Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu

Chương 98: Phủ nhận trách nhiệm

Kết quả… chỗ của ông Lâm đang đứng chính là chỗ đối diện cửa ra vào, mà cửa lại không đóng, ngoài cửa chính là cầu thang, bị bà Lâm đẩy mạnh như vậy, ông Lâm lại là người cao tuổi, thân hình không được vững vàng, cả người nghiêng đổ về phía trước, ngã xuống, lăn trên cầu thang xuống như một quả bóng cao su.

“Bộp! Bộp! Bộp…”

Thân thể và xương cốt của ông Lâm va đập với cầu thang tạo ra âm thanh chói tai, ông Lâm liên tiếp lăn qua mấy chục bậc cầu thang, sau cùng đâm vào bức tường chắn phía trước, ngay lập tức máu bắn tung tóe.

Ông Lâm chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó đầu lệch đi, không có động tĩnh gì nữa.

“Ông nó…”

“Cha…”

“Cha ơi…”

Bà Lâm, Lâm Phiên Phiên, Lâm Tinh Tinh dường như đồng thanh hét lên.

Bà Lâm đã hoàn toàn bị dọa sợ, hai tay run run, hai chân mềm nhũn, ngã nhào trên mặt đất.

“Cút ngay!”

Thấy ông Lâm bị ngã xuống cầu thang, không có chút động tĩnh gì nữa, Lâm Phiên Phiên gấp đến đỏ mắt, mạnh mẽ đẩy Lâm Tinh Tinh ra, lao xuống cầu thang.

“Cha… Cha ơi…”

Lâm Phiên Phiên vội vàng đỡ lấy nửa người trên của ông Lâm, ôm vào trong ngực, cả gương mặt ông Lâm lúc này toàn là máu, thậm chí máu tươi đã nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực của ông: “Cha, cha sẽ không có chuyện gì đâu, tuyệt đối không…”

Lâm Phiên Phiên run rẩy lấy điện thoại di động ra, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Sở Tường Hùng, vì vậy Lâm Phiên Phiên không chút do dự, nhanh chóng bấm gọi cho Sở Tường Hùng.

Sở Tường Hùng vừa nhận được điện thoại của Lâm Phiên Phiên, lập tức dặn cô đừng di chuyển ông Lâm, sau đó anh vội vã gọi điện thoại cho Hứa Thịnh.

Rất nhanh, xe cứu hộ của bệnh viện Hứa Thịnh đã đến dưới lầu, nhân viên y tế thuần thục đặt ông Lâm lên xe cứu thương, bắt đầu tiến hành các biện pháp sơ cứu.

Lâm Phiên Phiên đuổi theo lên xe, ngồi bên cạnh nhìn, vừa khẩn trương, vừa sợ hãi khiến toàn thân cô run rẩy.

Sở Tường Hùng ôm chặt Lâm Phiên Phiên vào trong ngực, ôn nhu an ủi: “Em yêu, đừng lo, không có việc gì đâu. Đừng sợ, có anh ở đây rồi, em yêu…”

“Tường Hùng, em thật sự rất sợ, cha em… ông ấy…”

Lâm Phiên Phiên dựa đầu vào ngực Sở Tường Hùng, nước mắt không nhịn được trào ra.

Bà Lâm và Lâm Tinh Tinh lúc đầu cũng muốn ngồi cùng trong xe, nhưng số người quá nhiều, không ngồi đủ, vì vậy bọn họ ngồi trong một chiếc xe đi phía sau.

“Mận Mận, con nói xem cha con có xảy ra chuyện gì không? Nếu ông ấy chết thật thì mẹ có phải ngồi tù không?”

Bà Lâm kinh hãi nắm chặt tay Lâm Tinh Tinh, đến giờ phút này, việc bà ta quan tâm nhất vẫn là bản thân mình chứ không phải tình trạng sức khỏe của ông Lâm.

Lâm Tinh Tinh bị bà Lâm dọa sợ, dùng lực đẩy tay bà Lâm ra, hơi nghiêng người sang một bên, sắc mặt tái nhợt: “Cha là bị mẹ đẩy xuống dưới cầu thang, không liên quan gì đến con, con chỉ ra tay với Lâm Phiên Phiên mà thôi, một đầu ngón tay của cha con cũng không đụng tới…”

Ý là, cô muốn đem toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên người bà Lâm.

Bà Lâm nghe xong, lập tức sững sờ, kinh ngạc nhìn Lâm Tinh Tinh một lúc lâu, sau đó mới vỗ đùi, lớn tiếng khóc rống lên: “Mày là cái đồ không có lương tâm, tao vì ai mà làm vậy, không phải vì mày sao? Hiện giờ xảy ra chuyện mày lại mặc kệ mẹ mày, sao mày lại máu lạnh như thế hả, uổng công tao mất chín tháng mười ngày mới sinh ra mày, một tay nuôi mày khôn lớn, cho mày ăn đồ ăn ngon nhất, còn tạo điều kiện cho mày học đến đại học, thật không ngờ, mày lại đối xử với mẹ mày như vậy. Ông trời ơi, sao số tôi lại khổ như vậy? Tôi không muốn sống nữa, không muốn sống nữa…”

Lâm Tinh Tinh bị bà Lâm quấy rầy, cô lấy điện thoại di động ra định gọi cho Hoắc Mạnh Lam, lúc này, cô cũng rất hoảng sợ, chỉ muốn tìm người để dựa dẫm.

Nhưng lúc này Hoắc Mạnh Lam vẫn đang cùng nữ trợ lý Đào Kiên xinh đẹp điên cuồng làm thêm giờ trong phòng làm việc, cảm giác thoải mái vô cùng, đừng nói Lâm Tinh Tinh cô, ngay cả hắn họ gì hắn cũng không nhớ nổi nữa. Giờ khắc này, trong lòng của hắn chỉ còn lại bảo bối siêu cấp là Đào Kiên mà thôi, những thứ khác đều bị hắn quên sạch.

Lâm Tinh Tinh không liên lạc được với Hoắc Mạnh Lam, trong lòng càng hoảng sợ hơn, trong tình huống này, cô lập tức bấm gọi cho Tề Huynh.

Tề Huynh vừa tan ca về nhà, nhàm chán ngồi trong phòng khách xem tivi, mà Đỗ Minh lúc này vẫn còn ở công ty tăng ca.

Vừa nghe điện thoại của Lâm Tinh Tinh, Tề Huynh không nói hai lời, nhanh chóng chạy tới bệnh viện tư nhân do Hứa Thịnh mở.

Ông Lâm đã được đưa vào phòng phẫu thuật, Lâm Phiên Phiên, Sở Tường Hùng, bà Lâm, Lâm Tinh Tinh, bốn người ngồi đợi ở bên ngoài phòng phẫu thuật, nóng lòng chờ đợi kết quả.