Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 188: Gặp nhau chỉ xem như người xa lạ…

Vãn Tình bước đi cứ như người mất hồn. Nếu tất cả những chuyện vừa rồi không chân thật như thế, cô còn cho rằng đó chỉ là ảo tưởng của mình mà thôi.

Cô gái ấy là bạn gái anh sao? Lúc trước cô có nghe mẹ và chú Lục buột miệng nhắc đến. Cô gái đó là con gái của chủ tịch tập đoàn nào đó, đang du học bên Mỹ. Hai ngươi đến với nhau thật môn đăng hộ đối. Lúc ấy cô chỉ cười trừ, cố ép xuống khó chịu trong lòng.

Nhưng, bây giờ...Không ngờ lại chính mắt nhìn thấy. Sau khi thấy rồi, trong lòng không đơn giản chỉ có khó chịu. Chỉ cần nghĩ tới tương lai họ sẽ kết hôn, trái tim như bị ai căng xé ra ngàn mảnh.

Thẫn thờ bước đi trên đường, một hồi đi ra giữa đường lúc nào cũng không hay biết.

"Két...!!!" Tiếng thắng xe đinh tai nhức óc làm cô giật mình. Chiếc taxi phanh lại cách cô chỉ vài xăng-ti-mét.

"Muốn chết hả? Muốn chết thì tự tìm chỗ nào chết là được rồi, đừng có xông ra đường mà hại người khác, mẹ kiếp!" Tài xế bị cô làm cho hồn vía lên mây, nhô đầu ra chửi ầm lên.

Vãn Tình vội vàng lùi vào vỉa hè, liên tục nói xin lỗi. Đúng lúc này...

Một chiếc xe sang trọng từ từ đỗ lại bên cạnh cô.

Cô kinh ngạc nhìn sang thì thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc. Nửa năm không gặp, anh vẫn chẳng có gì thay đổi. Vẫn dáng vẻ lạnh lùng và phong độ như xưa, thế nên phụ nữ vây quanh anh không hề thiếu.

"Cô đi đâu? Tôi nói bạn trai đưa cô đi."

Nói chuyện với cô không phải là Lục Yến Tùng. Nghe người nọ nói, tầm mắt Vãn Tình mới chuyển sang cô gái bên cạnh anh. Cô gái này rất xinh đẹp cũng rất nhiệt tình.

Một cô gái như vậy mới xứng đáng là người phụ nữ của anh. Cho nên, cô hẳn là phải chúc phúc cho anh, không phải sao?

"Không cần đâu. Tôi bắt xe tự đi được rồi, chỗ tôi ở cách đây không xa lắm." Vãn Tình cười từ chối.

Nụ cười trên mặt cô gái kia vẫn không chút thay đổi, tầm mắt chuyển sang nhìn Lục Yến Tùng, "Cô đừng sợ anh ấy, dáng vẻ anh ấy lúc nào cũng vậy hết. A Tùng, anh cười một cái xem nào, dọa người ta sợ rồi kìa." Cô quay người, làm nũng với Lục Yến Tùng.

Nhưng...Khiến Vãn Tình kinh ngạc chính là, không ngờ Lục Yến Tùng thật sự nghe lời bạn gái mình, thần sắc có chút tốt hơn mà còn khẽ cười.

Nụ cười ấy...Chỉ dành cho... bạn gái của anh...

Xem ra anh thật sự rất yêu cô gái này. Nếu không, người phụ nữ nào có thể khiến anh nghe lời được như vậy chứ?

Trong lòng chua xót không sao chịu đựng được. Tay nắm chặt túi đồ. Cô cười, nhưng thiếu chút nữa cười ra nước mắt: "Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng tôi thực sự không muốn làm phiền hai người. Xe đến rồi, tôi đi trước đây. Lần sau có cơ hội sẽ gặp lại." Vãn Tình vội vã vẫy tay, rồi sau đó nhân lúc đối phương chưa kịp phản ứng lại, cuống quýt xoay người, trốn lên một chiếc taxi.

"A Tùng, có phải anh và cô ấy quen nhau không?" Cô gái kia như cảm nhận được có gì đó không đúng. Phụ nữ luôn rất nhạy cảm.

Vẻ mặt Lục Yến Tùng không chút thay đổi, khởi động xe, nghe cô hỏi chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Chưa từng gặp."

Cô gái kia cười: "Nhất định là bạn gái cũ của anh rồi. Anh quên người ta nhưng chưa chắc người ta đã quên anh đâu nhé. A Tùng, anh có sức quyến rũ như vậy, em thật sự lo lắng một ngày nào đó anh bị cô gái khác đoạt mất." Cô gái thuận miệng nói đùa.

Lục Yến Tùng không đáp nữa, giả bộ như lơ đãng quét mắt qua kính chiếu hậu, nhìn theo bóng chiếc taxi biến mất trong dòng xe kia, anh cũng lái xe hòa cùng dòng xe trên đường.

***

Ngày hôm đó, bầu trời như bị bao phủ bởi nhiều lớp mây xám xịt, nặng nề u ám lướt qua từng người khiến người ta cảm thất ngột ngạt bức bách, rất khó thở.

Dưới sự thúc giục của bạn bè, Vãn Tình không thể không đến nơi hẹn xem mắt. Người nọ chính là người đã từng gặp một lần. Cô đối với anh ta cũng chẳng có cảm giác gì cả.

Nửa năm qua liên tục bị mẹ, chú Lục, đồng nghiệp làm mai, cô đã xem mắt không biết bao nhiêu lần rồi, tuy không muốn làm mọi người thất vọng, nhưng...Chưa một lần nào thành công hết.

Không biết từ bao giờ cô đã không còn cảm giác muốn yêu nữa rồi?

***

Lúc Lục Yến Tùng cùng bạn gái đẩy cửa bước vào quán cafe thì bắt gặp Cảnh Vãn Tình đang ngồi đó. Mà đối diện cô là một gã đàn ông.

Mắt anh tối lại. Tiện tay chỉ một chiếc bàn, "Ngồi bên kia đi!"

"Chúng ta không vào phòng riêng sao? Em đã đặt trước với quản lý ở đây rồi." Cô gái kia cảm thấy rất kỳ lạ.

Nhưng Lục Yến Tùng đã đi tới ngồi xuống, "Trong phòng rất bí bức, anh không thích!" Chỗ này cách một chậu hoa, có thể nhìn sang phía đối diện rất rõ ràng. Thậm chí có thể nghe rõ được những lời bọn họ nói.

"Bí bức sao? Phòng rất lớn mà!" Bạn gái anh lầm bầm, rồi cũng ngoan ngoãn theo anh ngồi xuống.

"Vãn Tình, xin lỗi." Vãn Tình vừa ngồi xuống, chợt nghe thấy người đàn ông đối diện lên tiếng trước.

"Người nên xin lỗi là tôi mới đúng. Trên đường bị kẹt xe cho nên mới đến trễ vài phút." Hồn vía Vãn Tình dường như không có ở đây.

"Không, điều tôi muốn nói không phải là ý này." Đối phương xua tay.

"Vậy ý anh là....?" Vãn Tình vừa ngồi xuống vừa hoài nghi hỏi.

"Tôi nghe bạn bè nói cảm giác của cô đối với tôi rất tốt, muốn hẹn hò với tôi."

Vãn Tình kinh ngạc chớp chớp mắt nhìn đối phương. Rốt cuộc là người bạn nào nói vậy?

Mọi người vì muốn tác hợp cho bọn họ, khó tránh khỏi nói những mấy câu lung tung, điều này cô có thể hiểu được.

"Nhưng lần này tôi hẹn cô ra đây là muốn nói với cô, chúng ta căn bản là không thể."

"Tôi....." Cũng có ý này....Nhưng bốn chữ đó Vãn Tình còn chưa kịp nói ra thì đối phương đã nói tiếp.

"Thật xin lỗi, tôi cũng không muốn làm tổn thương cô đâu. Thực ra tôi biết cô rất ưu tú, diện mạo cũng rất xinh đẹp, nhất định sẽ có nhiều người đàn ông khác thích cô."

Vãn Tình không trả lời, quyết định im lặng nghe tiếp.

"Nhưng ngày hôm đó.... khi tôi đến công ty cô, trong lúc vô tình tôi nhìn thấy sổ bệnh án của cô." Người đàn ông cẩn thận len lén nhìn cô.

Sổ khám bệnh? Vãn Tình cũng ngạc nhiên chớp chớp mắt. Cô luôn tiện tay để nó trên bàn làm việc ở công ty, nhưng không ngờ lại bị người ngoài nhìn thấy.

"Thật xin lỗi, tôi không cố ý đụng vào đồ riêng tư của cô đâu, là do hôm đó đồng nghiệp của cô không cẩn thận làm rơi vài thứ. Cho nên tôi cũng chỉ thuận tay nhặt lên mới nhìn thấy nó thôi." Đối phương giải thích.

Vãn Tình cười nói, "Không sao đâu. Tôi cũng chưa từng nghĩ phải giấu diếm anh."

"Sức khỏe của cô rất kém, còn từng mắc bệnh nghiêm trọng như vậy, mẹ tôi biết nhất định sẽ không đồng ý để tôi cưới cô!" Đối phương tiếp tục.

Vãn Tình mỉm cười, "Tôi có thể hiểu được." Mẹ chồng nào cũng đều hy vọng con dâu của mình là một người phụ nữ có thể sinh đẻ tốt.

“Hơn nữa, sức khỏe yếu cũng không sao, nhưng cô còn... từng mang thai với người khác. Tôi nghĩ chỉ riêng điểm này, e rằng sẽ không có người đàn ông nào chấp nhận được. Ít nhất, tôi không thể chấp nhận được một người con gái không có nề nếp như vậy được! Tôi không yêu cầu vợ tương của mình phải còn trong trắng, nhưng ít ra thì lần đầu cô ấy mang thai phải là con của tôi."

Lòng Vãn Tình chợt giá lạnh như băng. Tuy không có ý định sẽ kết hôn với người đàn ông này, bản thân cũng chẳng có cảm giác gì với anh ta, nhưng... Bị người khác nhắc tới chuyện cũ, còn đả kích đến bệnh tình khiến cô cảm thấy bất lực, nên trong lòng thấy khó chịu là điều khó tránh khỏi.

Nếu có thể lựa chọn, cô cũng muốn bản thân có một cơ thể khỏe mạnh, không mang bệnh tật ốm đau gì.....

Nếu có thể lựa chọn, sao cô có thể biến thành người mẹ tàn nhẫn vô tình, tự tay bỏ đi núm ruột máu mủ của mình?

Đáng tiếc, trên đời này, xưa nay vốn không hề có hai chữ "nếu như".

"Xin lỗi Vãn Tình. Tôi nghĩ, chúng ta thực sự không thích hợp. Tôi thấy cô vẫn nên đi tìm một người đàn ông phóng khoáng hơn mới có thể chấp nhận tất cả quá khứ của cô! Cô quá phức tạp, tôi không thể tiếp nhận được."

"Nói xong chưa?" Vãn Tình vẫn bình thản mỉm cười, "Nói xong rồi thì tôi xin phép đi trước."

“Cô đừng đau lòng nữa nhé, tôi biết cô thích tôi, chỉ là..... Ôi….” Người đàn ông vẫn rất cố gắng an ủi Vãn Tình, bỗng nhiên bị người ta nện cho một đấm vào mũi. Anh ta đau quá bụm mũi kêu la chí chóe, sau đó lập tức ngẩng mặt lên thì thấy một người đàn ông đang giận dữ đang chuẩn bị vung tay tiếp tục muốn đấm gã.

Tại sao Lục Yến Tùng lại ở đây? Vãn Tình như người mộng du không hiểu gì. Sau đó mới giật mình hiểu ra, chắc chắn anh đã nghe thấy những lời vừa nãy rồi. Trong lòng hơi hồi hộp và cảm thấy vô cùng khó xử. Lúc bị một người đàn ông coi khinh đến không đáng một đồng thì người cô rất không muốn thấy nhất bỗng nhiên xuất hiện!

Thế nhưng, vì sao anh lại tức giận như vậy? Đánh đối phương chỉ là vì ra mặt giúp mình sao?

"A Tùng, anh làm gì vậy? Mau dừng tay!" Bạn gái của Lục Yến Tùng kinh hoàng nhảy ra ngăn cản anh.

Nhìn thấy tình cảnh lộn xộn trước mắt, mũi Vãn Tình có cay cay, nước mắt như chực sắp rơi ra. Cô không nói gì cầm túi xách lên xoay người bỏ đi.

Lục Yến Tùng còn muốn dạy dỗ gã đàn ông kiêu ngạo vô liêm sỉ kia thêm vài phát nũa, nhưng thấy Vãn Tình đang vội vã bỏ đi. Sầm mặt gần như không hề suy nghĩ mà đuổi theo cô.

"A Tùng, anh đi đâu vậy?" Bạn gái anh thốt lên rồi cũng chạy theo.

Nhưng lại bị người đàn ông kia bắt lấy, "Tôi muốn kiện các người! Vô duyên vô cớ đánh người, các người phải bồi thường cho tôi!"

"Anh buông tay ra."

"Tôi muốn báo cảnh sát!" Đối phương bị đánh đến máu mũi chảy lênh láng, một tay giữ chặt cô gái, một tay bấm điện thoại báo cảnh sát.

Trơ mắt đứng nhìn Lục Yến Tùng bỏ đi, tức giận thở hổn hển nhưng lúc này không thể thoát thân được.

***

Vừa ra khỏi quán cafe, nước mắt của Vãn Tình thoáng chốc không thể kiềm được tuôn chảy xối xả.

Trên thực tế, bị một người đàn ông khác cự tuyệt, cô thực sự không có cảm giác muốn khóc. Chẳng qua chỉ cảm thấy khó chịu một chút thôi. Nhưng vì sao Lục Yến Tùng lại đột nhiên xuất hiện? Chỉ cần thấy sự hiện diện của anh thì bao nhiêu uất ức tủi hờn nơi đáy lòng đều dâng trào bùng nổ. Còn nước mắt thì không sao ngừng lại được!

"Cảnh Vãn Tình!" Theo sau tiếng quát, cổ tay liền bị một bàn tay lạnh như băng kéo giữ lại.