Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 44

Tiêu Tiểu Diệp cuối cùng cũng mua được nước. Người chen chúc nhau, khó khăn lắm mới tới lượt. Khi cô về thì thấy hai ông tướng kia vẫn còn nhàn nhã buôn chuyện.

" Này, hai người định nói tới bao giờ nữa hả?"" Tiếng của Tiêu Tiểu Diệp làm cho hai người kia giật mình.

" Bà xã, cuối cùng em cũng về... Suýt nữa thì anh đã chạy đi tìm em rồi!"" Bạch Niên Vũ cười.

" Với cái bộ dạng của anh thì sẽ không có chuyện đó đâu." Tiêu Tiểu Diệp lườm. Cái bộ dạng nhàn nhã nói chuyện này thì...

" Bà xã, em phải tin tưởng anh." Bạch Niên Vũ tỏ ra ủy khuất.

" Thôi thôi, uống nước đi." Tiêu Tiểu Diệp đưa chai nước cho hai người.

Hai tên kia hí hửng đón lấy, bắt đầu bồi bổ năng lượng. 

" Sao em đi lâu vậy?"" Bạch Niên Vũ hỏi.

" Người đông." Tiêu Tiểu Diệp nhàn nhạt trả lời.

" Thế sao không gọi cho anh, chỉ cần một câu của anh đảm bảo có cả xe nước trước mặt em." Bạch Niên Vũ ngạo mạn.

" Được rồi, chẳng phải tôi cũng đã mua về thì anh uống cho tôi cái." Tiêu Tiểu Diệp thở dài, tại sao cái tên này cứ một lúc là lại động kinh lên vậy.

----------------------------------

" Tiểu Màn Thầu, hôm nay chơi có vui không vậy?" Tiêu Tiểu Diệp thắt dây an toàn cho cậu nhóc, dịu dàng nói.

" Vui lắm ạ. Rất lâu rồi con mới được đi chơi." Tiểu Màn Thầu phấn khích.

" Vậy lần sau chúng ta đi tiếp nhé!" Tiêu Tiểu Diệp cười, xoa đầu cậu nhóc.

" Vâng ạ!"

Bạch Niên Vũ bị bỏ rơi mặt mũi đen sì, uỷ khuất nói.

" Tiêu Tiểu Diệp, tại sao em lại không hỏi thăm anh? Dù gì anh cũng là chồng hợp pháp của em mà!"

Tiêu Tiểu Diệp khinh bỉ nhìn Bạch Niên Vũ, lạnh nói:" Bị bệnh thì về uống thuốc đi, đừng có bám lấy tôi!"

Tiểu Màn Thầu ngạc nhiên hỏi:" Ba nuôi, ba bị bệnh gì vậy?"

Bạch Niên Vũ đau khổ nói:" Căn bệnh mang tên " Tiêu Tiểu Diệp", uống bao nhiêu thuốc cũng không chữa khỏi. Nhưng mà cái người nào đó được mệnh danh " Băng sơn ma nữ- Nữ thần của ngành y" thì lại bỏ mặc làm ngơ. Lương tâm nghề nghiệp vứt ở đâu không biết!"

Tiêu Tiểu Diệp bị gọi hồn, miệng giật giật:" Lương tâm chó tha mất rồi."

Bạch Niên Vũ cười:" Có phải là con chó mang tên " Bạch Niên Vũ " không?"

" Mặt anh được cấu tạo từ mấy lớp mô biểu bì vậy?" Tiểu Diệp thật sự kinh ngạc với độ dày của mặt Bạch Niên Vũ.

" Chắc tầm bằng mấy lớp kính chống đạn ấy. Bắn không vỡ đâu, dao cắt qua chỉ chảy vài giọt máu." Bạch Niên Vũ thản nhiên nói.

" Ba nuôi, tại sao mặt phải dày ạ?" Tiểu Màn Thầu ngây thơ hỏi.

" Mặt dày thì mới lấy được vợ. Tu nhân tích đức mấy kiếp mới được." Vũ " mặt dày" lên tiếng.

" Bạch Niên Vũ, anh đừng dạy hư Tiểu Màn Thầu nữa." Tiêu Tiểu Diệp tức giận, cái tên này không chỉ bị rối loạn thần kinh mà còn cả nhân phẩm nữa.

" Dạy hư đâu? Em nói xem nếu không phải nhờ cái bản mặt vừa đẹp trai vừa dày của anh thì làm sao mà rước được em về. Đừng phỉ báng người ta như vậy! Chẳng lẽ em chưa từng nghe câu " Đẹp trai không bằng chai mặt " sao. Ngay đến cả mọi người còn công nhận một triết lí như vậy thì sao em lại nỡ lòng nói xấu nó." Bạch Niên Vũ khởi động xe, vừa đi vừa thuyết trình.

" Làm ơn hãy trả lại Bạch Niên Vũ của trước đây cho tôi!" Tiêu Tiểu Diệp than trời. Tại sao chỉ mới một tháng mà hắn đã thay đổi như vậy. Tảng băng ngàn năm đi đâu rồi.?

" Anh lúc nào mà chả như này. Chẳng qua là lúc trước muốn gây ấn tượng với em, khiến em chịu kí vào ô phối ngẫu nên mới như vậy thôi." Bạch Niên Vũ cười.

Tiêu Tiểu Diệp ba đường hắc tuyến nổi lên.

Tiểu Màn Thàu ngồi phía sau thì bụm miệng cười, thế gới của người lớn quả nhiên thú vị.

" Anh đây, một kẻ si tình,

Dâng cả thế giới gửi tặng em.

Đêm đêm nhớ em da diết,

Chỉ đợi bình minh tới gặp em..."

Bạch Niên Vũ bật nhạc để xua tan căng thẳng. Tiếng hát du dương vang lên, đánh tan sự ngột ngạt. 

Tiêu Tiểu Diệp biết bài hát này, rất nổi tiếng. Hình như là bài " Kẻ si tình " thì phải, mấy cô y tá ở bệnh viện thường ngâm nga ca khúc này.

Bạch Niên Vũ đột nhiên hát. Giọng hát của anh ta trầm trầm, rất hay.

" Anh đây si tình là hạng một

Da mặt chai rồi nên chẳng lo

Bất luận là thứ mà em muốn

Anh đây tình nguyện xin xông pha..."

Tiểu Màn Thầu thán phục nhìn Bạch Niên Vũ, miệng tấm tắc khen:" Ba nuôi, ba là số một!"

" Vợ, khen anh một câu đi!" Bạch Niên Vũ ôn nhu nói với Tiêu Tiểu Diệp.

" Khụ...anh hát không tồi!" Tiêu Tiểu Diệp ngại ngùng.

Bạch Niên Vũ trong lòng nở hoa, vui mừng nói:" Cảm ơn bà xã đại nhân đã khen!"

Tiêu Tiểu Diệp đỏ mặt, cúi đầu đi chỗ khác.

" Anh đây si tình là hạng một

Cả đời chỉ lấy có mình em..."

" Diệp, em có sợ anh "hồng hạnh xuất tường" không?"" Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi.

" Cầu còn không được." Tiêu Tiểu Diệp nhàn nhạt nói.

Bạch Niên Vũ thất vọng," Có ai như em không hả, mong chồng mình đi ngoại tình. Chắc hắn em chính là bà vợ lí tưởng của tất cả mọi đàn ông trên thế giới."

Tiêu Tiểu Diệp vẫn không lên tiếng, cãi lí với tên rối loạn thần kinh chính là đang phỉ báng IQ của bản thân.

" Nhưng mà em yên tâm. Tôi sẽ không ngoại tình đâu." Bạch Niên Vũ trả lời bằng cái giọng chắc nịch.

" Tại sao?""

" Trong tế bào, nhân điều khiển mọi hoạt động sống của nó. Còn trong Bạch Niên  Vũ, Tiêu Tiểu Diệp điều khiển tất cả. Cho nên đời này anh chỉ chịu sự sai khiến của em."  Bạch Niên Vũ cười.

Tiêu Tiểu Diệp tròn mắt. Đây có được xem như là một lời tỏ tình không nhỉ? Mặt cô đỏ lên.

-----------------------------------------------------

" Con có thể được ăn những món này sao?"" Tiểu Màn Thầu chỉ vào thực đơn toàn hải sản.

"" Tất nhiên là được." Bạch Niên Vũ cười.

" Không thể." Tiêu Tiểu Diệp lắc đầu.

Vui còn chưa được bao lâu, một câu của Tiêu Tiểu Diệp đã làm cụt hứng.

" Tại sao? Mẹ Tiểu Thần đã không cho con, tại sao mẹ Tiểu Diệp cũng không thể ạ?" Tiểu Màn Thầu mếu máo.

" Con bị dị ứng hải sản.Không thể ăn, chẳng lẽ con muốn trở thành con tôm luộc sao. Rồi tối lại nổi vết ban lên thì ai gãi hộ con?"" Tiêu Tiểu Diệp nói.

" Được rồi. Không ăn hải sản thì ăn món khác." Bạch Niên Vũ cười.

Bạch Niên Vũ lấy trong túi áo ra một tờ giấy, bắt đầu đọc: "" Thẩm Niên không thể ăn hải sản, nếu chú dám cho nó ăn, Gia róc xương. Thẩm Niên không ăn được đậu phộng, cho nó ăn, Gia bằm xương...." Một mạch toàn những thứ mà Tiểu Màn Thầu không ăn được, còn kèm theo các lời đe dọa không thể nguy hiểm hơn.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn tờ giấy, thắc mắc." Ai gửi cho anh đấy?""

" Thẩm Hạ Thiên sợ bảo bối của mình bị anh hãm hại nên viết giấy đe dọa."  Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp sáng tới giờ vẫn thắc mắc một chuyện, tại sao Bạch Niên Vũ lại tới đúng lúc và biết nhiều như vậy?

" Khai nhanh, anh có phải bè lũ với Thẩm Hạ Thiên không hả?""

" Ừ. Sáng nay anh ngồi trên xe nghe Thẩm Hạ Thiên dặn dò đủ thứ. Hắn gửi con nhờ anh chăm." Bạch Niên Vũ nói.

" Khốn nạn!"" Tiêu Tiểu Diệp chửi bậy.

" Chậc chậc, đừng dạy hư trẻ nhỏ." Bạch Niên Vũ nhắc nhở.

" Anh..." Tiêu Tiểu Diệp tức giận. Cô chính là "dẫn sói vào hang" rồi.

" Cho tôi tổ yến ninh, hoành thánh, màn thầu, vịt quay Bắc Kinh." Bạch Niên Vũ gọi món.

Tiểu Màn Thầu sau khi nghe những món ăn sắp vào bụng mình thì hết ỉu xìu, vui vẻ nói:"" Có màn thầu sao? "

" Vì từ nhỏ thích ăn màn thầu, nên được mẹ gọi đặt cho cái tên là ""Tiểu Màn Thầu". Cậu nên gọi cho Thẩm Niên món đó." Bạch Niên Vũ nhắc lại lời dặn dò của Thẩm Hạ Thiên.

" Ai nói cho chú biết vậy?"" Tiểu Màn Thầu hớn hở.

" Ba cháu." Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn Bạch Niên Vũ, tại sao hắn lại nói như vậy chứ?

Như hiểu được ý nghĩ của Tiêu Tiểu Diệp, Bạch Niên Vũ nhàn nhạt nói:"Đừng kéo trẻ con vào rắc rối của người lớn. Chúng không đáng phải chịu."

Tiêu Tiểu Diệp im lặng. Hắn nói đúng, Tiểu Màn Thầu không đáng phải chịu.

" Reng...reng..reng...." Chuông điện thoại của Bạch Niên Vũ nổi lên.

Bạch Niên Vũ đứng dậy, ra ngoài nghe máy.

" Tôn Niệm Đan, có chuyện gì vậy?""

" Thời hạn một tháng sắp đến, cậu đưa Tiêu Tiểu Diệp tới để tôi tiêm thuốc." Tôn Niêm Đan từ đầu dây bên kia.

" Được. Buổi chiều cậu qua Tuyết Linh viên đi."

" Được. Với lại bây giờ chuyện thuốc giải rắc rối lắm. Chắc chỉ có bà ta mới có thể làm được." Tôn Niệm Đan thở dài.

"..." Bạch Niên Vũ im lặng.

" Vũ, chỉ có Emma Krisen, nhất định bà ta sẽ..."

" Tôi biết rồi." Bạch Niên Vũ cắt ngang. " Chiều nay cứ thế nhé."

Bạch Niên Vũ tắt máy. 

Tại sao lúc nào cũng phải là bà ta cơ chứ! Tại sao mọi rắc rối lúc nào cũng từ bà ta mà ra?

Bạch Niên Vũ tức giận nhưng sớm lấy lại bình tĩnh trở lại bàn ăn, tiếp tục thưởng thức bữa trưa.