Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 48

Chiếc xe Rolls-Royce màu đen tuyền u ám đi vào cổng Tuyết Linh Viên thì bầu trời cũng đã sẩm tối. Bạch Niên Vũ ở trong xe vẫn nắm chặt phong bao tài liệu. Khóe miệng diễu lên một đường cong hoàn hảo, tất cả đều đặt cược vào đây. 

" Gia, đã tới biệt thự chính rồi." Thần Dực thông báo.

" Ừm." Bạch Niên Vũ đẩy cửa xe xuống, đi vào biệt thự. 

Tiêu Tiểu Diệp và Tiểu Màn Thầu đang đánh dương cầm. Tiếng đàn du dương thu hút sự chú ý của anh. Hai người, một bé một lớn cùng nhau hòa tấu. Nụ cười rực rỡ khiến cho đêm đông cũng phải ấm hơn. Bạch Niên Vũ ngẩn ngơ. Anh chưa từng thấy cô cười, rực rỡ như vậy. Ngón tay cô múa trên phím đàn, từng nhịp, từng nhịp rót vào tim anh.

Trong đầu anh chợt hiện lên mảnh kí ức, là khi anh bốn tuổi, lúc ba mẹ vẫn chưa li hôn. Cả hai người cũng cùng nhau hòa tấu, tiếng đàn lúc ấy cũng đẹp như thế này! Mỗi khi ba anh đàn xong, lúc nào cũng trìu mến nhìn mẹ, rồi nhẹ nói:""  Tình yêu có muôn ngàn sắc thái và âm nhạc cũng vậy, những giai điệu không lời mang đến cho trái tim những cung bậc cảm xúc rất đặc biệt, như tình yêu với những điều dịu dàng nhất, bình dị nhất, những bản nhạc tình yêu không lời tuy nhẹ nhà mà vẫn có thể khiến những trái tim tan chảy và cảm xúc được dâng trào. Cảm ơn em đã cho anh một tình yêu như âm nhạc vậy!"" Nhưng tình yêu ấy được bao lâu, khi những gian dối, những biến cố xảy ra.

Tiếng đàn dừng cũng là lúc Tiêu Tiểu Diệp phát hiện ra Bạch Niên Vũ đang nhìn cô. Khuôn mặt anh mang chút ưu thương khác với vẻ mặt bình thường.

" Bạch Niên Vũ, anh về rồi sao?" Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nhàng nói.

" Anh về rồi." Bạch Niên Vũ cười.

" Ba nuôi!"" Tiểu Màn Thầu chạy tới ôm lấy chân anh. Cậu nhóc lùn quá còn anh thì cao quá, tạo nên một nghịch cảnh rất dễ thương.

Bạch Niên Vũ bế Tiểu Màn Thầu lên, xoa đầu cậu nhóc.

" Ở nhà ngoan chứ?"

" Ngoan ạ."

" Hảo."

Tiêu Tiểu Diệp đứng dậy, đi về phía hai người:" Tiểu Màn Thầu, xuống đi con. Để cho chú ấy nghỉ chút đã."

Tiểu Màn Thầu ngoan ngoãn nghe lời, tuột thẳng xuống, đi tới đàn dương cầm, tiếp tục đánh đàn.

Bạch Niên Vũ nhìn Tiêu Tiểu Diệp, " Diệp, tí nữa chúng ta nói chuyện một chút được không?""

" Được." Tiêu Tiểu Diệp trả lời. " À, thực ra anh cũng không cần phải làm tới mức như vậy đâu." 

" Làm gì cơ?" Bạch Niên Vũ ngạc nhiên.

" Chuyện của Mục thị. Dù sao thì cũng cảm ơn anh và cũng muốn nhắc nhở anh rằng anh vừa phá đi sự nghiệp của hơn mấy chục nghìn người." Tiêu Tiểu Diệp nói. Đây không nên là thái độ của kẻ vừa đi phá miếng cơm manh áo của người khác.

" Chuyện ấy kệ đi. Nếu như nhân viên của Mục thị tới Mances xin việc thì anh sẽ đặc cách cho vào." Bạch Niên Vũ phẩy tay.

Tiêu Tiểu Diệp cười, cô bắt đầu có hảo cảm với Bạch Niên Vũ rồi đấy.

Bữa cơm tối được dọn ra, tất cả món ăn đều là những món phù hợp với Tiểu Màn Thầu và Tiêu Tiểu Diệp. Tiểu Màn Thầu vừa thấy đồ ăn thì mắt đã sáng lên, nhanh chóng cắm cúi ăn. Tiêu Tiểu Diệp ngồi ở một bên chăm sóc cho cậu nhóc. Còn Bạch Niên Vũ thì không ăn, chỗ của anh chỉ có li rượu vang và một ổ bánh mì nhỏ.

" Anh ăn ít vậy sao?"" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Anh không có thói quen ăn tối với quá nhiều chất. Thường thì buổi trưa của anh luôn đầy đủ năng lượng nên bữa tối sẽ giảm hàm lượng xuống." Bạch Niên Vũ giải thích.

" Anh giảm cân giữ dáng à?"" Tiêu Tiểu Diệp chọc ghẹo.

" Anh sợ sau này anh béo ú, bụng bia thì sẽ không ai yêu anh!"" Bạch Niên Vũ hùa theo.

"...." Tiêu Tiểu Diệp câm nín. Bạch Niên Vũ là cao thủ của cao thủ nói mỉa. 

Cánh cửa phòng ăn mở ra, Thần Dực đi vào. Anh ta cúi đầu mỉm cười chào Tiêu Tiểu Diệp." Phu nhân!""

Tiêu Tiểu Diệp thấy Thần Dực, anh ta không lạnh giống như Thần Tự, nhưng lại tỏa ra khí thể khiến người ta lạnh. Thần Dực nhìn rất quen, hình như cô đã từng gặp ở đâu rồi đấy.

" Thần Dực, có chuyện gì vậy?" Bạch Niên Vũ hỏi.

"" Ở Mĩ đã có phản hồi rồi!"" Thần Dực báo cáo.

" Tí nữa rồi báo cáo lại." Bạch Niên Vũ phất tay.

" Vâng." Thần Dực nhận lệnh rồi đi khỏi phòng ăn.

" Ăn đi." Bạch Niên Vũ cười.

--------------------------------------------------------------------------

Ăn xong, Tiêu Tiểu Diệp và Bạch Niên Vũ ra ngoài nói chuyện. Tiêu Tiểu Diệp nhìn căn biệt thự đỏ, sởn gai ốc. Cô vẫn là sợ cái nơi này. Nhưng khi vào, cô lạ ngạc nhiên. Toàn bộ biệt thự đã được thiết kế lại, tường biến thành màu trắng sang trọng. Súng, dao đã được thay bởi những bức tranh cổ điển. Tất cả đều thay đổi duy chỉ có bức tranh cô gái kia thì không, nó vẫn nằm trịnh trọng nơi cầu thang, vẫn thu hút ánh nhìn.

" Lần trước Thần Tự nói với tôi là em không thích cách bài trí của căn biệt thự này nên tôi đã cho người thiết kế lại. Em đã đỡ sợ hơn chưa?" Bạch Niên Vũ giải thích. Cử chỉ ôn nhu của anh khiến cho Tiêu Tiểu Diệp xao động.

" Hơn trước rồi."

" Tốt."

" Nhưng sao anh lại làm như vậy cơ chứ?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi. Quan hệ giữa bọn họ cũng đâu có tới mức yêu.

" Đổi cả giang sơn chỉ để lấy lại nụ cười giai nhân." Bạch Niên Vũ cười, nhưng ánh mắt anh lại nhìn về phía bức tranh kia.

" Anh tốt với tôi như vậy để làm gì cơ chứ?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi, tâm trạng cô đang rối bời.

" Bởi vì em giống cô ấy." Bạch Niên Vũ chuyển dời tầm mắt của mình về phía Tiêu Tiểu Diệp. Hóa ra 10 năm anh đánh mất vì chờ đợi lại gần anh đến vậy!

Tiêu Tiểu Diệp giật mình. Tất cả ôn nhu của anh đều chỉ là vì cô giống với cô gái kia ư? Hóa ra cô chỉ là vật thay thế trong anh. Anh không có được người anh yêu nên anh tìm người thay thế. Tim của Tiêu Tiểu Diệp như bị ai bóp chặt vậy.

" Bạch Niên Vũ, anh đang khiến lòng tự trọng của tôi bị phỉ báng." Tiêu Tiểu Diệp cười lạnh.

" Biết ngay là em sẽ phản ứng như vậy mà." Bạch Niên Vũ thở dài. 

Anh đưa phong bao tài liệu cho cô, " Anh biết khởi đầu của chúng ta không mấy tốt đẹp. Anh khiến em gặp quá nhiều nguy hiểm. Nên anh đã làm đơn li hôn. Chúng ta hãy sống thử với nhau trong vòng 6 tháng. Nếu như sống hợp, nảy sinh quan hệ thì chúng ta tiếp tục. Còn không được thì chúng ta sẽ li hôn! Anh không muốn chúng ta sống với nhau mà chẳng có chút tình yêu nào cả."

Tiêu Tiểu Diệp nhận phong bao, mở ra, quả thật bên trong là đơn li hôn. Cô chợt thấy rất lạ, nếu như lúc trước nhận được tờ giấy này thì nhất định cô sẽ rất vui nhưng bây giờ lại khác, có chút mất mát. 

" Được. Chúng ta chỉ làm vợ chồng trong vòng  6 tháng. Hết hợp đồng thì đường ai người nấy đi." Tiêu Tiểu Diệp cười, thản nhiên nói.

Bạch Niên Vũ nhìn nụ cười chói mắt kia, tay vo thành nắm đấm, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. " Bạch phu nhân, hợp tác vui vẻ!""

" Tại sao anh biết chuyện giữa tôi và Tôn Niệm Hàn?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi. Đây chính là thắc mắc cả chiều của cô.

" Không có chuyện gì về em mà tôi không biết cả, bao gồm cả chu kì sinh lí của em!"" Bạch Niên Vũ vô lại nói.

" Tên bệnh!" Tiêu Tiểu Diệp thật muốn giết người. Bạch Niên Vũ là tên điên.

" Lí do tôi biết vì tôi quan tâm đến em. Thời gian tôi biết là năm năm trước, khi em còn chưa biết tôi." Bạch Niên Vũ nghiêm túc trả lời.

Năm năm trước? Lúc ấy Tiêu Tiểu Diệp và Tôn Niệm Hàn vẫn còn yêu nhau.

" Tôi sẽ cố kiềm chế để bản thân không để ý tới chuyện tình tuổi thanh xuân của em." Bạch Niên Vũ nói.

"...." 

Tiêu Tiểu Diệp bước ra khỏi biệt thự, để lại Bạch Niên Vũ cô độc ở lại.

" Sau tất cả những gì anh cố gắng, em vẫn chọn cách tuyệt tình nhất để bỏ anh." Bạch Niên Vũ cười khổ. 

Anh nhìn bức tranh. Vẫn là một người, vẫn là một thái độ, vẫn là làm cho anh say đắm, chỉ tiếc cô lại chẳng say đắm anh.

------------------------------------------------------------------------------

" Tiểu Diệp, Tiểu Màn Thầu có ngoan không?" Cung Ân Thần gọi điện cho Tiêu Tiểu Diệp. Giọng cô khá khẩm hơn, không rầu rầu như lúc sáng.

" Rất tốt. Cậu nhóc được Bạch Niên Vũ chăm sóc rất chu đáo." Tiêu Tiểu Diệp hào hứng nói.

" Lão công của cậu thật tốt." Cung Ân Thần nói.

" Ân Thần, cậu đã bao giờ nghĩ rằng Thẩm Hạ Thiên chưa từng đối xử tệ bạc với mẹ con cậu chưa?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi. Sáng nay, lúc Bạch Niên Vũ đưa ra một loạt danh sách kia thì cô đã hoài nghi, liệu Cung Ân Thần đã hiểu lầm Thẩm Hạ Thiên.

" Rồi. Tôi đã suy nghĩ về điều đấy hơn ngàn lần. Phải chăng những tổn thương mà anh ấy gây ra cho tôi chỉ là giả dối, nếu như vậy thì tôi rất vui,  bởi cho đến cuối cùng trong ván cờ của chúng tôi, cả hai đều thua. Chẳng ai lợi thế hơn ai! Bây giờ, tôi vẫn còn tự hỏi, Thẩm Hạ Thiên yêu tôi phải không?" Cung Ân Thần nghẹn ngào.

" Cậu và anh ta lại có biến à?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Tôi chẳng rõ nữa. Cậu biết không, khi cậu và Tiểu Màn Thầu rời đi, Thẩm Hạ Thiên đã tới, anh ấy tới giúp tôi chuẩn bị hành lí, đặt vé máy bay ngồi bên cạnh tôi, rốt cuộc đây là gì? Yêu sao? Nhưng ngày mai hai chúng tôi ra tòa rồi." Cung Ân Thần kể.

" Cậu hối hận rồi à?"

" Tôi hoài nghi một việc, năm năm trước, lúc tôi đặt bút kí vào đơn li hôn có phải là quyết định sai lầm hay không? Khi ngòi bút chạm vào giấy, sợi tơ duyên giữa chúng tôi cũng đứt. Tôi và anh ấy chính thức mất nhau, lầm lỡ một giây, ân hận cả đời."

" Tôi chẳng thể dành cho cậu lời khuyên nào cả. Tôi bây giờ cũng đang phải đối mặt với Bạch Niên Vũ."

" Bạch Niên Vũ là người đàn ông rất tốt. Cậu còn nhớ năm năm trước, cái ngày mà tôi bị động thai khí sau khi li hôn không? Là Bạch Niên Vũ đã đưa tôi vào viện, là anh ấy đã chăm sóc tôi. Cậu phải rất hạnh phúc khi lấy được người như vậy. Cho nên hãy cố gắng tiếp nhận anh ấy, đừng vội vàng kí vào đơn li hôn, kẻo hối hận." Cung Ân Thần nhẹ nói với Tiêu Tiểu Diệp.

" Chỉ sợ rằng anh ấy lại không yêu tôi, khi tôi cố gắng tiếp nhận anh ấy." Tiêu Tiểu Diệp thở dài.

" Sao không thử?  Ngay đến cả băng  khi gặp nhiệt độ cao cũng tan chảy, huống gì là con người!""

"..."

" Hay là cậu vẫn còn vấn vương tên họ Tôn kia?" Cung Ân Thần nghi hoặc.

" Tôi..."

" Biết ngay mà! Nếu cậu vẫn còn thì hãy hiểu rằng, người yêu cũ chẳng qua cũng chỉ là sự nuối tiếc của thanh xuân, chỉ là mảnh kí ức nhỏ trong vô vàn mảnh lớn, hạt cát giữa sa mạc. Tôn Niệm Hàn tốt, tôi thừa nhận, nhưng liệu có phải bến đỗ an toàn của cậu?"

" Vậy còn Thẩm Hạ Thiên thì sao? Đấy có phải là bến đỗ an toàn?"

" Cậu biết không? Cậu chưa từng yêu sâu đậm, chưa từng trải qua việc nhớ nhung ai đó 15 năm, cậu sẽ không hiểu được, đợi và yêu là đau như thế nào! Tôi giành 15 năm yêu Thẩm Hạ Thiên, nên tôi sẽ không để 15 năm ấy của tôi là phung phí. Anh ấy không yêu tôi cũng được, nhưng anh ấy phải trả cho tôi 15 năm duyên phận."

" Cung Ân Thần, nếu người cậu yêu xem cậu là thế thân của kẻ khác thì sao?"

" Vậy thì tôi sẽ cố gắng để bản thân trở thành người đáng được kẻ khác thế thân."

" Cậu nói như người từng trải vậy?"

" Không. Là người đã từng coi ai đó và thế thân của ai đấy."

" Thôi. Cậu muốn nói chuyện với bảo bối không?"

" Có."

" Hảo. Tôi chuyển máy cho cậu."

-------------------- Trích dẫn------------------

" Khi ngòi bút chạm vào giấy, sợi tơ duyên giữa chúng tôi cũng đứt. Tôi và anh ấy chính thức mất nhau, lầm lỡ một giây, ân hận cả đời."

"Nếu cậu vẫn còn thì hãy hiểu rằng,  người yêu cũ chẳng qua cũng chỉ là sự nuối tiếc của thanh xuân, chỉ là mảnh kí ức nhỏ trong vô vàn mảnh lớn, hạt cát nơi sa mạc."

"Cậu chưa từng yêu sâu đậm, chưa từng trải qua việc nhớ nhung ai đó 15 năm, cậu sẽ không hiểu được, đợi và yêu là đau như thế nào! Tôi giành 15 năm yêu Thẩm Hạ Thiên, nên tôi sẽ không để 15 năm ấy của tôi là phung phí. Anh ấy không yêu tôi cũng được, nhưng anh ấy phải trả cho tôi 15 năm duyên phận."

_ Cung Ân Thần _

----------------------------------------------------------

" Không có chuyện gì về em mà tôi không biết cả, bao gồm cả chu kì sinh lí của em!""

" Sau tất cả những gì anh cố gắng, em vẫn chọn cách tuyệt tình nhất để bỏ anh."

"Vẫn là một người, vẫn là một thái độ, vẫn là làm cho anh say đắm, chỉ tiếc cô lại chẳng say đắm anh."  

_ Bạch Niên Vũ _

------------------------------------------------

Tác giả: Tôi cảm thấy Thẩm Hạ Thiên và Cung Ân Thần vẫn là nên đi làm chuyên gia tư vấn tình yêu cho khỏe.