Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 41

An Tình được kéo lên, Tiêu Tiểu Diệp đã chạy vội tới. Vừa nãy may mà Thần Tự nhanh chân lao tới níu An Tình nếu không bây giờ chắc....

- Thần Tự, thật sự cảm ơn anh!- Tiêu Tiểu Diệp ôm lấy An Tình còn đang run rẩy trong lòng.

Thần Tự kéo được An Tình lên thì phủi bụi bẩn trên người, " Đấy là trách nghiệm của tôi!"" Tuy lời lẽ lạnh lùng nhưng ánh mắt của anh vẫn chăm chú nhìn vào vết trầy xước nơi bàn tay An Tình. " Phu nhân, cô ấy bị thương rồi."

Tiêu Tiểu Diệp chú ý đến vết thương đang chảy máu của An Tình thì lo lắng. " An Tình, lần sau đừng như vậy nữa. Chúng ta đi xử lí vết thương." Cô bây giờ không còn hơi sức nào để mắng chửi hay khóc lóc với An Tình nữa. Vừa rồi, thật sự quá nguy hiểm. 

An Tình ngước đôi mắt ướt đẫm nước mắt của mình nhìn Thần Tự. Cô vẫn nhớ rõ lúc nãy, khi kéo cô lên, anh ta nói:"" Tiểu Tình, sẽ không để em đi nữa đâu!"" Đôi mắt của anh ta khiến cô nhớ tới một người.

Tiêu Tiểu Diệp đỡ An Tình dậy, đưa đến phòng khám.

Vết thương do cọ xát với mặt đất nên trầy rất dài, máu chảy đỏ. Tiêu Tiểu Diệp lấy thuốc sát trùng rửa qua. An Tình vì đau mà nhíu mày.

- Chỉ một chút trầy xước đã đau như thế này rồi, nếu như lúc nãy em nhảy thật thì thịt nát xương tan, đau gấp trăm ngàn lần hơn nữa đấy!- Tiêu Tiểu Diệp cứng rắn nói.

An Tình im lặng.

- Lần sau đừng như vậy nữa. Đừng để chị phải lo lắng thêm. Chẳng lẽ em muốn chị bị bệnh tim luôn sao?

- Có thật là chị sẽ không bỏ em không?- An Tình đột nhiên hỏi.

Tiêu Tiểu Diệp dừng tay lại, nhìn An Tình. " Em là người thân của chị, chị sẽ không bao giờ bỏ rơi em. Trước đây chị có phần không đúng, bởi vì lúc đấy vẫn còn chưa biết sự thật. Nhưng bây giờ, chị sẽ thay cô Vũ ở bên cạnh em. Bù đắp cho em tất cả những gì mà 10 năm qua em đã phải chịu.Thật sự xin lỗi!"

An Tình ôm Tiêu Tiểu Diệp, khóc nức nở." Chị, trước đây em cũng không đúng. Em xin lỗi chị."

""....""

------------------------------------------------------------------------------------

Ngày hôm sau...

Nghĩa trang phía Đông thành phố X....

Mưa rơi tầm tã. Đoàn người áo đen nối tiếp nhau ra vào nơi này.  Tiêu Tiểu Diệp  nhìn hai ngôi mộ mới nằm  bên cạnh mộ của mẹ và em trai thì có chút xót lòng.  Chỉ trong vòng 1 tuần đã mất đi hai người thân của mình.  

" Ở nơi đấy, sẽ bớt đau thương hơn phải không?"" An Tình hỏi cô.

" Có lẽ là vậy."

Tiêu Tiểu Diệp thở dài, cô nhìn chậu cây tử đằng.Lá cũng chỉ mới được vài cái đã rơi rồi, giống như cuộc đời của con người vậy. 

" Ta mang chậu cây này về lại Tiêu gia, trồng nó, chờ một ngày nó lớn lên." Tiêu Tiểu Diệp nói.

" Vậy được."

Nhân sinh tựa như lá cây. Mới đâm chồi còn xanh mơn mởn sau khi rụng mới biết ngắn ngủi chừng nào.

Bạch Niên Vũ đứng phía sau nhìn hai người bọn họ. Hắn không lên tiếng, chỉ đứng đực ở đó. Lúc Bạch Niên Vũ tới bệnh viện thì hai chị em họ đã làm xong thủ tục. Hắn tới chậm  mất rồi, để cho Lục Ẩn chạy trước một bước.

" Gia, đã tìm được tên tay sai của Lục Ẩn." Thần Tự báo.

" Làm đi."

______________________________________________

" Nói cho tao biết Lục Ẩn ở đâu?"" Tiếng Thần Dực lạnh lùng nói. Đối diện với hắn bây giờ là một tên người không ra người, quỷ không ra quỷ, mặt mũi sưng phù, cả người nhuộm máu.

"" Đừng bao giờ mong có thể lấy được thông tin gì từ tao cả!" Tên kia không hề sợ hãi, miệng vẫn cứng rắn nói.

" Chát....chát....chát..." Từng đợt roi điên cuồng đập vào người hắn. Thần Tự vung tay không hề nhân nhượng.

Tên đó vì đau mà thổ huyết, máu chảy cả sàn kính.

Bạch Niên Vũ này giờ ngồi im lặng cuối cùng cũng không thể chịu được nữa. 

" Quả nhiên là đám chó của Lục gia, cứng đầu hơn ai hết." Bạch Niên Vũ lạnh nói.

"" Hahaha... họ Bạch kia, mày sớm muộn gì cũng có ngày giống như tao thôi. Không bằng một con chó để người ta hành hạ." Tên kia hét lên.

" Có ngày ấy hay không thì mày cũng sẽ chẳng bao gì sống để biết được đâu!"" Bạch Niên Vũ cười. " Nào, chúng ta cùng bắt đầu trò chơi."

Bạch Niên Vũ dậm chân xuống sàn kính, lớp gạch bao phủ biến mất, hồ cá piranha hiện ra.

" Để gia kể cho chú mày nghe. Hồ cá này, ba ngày rồi gia chưa cho ăn. Cho nên bọn chúng đang rất đói, sức hủy diệt rất mạnh. Trong hồ này có tất cả 50 con cá, chỉ cần nghe mùi máu thôi là nhất định sẽ tấn công rỉa sạch từng cọng lông của chú. Nếu như chú mà rơi xuống đây thì đảm bảo chỉ còn là bộ xương trắng thôi."

Tên kia bắt đầu xao động. Thần Tự đá cho hắn ngã xuống, mặt áp vào kính. Qua lớp kính, hắn nhìn thấy những con cá với hàm răng sắc nhọn đang bắt đầu chú ý đến hắn, chúng không ngừng lao tới tấp vào kính.

" Thế bây giờ thế nào hả?"" Bạch Niên Vũ hỏi. Sự nhẫn nại của hắn sắp hết.

"..." Tên kia vẫn im lặng. Cả người hắn không ngừng run rẩy.

" Thần Dực... Cho hắn chút rượu để lên đường bình an!" Bạch Niên Vũ ra lệnh.

Ngay lập tức Thần Dực đã mang ra một chai rượu trắng lớn, đổ thẳng vào người tên kia. Rượu xát lên vết thương khiến hắn kêu như lợn bị chọc tiết. Mùi rượu trộn lẫn mùi tanh tưởi của máu khiến cho  cả tầng hầm ngập lên sự ghê tởm.

Thần Tự và Thần Dực để mặc hắn đau đớn thét gào. Hai người bọn họ bước ra khỏi màn kính. Bạch Niên Vũ ấn cái nút dưới bàn. Toàn bộ lớp kình thu về, tên đó ngay tức khắc rơi xuống hồ cá. Đàn cá đánh hơi được mùi máu liền điên cuồng lao tới cắn xé hắn. Hàm rắng sắc nhọn không ngừng luật động, đâm sâu vào trong da thịt của hắn. Tiếng hắn kêu thảm thiết khắp cả tầng hầm.

Bạch Niên Vũ giống như đang xem phim vậy, khuôn mắt ngập tràn hứng thú.

" Hai người nghĩ liệu có còn xương không?"" Hắn tao nhã cầm li rượu. 

" Chắc là còn vụn xương." Thần Tự nói.

" Hi vọng là vẫn còn vụn." Thần Dực gật đầu.

Nước trong hồ bị nhuộm đỏ, mùi tanh nồng bốc lên. Bạch Niên Vũ cười lạnh:"" Đấy chính là số phận của chó."

" Lọc nước! Đừng để các bảo bối bé nhỏ của gia bị vấy bẩn."