Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 56: Bị sỗ sàng

Cơ Mễ nghe vậy cười cực kỳ vui vẻ.

Hai tổng biên tập, một người thích rượu, một người thích sắc.

Vương Chính Cương đã tìm hiểu và biết được những điều này từ lâu, cho nên dẫn theo Emily đồng thời còn mang theo cô gái mới vào tổng ban, vừa trẻ tuổi lại còn rất xinh đẹp.

Nếu không, trường hợp quan trọng thế này, tại sao phải mạo hiểm dẫn một thực tập sinh đi theo?

Nhận được sự ra lệnh của cấp trên, Emily đành phải nhắm mắt miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh Cơ Mễ.

Thiên Tình cũng không thể làm gì khác đành ngồi xuống cạnh Kevin....Công việc này nếu quan trọng như vậy, mình không thể để vì mình mà bị hỏng được.

Làm vậy, Thi Nam Sênh mà biết sẽ chỉ càng xem thường mình. Huống chi, nơi này dù sao cũng có nhiều người, có lẽ Kevin cũng không dám làm gì đâu.

Nghĩ vậy, Thiên Tình yên lòng ngồi xuống. Nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách với Kevin.

.... .... ....

Sau khi món ăn được dọn lên hoàn tất, nhóm đàn ông ba người đều ăn uống say sưa vui vẻ. Emily ở bên kia cùng Cơ Mễ đấu rượu, cả hai uống vô cùng sảng khoái, đến nỗi chẳng còn quan tâm gì đến hình tượng nữa, bắt đầu nghiêng ngả như chèo thuyền.

Thiên Tình ngồi một góc không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ăn chút đồ ăn, muốn mượn việc này để Kevin quên đi sự tồn tại của cô.

Nhưng....Nào có đơn giản như cô nghĩ?

Kevin nhấc ly rượu lên mời, "Nào, Thiên Tình, chúng ta cũng uống một ly."

Sắc mặt Thiên Tình tái đi.

Mình đang mang thai, dĩ nhiên là không thể uống rượu, "Thật xin lỗi, tôi nào giờ không uống được rượu."

Bị cự tuyệt một cách thẳng thừng như thế, thế nhưng Kevin vẫn không hề tỏ thái độ không vui, ngược lại còn cảm thấy cô gái này rất có cá tính.

Nhưng Vương Chính Cương bên kia đã bắt đầu không thể ngồi yên. Tự mình đứng dậy, rót ly rượu đưa tới trước mặt Thiên Tình, cười nói, "Thiên Tình, thầy Kevin tự mình mời rượu cô, là đã rất nể mặt cô rồi. Cô xem xem, ba người chúng tôi ai cũng đều uống hết, chỉ còn mỗi mình cô thôi. Nào, nào, nào, hãy uống một ly đi."

Rượu đã đưa đến tận miệng, Thiên Tình không thể từ chối được nữa.

Quan lớn thì có quyền đè chết quan nhỏ, cô căn bản không có quyền lựa chọn. Nếu chỉ là uống rượu, thì cô vẫn có thể ráng nhẫn nhịn.

Dứt khoát lịch sự đứng dậy, nhận lấy ly rượu từ tay Vương Chính Cương, hướng Kevin khẽ mỉm cười, "Thầy Kevin, ly rượu này tôi mời anh. Tôi chỉ là một nhân viên mới, nếu có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo kính mong thầy Kevin hãy rộng lượng bỏ qua. Vậy nên, buổi trình diễn thời trang lần này của chúng tôi, nếu thầy Kevin có thể đích thân đến hội trường làm chỉ đạo, đó thật là vinh hạnh của chúng tôi." Thiên Tình nói xong, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Trên mặt Vương Chính Cương nở nụ cười tươi rói như muốn nở ra hoa.

"Tốt, tốt, tốt! Đúng là tuổi trẻ tài cao!" Kevin cũng uống cạn ly rượu của mình.

Tửu lượng Thiên Tình vốn đã không tốt, ly rượu trắng đó của Vương Chính Cương lại quá mạnh, rượu vừa vào bụng, Thiên Tình lập tức loạng choạng đứng không vững suýt nữa đã ngã nhào.

Kevin vội vàng vươn tay đỡ lấy cô, tốt bụng nhắc nhở, "Ây, cẩn thận một chút."

Bàn tay còn không yên phận lần dò lên ngang eo Thiên Tình, sau đó trượt dần xuống bóp mạnh một cái lên vòng ba nẩy nở của cô.

Mặt Thiên Tình tức khắc đỏ bừng, hoảng sợ vội vàng lui về phía sau, tính lên tiếng nói gì đó, thì cửa phòng lúc này bỗng bị người từ bên ngoài đẩy ra.

Mọi người đều ngạc nhiên nhìn về phía cửa. Sau khi thấy được người xuất hiện ở ngưỡng cửa mọi người đều ngây ra sững sờ.

Nhất là Thiên Tình, cô đứng chết trân nhìn bóng dáng cao lớn ấy, mất hồn mãi một lúc lâu mà chưa thể bình tĩnh được.

Sao anh lại đến đây?

Đúng vậy! Người vừa tới không phải là ai khác, mà chính là Thi Nam Sênh. Đi theo phía sau còn có Trần Lâm.

Không ngờ người lãnh đạo trực tiếp đích thân đến, Vương Chính Cương nào dám chậm trễ, vội vàng đẩy ghế đứng dậy.

"Thi tổng, sao anh đến đây?" Trên mặt nở rộ ý cười ân cần nịnh nọt.

Thi Nam Sênh chỉ khẽ gật đầu với anh ta, sau đó cười nhạt bắt tay tượng trưng với Kevin và Cơ Mễ. Thái độ lịch sự nhưng rất xa cách.

Kiểu cách tự nhiên cao quý như một người luôn ở trên cao vời vợi luôn khiến người khác phải ngước nhìn.

Nhưng tầm mắt của anh, chưa từng có một giây nào dành cho Thiên Tình. Giống như, anh căn bản không hề biết người này.

Thiên Tình mím môi cố chịu đựng cơn váng đầu, đồng thời cũng cúi đầu để né tránh không nhìn anh.

"Đến đây, đến đây, nếu Thi tổng đã tự mình trình diện, vậy mời ngồi ở đây." Kevin vốn đang ngồi trên ghế chủ vị, nhưng lúc này Thi Nam Sênh lại đến, anh ta đành đứng dậy muốn nhường chỗ lại cho anh.

"Không, các anh mới là chủ khách, cứ bảo phục vụ mang thêm hai cái ghế nữa lên là được."

Thi Nam Sênh vừa dứt lời, liền có phục vụ mang vào thêm hai cái ghế.

Trần Lâm mỉm cười nói, "Thi tổng rất coi trọng sự hợp tác lần này giữa tuần san ‘Fashine’ và ‘Sự hấp dẫn của phái đẹp’, cho nên mới đến gặp hai vị, thật ngại quá, đã quấy rầy rồi."

"Sao lại nói như vậy! Thi tổng có thể tự mình đến, đó là vinh hạnh của chúng tôi." Cơ Mễ nâng ly muốn mời hai người.

Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Thi Nam Sênh mà bầu không khí đã trở nên thân thiện hơn. Đám người đàn ông bắt đầu tụm lại nâng ly rôm rả.

Thiên Tình nghĩ đến hành động mới vừa rồi của Kevin với mình, vì vậy nảy sinh phản cảm, nên không muốn ngồi cạnh anh ta nữa. Lặng lẽ tự nhiên đứng lên âm thầm đổi vị trí.

Nhưng không ngờ Kevin nãy giờ vẫn lo uống rượu bỗng nhiên xoay người lại.

Thấy Thiên Tình đứng lên, anh ta không cần nghĩ ngợi gì vươn tay ôm cô kéo lại.

Uống cũng nhiều rượu, anh ta đã chếch choáng say, bắt giữ hai tay Thiên Tình vừa cười vừa sờ sạng nói, “Thiên Tình, đừng đi mà!”

"Thầy Kevin, xin anh tự trọng!" Thiên Tình thấy tay mình như bị lửa bỏng, vội vàng muốn rút tay lại.