Tổng Tài Ở Trên Tôi Ở Dưới

Chương 509: Trước kia anh không giải quyết được Tịch Tiểu Niệm

Editor: shinoki

"Anh đã định xong kế hoạch cho tương lai của chúng ta, em đừng làm loạn nữa có được không?" Cung Âu dựa vào cô hỏi, "Đừng quấy rầy anh."

"Em có thể quấy rầy sao?"

Thời Tiểu Niệm hỏi, từ lúc hắn trở lại, không phải hắn một mực khăng khăng làm theo ý mình sao?

Cô dựa vào cái gì có thể đi quấy rầy hắn?

"Hôm nay em quấy rầy anh, vốn lúc này anh đang họp, nhưng em uy hiếp anh." Cung Âu trầm thấp mở miệng, "Anh không thể làm gì khác hơn là ở lại cùng em."

Một người đàn ông vì phụ nữ quấy rầy mình mà lùi công việc lại, còn chưa tính là quan tâm?

Không thể làm gì khác hơn là ở lại.

Hắn xem cô là đứa trẻ gấy rối vô lí sao?

Trước kia hắn thời thời khắc khắc muốn thấy cô, cô muốn dựa vào thủ đoạn này để có thể làm cho hắn dừng lại chốc lát.

Thời Tiểu Niệm đưa tay đẩy hắn, hắn không quá cường thế, bị cô đẩy một cái, "Cung Âu, bây giờ rất em loạn, em muốn tĩnh lặng."

" Được." Cung Âu không có dị nghị, đưa tay sửa sang lại âu phục trên người, thấp mắt nhìn đồng hồ, "Em về phòng tranh yên tĩnh một chút, tối nay anh sẽ tới tìm mẹ con em."

"..."

Thời Tiểu Niệm không nói gì, tiến lên kéo cửa ra đi ra ngoài, áo lông trên người có chút xộc xệch.

"Tiểu Niệm."

Cung Âu gọi cô lại.

Thời Tiểu Niệm dừng bước lại, quay đầu nhìn về phía hắn, trấn định, tỉnh táo, thâm trầm.

"Em vẫn khỏe chứ?" Cung Âu hỏi, trong giọng nói nhiều vẻ lo âu, tròng mắt đen nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô.

Đây là lần đầu tiên sau khi Cung Âu trở về, cô nghe được giọng nói quan tâm của hắn.

"Em không biết."

Cô thành thực nói.

Cung Âu đi về phía cô, kéo tay cô đi về phía thang máy, hắn đè nút ấn xuống, nhìn cô nói, "Không nên suy nghĩ bậy bạ, trở về nghỉ ngơi cho khỏe, giúp anh dỗ tiểu Quỳ."

"..."

Thời Tiểu Niệm yên lặng.

Cửa thang máy mở ra, Thời Tiểu Niệm bị Cung Âu đẩy nhẹ một cái, đẩy vào trong thang máy, hắn đứng ngoài cửa, hai tròng mắt ngưng mắt nhìn cô, cho đến khi cửa thang máy đóng lại.

Thời Tiểu Niệm đứng bên trong, đôi mắt đỏ cảo nhìn Cung Âu, nhìn cửa thang máy dần dần ngăn cách mặt hắn trong tầm mắt của mình.

Một khắc cửa đóng lại kia, Thời Tiểu Niệm cũng không biết mình nghĩ gì mà lại đưa tay ấn nút mở cửa.

Cửa thang máy từ từ mở ra.

Cô ngước mắt, trông thấy bóng lưng Cung Âu, bước chân của hắn không có một chút chần chờ, trầm ổn từng bước một đi về trước.

Hắn đi về phía phòng làm việc của tổng giám đốc.

Nơi đó, Mona đang chờ.

"..."

Thời Tiểu Niệm yên lặng đứng trong thang máy nhìn, không phải họp sao, tại sao lại đến chỗ đó.

Cô không đuổi theo uy hiếp Cung Âu lần nữa, mà lựa chọn đóng cửa thang máy, ấn con số 1, cô tựa vào vách thang máy lạnh như băng, thang máy màu bạc mơ hồ phản chiếu dáng vẻ của cô, phản chiếu đôi mắt đỏ ửng.

Lại như vậy.

Giống như bốn năm trước lúc cha mẹ qua đời, đau đến tê tâm liệt phế.

Đau đến cô hận không thể giết mình, nhưng hết lần này tới lần khác, cô vẫn không rơi một giọt nước mắt.

Từ trong thang máy đi ra, Thời Tiểu Niệm đi từng bước một ra ngoài, vừa ra, có nhân viên thấy cô cực kỳ cao hứng.

"Tịch tiểu thư, chúc mừng cô a, tổng giám đốc rốt cuộc cũng trở lại."

"Tổng giám đốc thật tốt, trở lại liền tăng lương cho chúng tôi."

"Khi nào hai người kết hôn? Kết hôn tổng giám đốc có phát tiền thưởng không a?"

"Tịch tiểu thư, rốt cuộc cô cũng đưa tay làm tan mấy thấy ánh trăng rồi, tôi thấy vui thay cô."

Thời Tiểu Niệm không biết mình là làm sao đi được ra khỏi cao ốc N.E đồ sộ, cô rất đau, thật rất đau, nhưng đau ở đâu, cô không biết.

Cô đứng trước cao ốc, đi tới một bên, vịn tường ngồi xuống, môi run rẩy, mắt càng ngày càng đỏ, nhưng không có nước mắt.

Có lẽ chỉ có nước mắt chảy xuống mới dễ chịu hơn một chút.

Nhưng cô không khóc nổi.

Thật khó chịu.

Không được, hôm nay là giao thừa, bộ dáng này của cô làm sao có thể vui vẻ đón năm mới cùng cặp sinh đôi.

Thời Tiểu Niệm lắc đầu, đứng lên rời đi, cô không đi về phòng tranh, mà là dọc theo đường xe chạy đi về phía trước, càng đi càng xa.

...

Cao ốc M.E, phòng làm việc tổng giám đốc, phòng làm việc lớn đến trống trải, ánh mặt trời lọt qua cửa sổ sát đất, giống như một bàn tay mềm mại phất qua mỗi tấc không khí, ấm áp vô cùng.

Cung Âu đẩy cửa ra đi vào.

Mona ngồi trên ghế, hai chân đeo tất đen vắt chéo, vòng tới vong lui trên ghế, môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, tâm tình rất tốt, mái tóc dài màu vàng càng làm khuôn mặt cô ta phá lệ xinh đẹp quyến rũ.

"Lâu vậy sao?" Mona dừng chuyển động, nhìn về gương mặt anh tuấn của Cung Âu, đùa cợt cười một tiếng, "Trước kia anh không giải quyết được Tịch Tiểu Niệm, bây giờ anh vẫn không giải quyết được?"

Tròng mắt đen của Cung Âu lãnh đạm liếc cô ta một cái, "Cô rất muốn xem kịch vui sao?"

"Em đã thấy, không phải sao?" Mona cười có mấy phần đắc ý, mở túi ra, lấy hai lọ thuốc đặt lên bàn làm việc, ném một ánh mắt quyến rũ về phía hắn, "Đây là thuốc mới, mỗi ngày hai viên, anh yên lặng bốn năm, mới vừa tiếp xúc lại với xã hội và con người, mặc dù anh làm rất khá, nhưng vẫn cần thuốc để khắc chế."

Cung Âu ngồi trước bàn làm việc, đưa tay cầm lọ thuốc lên, tầm mắt rơi vào trên lọ, ánh mắt lạnh lùng.

Mona lấy tay xoắn một sợi tóc dài màu vàng kim, "Em dùng bốn năm chữa bệnh cho anh, năm đó tinh thần anh rối loạn đến mức xuất hiện ảo giác, bây giờ anh coi như là lột xác, có phải anh nên cảm em không?"

Nghe vậy, năm ngón tay của Cung Âu cầm gọn lọ thuốc, tròng mắt đen âm trầm nhìn về phía cô ta, "Cô muốn tôi cảm ơn cô thế nào?"

Ánh mắt hắn sâu khiến người khác không nhìn ra ưu tư.

"Nói cho em, lúc nào mua vào cổ phiếu N.E có thể kiếm được lợi ích lớn nhất?" Mona hỏi.

"Cô hỏi cũng vô ích, tôi nói ra câu trả lời cũng sẽ là giả."

Cung Âu nhích về sau, thanh âm lạnh lùng.

Mona cảm khái, "Thật đúng là một thương nhân hám lợi, ngay cả chia một phần lợi ích cho người bác sĩ này cũng không chịu."

"Đối với thương nhân mà nói, hai chữ hám lợi này chưa tính là xấu." Cung Âu không chút nghĩ ngợi nói, môi mỏng hơi câu lên, cười như không.

"Nhưng trước kia anh chỉ đặt thành tựu của mình ngoài miệng." Thậm chí, hắn từng bán cả người máy bình dân.

"Bất kỳ thành tựu gì cũng phải biến hoá lợi ích lớn nhất mới có thể phát huy giá trị lớn nhất của nó." Cung Âu nói, giọng từ tính.

"Nói hay lắm."

Mona ngưng mắt nhìn hắn, ánh mắt có chút bừng tỉnh, cô từ trên ghế đứng lên, vòng qua bàn làm việc đi về phía hắn, ngón tay dọc theo bàn, cặp mắt mập mờ nhìn Cung Âu, "Đã như vậy, em cũng không cần lợi ích thù lao."

"Vậy cô muốn gì?"

Cung Âu hỏi.

Mona tại chỗ vòng một vòng, trực tiếp ngã vào ngực hắn, ngồi trên đùi hắn, gương mặt xinh đẹp diêm dúa lòe loẹt đến gần mặt hắn, lông mi dài lướt qua mặt hắn, "Em sắp kết hôn rồi, ngày mốt phải rời đi. Anh biết em thầm mến anh rất lâu rồi, tối mai, em đặt phòng ở khách sạn Hoa Thiên."

Cung Âu không đẩy cô ta ra, mặc cho cô ta ngồi trên đùi mình, môi mỏng cong lên hấp dẫn, tròng mắt đen sâu câu hồn đoạt phách, "Cô muốn tôi lấy thân báo đáp?"

"Em gánh vác trên lưng trách nhiệm gia tộc, năm đó vì anh mà làm chuyện hoang đường đã quá ngu, em sẽ không ngu nữa." Mona biết rõ mình muốn gì, cô ta ngẩng mặt lên, cơ hồ là dán lên mặt hắn, "Em chỉ cần tình một đêm."

"Cô dựa vào cái gì cảm thấy tôi sẽ cho cô?"

"Nói thế nào cũng là em chữa khỏi bệnh cho em, là em thả con người thực sự của anh ra ngoài." Mona đưa tay bắt lại cà vạt của hắn, chân nhỏ quấn quít đùi hắn, "Nếu anh luyến tiếc tiền quyền thì nên chấp nhận cái khác đúng không?"

"A."

Cung Âu khẽ cười một tiếng, nhìn cô ta nói, "Chưa từng thấy đàn bà thiếu đàn ông chỉnh đốn như cô."

"..." sắc mặt Mona nhất thời khó coi mấy phần, càng dùng sức nắm cà vạt của hắn, "Vậy anh có tới không? Lúc anh muốn em chữa bệnh em đã nói, em muốn thù lao, anh sẽ không chơi xấu chứ?"

Cung Âu thấp mắt nhìn cô ta, trời lạnh thế này Mona vẫn ăn mặc hấp dẫn, quyến rũ, đẫy đà làm say mê lòng người.

"Để lại số phòng."

Giọng Cung Âu hấp dẫn đến chết người, Mona nghe thân thể không khỏi mềm thêm mấy phần, nghe hắn đồng ý, cô đắc ý nhíu mày, ngón tay xoắn cà vạt của hắn, "Em nói rồi mà, đàn ông bình thường làm sao có thể một lòng một ý, nào có mèo con không thích trộm thịt sống."

"Ầm."

Cửa đột nhiên bị phá mở.

Thư kí Annie ôm văn kiện từ bên ngoài đi vào, sắc mặt khó coi, "Tổng giám đốc."

"Ngay cả gõ cửa cũng không gõ?"

Thanh âm của Cung Âu lạnh xuống.

Mona ngồi trên đùi Cung Âu không nhúc nhích, Cung Âu cũng không đẩy cô ta ra.

"Tổng giám đốc, tôi có chuyện cần báo cáo." Annie đảo vòng tròng mắt đi về phía trước, đứng vững trước mặt bọn họ, cúi đầu, ánh mắt không nhịn được trực nhìn Mona ngồi trên đùi Cung Âu, "Tổng giám đốc, cuộc họp đã trễ nửa giờ."

"Để bọn họ đợi thêm năm phút."

Cung Âu lạnh lùng mở miệng.

"Vâng."

Annie ôm văn kiện đáp, nhưng vẫn đứng ở nơi đó không rời đi.

Ánh mắt Cung Âu lạnh lùng nhìn cô.

Annie ôm chặt văn kiện, tay gãi đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Mona, Mona ngồi trên đùi Cung Âu cười lên, môi đỏ mọng diễm lệ, "Xem ra bí thư của anh còn lời muốn nói."

"Tổng giám đốc!"

Annie bước lên trước, hít sâu một hơi khoát đi ra ngoài, la lớn.

"Cô muốn nói gì?"

Cung Âu hờ hững hỏi.

"Mặc dù thân là một thư kí chuyên nghiệp không nên nói những lời này, nhưng tôi vẫn muốn nói." Annie nhắm mắt nói, "Tịch tiểu thư thật sự rất yêu ngài, cô ấy thường lui tới đây, ngẩn ngơ cả ngày, cơm cũng không ăn, nước cũng không uống. Có một năm, có người nói ở trên núi gặp tổng giám đốc trên núi, cô ấy một mình chạy lên núi tìm hai ngày, đó là thời điểm lạnh nhất trong năm, cô ấy trở lại liền bệnh nặng một trận, phòng tranh cũng bị tạm đóng."

Hô.

Nói ra thoải mái hơn.

"Ha ha." Mona cười hết sức vui mừng, nắm chặt cà vạt của Cung Âu, "Nhìn xem, bên cạnh anh đều là nội ứng của Tịch Tiểu Niệm."

"Tôi không phải nội ứng của Tịch tiểu thư, tôi chỉ nói sự thật." Annie nhìn về phía Mona, ánh mắt u oán giống như nhìn tình địch của mình, "Tịch tiểu thư thật rất không dễ chịu, không có người phụ nữ nào có thể chờ suốt bốn năm trong tình huống không có một tia hy vọng."