Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu

Chương 126: Sinh lòng hoài nghi

Tề Huynh ở sát vách nên rất tiện cho Lâm Tinh Tinh đi đi về về.

Mấy ngày nay, đi làm có Lâm Phiên Phiên giám sát, tan tầm Đỗ Minh cũng hiếm khi không tăng ca, đã rất nhiều ngày Tề Huynh không có cơ hội tìm Lâm Tinh Tinh, cho nên, vừa mới cùng Đỗ Minh nói chuyện điện thoại, xác định Đỗ Minh đã ngủ rồi, hắn không kịp chờ đợi gửi tin nhắn gọi Lâm Tinh Tinh qua.

Một người dục vọng dâng tràn, một người chưa thỏa mãn, lửa hừng hực, đụng vào tức khắc bùng lên.

“Nói, anh và Hoắc Mạnh Lam, người nào lợi hại hơn?”

Tề Huynh không chút nào thương tiếc áp Lâm Tinh Tinh trên vách tường, khi thấy trên người Lâm Tinh Tinh cố ý mặc nội y gợi cảm, thú tính trong cơ thể Tề Huynh càng thêm sôi trào, ra tay càng thêm thô bạo.

Lâm Tinh Tinh bị hắn làm cho chết đi sống lại, thống khổ nhưng cũng đầy hoan lạc, không chịu thua hỏi ngược lại:

“Vậy em và vợ anh, ai lợi hại hơn?”

“Anh nói rồi, đừng so sánh em với vợ anh, hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.”

Cho dù đang trong sự hoan ái hồn xiêu phách lạc, Tề Huynh vẫn độc miệng như thế.

Lâm Tinh Tinh sớm đã quen với sự khinh thường của Tề Huynh dành cho mình, không cho là đúng cười cười: “Tương tự, anh không sánh được với anh rể của em trên nhiều phương diện.”

Ai ngờ khi hai người đang khí thế ngút trời, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Tề Huynh chấn động trong lòng, lập tức ngưng lại động tác, gấp giọng nói: “Ai đó?”

“Tề thư ký trưởng, là em.”

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Đỗ Minh: “Em có việc muốn bàn với anh.”

Vừa mới nói chuyện điện thoại cùng Tề Huynh, Đỗ Minh vốn dĩ định tắt đèn ngủ, nhưng ba năm qua đã quen ngủ chung giường với Tề Huynh, đột nhiên hôm nay ngủ một mình, lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, cô nghĩ rằng dù gì cũng không ai thấy, chi bằng qua đây ngủ cùng Tề Huynh một đêm, sáng sớm lại len lén trở về là được.

Lại không ngờ, sự xuất hiện của cô lúc này khiến Tề Huynh kinh ngạc lúng túng, không màng đến Lâm Tinh Tinh điên cuồng, hắn vội rút thân ra, nhặt lên đống quần áo rồi nhét vào người Lâm Tinh Tinh mặt mày trắng bệch, không nói lời nào đẩy Lâm Tinh Tinh vào phòng tắm, đóng cửa lại. Tất cả động tác liền mạch lưu loát, sau đó bình tĩnh mở cửa cho Đỗ Minh.

“Sao chậm thế?”

Đỗ Minh vừa vào nhà, liền thu hồi vẻ nghiêm túc thường ngày, bày ra bộ dạng một cô gái nhỏ.

“Anh... lúc nãy anh đã ngủ rồi.”

Tề Huynh khô khốc cười nói, lập tức vội vã nói tránh đi: “Không phải em đã ngủ rồi sao, tại sao lại đột nhiên nói có việc muốn bàn với anh?”

Đỗ Minh cũng không chú ý kỹ, vươn tay ôm chặt thắt lưng của Tề Huynh, nhẹ nhàng nói: “Em nào có việc gì phải bàn đâu, chỉ là mượn cớ thôi, chồng ơi, một mình em không ngủ được, đêm nay em muốn ngủ cùng anh, được không?”

Tề Huynh chấn động trong lòng, lập tức thầm kêu không ổn, nhưng hắn biết lúc này hắn không thể cự tuyệt, vì vậy đành gật đầu nói: “Được chứ!”

Trong lòng hắn đang lo lắng cho Lâm Tinh Tinh trong phòng tắm, hy vọng rằng cô ta đừng xông ra.

Ai ngờ, lúc này Đỗ Minh lại nói: “Em muốn đi toilet.”

Vừa nói, cô vừa đi về phía phòng tắm.

Sắc mặt Tề Huynh chớp mắt tái nhợt, vội vã kéo Đỗ Minh lại, nói: “Vợ à, không thể đi... Bồn cầu trong đó bị tắc, vừa dơ vừa thối...”

Dưới tình thế cấp bách, Tề Huynh chỉ có thể bịa ra một lời nói dối như vậy.

“Hả?”

Đỗ Minh kinh ngạc: “Không phải chứ, đây là khách sạn năm sao, sao lại xảy ra tình trạng tệ như vậy được, điện thoại đâu, gọi quản lý tới để bọn họ xử lý...”

Tề Huynh vừa nghe Đỗ Minh lại muốn gọi điện kêu người đến, càng nóng vội hơn, trên trán toát mồ hôi lạnh: “Đêm nay thì không cần, khuya lắm rồi, sáng mai lại kêu người đến xử lý, nếu em muốn đi toilet, chúng ta đến phòng em. Vợ à, đi thôi đi thôi, đêm nay chúng ta đến phòng em ngủ.”

Vừa nói, hắn vừa vội vàng đẩy Đỗ Minh ra ngoài.

“Chờ một chút.”

Lúc cửa đã mở, hai người chuẩn bị ra ngoài, Đỗ Minh đột nhiên nắm lấy khung cửa, quay đầu nhìn Tề Huynh với vẻ mặt khác thường: “Em thấy đêm nay anh là lạ...”

Từ lúc hoài nghi Tề Huynh có người phụ nữ khác ở bên ngoài, Đỗ Minh khá để tâm đến Tề Huynh, hôm nay cô chủ động tới gõ cửa, thứ nhất là thật sự cô ngủ không được, thứ hai là cũng có ý giám sát, mà phản ứng của Tề Huynh lại khiến cô không thể không sinh nghi.

Cô chỉ muốn đi toilet mà Tề Huynh lại phản ứng như vậy, cho dù bồn cầu bị tắc, hắn cũng không đến nỗi khẩn trương như vậy.

Vì vậy, Đỗ Minh đột nhiên đẩy Tề Huynh ra, đôi chân dài nhanh chóng chạy về phía phòng tắm.

Mặc kệ bồn cầu có bị tắc thật hay không, cô cũng muốn mở ra nhìn.