Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình

Chương 19: Về biệt thự Mạnh Viên

Đám đồng nghiệp của Kiều Nhi điều kinh ngạc.

Nhìn tướng mạo oai phong của Mạnh Hùng và những lời đối thoại vừa rồi của bọn họ, sao nghe ra giống xã hội đen quá.

Minh Nguyệt chợt nhớ ra điều gì, cô vui vẻ lên tiếng.

“Ah.... Anh là Mạnh Tổng, của tập đoàn Tân Mạnh Thị.”

Nghe Minh Nguyệt nói vậy, các đồng nghiệp của Kiều Nhi liền tỏa ra thái độ ân cần.

Tiếng tâm của Mạnh Hùng, ở thành phố Paris này ai mà không biết.

Lúc này họ điều cung kính chào hỏi anh.

“Chào Mạnh Tổng.”

Kiều Nhi nhìn thấy hành động nịnh nọt này của bọn họ, mà trong lòng cảm thấy ngại ngùng.

“Các người về trước, tôi có việc không đi cùng.

Minh Nguyệt em đem hành lý của chị về nhà trước.”

“Dạ, em biết rồi.”

Kiều Nhi và Minh Nguyệt sống chung một căn hộ, nên tình cảm của hai người thân như là chị em ruột.

Nói xong Kiều Nhi đỡ Mạnh Hùng đi đến xe của cô, đậu cách đó không xa.

Mấy người đồng nghiệp, nhìn cử chỉ thân mật của bọn họ mà trong lòng nghi ngờ.

“Không phải Kiều luật sư, đã có vị hôn phu rồi sao?.”

Một nam đồng nghiệp, quay qua hỏi Minh Nguyệt.

“Sao mà tôi biết.”

Minh Nguyệt trả lời một cách cọc lóc, trong lòng cô cũng đang suy nghĩ về chuyện này.

Khi Kiều Nhi về cô nhất định phải hỏi cho ra lẽ.

Kiều Nhi cẩn thận dìu Mạnh Hùng ngồi vào trong xe, cô khom người thắt giây an trong cho anh.

Vì động tác này của Kiều Nhi, mà phần ngực kêu gợi của cô, cọ sát vào thân thể của Mạnh Hùng.

Ánh mắt Mạnh Hùng liền thay đổi, Kiều Nhi cảm giác được vật nam tín của anh cương lên.

Kiều Nhi liền ngồi bật dậy, lúc này khuôn mặt cô vì mắt cỡ ma ửng hồng, nhìn vào thật đáng yêu.


Cô đi vòng qua ngồi vào trong xe, Mạnh Hùng nhìn hành động lính quýnh này của cô mà bật cười.

“Anh không sao, em không cần lo cho anh.”

“Ai lo lắng cho anh, anh đừng có ở đó mà tự mãn.”

Kiều Nhi nói một cách cọc lóc.

Mạnh Hùng thấy vậy liền dỡ trò, anh nhăn mặt, tay dịnh vào vết thương của mình kêu đau.

“Ahhhhhhh..”

Kiều Nhi nghe anh kêu đau, cô xoay người nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó của Mạnh Hùng, cô liền hoảng hốt.

Chân lập tức đạp vào thắng xe, vì thắng gấp thân thể của Mạnh Hùng va chạm mạnh về phía trước, cánh tay trái đụng vào cửa xe.

Lần này Mạnh Hùng bị đau thật sự, tay anh giữ chặt cánh tay bị thương của mình, trán đổ đầy mồi hôi.

Kiều Nhi luống cuống sờ lên tay anh, nói với giọng đầy lo lắng.

“Anh có sao không? Em xin lỗi.”

Mạnh Hùng nhìn nét mặt lo âu của Kiều Nhi, trên mặt anh bất giác hiện lên nụ cười ngọt ngào.

Kiều Nhi nhìn thấy vẻ mặt này của anh, cô dùng giọng điệu trách móc nói.

“Giờ này mà còn cười, em đưa anh đến bệnh viện.”

Kiều Nhi phải công nhận, từ trước tới giờ cô chưa từng thấy, người đàn ông nào cười lại đẹp và mê người như anh.

“Từ nay về sao, không cho cười trước mặt phụ nữ.”

Lời nói bá đạo của Kiều Nhi làm Mạnh Hùng bật cười thành tiếng.

“Ha ha ha ha”

Chẳng lẽ cô đang ghen.

Anh nhìn châm chú vào nét mặt kiêu ngạo của Kiều Nhi, nhìn đôi môi xinh đẹp, luôn thốt lên những lời nói sắc bén.

Anh đột nhiên dùng tay kéo Kiều Nhi đến gần mình.

Mạnh Hùng yêu thương hôn lên môi cô.

Kiều Nhi kinh ngạc, cặp mắt mở thật to nhìn Mạnh Hùng.


Mạnh Hùng nhấm mắt thưởng thức, mùi hương quen thuộc cùng mật ngọt của cô.

Cả một tháng qua, anh thật nhớ đến hương vị này của cô.

Lúc này hai tay anh đã choàng qua eo Kiều Nhi, bế cô lên đặt cô ngồi trên đùi mình.

Hai tay Kiều Nhi vòng qua cổ anh, cô nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.

Mùi hương bạc hà pha lẫn mùi cigar, mà cô ngày nhớ đêm mông đã lấp đầy hơi thở của cô.

Hơi thở Mạnh Hùng trở nên gấp gáp hơn.

Kiều Nhi chợt nhớ đến cánh tay bị thương của anh.

Cô đẩy Mạnh Hùng ra, nhìn anh mà thở hổn hển.

Sắc mặt Mạnh Hùng liền hiện lên vẻ không vui.

“Mình phải xử lý vết thương của anh trước.”

Mạnh Hùng lắc đầu, anh vươn tay ôm eo Kiều Nhi chặt hơn.

Kiều Nhi dùng tay, chặn ở trước ngực Mạnh Hùng nói.

“Ngoan... Xử lý vết thương xong, anh muốn gì cũng được.”

Mạnh Hùng nghe vậy liền đồng ý.

“Về Mạnh Viên.”

Anh chỉ đường cho Kiều Nhi, lái xe về biệt thự riêng của anh trên đỉnh núi.

Về đến Mạnh Viên, Kiều Nhi kinh ngạc với sự đồ sộ và kiến trúc xa hoa của nó.

Một toà lâu đài màu trắng nằm trên đỉnh núi, không gian yên tĩnh, vườn hoa tulip thật lớn với đủ màu sắc.

Phía sau vuờn có một nhà kiếng thật lớn trồng đủ các loại hoa lan.

Mạnh Hùng ôm eo Kiều Nhi, đi vào biệt thự Mạnh Viên.

Quản gia Nghiêm và mấy người giúp việc, cung kính khom người chào Mạnh Hùng và Kiều Nhi.

Khi nhìn thấy Kiều Nhi, sắc mặt quản gia Nghiêm liền hiện lên vẻ nghi ngờ.

Từ trước tới giờ, Mạnh Hùng chưa từng đem phụ nữ về Mạnh Viên.

Ông quan sát Kiều Nhi, từ trên xuống dưới.

Mạnh Hùng nhìn họ rồi nhìn Kiều Nhi nói.

“Đây là Kiều tiểu thư, là phu nhân tương lai của các người.”

Kiều Nhi nhìn Mạnh Hùng tức giận nói.

“Các người đừng nghe anh ấy nói bậy, kiêu con Kiều Nhi là được rồi.”

Kiều Nhi lễ phép nhìn họ nói.

Quản gia Nghiêm nghe Kiều Nhi nói vậy, liền có thiện cảm với cô.

Mấy người phụ nữ khác mà nghe Mạnh Hùng nói vậy liền đồng ý, lập tức ra vẻ chủ nhân ngay.