Tống Thì Hành

Chương 35: Cả đời cả kiếp đi theo huynh (thượng)

Trước mắt đã biết Yến Nô có Toái Ngọc Thủ, Yến Tử phi, công phu cước Diệp Lý Tàng Hoa Uyên Ương trong người. Nhưng cụ thể nàng còn biết gì nữa thì Ngọc Doãn không rõ lắm.

So tài với nàng, chẳng phải là muốn ăn đòn sao?

- Thế nào, tiểu Ất ca sợ à?

- Sợ? Ai bảo thế? Ta không sợ.

- Cứ quyết định như vậy đi. Từ hôm nay trở đi…

- Hôm nay sẽ bắt đầu sao?

Ngọc Doãn buột miệng.

- Sớm bắt đầu một ngày thì thêm một phần thắng.

Yến Nô đứng dậy thu dọn bát đũa, vừa tỏ ra cẩn thận, lại vừa nghiêm túc nói. Chỉ có điều, bộ dạng mềm mại kia của nàng không thể nào nhìn ra được vẻ nghiêm nghị. Ngọc Doãn không dám tranh luận, chỉ tỏ vẻ mặt đau khổ đồng ý.

Hai mươi hai tháng hai, Ngọc Doãn đã trọng sinh năm Tuyên Hòa thứ sáu được một tháng.

Tiếng tăm của cửa hàng Ngọc gia trong thời gian này vì đủ các loại nguyên nhân nên tiền lời cũng không tệ, tính toán hết thì được khoảng năm mươi quan tiền. Đấy còn là sau khi lầu Bạch Phàn đã cắt đứt kinh doanh buôn bán thịt chín, nếu không thì còn có thể thêm ra được mấy quan tiền.

Nhưng Ngọc Doãn và Chu Yến Nô đều không có cảm giác vui vẻ, ngược lại cảm thấy nặng trịch trong lòng.

Cực khổ vất vả chỉ được năm mươi quan?

Khoảng cách đến con số ba trăm quan tiền thật là quá lớn!

Còn lại hơn hai trăm quan kia từ đâu mà có? Nếu không nghĩ biện pháp thì chỉ sợ đến tháng sau cũng chỉ được chừng một trăm quan. Ngồi bên cạnh bàn, hai vợ chồng nhìn vào trong hộp Tuyên Hòa thông bảo, không hẹn mà cùng thở dài.

- Tiểu Ất ca, nên làm thế nào mới được?

Yến Nô có chút nản lòng, nói chuyện uể oải.

Ngọc Doãn sờ cái mũi, cố gắng điềm tĩnh nói:

- Cửu nhi tỷ đừng nản lòng. Còn ba mươi ngày, vẫn có thể nghĩ ra biện pháp.

***

Đào đã ra trái.

Ba ngày mưa phùn liên miên khiến Đông Kinh ẩm ướt.

Mấy cành liễn lay động phất phơ trong mưa bên bờ sông Hộ Long. Những cây cầu trên sông Biện, sông Thái, sông Ngũ Trượng, sông Kim Thủy đều như ẩn như hiện trong mưa. Mấy lá cờ thêu ngoài cửa dịch quán Chu Tước, tửu lầu, kỹ viện đều rũ xuống. Phố dài hùng vĩ trước Tuyên Đức Môn ngập trong mưa đã trở thành một cái đai ngọc.

Tiếng chuông từ Đại Tướng Quốc Tự vọng đến ngân vang, tiếng ồn ào rao bán tại phố chợ trên đường Khúc Viện ồn ào, tiếng còi hiệu của đội tàu vận chuyển lương thực trên sông Biện đều tựa hồ bị này trận mưa dầm triền miên vô cùng này lấn át.

Mấy cành hồng hạnh thò ra ngoài tường Quan Âm viện, rung rinh.

Một cây đào đã kết trái ở trên ngọn, khiến cành ngả xuống bên tiểu viện của Ngọc gia.

- Nhị tỷ, tỷ nỏi gần đây tiểu Ất ca bận rộn chuyện gì?

Ngồi dưới mái hiên, nhìn nước mưa chảy xuôi theo mái ngói trên hàng hiên, Chu Yến Nô ngơ ngẩn hỏi.

Thấy thời gian càng lúc càng gần mà nợ nần vẫn còn là một con số lớn, Yến Nô sắp phát điên lên!

Nhưng Ngọc Doãn lại như người không có chuyện, không hề biểu hiện lo sợ chút nào.

Mỗi ngày, ngoại trừ việc luyện công ra, thì hắn vẫn ra ra vào vào, nhìn có vẻ như rất nhiều việc nhưng lại không biết là đang bận việc gì.

Hôm qua hắn mua được rất nhiều lông bạch mã, chế ra được dây đàn trong phòng.

Yến Nô không tiện nói gì, chỉ có thể thầm giận trong lòng. Nhưng sáng sớm nay, Ngọc Doãn lại chạy ra ngoài, mà bên ngoài trời mưa, hắn lại có vẻ vô cùng hứng trí khiến cho Chu Yến Nô cảm thấy có chút nghi ngờ.

Trương Nhị tỷ ngồi may vá xiêm y ở bên cạnh.

Đã nhiều ngày nay, cửa hàng thịt kinh doanh có phần vắng vẻ nên nàng ta cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi không đến cửa hàng xem công việc.

Nghe tiếng phàn nàn của Yến Nô, Nhị tỷ ngẩng đầu, cầm cây kim may vuốt hai cái trên tóc.

- Cửu Nhi tỷ đang lo lắng à?

- Đúng vậy!

Yến Nô thở dài, trên khuôn mặt xinh đẹp kia lộ ra một vẻ buồn bã.

- Sao tiểu Ất ca lại vô tâm như vậy. Thấy thời gian từng ngày tới gần, huynh ấy lại không một chút nóng vội nào.

Hôm qua Nô hỏi huynh ấy có tính toán gì không? Nhưng huynh ấy lại không trả lời, chỉ cười ...

Ở Ngọc gia một thời gian, Nhị tỷ cũng ít nhiều hiểu rõ tình hình của Ngọc gia.

Nàng ngưng tay thêu thùa, rồi sau đó kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Yến Nô.

- Cửu Nhi tỷ, ta chỉ là người thô kệch, nhưng có mấy lời này không biết có nên nói hay không.

- Xin Nhị tỷ cứ nói.

- Trong nhà này, có một người đàn ông lo liệu là đủ rồi! Người ta nói nam chủ ngoại, nữ chủ nội. Cửu Nhi tỷ là một người mạnh mẽ, ta hiểu rõ. Chỉ là chuyện của nam nhân, nữ nhân có lẽ không hiểu. Ta chỉ biết rằng nên làm tốt bổn phận của mình, còn những thứ khác hãy để cho nam nhân làm chủ. Hỏi nhiều quá, ngược lại không tốt. Nam nhân trọng mặt mũi. Ngươi luôn hỏi hắn sẽ khiến hắn cảm thấy ngươi không tin hắn, trong lòng sẽ có khó chịu. Những lời này của ta không biết là đúng hay sai. Nếu Cửu Nhi tỷ nghe không vào thì chớ để trong lòng.

Hoàn cảnh của Trương Nhị tỷ không giống với Yến Nô, là một cô gái xuất thân nông gia luôn giữ khuôn phép.

Sự giáo dục đều dựa vào tam cương ngũ thường.

Phu vi thê cương, chuyện gì cũng lấy chồng và con trai làm trọng.

Vậy còn Yến Nô?

Bề ngoài nhìn yếu đuối nhưng bên trong lại rất kiên cường.

Nàng có những tiêu chuẩn đối nhân xử thế của riêng nàng, cũng có phương thức sống riêng. Từ nhỏ nàng lớn lên trong thành Khai Phong, lại là con gái cưng của Chu Đồng nên vạn phần được yêu thương, được gửi gắm nhiều kỳ vọng. Mới đầu nghe những lời Nhị tỷ nói, trong lòng Yến Nô thật sự có chút không vui, nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì những lời đó cũng có chút đạo lý.

Tuy rằng Yến Nô đã không còn lẩn tránh chuyện hôn nhân giữa nàng và Ngọc Doãn nữa nhưng ở mọi phương diện nàng vẫn luôn muốn Ngọc Doãn tuân theo chuẩn tắc và yêu cầu của nàng.

Bây giờ nghĩ lại, dường như có chút vượt quá rồi. Nàng quản quá rộng rồi. Nói một cách khác, đó không phải là không tin tưởng Ngọc Doãn thì có thể nói thế nào?

Nam nhân sẽ có cách tự giải quyết vấn đề của chính họ.

Người làm vợ nên hết sức chia sẻ ưu sầu với hắn, chứ không phải liên tục hỏi khiến thêm phiền phức.

Càng không tin tưởng thì áp lực của Tiểu Ất càng lớn.

Yến Nô ngồi đó như thoáng có chút suy nghĩ mông lung. Trương Nhị tỷ thấy nàng không nói lời nào, cũng không nói nhiều, đứng lên lấy hai tay phủi mấy sợi vải bông bên hông rồi sau đó đi vào bếp.

Trương Nhị tỷ lo bữa cơm trưa nhanh chóng rồi muốn sau giờ ngọ ra cửa hàng xem công việc.

Vợ chồng Ngọc Doãn đối đãi Trương Nhị tỷ rất thân thiện. Nhưng Trương nhị tỷ lại không thể quên sự khác biệt giữa chủ tớ.

***

Bóng đêm bao phủ thành Khai Phong.

Lại là một đêm náo nhiệt. Dường như so với ngày trước còn ồn ào náo nhiệt hơn.

Chợ đêm Châu Kiều người đến người đi; người đi lại tấp nập trên phố Mã Hành...Mà tại phương bắc xa xôi, dân tộc Nữ Chân từ Bạch sơn hắc thủy di chuyển tới, sau đó đã thành lập nên nước Đại Kim, đang ở thế mạnh mẽ nuốt chửng Đại Liêu không còn bao nhiêu nguyên khí. Kim Thái Tông còn dùng ánh mắt như sói đói xuyên qua ngàn núi vạn sông chăm chú nhìn Đại Tống đang trong cảnh ca múa thái bình. Nhưng lúc này, tại phủ Khai Phong trăm vạn dân chúng nhưng có bao nhiêu người cảm thụ được ý lạnh trong ánh mắt đó, bởi vậy vẫn ngợp trong vàng song, trong cuồng ca loạn vũ.

Ngày mai chính là ngày đầu tháng ba.

Phía tây bên ngoài Châu Thành, người ta đã mở hồ Kim Minh và vườn Quỳnh Lâm, mỗi ngày đều tập luyện nghi thức xe ngựa của thiên tử tiến vào hồ Kim Minh. Hôm nay, kẻ sĩ và thứ dân đều có thể đến xem, mà Ngự sử đài cũng có công bố là không phạt tội hành động như vậy. Đối với dân chúng phủ Khai Phong mà nói, rất khó có cơ hội tốt để cảm thụ khí thế hoàng gia. Đến ngày hai mươi thì thiên tử sẽ đích thân tới, lúc đó sẽ canh phòng nghiêm ngặt hơn.

Không ít người đi tới hồ Kim Minh, chiếm vị trí tốt trước để xem nghi thức hoàng gia.

Mà các màn tạp kỹ, hàng rong cũng rất tấp nập, khiến cho hồ Kim Minh càng thêm phồn hoa.

Ngọc Doãn không đi đến nơi náo nhiệt đó, mà luôn tự giác ở nhà luyện tập một canh giờ, rồi trở lại phòng hý hoáy với cái Kê Cầm. Hắn tự có kế hoạch của hắn, phải an bài thỏa đáng mới được.

Làm xong việc rồi mới có được ngày mai.

Vừa nghĩ đến những việc điên cuồng mà mình sẽ phải làm, Ngọc Doãn không nhịn được mà bật cười.

Thành bại hay không, chỉ một lần này.

Nếu thành công, thì không chừng có thể thay đổi hoàn cảnh túng quẫn trước mắt.

Hắn lại điều chỉnh lại dây đàn, không ngừng kéo tấu, điều chỉnh trạng thái. Không thể không nói, Kê Cầm của Chu Tiểu Hồng này đích thật là một cây đàn tốt. Nếu rao bán trên thị trường thì cũng có thể được hơn trăm quan. Nếu bán đi, Ngọc Doãn không cần phải phiền não vì nợ nần nữa. Nhưng hắn lại không thể làm như vậy. Chu Tiểu Hồng xem hắn như là tri âm, tặng cây Kê Cầm này cho hắn. Nếu bán đi để lấy lời, chẳng phải là đã phụ hai chữ “tri âm” sao.

Cho nên trước sau Ngọc Doãn đều không nghĩ đến việc sẽ bán đi Kê Cầm.

Mỗi ngày hắn xem đó như món bảo bối trong tay, cảm nhận được bên trong Kê Cầm có ẩn chứa linh hồn.

Đây khó có thể dùng lời diễn tả được cảm nhận.

Nhưng Ngọc Doãn cảm thấy rằng bên trong Kê Cầm này có ẩn chứa sinh mạng và linh hồn.

Kiếp trước phụ thân từng nói, một cây đàn hay có thể đồng cảm với tính mạng và tình cảm bên trong con người. Chỉ có thể cảm nhận được sự ảo diệu bên trong thì mới có thể dùng được cây đàn tốt. Trước kia Ngọc Doãn chưa bao giờ có được loại cảm giác như vậy.

Ngày ấy diễn tấu ở chùa Đại Tướng Quốc khiến hắn chạm tới một tia ảo diệu bên trong.

Trong thời gian này, hắn luôn luôn cố gắng cảm nhận linh hồn bên trong Kê Cầm. Vì chuyện này mà hắn mất ăn mất ngủ. Sự ồn ào náo động ở phủ Khai Phong, đối với Ngọc Doãn mà nói chỉ là sự tầm thường. Ngay cả Yến Nô và Trương nhị tỷ muốn đi chợ đêm du ngoạn buổi tối, hắn cũng không muốn đi theo, mà lại ở nhà cẩn thận nghiền ngẫm.

Két.. Két…

Tiếng đàn bỗng dưng vang lên, đột nhiên dừng lại.

Ngọc Doãn đột nhiên nghe được một trận cười như chuông bạc, vội vàng đi ra khỏi cửa thì thấy Yến Nô và vợ chồng Trương nhị tỷ, Dương Nhập Cửu đang vui vẻ đi vào cửa sân.

- Tiểu Ất ca còn chưa đi nghỉ?

- À, lát nữa ta sẽ đi nghỉ. Đúng rồi, ngày mai không cần phải đi làm, ta đã báo cho đám người tiểu Thất biết rồi.

- Không làm?

- Đúng vậy!

Yến Nô vội vàng tiến lên, nhẹ giọng hỏi:

- Tiểu Ất ca, nếu không làm việc, chẳng phải là sẽ trì hoãn việc kinh doanh sao?

- Tranh thủ lúc nhàn rỗi mà thôi. Dù sao một ngày làm việc cũng không thay đổi được đại sự.

Đúng rồi, không phải Cửu Nhi tỷ vẫn nói là muốn xem nghi thức của hoàng gia sao? Một năm mới có một lần, cơ hội khó có được. Vậy không bằng ngày mai ta cùng muội đi ra hồ Kim Minh xem. Vừa lúc ta cũng rất hiếu kỳ với nghi thức kia.

Yến Nô còn định nói thêm gì đó, nhưng trong đầu đột nhiên lại vang lên những lời nói của Trương Nhị tỷ.

Lời đã tuôn ra đến khóe miệng nhưng lại nuốt vào trong.

Bây giờ tiểu Ất ca là người chủ gia đình, nếu như hắn nói như vậy thì tất nhiên là có đạo lý của hắn.

Làm thê tử, chỉ cần yên lặng, làm tốt bổn phận của mình là tốt rồi.

Bổn phận?

Chẳng biết tại sao, lúc này nghĩ đến hai chữ đấy, Yến Nô lại đỏ mặt lên rồi lập tức cúi đầu.

Bản thân mình, làm sao làm tròn bổn phận thê tử đây…

Trong thâm tâm nàng không ngừng khích lệ mình. Nhưng càng nghĩ lại càng khiến mặt nóng lên, cả người nóng ran. Mười sáu tuổi, đã là độ tuổi chớm biết yêu, mà nữ tử thời cổ đại có sự dậy thì sớm hơn.