che dấu.

Vương Vũ Hàn buông vai Trần San, cả người ảo não lui về sau vài bước, tất cả mọi người điều không tin hắn thật lòng yêu Diệp Thiên Ngân, đây có phải do hắn tự tạo nghiệt hay không ?

Trần San nhìn bộ dạng của hắn, chỉ lắc đầu rồi đi vào phòng phẩu thuật, bà muốn giúp các bác sĩ khác một chút, hơn nữa vẫn muốn xem tình trạng của Diệp Thiên Ngân như thế nào ?

Thời gian trôi qua nhanh chống, đèn phẩu thuật cũng tắt. Các bác sĩ đẩy cửa đi ra, theo sau là các y tá đẩy Diệp Thiên Ngân đi ra.

Vương Vũ Hàn lặp tức đi tới giữ lại giường bệnh, ánh mắt đau lòng nhìn Diệp Thiên Ngân, thân hình run rẩy, ngay cả đầu ngón tay cũng run run, hắn muốn chạm vào cô nhưng lại lo sợ mạnh tay làm cô đau thêm.

Trên giường bệnh, khắp người Diệp Thiên Ngân đều được quấn băng gạt, ngay cả trên đầu cũng có, lúc thấy cô trong tình trạng đó, hắn biết cô sẽ có bộ dạng này khi đã phẩu thuật xong nhưng suy nghĩ không bằng chứng kiến.

Nhìn cô như thế làm tim hắn đau đớn, chua xót, tuy thấy cô đã không sao nhưng lòng vẫn có chút bất an bởi trong cô lúc này thật yên tĩnh, yên tĩnh đến đáng sợ.

“ Cô ấy như thế nào ?” – Hắn lo lắng hỏi.

Trần San nhìn hắn, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, giọng có chút ngượng.

“ Để y tá đưa cô ấy đi vào phòng hồi sức đi … Vũ Hàn, cậu đi theo tôi.”

Trần San nói xong cũng đi vào phòng bác sĩ, Vương Vũ Hàn lưu luyến buông cạnh giường ra, mắt không rời Diệp Thiên Ngân cho đến khi y tá đã đẩy cô đi vào phòng bệnh chăm sóc đặc biệt.

Trong phòng bác sĩ, mọi người đều tụ tập lại một chỗ để nghe sự phán quyết của Trần San, Vương Vũ Hàn thì nhìn bà như muốn ăn tươi nuốt sống, chỉ cần bà nói không sao thì thế giới bình yên nhưng nếu bà nói có sao thì …

Trần San thở dài một cách nặng nề, lòng không muốn nói ra những lời tàn nhẫn nhưng giấu giếm sẽ được bao lâu. Bà nhìn Vương Vũ Hàn trầm giọng.

“ Diệp Thiên Ngân đã vượt qua cơn nguy hiểm, những vết thương bên ngoài trong thời gian sau sẽ tự động lành lại …”

Bà dừng một lúc. – “ Về phần đầu, vì bị va chạm mạnh khiến trong đầu có dấu vết tụ máu, tạo thành máu đông đè lên dây thân kinh nên có thể sẽ hôn mê trong một thời gian khá dài.”

“ Hạ thân của cô ấy chảy rất nhiều máu.” – Vương Vũ Hàn âm lãnh hỏi.

Biết trong đầu cô có tụ máu đã khiến lòng hắn đau đớn như vỡ vụn nhưng hắn biết cô nhất định sẽ tĩnh lại vì thế hắn muốn biết đứa con ra sao ? hắn vẫn muốn đứa con của bọn họ vẫn còn sống.

Nếu quả thật ông trời thương hắn, cho hắn một hy vọng thì tin chắc Diệp Thiên Ngân khi tĩnh lại sẽ rất rất vui, có thể sẽ tha thứ cho hắn, sẽ trở về bên cạnh hắn, có như thế cả nhà ba người sẽ vui vẻ hạnh phúc bên nhau.

Nhưng sự thật luôn trớ trêu, ông trời luôn sự có an bài cho số phận … có nợ phải trả, có thù phải báo … và kết cục lại là sự thống khổ mà con người phải hứng chịu.

“ Hạ thể chảy rất nhiều máu, có thể vì bị đánh đập gây ra, còn có …”

Trần San dần nhỏ giọng, lòng cũng xót thương số phận của cô gái trẻ.

“ Vì thai nhi rất yếu, mà cơ thể người mẹ rất suy nhược không đủ chất bổ dưỡng nuôi dưỡng thai nhi, cộng thêm bị va đập mạnh nên … thai nhi đã không còn.”

Bà nhìn Vương Vũ Hàn, sợ hắn sẽ làm chuyện không hay nên nói thêm vài câu, cũng thay đổi cả cách xưng hô, mong hắn có thể còn nhân tính mà nghe thấy.

“ Vũ Hàn, dì và các bác sĩ đã cố gắng hết sức, có thể giữ lại mạng sống cho Thiên Ngân là tốt lắm rồi, cháu đừng thương tâm, đừng suy nghĩ lung tung, Thiên Ngân còn cần cháu chăm sóc.”

Giờ phút này, những câu nói kia có lọt vào tai hắn đâu, cả người hắn như bị điểm huyệt, hóa đá đứng tại chỗ, niềm hy vọng cuối cùng là cầu nối cho tình cảm giữa hắn và Diệp Thiên Ngân đã biến mất … đứa con của hắn, kết tinh của hắn và cô …

Đau đớn lan tràn khắp thân thể, nó như loại axit ăn mòn từng tế bào bên trong hắn, người con gái hắn yêu thì hôn mê bất tĩnh không biết khi nào có thể tĩnh lại ? đứa con thì đã mất.

“ Thiên Ngân của tôi … con của tôi …” – Giọng nói lạnh lẽo nhưng thê lương khiến cả căn phòng chiềm vào u tối.

Sự đau đớn mất mát này đang gặm nhắm hắn, gặm nhắm đến tận xương tủy.

Mọi người trong phòng không ai nói một câu, bọn họ đều có cùng suy nghĩ.

Dù rất muốn cho Vương Vũ Hàn một trận nên thân nhưng như thế chẳng khác nào giúp hắn đở khổ sở hơn, bọn họ không làm gì hắn, sẽ để hắn tự gặm nhắm cái loại đau khổ tuyệt vọng khi mất đi người thân yêu nhất.

Nỗi đau này, chỉ e là cả đời cũng không phai nhạt đi, bởi nó giống như một cái dằm, mỗi khi nhắc tới sẽ đâm vào tim một cái, đau đơn khó chịu, dù sống cũng không bằng chết, dù chết cũng không muốn đầu thai.