Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình

Chương 17: Người đàn ông đầu tiên

CHÚ Ý: 18+++++++++++

*Các em nào không thích đọc có thể nhảy chương.

“Mau nói em muốn tôi.”

Kiều Nhi không chịu nỗi sự trêu đùa của anh.

Cuối cùng Kiều Nhi cũng chịu thua, cô dùng giọng thẹn thùng nói.

“Em....... muốn anh”

“Em muốn ai..”

Mạnh Hùng nheo mắt lại nhìn Kiều Nhi nói.

“Mạnh Tổng, em muốn anh.”

“Gọi Mạnh Hùng.”

Giọng nói yếu ớt của Kiều Nhi vang lên.

“Mạnh Hùng.....em.....muốn anh.”

Lúc này Mạnh Hùng mới vui vẻ trong lòng, không biết vì sao khi Kiều Nhi gọi tên anh, anh cảm giác thỏa mãn vô cùng.

Mạnh Hùng giăng hai chân Kiều Nhi ra, anh vươn người tới đưa vật nam tín của mình vào trong cơ thể của Kiều Nhi.

“Ahhhhhh....”

Kiều Nhi kêu lên vì đau đớn.

“Ahhhhh đau quá.”

Mạnh Hùng đột nhiên dừng động tác của mình lại, anh nhìn Kiều Nhi bằng cặp mắt khó tin.

“Đây là lần đầu tiên của em?”

Giọng nói khẩn trương của Mạnh Hùng vang lên.

Mạnh Hùng có thể cảm giác được màn trinh của cô.

Không thể nào chẳng lẽ cô và Mạnh Khang, chưa từng làm qua chuyện này.

Kiều Nhi đau đớn gật đầu, cặp mắt ngập nước nhìn anh thật đáng thương.

Không biết vì sao lúc này, trong lòng Mạnh Hùng cảm giác vui sướng đến tận trời.

Trong lòng anh vang lên sự yêu thương ngọt ngào.

Anh nhìn vào khuôn mặt quyến rũ của Kiều Nhi.

Mạnh Hùng khom người tới, hôn lên trán cô một cách dịu dàng.


Anh thì thầm vào tai Kiều Nhi.

“Ngoan đừng sợ, anh sẽ nhẹ nhàng, một chút thì sẽ hết đau ngay.”

Lần đầu tiên trong đời, Mạnh Hùng lại quan tâm đến cảm xúc của một ai.

Anh dịu dàng sờ lên khuôn mặt của cô, tay anh lau đi những giọt nước mắt còn động lại ở khéo mi cô.

Trong lòng thầm nghĩ, Mạnh Hùng anh là người đàng ông đầu tiên của Kiều Nhi cô.

Kiều Nhi nhìn vào ánh mắt thâm tình của anh khi nhìn cô, trong lòng Kiều Nhi không biết vì sao lại cảm giác ấm ấp, cô không còn sự bài xích đối với Mạnh Hùng nữa.

Trong lòng Kiều Nhi lại hiện lên sự chờ mông.

Kiều Nhi nhìn anh nhẹ nhàng gật đầu.

Nhìn thấy phản ứng của Kiều Nhi,

Mạnh Hùng vui mừng, anh biết Kiều Nhi không còn ác cảm đối với anh.

Anh khom người yêu thương hôn lên môi cô.

Lúc này Mạnh Hùng không ngờ cô lại  đáp lại nụ hôn của anh.

Hai đầu lưỡi quấn lấy lẫn nhau,

trong lúc Kiều Nhi mất đi cảnh giác, Mạnh Hùng nhẹ nhàng đưa vật nam tính của mình vào trong cơ thể của Kiều Nhi.

“Ahhhhhhhh..”

“Em đau quá.”

“Ngoan, một chút nữa sẽ hết đau.”

Mạnh Hùng yêu thương dỗ ngọt cô.

Mạnh Hùng chuyển động ra vào cơ thể của Kiều Nhi một cách nhẹ nhàng.

Sau vài lần ra vào cảm giác đau đớn đã không còn nữa, mà thay vào đó là sự khoái cảm và kích thích.

Mạnh Hùng vươn tay tháo bỏ cà vạt buột trên tay Kiều Nhi ra.

Hai tay cô bất giác choàng qua cổ anh.

Hai thân thể vì sự ham muốn của dục vọng mà quấn lấy lẫn nhau.

Kiều Nhi bất giác thốt ra những tiếng rên rỉ mê hồn.

Thân thể Mạnh Hùng vì những âm thanh mê người này, mà trở nên kích tích.

Mạnh Hùng bất đầu chuyển động ra vào nhanh hơn.


Đến lúc cao trào, Mạnh Hùng gầm nhẹ một tiếng phống thích bản thân trong cơ thể của Kiều Nhi.

Đây là lần đầu tiên trong đời, Mạnh Hùng có cảm giác, được sự thỏa mãn về tâm hồn lẫn thể sát như vậy.

Sau cuộc ái ân Mạnh Hùng nằm trần truồng trên giường ôm Kiều Nhi vào lòng mình, thân thể Kiều Nhi đau đớn không còn sức lực, nằm yên trong lòng ngực rắn chắc của anh.

Anh yêu thương hôn lên tóc Kiều Nhi.

Trong lúc này trong lòng Mạnh Hùng chợt nghĩ đến.

Vì sao anh lại có cảm giác mảnh liệt như vậy đối với Kiều Nhi.

Đáng lẽ ra anh phải hành hạ cô để trả thù Mạnh Khang mới đúng.

Nhưng không ngờ, anh lại không làm như vậy, mà còn ngược lại bị cô làm say mê.

Ánh mắt Mạnh Hùng hiện lên sự khó sử.

Anh nghĩ mình đã động lòng với Kiều Nhi rồi.

Từ trước tới giờ, chưa có ai có thể thay đổi quyết định cứa anh.

Chỉ duy nhất một mình Kiều Nhi mà thôi, anh bất giác ôm cô thật chặt.

“Em còn đau không.”

Mạnh Hùng nói nhỏ nhẹ vào tai cô.

Kiều Nhi ngước mặt lên nhìn Mạnh Hùng, lúc này nét mặt anh nhìn ôn hoà hơn, không còn vẻ mặt ma quỹ của vừa rồi.

Cô phải công nhận Mạnh Hùng quả thật, là một người đàn ông vô cùng tuấn tú.

Từng nét trên khuôn mặt anh, côi như là hoàng hảo.

Kiều Nhi châm chú nhìn vào khuôn mặt anh mà không trả lời.

Trong lòng cô chợt nghĩ, với tướng mạo phi phàm, gia tài hiển hách, anh có rất nhiều phụ nữ, anh đau thuộc về riêng cô.

Kiều Nhi cô, không thích chia sẽ người đàn ông của mình với bất cứ một ai.

Đột nhiên cô ngồi bật dậy, tay cầm cái chăn bộc thân thể trần truồng của mình lại.

Mạnh Hùng không biết trong đầu Kiều Nhi đang suy nghĩ điều gì.

Nhìn thấy hành động này của cô, anh liền tức giận.

“Em hối hận.”

Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên.

Kiều Nhi nhìn anh, cô thấy sắc mặt Mạnh Hùng đã thay đổi, trở nên nguy hiểm một cách lạ thường.

“Mạnh Tổng, chúng ta điều là người lớn.

Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm gì với tôi.”

Cô cố làm ra bộ mặt kiên cường để nói ra những lời này, không biết vì sao tim cô đột nhiên đau nhối.

Mạnh Hùng trong lòng tức giận, tay anh bất giác nắm thật chặt tấm ra giường.

“Được nếu Kiều luật sự phống khóang như vậy, Mạnh Hùng tôi cũng không còn gì phải nói.”

Nói xong không đợi Kiều Nhi trả lời, Mạnh Hùng đứng lên đi thẳng vào phòng tắm.

Để lại Kiều Nhi một mình trong căn phòng rộng rãi này.

Thân thể Kiều Nhi bất giác ngã quỵ trên giường, thật ra cô là một người rất bảo thủ.

Dù bề ngoài cô có phống khoáng đến đâu, nhưng việc trinh tiết Kiều Nhi rất côi trọng.