Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 50

Bạch Niên Vũ nhìn phản ứng của cô, khẽ mỉm cười, " Đùa em đấy, anh đây tuy đã làm hoà thượng 34 năm nhưng vẫn chưa tới mức ăn quàng cái cô ngực lép như em đâu!"

Tiêu Tiểu Diệp đen mặt, đẩy Bạch Niên Vũ ra, " Tên bệnh!"

" Thay đồ rồi nghỉ đi em! Khuya rồi!" Bạch Niên Vũ dịu dàng nói, anh hôn nhẹ lên trán cô.

" Ờ!" Tiêu Tiểu Diệp thờ ơ nói.

Thay đồ, vệ sinh xong, đi ra thì đã thấy Bạch Niên Vũ ngồi nghịch điện thoại trên giường. Anh đã thay đồ, mặc bộ đồ ngủ xuống hệt của cô, mái tóc màu hạt dẻ hơi xù, ánh mắt chăm chú nhìn vào điện thoại. Anh ngước mình lên nhìn cô," Xong rồi thì mình đi ngủ nhé!"

Tiểu Diệp đi về phía giường, kéo chăn ra, ngồi xuống.

" Em không thoa kem dưỡng da hay đắp mặt nạ gì sao?" Bạch Niên Vũ hỏi.

" Không. Tại sao anh lại hỏi như vậy?" Tiêu Tiểu Diệp lắc đầu.

" Anh thấy con gái thường hay có hành động như vậy trước khi đi ngủ mà." 

" À. Tôi không có thói quen ấy. Mấy cái thứ mĩ phẩm kia chỉ khiến cho nhan sắc phụ nữ úa tàn thôi. Có chế độ ăn uống hợp lí, tập thể dục thường xuyên là cách tốt nhất." Tiêu Tiểu Diệp nói.

" Anh cũng nghĩ vậy." Bạch Niên Vũ cười, anh tắt điện thoại, " Em ngủ có bật đèn không?"

" Không." Tiểu Diệp nằm xuống.

" Vậy... anh tắt đèn nhé!" 

" Ừ!"

Ánh đèn chiếu sáng biến mất, nhuốm căn phòng vào màn đêm. 

Tiêu Tiểu Diệp nằm quay lưng lại với Bạch Niên Vũ. Đôi mắt cô vẫn chẳng thể nào nhắm được, vì đây là lần đầu tiên trên giường cô có một người đàn ông. Hơi thở nam tính, mùi tinh dầu hoa cúc La Mã phảng phất trong không khí. 

" Em không hỏi anh vì sao lúc nãy không tiếp tục sao?" Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi.

"..." Tiêu Tiểu Diệp hiểu cái chuyện " tiếp tục" kia nghĩa là gì. Song cô vẫn chẳng lên tiếng.

" Anh biết em chưa ngủ!" Cánh tay rắn chắc của Bạch Niên Vũ quàng qua người cô. Ngừoi anh sát lại gần cô. Quả nhiên, cái mùi tinh dầu kia chính là phát ra từ người hắn.

" Dịch ra." Tiêu Tiểu Diệp định đẩy ra thì đã bị cánh tay kia khoá chặt lại.

" Giữa chúng ta, chỉ có 6 tháng cho nên anh muốn khi chúng ta chấm dứt em  vẫn là ngọc, vẫn là sao băng đẹp đẽ." Bạch Niên Vũ khẽ nói.

" Tại sao anh nghĩ tôi vẫn "còn" nhỉ?" Tiêu Tiểu Diệp cười nói, hai người bọn họ cũng đâu có thân mật.

" Cho dù em không còn thì đối với anh, em vẫn còn. Anh không để ý tới chuyện đã có bao nhiêu người đàn ông lướt qua đời em, anh chỉ để ý tới việc, anh có phải là người đàn ông cuối cùng của em không." Tiếng Bạch Niên Vũ ấm áp nói bên tai cô.

Tiêu Tiểu Diệp nhắm mắt lại, cô cố gắng để bản thân không rung động trước những lời nói kia của Bạch Niên Vũ. 

Bạch Niên Vũ vẫn ôm lấy cô không hề bỏ ra. Anh ôm cô như thể bảo bối vậy, sợ cô bị ai đấy đưa đi mất. 

Thực ra, lí do mà anh không tiếp tục chính là vì anh lo cho sức khoẻ của cô. Sợ anh không kiềm chế được mà khiến cho con chip kia ăn sâu vào tuỷ xương, làm độc phát tán khắp cơ thể cô  nên anh mới dừng lại. Chỉ có trời mới biết lúc ấy anh muốn cô đến chừng nào.

Hai người chúng ta nằm chung một giường, thở cùng một bầu không khí. Giường đây, chiếu đó, đấy chính là cảnh giường chiếu của Bạch Niên Vũ và Tiêu Tiểu Diệp.

Ngoài trời kia, vẫn còn ngôi sao băng bay muộn, lướt qua bầu trời, hơi dừng chân lại, khẽ cười chê hai kẻ kia, có tình mà cứ ngỡ bản thân mình đến sau. Thế rồi ngôi sao băng kia bay đi nhanh, đem lời nguyện ước của hai kẻ ấy gửi tới Chúa Trời, rằng bọn họ sẽ nhận ta tình yêu của nhau.

-----------------------------------------------

Quán bar Mạc Vũ....

Tôn Niệm Hàn nãy giờ uống không biết bao nhiêu là rượu, vỏ chai lăn lóc khắp sàn nhà.

" Phục vụ, hết rượu rồi, lấy thêm đi!" Tôn Niệm Hàn say rượu, hét lên.

Trịnh Tần như Tôn Niệm Hàn, lắc đầu. Uống từ chiều tới giờ mà vẫn còn chưa mệt, quả nhiên phục cái tên này. " Được rồi. Rượu gì nữa, nửa đêm nghỉ đi!"

Tôn Niệm Hàn đổ mấy giọt rượu còn sót lại trong chai vào li, thều thào nói:" Cậu thì biết gì chứ! Tôi đây chưa say, chưa muốn về."

" Rốt cuộc là có chuyện gì nữa đây?" Trịnh Tần lấy một chai rượu mà phục vụ mới đưa vào, đổ vào li.

" Cậu nói xem, ông trời có phải cứ thích trêu tức tôi không hả? Tại sao lại cứ đưa cô ấy ra khỏi tôi cơ chứ?" Tôn Niệm Hàn cướp lấy li rượu của Trịnh Tần, uống sạch.

Trịnh Tần cuối cùng cũng hiểu ra chuyện, anh quên mất, người có thể khiến cho Tôn Niệm Hàn thành như thế này chỉ có một, Tiêu Tiểu Diệp. " Ôi dào, không cô này thì có cô khác chứ! Đâu có ai yêu mãi một người đâu!"

" Cậu không hiểu đâu, tôi yêu Tiêu Tiểu Diệp, yêu cô ấy đến thần hồn điên đảo nhưng mà cô ấy lại là chị dâu của tôi!" Tôn Niệm Hàn hét lên. Tình yêu của hắn bây giờ đã trao cho cô rồi, chẳng thể lấy lại nữa.

" Tôi biết rồi, biết cậu yêu cô ấy rồi!"

" Nếu cô ấy không phải là Tiêu Tiểu Diệp, nếu cô ấy chỉ mãi là Kelly thì tốt biết mấy, như vậy thì tôi và cô ấy đã chẳng chia tay, đã chẳng phải tổn thương nhau." Tôn Niệm Hàn  lấy từ trong túi áo ra chiếc  đồng hồ.

Trịnh Tần nhìn Tôn Niệm Hàn, mỗi lần khi uống say, Tôn Niệm Hàn nhất định sẽ lại lôi từ túi áo chiếc đồng hồ này rồi nhìn nó với ánh mắt đau thương.

" Về đi, hay bây giờ tôi cho người tới Bạch gia, xin cho gặp Bạch Phu Nhân." Trịnh Tần đe doạ.

" Không, không được. Không thể để Tiểu Diệp thấy bộ dạng của tôi bây giờ!" Tôn Niệm Hàn loạng choạng đứng dậy, cất đồng hồ vào túi áo.

" Vậy thì chúng ta về!" Trịnh Tần đỡ cái tên ma men này đứng vững.

Trịnh Tần suy nghĩ, nếu như 5 năm trước, hai bọn họ không đánh cược với nhau thì có lẽ Tôn Niệm Hàn sẽ chẳng trở nên như thế này. Tiêu Tiểu Diệp và Tôn Niệm Hàn ngay từ khi bắt đầu đã sai rồi.

Người ta thường buồn vì những tiếc nuối trong quá khứ, Tôn Niệm Hàn thường buồn vì đã lỡ yêu Tiêu Tiểu Diệp!

" Cậu nói xem tại sao lại là Tiêu Tiểu Diệp chứ?" Tôn Niệm Hàn mơ màng nói

" Con lạy gia!"

" Tại sao lại là cô ấy chứ?"

" Con van người."

" Tại sao lại là..."

" Im đi!"

" Tất cả mọi chuyện đều là vì cô ấy là Tiêu Tiểu Diệp, là vị hôn thê, là phu nhân của Bạch Niên Vũ!!"

" Im đi cho tôi nhờ!"

-----------------------------------------------

" Sau này, anh không thể cùng em đi đến cuối cuộc đời với bất kì tư cách nào nữa, không phải người yêu cũ, sư huynh, em họ chồng... Vậy nên anh sẽ đợi em nơi kiếp sau, khi hai chúng ta một lần nữa trở thành kẻ xa lạ. Anh không là Tôn Niệm Hàn, em cũng chẳng phải Tiêu Tiểu Diệp."

- Tôn Niệm Hàn-

-_______\_________

TA: tôi chưa từng nói chương này sẽ có cảnh giường chiếu nên các cậu đừng có ném đá tôi. À mà tôi rất thích cái anh nam phụ, sau này anh không có TTD, thì về đây với tôi, tôi viết truyện cho anh!