Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 173: Dẫn bạn gái về nhà

Vãn Tình sửng sốt, suýt nữa đã đánh rơi đôi đũa đang cầm trong tay.

Thiên Tình vỗ vỗ tay chị khích lệ.

"Chị không sao." Vãn Tình nhỏ giọng nói, cười lắc đầu, đặt đôi đũa trong tay xuống, giống mọi người ngẩng đầu lên nhìn Lục Yến Tùng.

Nụ cười của cô tươi đến không thể tươi hơn. Ánh mắt của cô cũng không mấy dao dộng.

"A Tùng, chuyện này là sao?" Lục Thánh Duy đứng dậy, cau mày nhìn con trai. Giọng nói không giận mà uy, như có sự uy hiếp ngầm.

"Giới thiệu với mọi người, đây là bạn gái con, Amy." Lục Yến Tùng thản nhiên giới thiệu cô gái bên cạnh mình, rồi sau đó cúi đầu nói với cô, "Em chào mọi người đi."

"Chào chú, chào dì, chào mọi người." Giọng nói của đối phương như oanh vàng lảnh lót lên tiếng chào hỏi mọi người.

Sắc mặt Lục Thánh Duy lập tức vô cùng khó coi, "Con có biết con đang làm gì không? Sáng nay phóng viên..."

"Ba!" Lục Yến Tùng bình thản ngắt lời cha mình, ánh mắt chưa từng một lần nhìn Vãn Tình, "Trong buổi họp báo sáng nay con nói thế là vì muốn giải vây cho Thiên Tình, mới không thể không nói dối như vậy, mong mọi người hiểu rõ chuyện này. Con tin Cảnh Vãn Tình cũng biết rõ chuyện này."

Cho đến lúc này, anh mới nhìn Vãn Tình. Nhưng, trong ánh mắt kia chỉ có sự lạnh lẽo, không có chút cảm xúc nào.

Vãn Tình đứng dậy, khẽ mỉm cười, "Dạ đúng đó ạ. Chú, chú đừng trách anh ấy, những chuyện này đều là con và anh ấy đã bàn bạc từ trước."

Nghe Vãn Tình giải thích thế nhưng sắc mặt Lục Thánh Duy vẫn không hòa hoãn đi chút nào, trừng mắt nhìn con trai mình: "Đúng là hồ đồ!"

Bà Lục lúc này cũng đứng dậy, liếc nhìn con gái rồi mới trấn an chồng, "Được rồi, Thánh Duy, đây là chuyện của bọn trẻ, anh cũng đừng quản nhiều. A Tùng, mau tới đây, dẫn bạn gái vào cùng ngồi xuống đi, chúng ta ăn cơm trước. Có chuyện gì sẽ nói sau."

Lục Yến Tùng ôm eo cô gái kia ngồi xuống, toàn bộ hành động đều vô cùng thân mật tình tứ.

Cười nói chuyện trò vui vẻ, ân cần gắp thức ăn...

Tuy Vãn Tình không ngẩng đầu lên nhìn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng từng hành động của anh.

Trái tim....Đau đớn không thôi.

Nhưng từ đầu đến cuối cô chưa từng nhìn sang... Cũng như anh, tầm mắt của cô chưa từng dừng lại trên người anh lấy một lần.

***

Thi Nam Sênh đưa cả nhà họ Cảnh về.

Vãn Tình và Cảnh Kiến Quốc ngồi phía sau, cả hai người đều không lên tiếng nói gì, tâm sự nặng nề.

Thiên Tình lo lắng thu mắt lại, tâm trạng bởi vì cha và chị nên cũng bị áp lực có chút không vui.

Lúc dừng đèn đỏ, Thi Nam Sênh nắm tay cô, nhẹ giọng an ủi: "Em đừng lo, mọi người đều đã trưởng thành, đương nhiên sẽ có khả năng tự xử lý chuyện riêng của mình."

Thiên Tình gật đầu, ghé sát bên tai anh thì thầm nói nhỏ: "Em chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của cha luôn đó, giống như đã gặp chuyện gì sốc lắm vậy."

"Cha em đã đến lúc phải thay đổi rồi." Thi Nam Sênh cũng quay đầu sang nói nhỏ vào tai cô.

Cô đồng tình gật đầu. Mong được như thế.

Có điều, chuyện của Vãn Tình với Lục Yến Tùng....Dường như có chút phức tạp.

"Mấy ngày nữa anh bận rất nhiều việc, em phải ngoan ngoãn, không được đi đâu cả, để tránh gặp mặt Bạch Thiên Thiên hay fan hâm mộ của cô ta kiếm chuyện với em."

Thi Nam Sênh vỗ vỗ lên má Thiên Tình, căn dặn cô như dặn dò trẻ con.

Cô gật đầu cười, "Được, chỉ có anh đến đón, em mới ra khỏi cửa, được chưa."

***

Bạch Thiên Thiên mang kính râm, kéo chiếc mũ rộng vành xuống thấp che già nửa gương mặt mới cẩn thận ra khỏi nhà.

Dọc đường đi tới siêu thị, không ai phát hiện ra cô chính là Bạch Thiên Thiên. Như trút được gánh nặng thở phào một hơi, dạo quanh khắp siêu thị.

Mang kính đi trong mát xem đồ nên tầm nhìn không thấy rõ. Lúc lựa trái cây, cô cũng quên mất tháo kính ra để vào trong xe mua đồ.

"Ủa, người kia nhìn quen quá!"

"Ồ, phải ha! Hình như là ngôi sao nào đó."

"Có phải Bạch Thiên Thiên không? Chính là ngôi sao không có đạo đức ấy."

"Đúng là cô ta rồi! Đàn bà con gái mà đi làm ba cái chuyện xấu hổ đó, đúng là đầu độc thanh thiếu niên mà. Uổng con con gái tôi lúc trước luôn thần tượng cô ta."

... .....

Đột nhiên Bạch Thiên Thiên thấy mọi người chung quanh đều quay sang chỉ chỉ trỏ trỏ về phía mình.

Chỉ trích, miệt thị, đều là những lời lẽ không tốt...

Thấy càng lúc càng có nhiều người vây quanh, mình cứ như chú hề bị bao vây chính giữa. Mặt cô biến sắc, vội vàng mang kính râm lên, cúi đầu định lao ra khỏi đám người.

Nhưng không biết có người nào đó túm được cánh tay cô.

"Còn muốn chạy! Loại ngôi sao giống như cô mà dám đòi làm tấm gương đại diện cho thanh thiếu niên! Đúng là trò cười."

Còn chưa kịp nhìn rõ là ai, Bạch Thiên Thiên chợt cảm thấy trên người đau rát, bị một quả trứng gà từ đâu ném tới.

Cô giận dữ trợn mắt, "Người nào? Người nào ném? Tôi sẽ kiện các người đó!"

"Bộp...!" Lại một cây bắp cải được ném lên đầu cô.

"Kiện á? Giờ đã không còn chỗ đứng trong giới giải trí nữa mà vẫn còn kiêu ngạo thế cơ à!"

"Tôi cảnh cáo các người, các người... Á! Tôi muốn báo cảnh sát!"

Rất nhiều đồ bị ném tới tấp lên người cô.

Mọi người đang bị kích động, nào còn tâm trí để nghe những lời kia.

Bạch Thiên Thiên giận đến phát run, toàn nhân nhếch nhách dơ bẩn, vừa lau sạch chỗ này thì lại có món khác ném lên tiếp.

Cô bây giờ thật không thể nào liên tưởng với một ngôi sao xinh đẹp luôn quang vinh chói lọi mỗi khi xuất hiện như trước đây.

Cuối cùng...

Quần áo Bạch Thiên Thiên chỗ lành chỗ rách, đầu tóc bù xù rối tung, kính râm cũng rơi xuống đất bị người ta dẫm nát.

Cô bị đám người vây quanh, bất lực không thể làm gì ngoài khóc...

Nhân viên bảo vệ đi tới kéo những người dân đang xúc động kia ra, mọi người lại rối rít giơ điện thoại lên, chụp lại dáng vẻ chật vật này của cô.

Thế là….

Ngày hôm sau, trên trang nhất báo đều đăng tải tin về cô.

Tiêu đề ấy chính là: Siêu sao Bạch Thiên Thiên cũng có ngày như chuột chạy ngoài đường, bị người người vây đánh.

***

Chuyện hủy hợp đồng vô cùng phiền phức.

Điện thoại nhà Thiên Tình bị công ty gọi đến muốn nổ tung.

Cuối cùng Cảnh Kiến Quốc giận quá rút phắt luôn dây điện thoại ra.

Thiên Tình vốn định đến công ty thương lượng chuyện này, nhưng vì Thi Nam Sênh đã căn dặn cô không được ra ngoài, nên Thiên Tình chỉ đành phải chờ đợi anh đứng ra giải quyết giúp mình.

Sau đó...

Công ty không còn làm phiền cô nữa, kể cả Lăng Phong cũng không thấy xuất hiện.

Về chuyện hủy hợp đồng này, cụ thể tổn thất bao nhiêu tiền, bao nhiêu công sức, Thiên Tình không biết, nhưng cô biết nhất định sẽ không đơn giản như vậy.

Nghĩ đến anh lao tâm vất vả vì mình nhiều như thế, Thiên Tình thấy thật đau lòng.

Loay hoay bận rộn trong bếp rất lâu.

Lúc Vãn Tình tan làm về đến nhà, thấy cô đang loanh quanh trong bếp, vội đi vào đoạt lấy cái muỗng trong tay cô.

"Em mau đặt xuống. Bây giờ em là phụ nữ mang thai, sao có thể nấu nướng được chứ? Nếu mấy người nhà bên đó biết được sẽ oán chị không chăm sóc tốt cho em đó."

"Chị, đừng khoa trương thế chứ? Đồ ăn em đã làm xong hết rồi, phần này là em định mang đi." Thiên Tình cười cúi đầu đóng cà mèn cơm.

"Mang đi?" Vãn Tình cười, "Cho anh ta sao?"

"Dạ. Em muốn đi thăm anh ấy. Dạo này nhiều việc nên chắc anh ấy sẽ rất mệt." Nhắc tới anh, trên mặt Thiên Tình không giấu nổi niềm hạnh phúc.

"Ừ. Bắt taxi mà đi. Bây giờ em đang mang thai, không được chen chúc trên xe bus nữa." Vãn Tình không yên lòng dặn dò.

"Chị yên tâm, em biết mà." Thiên Tình gật đầu. Cô liếc nhìn Vãn Tình, mấp máy môi nhưng cuối cùng không nói gì.

"Ấp a ấp úng, rốt cuộc muốn nói gì hả?" Vãn Tình nghiêng mắt nhìn em gái.

"Hôm nay em nói chuyện điện thoại với mẹ."

"Không phải ngày nào mẹ cũng gọi điện thoại sao?" Vãn Tình không lấy làm lạ.

"Đúng vậy, nhưng mà...hôm nay mẹ nói với em, Lục Yến Tùng đưa cô gái hôm trước về nhà ở rồi. Anh ta...Lần đầu tiên dẫn bạn gái về nhà."

Vãn Tình đang xới cơm chợt khựng lại.

Đương nhiên cô biết rõ nhà Thiên Tình nói không phải là căn biệt thự kia của Lục Yến Tùng.

Đưa cô gái kia về ra mắt cha mẹ cũng tức là chính thức tuyên bố rồi.

"Chị...." Thiên Tình thấy Vãn Tình im lặng không nói gì, lo lắng khẽ gọi.

"Chị không sao." Vãn Tình hồi phục tinh thần, cười nhẹ với Thiên Tình, "Thật ra chị với Lục Yến Tùng không đến nỗi phức tạp như mọi người nghĩ đâu, chuyện của anh ta không liên quan gì tới chị hết. Bây giờ anh ta quyết định yên bề gia thấy, nhất định chú Lục sẽ rất vui.

Thiên Tình sao có thể không nhìn thấu tâm tư của Vãn Tình?

Cô nói với chị ấy những lời này chỉ đơn giản hy vọng chị ấy đừng mãi dấn sâu vào trong vũng bùn, có ngày sẽ không thoát ra được thôi.

Có điều...Chuyện tình cảm nào có thể đơn giản như vậy...

***

Dạo gần đây, ai cũng biết Thi tổng có tin vui. Cho nên mặc dù công việc bề bộn nhưng tinh thần luôn rất tốt.

Lúc thư ký đưa tài liệu vào, cười trêu ghẹo anh: "Thi tổng, khi nào kết hôn nhớ báo cho tụi em biết trước nha, để tụi em còn có thời gian chuẩn bị trang trí hôn lễ giúp anh chị."

"Sớm thôi." Thi Nam Sênh cười vui vẻ nhìn thư ký: "Đúng rồi, hỏi cô một chuyện."

"Vâng, anh hỏi đi."

"Con gái các cô có phải đều thích lãng mạn không?"

"Đương nhiên rồi ạ. Ai mà không thích lãng mạn chứ! Thi tổng, anh đang tính đến chuyện cầu hôn chị Thiên Tình sao?"

Thi Nam Sênh gấp tài liệu lại, "Đang tính thế. Nhưng mấy chuyện lãng mạn gì đó thực sự không phải là sở trường của tôi. Sợ làm không khéo lại bị từ chối lần nữa."

"Bị từ chối lần nữa?" Thư ký cười, "Trong lời nói của anh hàm chứa lượng thông tin rất hot nha."

Không phải sao?

Nhưng anh đã thấm thía kinh nghiệm đau đớn của hai lần bị từ chối rồi.

"Trọng điểm tôi muốn nói không phải cái này." Thi Nam Sênh nghiêm nghị nhắc nhở cô, chân thành muốn hỏi ý kiến, "Điểm chính cửa sự lãng mạn....Thường con gái các cô thích kiểu lãng mạn như thế nào?"

Thư ký ngẫm nghĩ một lúc: "Lãng mạn thì có....đương nhiên điều đầu tiên là không thể thiếu hoa tươi nè, nhẫn nè, rồi rượu vang nữa."

"Chỉ vậy thôi?" Thi Nam Sênh có chút thất vọng.

"Đây là những điều lãng mạn cơ bản nhất. Còn mấy thức khác đương nhiên phải do tổng giám đốc anh tự tìm hiểu rồi. Cầu hôn là việc hệ trọng, người ngoài chỉ có thể góp ý phần nào thôi ạ."

Thi Nam Sênh trầm ngâm một lúc rồi gật đầu: "Phải, cô nói rất có lý. Được rồi, nếu xong việc rồi thì về đi."

"Cảm ơn Thi tổng. Anh cũng về sớm nhé." Thư ký cười khẽ rồi đi ra ngoài.

***

Tình yêu đúng là một loại cảm giác rất tuyệt vời…

"Trọng điểo khiến cho con người ta một cảm giác rất thần kỳ.

Dạo gần đây, bởi vì công ty bận rộn ra mắt sản phẩm mới, cộng thêm việc phải giải quyết vụ Thiên Tình chấm dứt hợp đồng, bao nhiêu là việc đổ dồn về cùng một lúc, lượng công việc quả thật rất lớn. Nếu là ngày trước, nhất định anh đã bị vắt cho kiệt sức rồi.

Nhưng...Bây giờ, chỉ cần nghĩ tới Thiên Tình, nghĩ đến đứa con trong bụng cô, anh như có thêm động lực, làm việc không biết mệt mỏi.

Dường như, ngay cả trong mệt mỏi cũng xen lẫn cảm giác hạnh phúc khó diễn tả bằng lời.

Lái xe về nhà, định tắm rửa rồi tới chỗ Thiên Tình thăm cô, thăm con...

Nhưng khi vừa bước xuống xe, thấy ánh đèn sáng choang trong biệt thự mà anh đứng ngẩn người.

Đèn này là do mẹ tới mở lên...Hay là...

Nghĩ đến có thể là Thiên Tình, Thi Nam Sênh liền mỉm cười, nhanh chân đi vào trong. Bước chân anh bỗng dung vội vã hơn thường ngày...

Không nhấn chuông mà cầm chìa khóa mở cửa luôn. Vừa vào nhà liền ngửi thấy mùi thức ăn bay vào trong mũi.

Một bóng người đang ngồi trên ghế sofa màu xám trong phòng khách. Cô đang cầm điều khiển, dáng vẻ buồn chán bấm chuyển kênh liên tục.

Nhìn cảnh tượng này, Thi Nam Sênh cảm thấy trong lòng thật ấm áp...

Giống như...Cô vợ nhỏ đang đợi chồng về...Thật chỉ muốn lập tức ‘rinh ngay’ cô về, một giây một phút cũng không muốn tách ra nữa...

Nghe thấy tiếng động nơi cửa, Thiên Tình quay đầu lại, thấy anh liền nhoẻn miệng cười. Đặt điều khiển trong tay xuống, đứng dậy bước nhanh tới chỗ anh.

Anh ôm trọn cả người cô vào lòng, lo lắng nói: "Đi chậm thôi, để ý một chút."

"Tuy rằng em đang mang thai thật, nhưng cũng không tới mức yếu ớt như anh nghĩ đâu." Anh cuống cuồng như vậy khiến Thiên Tình dở khóc dở cười.

"Sao em lại tới đây? Cũng không gọi điện trước cho anh. Nếu lỡ anh lái xe về thẳng nhà em thì sao?" Tâm tình Thi Nam Sênh đang rất tốt, từ lúc vào nhà nụ cười luôn nở trên môi.

Tan làm về nhà, người đầu tiên được nhìn thấy là cô hóa ra lại hạnh phúc đến vậy.

"Muốn tạo bất ngờ cho anh mà. Anh ăn cơm chưa? Em có mang đồ ăn anh thích đến nè." Thiên Tình cười nhìn anh, "Anh thay quần áo, rửa mặt đi đã, sau đó xuống ăn cơm."

"Em phải ăn cùng anh." Thi Nam Sênh nắm bàn tay cô.

"Dạ."

Nhìn theo bóng lưng anh đi lên lầu, vẻ mặt Thiên Tình vô cùng thỏa mãn.

Cuộc sống như thế này thật tốt...

Hai người cùng nhau ăn cơm. Bữa tối đơn giản, nhưng hai người lại ăn rất vui vẻ.

Cảm giác cũng có chút khác lạ.

Đợi đến khi ăn no, hai người liền nằm dài trên ghế sofa xem ti vi.

Là loại phim tình cảm ướt át sến súa, cô xem say sưa ngon lành, nhưng chỉ mới một lúc người đàn ông bên cạnh đã bày ra dáng vẻ mệt mỏi. Anh khép hờ hai mắt, ánh sáng từ trên cao chiếu xuống đáp lên hàng mi anh.

Khoảng thời gian này, chắc là anh thực sự rất mệt. Thiên Tình cảm thấy vô cùng đau lòng.

"Mệt lắm hả anh? Hay anh lên lầu ngủ đi." Cô nhỏ giọng đề nghị.

Anh mở mắt, nhìn cô bằng ánh mắt mơ màng, sau đó sẽ dịch người gối đầu lên chân cô ngủ, cười như con nít, hộn nhẹ lên bụng cô qua lớp áo, "Ngủ cùng cục cưng."

Thiên Tình cười tươi rói, ân cần xoa bóp huyệt thái dương cho anh, "Gần đây chắc anh đau đầu vì chuyện của em lắm phải không?"

"Cũng không mệt mấy, mọi chuyện có luật sư lo rồi." Anh đáp qua loa.

Nhưng trên thực tế... tất cả mọi chuyện của cô anh đều rất để ý, tất nhiên cũng dốc hết sức làm.

Thiên Tình cong môi cười, động tác nhẹ nhàng, hài lòng nhìn vẻ mặt thoải mái của anh.

Cô cười hỏi: "Anh nói xem, em phải làm gì để cảm ơn anh bây giờ. Nếu không có anh, xảy ra nhiều chuyện như vậy, sợ rằng một mình em không thể nào lo liệu được."

Thi Nam Sênh mở mắt cười, bắt lấy bàn tay đang xoa bóp thái dương cho mình để lên môi hôn một cái, "Yêu cầu của anh cũng không cao, em dùng thân báo đáp cũng được."

Thiên Tình cười: "Chỉ đơn giản vậy thôi hả?"

"Ừ... Giúp anh sinh ra một đứa bé bụ bẫm khỏe mạnh, còn em phải chăm sóc tốt cho bản thân."

"Chắc chắn rồi."

"Còn nữa..."

"Vẫn còn sao?"

"Chuyển qua ở cùng với mẹ anh, được không? Ngày nào mẹ cũng lo lắng cho em. Tới chỗ mẹ, mỗi ngày dì Liễu sẽ nấu những món bồi bổ cho em, ở đó có nhiều người chăm sóc em, anh cũng yên tâm hơn."

Thiên Tình ngập ngừng suy nghĩ, "Để em về hỏi ý kiến cha với chị nhé."

Thực ra….Hiện giờ cô đang mang thai, lúc nào cũng đều khiến nhiều người lo lắng cho mình.

Ở nhà không thể giúp đỡ chị, ngược lại còn khiến chị ấy lo lắng, chuyện gì cũng tranh làm hết, sợ không cẩn thận ảnh hưởng tới người mang thai như cô.

Thi Nam Sênh hài lòng nhắm mắt lại, vòng tay lên cổ cô, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xuống rồi đặt lên đó một nụ hôn thật nồng nàn….