Tống Thì Hành

Chương 212: Việc của Nhị Tam

Nghe nói sau khi Dương Dương trở về Thái Nhạc Thụ liền xin từ chức với Thái Nhạc Lệnh.

Lúc rời đi, y đập vỡ chiếc đàn ngọc yêu thích, đồng thời phát thệ từ này không bao giờ gảy cầm nữa! Sau khi rời khỏi Thái Nhạc Thự, Dương Dương liền về nhà. Mấy hôm sau y rời khỏi Khai Phong, tới thư viện Tung Sơn, từ nay về sau khổ học thi thư.

Mười mấy năm sau khi Dương Dương về Đông Kinh thì đã trở thành một thi nhân nổi tiếng.

Những việc này thì nói sau.

***

Khi xe ngựa rời khỏi ngõ Quan Âm đến phố Du Lâm thì đi thẳng tới Đông Giác Lâu.

Từ bên trái Dịch Môn vào Hoàng thành, thiếu nữ trên xe xuống ngựa, trình thẻ bài. Thị vệ trong cung dẫn nàng vào Diên Phúc cung, tiến điện Khôn Niịnh, lại đi đến bên ngoài Tây Tẩm Các. Tây Tẩm Các còn có một biệt danh, đó chính là Đông Cung.

Thái tử Triệu Hoàn cư trú ở đây.

Mà hiện tại quan hệ giữa thái tử và hoàng đế Huy Tông đã đến tình trạng không thể thay đổi.

Tống Huy Tông thậm chí còn có ý phế lập Triệu Hoàng để lập con thứ ba của Triệu Cát, tức Vận Vương Triệu Giai làm Thái tử. Vận Vương Triệu Giai là con của Ý Túc quý phi Vương thị, tính cách khá giống với Triệu Cát, là một người có tài cầm kỳ thi họa đủ cả.

So với Triệu Hoàn hiền như khúc gỗ thậm chí cứng nhắc thì hoàng đế Huy Tông hiển nhiên ưa thích Triệu Giai hơn.

Người này biết hội họa, hơn nữa am hiểu chim chóc, có thể nói là một bậc thầy… Một người vừa có linh tính vừa thông minh lanh lợi như vậy sao hoàng đế Huy Tông có thể không thích? Chỉ có điều Triệu Hoàn đã làm thái tử nhiều năm, có tổ chức bè phái vững chắc, muốn phế lập không dễ dàng. Thậm chí ngay cả tên đại thái giám Triệu Cát tin tưởng nhất là Lương Sư Thành cũng tỏ vẻ phản đối.

Trong loại tình huống này, quan hệ giữa hoàng đế Huy Tông và thái tử có thể hiểu.

Sau khi thiếu nữ đến Tây Tẩm Các thì thậm chí không cho người thông báo, trực tiếp tiến vào. Triệu Hoàn khác với hoàng đế Huy Tông ở chỗ Triệu Cát rất háo sắc, con cái vô số, tần phi nhiều không đếm xử. Mà Triệu Hoàn thì sao? Đây là một kẻ chuyên tình, chỉ yêu duy nhất thái tử phi Chu Liễn. Vậy nên đã qua tuổi hai mươi bốn mà chỉ có một đứa con là Triệu Kham. Ở thời cổ đại, đặc biệt làm một vị thái tử mà đến tuổi hai mươi tư chỉ có một đứa con, có thể nói là huyết mạch đơn bạc.

Thái tử phi Chu Liễn từng nhiều lần khuyên bảo Triệu Hoàn nạp thiếp nhưng y đều cự tuyệt.

Vậy nên cung điện Tây Tẩm Các lớn như vậy lại vắng lặng cực kì.

- Tỷ tỷ, tỷ tỷ!

Thiếu nữ vừa vào Tây Tẩm Các liền lớn tiếng gọi.

Một thiếu phụ từ trong điện đi ra, tuổi cũng chỉ mới hai mươi, quyến rũ muôn vàn, cử chỉ đoan trang.

- Thập Bát muội, sao em lại tới đây?

Thiếu phụ này chính là Thái tử phi Chu Liễn.

Mà thiếu nữ chính là muội muội của nàng, Chu Tuyền.

Tính theo thứ bậc của Chu gia thì Chu Liễn đứng thứ mười hai, Chu Tuyền đứng thứ mười tám.

Cho nên Chu Tuyền gọi Chu Liễn là Thập Nhị tỷ, mà Chu Liễn gọi Chu Tuyền là Thập Bát muội.

Triệu Hoàn có việc bận không ở trong cung. Trong khoảng thời gian này Chu Liễn không quá khỏe, nãy vừa uống thuốc nghỉ ngơi thì nghe thấy Chu Tuyền gọi.

Chu Liễn vội đi ra, trên mặt lộ vẻ khiển trách.

- Đã nói nhiều rồi, vào trong cung phải tuân theo quy củ. Em la to như vậy sao còn thể thống gì?

Chu Tuyền lè lưỡi, cười hì hì chạy lên ôm cánh tay Chu Liễn.

- Thập Nhị tỷ, chị đã khỏe hơn chưa?

- Ừ, hôm trước Đường Khác sai người đưa Thiên Sơn Tuyết Liên tới làm thuốc dẫn, có thái y kê đơn sắc thuốc, giờ thấy nhẹ người hơn nhiều. Thập Bát muội, sao hôm nay không ở nhà học nữ công mà lại chạy đến đây. Có phải đã gây chuyện gì không?

- Làm gì có!

Khuôn mặt xinh đẹp của Chu Tuyền đỏ bừng, hung hăng trợn mắt liếc Chu Liễn.

Chu Liễn tuy là Thái tử phi nhưng lại đối xử tốt với muội muội vô cùng, thậm chí còn có thể nói là sủng ái.

Thế nên Chu Tuyền chưa bao giờ sợ nàng, thậm chí cả thái tử Triệu Hoàn cũng chẳng sợ…

- Kham nhi đâu?

- À, được Quan Gia kêu đến kiểm tra học tập rồi!

Tuy quan hệ giữa Thái tử Triệu Hoàn và Triệu Cát rất mâu thuẫn nhưng Triệu Cát đối xử với Triệu Kham vô cùng tốt. Đây chính là nguyên nhân dù Triệu Cát luôn bận rộn nhưng vẫn thường xuyên sai người đưa Triệu Kham tới vui đùa hoặc kiểm tra học tập.

Mà Triệu Kham cũng rất thông minh nên được Triệu Cát yêu thích.

Có thể đúng vì nguyên nhân như thế mới khiến Triệu Cát cuối cùng không quyết định bãi bỏ vị trí thái tử của Triệu Hoàn.

Phải biết Triệu Cát là một hoàng đế nắm quyền, nếu quả thật quyết tâm thì dù Triệu Hoàn lông cánh đầy đủ, có đám người Lương Sư Thành ngầm ủng hộ, Triệu Cát cũng thừa sắc phế bỏ y, lập đứa con thứ ba Triệu Giai làm thái tử.

Chu Liễn cũng biết quan hệ giữa cha con hai người này không tốt.

Nhưng nàng chỉ là một thái tử phi, tính nết lại dịu dàng nên không dám khuyên bảo quá mức.

Đành phải để Triệu Kham thường xuyên đến Đông Tẩm Các đi lại để hai cha con Triệu Cát Triệu Hoàn giảm xóc. Vì đôi cha con này mà Chu Liễn đã lo lắng rất nhiều.

Triệu Kham năm nay vừa bảy tuổi.

Được Thường Đức Quân Tiết Độ Sứ, Bái Sùng Quốc Công dạy học!

Chị em Chu Liễn tiến vào Thiên Điện, sau đó ngồi tại đó.

- Thập Nhị tỷ, đoán xem hôm nay ta thấy gì?

Chu Liễn cười khúc khích:

- Thập bát muội hưng phấn vậy không phải vì vừa mắt chàng trai nào đấy chứ?

- Thập Nhị tỷ!

Chu Tuyền lập tức đỏ bừng mặt, thở phì phò quơ nắm tay nhỏ la lớn:

- Em đang nói chuyện đứng đắn sao chị cứ trêu em thế.

Chu Liễn cười khanh khách, tinh thần cũng vui vẻ hơn nhiều.

- Được rồi được rồi, vậy thì nói chuyện đứng đắn… Em hôm nay để ý đến chàng trai nào.

- Em để ý đến … Thập Nhị tỷ, em liều mạng với chị.

Chu Tuyền tức tối xông vào Chu Liễn như con hổ nhỏ. Tuy nhiên chị em vui đùa ầm ĩ, sao có thể coi là thật. Chu Tuyền làm náo loạn như vậy cũng khiến tâm tình Chu Liễn tốt hơn nhiều, đùa giỡn đổ mồ hôi càng thấy tinh thần sảng khoái.

Tóc rối tung, quần áo không chỉnh tề, cuối cùng hai chị em cũng ngừng giỡn.

Chu Liễn hung ác liếc Chu Tuyền:

- Nha đầu em đúng là… Thật không hiểu tương lai có chàng trai nào có thể quản được em nữa.

- Em chẳng cần lập gia đình!

Chu Tuyền nhếch miệng lên, trông cực kì quyến rũ.

- Được rồi, nói đi, rốt cục là việc gì?

- Thập Nhị tỷ, hôm nay em đi trên đường, ngang qua chỗ ngõ Quan Âm. Vừa lúc thấy mấy người Dương Dương là Thái Nhạc Thự Tiến Sĩ đang đi, em liền bảo Thất thúc dừng lại xem. Kết quả em liền phát hiện một vị kỳ nhân ở ngõ Quan Âm.

- Kỳ nhân?

Chu Liễn mỉm cười:

- Thập Bát muội phát hiện kỳ nhân gì?

Chu Tuyền nói:

- Thập Nhị tỷ có từng nghe người ta nói đến cái tên Ngọc Doãn Ngọc Tiểu Ất không?

Chu Liễn ngẩn ra:

- Là con cháu gia tộc nào?

- Không phải con cháu ai cả, mà chính là Ngọc Tiểu Ất nổi tiếng dùng Kê Cầm, còn cải biên lại Tam Lộng Mai Hoa.

- Hả…

Chu Liễn giật mình.

- Em nói là cái vị Ngọc đồ tể ấy ư, ta cũng nghe người ta nói qua rồi. Nghe nói người đó đánh Kê Cầm rất hay, từng sáng tác ra khúc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt và Lương Chúc độc đáo, được rất nhiều người khen ngợi. Sau đó lại sửa lại Tam Lộng Mai Hoa, dường như cũng bất phàm. Chỉ vì chuyện này cũng khiến Nhu Phúc Đế Cơ và Mậu Đức Đế Cơ dính vào làm Quan Gia cực kì tức giận, cấm túc hai vị Đế Cơ, đến giờ vẫn chưa được ra khỏi Hoàng thành…

Cặp mắt to quyến rũ của Chu Tuyền chớp chớp, nóng rực vẻ tò mò.

- Trách không được gần đây không thấy hai vị Đế Cơ.

- Sau đó hắn thế nào?

- Em nghe người ta nói hình như Quan Gia sắc mệnh hắn làm Thái Nhạc Thự Tiến Sĩ.

- Ừ, chuyện này ta cũng nghe nói…Hình như là Khang Vương điện hạ đề nghị với Quan Gia, nhưng sao nữa?

- Thập Nhị tỷ, tên kia được sắc mệnh không ngờ còn từ chối.

Chu Liễn nghe vậy, lông mày nhăn lại, lộ vẻ không hài lòng.

Nàng không thích Ngọc Doãn. Dù chưa gặp nhưng theo một ít tin tức thì người này tuyệt đối không phải kẻ an phận thủ thường. Chu Liễn tính tình nhã nhặn nên với những người không an phận thủ thường thì vô cùng chán ghét.

Thậm chí nàng cảm thấy Ngọc Doãn gây nhiều thị phi như vậy chỉ là để mua danh chuộc tiếng.

Nay nghe Ngọc Doãn được mời mà còn từ chối thì càng sinh ra cảm giác chán ghét, hừ một tiếng:

- Đúng là một kẻ kiêu căng tùy tiện.

Trong mắt nàng Ngọc Doãn làm vậy chính là vì học theo Liễu Vĩnh.

Thật ra lúc trước hoàng đế Nhân Tông phế bỏ công danh của Liễu Vinh cũng để rèn giũa y. Nếu Liễu Vĩnh quả có lòng hăng hái, năm hai thi lại thì hoàng đế Nhân Tông còn có thể phế truất hắn sao? Nếu như vậy thì người thứ nhất phản đối chính là Tử Đài Gián Thanh Lưu… Nhưng Liễu Vĩnh lại đắm mình trong lầu xanh, làm bạch y khanh tướng. Nhìn tưởng bị bức bách bất đắc dĩ nhưng kì thật chỉ là hạng mua danh chuộc tiếng, bất trung bất hiếu mà thôi.

Chu Liễn thích thơ của Liễu Vĩnh nhưng rất ác cảm với kẻ này.

Nàng cảm thấy Liễu Vĩnh làm vậy khiến mặt mũi Quan Gia và triều đình mất hết.

Nay Ngọc Doãn lại làm cái trò được mời mà từ chối, chẳng khác gì Liễu Vĩnh thứ hai… Tuy nhiên người ta Liễu Vĩnh còn có chút tài hoa, hắn thì sao? Chỉ là một tên đồ tể mà cũng học đòi văn vẻ, lòng tà ác mức nào có thể biết.

Nếu Ngọc Doãn biết hành động của hắn khiến thái tử phi hiểu lầm như vậy chắc phải khóc chết.

Hắn chỉ không muốn bị nhốt chặt Thái Nhạc Thự chứ không hề có ý mua danh tiếng gì.

Chu Tuyền không cảm thấy được Chu Liễn không vui, cười hì hì:

- Ngọc Tiểu Ất kia quả thực đàn rất hay. Đám Thái Nhạc Thự kia đến cửa định gây sự, ai dè vừa nghe xong Ngọc Tiểu Ất gảy đàn thì thậm chí một câu cũng không nói, xám xịt chạy về.

- Hả?

Chu Liễn nghe được liền ngẩn ra.

Nhìn nàng tưởng như không màng việc đời nhưng vẫn để ý nhiều tin tức.

Những tiểu thư khuê các như Chu Liễn từ nhỏ ai đã không phải học qua cầm kỳ thi họa?

Lại nói tài đánh đàn của Chu Liễn không thể xưng làm bậc thầy nhưng trình độ quả không thấp.

Nàng đương nhiên biết trình độ của những Thái Nhạc Thự Tiến Sĩ này.

Có lẽ nhưng người này không đủ trình làm tông sư nhưng cầm kỹ tuyệt đối nổi tiếng.

Mà một đám người đó nghe xong Ngọc Doãn gảy cầm không ngờ chẳng đánh mà lui? Đây chẳng phải nói tài đánh đàn của Ngọc Doãn cao hơn bọn họ rất nhiều, chẳng lẽ đã đạt đến tiêu chuẩn tông sư? Nếu thật như thế thì cho hắn chức Thái Nhạc Thự Thiến Sĩ quả đã đánh giá thấp hắn.

Chu Liễn nghĩ đến đây liền cau mày.

Mà Chu Tuyền thì hưng phấn bừng bừng:

- Ngọc Doãn đó gẩy đàn như tiếng trời vậy. Em nghe xong thật lâu vẫn không biết là khúc gì, có lẽ là hắn sáng tác. Mọi người nói Ngọc Tiểu Ất sở hữu Thất Khiếu Linh Lung Tâm, kiếp trước chắc hẳn là nhân vật tông sư, vừa sinh đã có. Trước em còn không tin, đến hôm nay mới không thể nghi ngờ nữa. Lúc trước chẳng phải tỷ tỷ đã nói muốn tìm người dạy Kham nhi đánh đàn ư? Em thấy Ngọc Tiểu Ất rất thích hợp. Tỷ tỷ cần gì phải mời đám Thái Nhạc Thự kia, gọi Ngọc Tiểu Ất là được!