Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu

Chương 422: Mạng treo một đường

."lúc dời cũng cẩn thận một chút, cẩn thận không nên để đá phía dưới nhúc nhích quá lợi hại, tránh cho người bị kẹt bị hai lần tổn thương." An Chỉ Manh cẩn thận dặn dò, cố gắng để cho bọn họ làm được tốt nhất, không cho người bị kẹt lần nữa tạo thành tổn thương.


Trận mưa lớn này cũng không có ngăn trở ý nguyện mãnh liệt cứu người của nhân viên cứu viện, An Chỉ Manh làm tất cả Bùi Á Hạo cũng yên lặng nhìn ở trong mắt, trước kia cho tới bây giờ anh không biết An Chỉ Manh lại có nghị lực lớn như vậy, có nhiều sức lực như vậy.


Anh bắt đầu bội phục An Chỉ Manh, có lẽ cô bởi vì Cận Tư Hàn mới có nghị lực kiên trì lớn như vậy, nhưng nhiều ngày như vậy An Chỉ Manh cứu nhiều người như vậy, chuyện để cho người trố mắt nghẹn họng cũng đặt ở trước mặt, để cho người không thể không bội phục.


"Một hai ba, rời." Ở dưới sự chỉ huy An Chỉ Manh, nhân viên cứu viện cùng nhau dùng sức, thành công mang đá lên, bọn họ thận trọng hướng bên cạnh di động.


Đá rất nặng, nhưng mỗi người bọn họ cũng nắm chặt không dám buông tay. Bọn họ không thể buông tay, mỗi một người cũng có thể nghĩ ra được nếu như mình đột nhiên buông tay sẽ có hậu quả gì.


trên đầu mỗi người bọn họ nổi gân xanh, yên lặng cắn răng, dùng sức. Nước mưa trên mặt theo gò má chảy xuống, có lẽ trong nước mưa còn thêm mồ hôi.


Bọn họ từng bước từng bước hướng bên cạnh xê dịch, dời đá khỏi phế tích. Lúc này An Chỉ Manh thấy ở nơi phế tích một hòn đá lớn nhất đã dọn đi.
Cô thật dài hô một cái, chỉ cần có thể dọn tảng đá này đi cũng đã thành công một nửa.


An Chỉ Manh kéo ống tay áo mình lên, thuận lợi tay mình hoạt động. Cô không sợ bẩn không sợ mệt mỏi, cầm cái xẻng lên bắt đầu đào.
Cô thận trọng dời đi đá vụn đất cho phía trên, hai ba người cùng nhau hỗ trợ hợp tác. hiệu suất trên tay cố gắng nhanh nhất.


Bởi vì sân có hạn, cùng nhau đào chỉ có thể chứa hai ba người. Nhưng cũng chỉ có như vậy mới có thể ở phạm vi có hạn cứu viện.
An Chỉ Manh đã đào, tay đều là bùn vẫn còn tiếp tục, "Nhanh một chút, nhanh một chút nữa " trong lòng cô thúc giục mình.


đào còn không quên an ủi bọn họ: "Chờ một chút, chờ thêm chút nữa, lập tức là được rồi, có thể đi ra."
Cô cùng hai ba người cùng nhau rất nhanh đào ra một cái hang, An Chỉ Manh cố gắng đào cửa hang lớn hơn, thuận lợi người ở bên trong có thể đi ra.


Ở trong mưa đêm đen nhánh lạnh như băng, cửa hang cái gì cũng không thấy rõ, chỉ có thể nghe có người ở bên trong nhỏ giọng nói chuyện: "Em trai, chúng ta cũng sắp đi ra ngoài."
" Ừ..." Sau đó chính là từng tiếng âm cực kỳ nhỏ đáp lại.


"Bùi Á Hạo, đánh đèn tới." tình hình trong động rất khó nhìn rõ, kêu Bùi Á Hạo một bên tới hỗ trợ.
" Ừ." Ngay sau đó thì có người đưa tới một ngọn đèn, Bùi Á Hạo nhận lấy, sau đó đưa đến phía trước.


Thông qua ánh sáng, An Chỉ Manh thấy rõ bên trong bị kẹt chính là hai đứa trẻ. Một đứa bé trai, một cô gái, cô gái nhìn so với đứa bé trai lớn một chút. Cô gái núp ở bên người em trai cô vẫn an ủi cậu bé, An Chỉ Manh nhìn thấy trong lòng chợt đau xót.


"Đứa bé đáng thương." trong lòng An Chỉ Manh đồng tình tràn lan, "Nhỏ như vậy gặp trắc trở lớn như vậy." Ngay sau đó, An Chỉ Manh lắc đầu một cái, bây giờ cũng không phải là lúc nên đồng tình.


Đến khi cửa hang đào được một đứa bé có thể từ bên trong đi ra ngoài, An Chỉ Manh ngừng lại, nhẹ giọng nói: "Nhanh lên một chút, các ngưười đi ra đi."