Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 153: Ý loạn tình mê

"Tôi.... Có thể sao?" Bà Lục ngập ngừng hỏi. Sao bà lại không muốn đi gặp con gái của mình chứ? Sao bà lại không muốn các con gọi bà một tiếng mẹ? Thậm chí, trong giấc mơ bà cũng từng ao ước chuyện này...Nhưng nếu bà xuất hiện đột ngột như thế, bọn nhỏ có trách giận gì bà không? Còn đồng ý gọi bà một tiếng mẹ nữa không? Hay là chúng nó ngay cả thấy cũng chẳng muốn thấy bà. Càng nghĩ như vậy, bà càng cảm thấy sợ hãi, càng không có can đảm đi gặp hai đứa con của mình.

"Lục phu nhân, Thiên Tình nhìn thấy cô chắc chắn sẽ rất vui." Thi Nam Sênh khích lệ bà. Anh chỉ muốn cho Thiên Tình một sự ngạc nhiên, lấp đi lổ hổng trong lòng cô.

Bà Lục nắm chặt túi xách trong tay, hồi lâu cũng không mở miệng.

***

Thi Nam Sênh vẫn chưa tới dự lễ chúc mừng. Thiên Tình và Mike chắc chắn chính là nhân vật chính lớn nhất trong tiệc rượu này. Bị ký giả truyền thông vây quanh phỏng vấn một thời gian khá lâu, bữa tiệc mới bắt đầu tiến hành.

Bạch Thiên Thiên xuất hiện rất bình thường, nhưng đã hấp dẫn không ít tầm ngắm của giới truyền thông. Cô ta bưng hai ly rượu đi đến trước mặt Thiên Tình, "Chúc mừng cô." Đưa ly rượu đến tận tay Thiên Tình.

Thiên Tình liếc nhìn cô ta. Ánh đèn của giới truyền thông liên tục chớp lóe. Vốn dĩ trước đây ai cũng biết hai người là tình địch, bây giờ cùng lúc xuất hiện thế này, người rất đương nhiên khó tránh khỏi nhạy cảm rồi.

Lăng Phong nhìn cảnh này mà huyệt thái dương giật giật. Bạch Thiên Thiên có thâm niên lâu năm trong nghề, hẳn nên biết trường hợp nào phải tránh chạm mặt với Thiên Tình. Nhưng ngược lại, cô ta còn chủ động tỏ ra thân thiện.

Thiên Tình do dự một lúc, cuối cùng cũng vẫn nhận lấy ly rượu, khẽ cười nói, "Cảm ơn."

Bạch Thiên Thiên cũng mỉm cười đáp lại, "Vậy chúng ta cạn ly nào." Cô ta nâng ly cụng vào ly Thiên Tình.

Thiên Tình không suy nghĩ nhiều khẽ nhấp nhẹ một hớp. Thấy Bạch Thiên Thiên uống cạn ly rượu, cô cũng miễn cưỡng uống một ngụm lớn.

Nhìn cái ly vơi hơn phân nữa, khóe môi Bạch Thiên Thiên nhếch lên, trong mắt hiện lên một chút ánh sáng nham hiểm.

***

Do dự, mâu thuẫn, đấu tranh.... Cuối cùng bà Lục cũng gật đầu, "Cho dù Thiên Tình có hận tôi, không muốn nhận tôi....Nhưng tôi thật sự rất muốn ôm đứa con gái này một lần."

Nghĩ đến lát nữa có thể được ôm con gái của mình, đáy mắt bà Lục long lanh ngấn nước xúc động. Nhiều năm qua, bà vẫn không dám xuất hiện. Sau khi nhìn thấy tin tức của Thiên Tình trên truyền hình, bà không thể nào nhịn nổi sự nhớ nhung trong lòng mà vội vã về nước.

Nhưng lúc hai người cùng đi vào phòng tiệc, thì không nhìn thấy bóng dáng Thiên Tình đâu cả? Thi Nam Sênh nhìn quanh một vòng vẫn không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia đâu.

Vươn tay bắt lấy Trần Lâm, "Thiên Tình đâu? Tối nay cô ấy là nhân vật chính, tại sao lại không có trong sảnh tiệc?"

"Cô Cảnh?" Trần Lâm cũng nhìn vòng quanh một vòng, "Mới tức thì cô ấy còn đứng ở đây mà. Sao bây giờ không thấy đâu nữa rồi?"

Thi Nam Sênh thẳng đi đến cạnh Lăng Phong.

Lăng Phong đang nói chuyện với một số người, thấy Thi Nam Sênh đi tới vôi quay người lại.

"Thiên Tình đâu? Cô ấy đi đâu rồi?" Thi Nam Sênh hỏi thẳng vấn đề.

Nghe anh hỏi, Lăng Phong cũng dáo dác nhìn bốn phía. Không thấy bóng người đâu, anh ta khẽ cau mày, "Vừa rồi cô ấy có uống chút rượu, hình như cũng ngà ngà say thì phải, cô ấy bảo đi ra ngoài hóng mát chút, sẽ quay lại nhanh thôi."

"Đi ra ngoài?"

"Sao vậy? Có việc gấp tìm cô ấy à?" Lăng Phong hỏi.

Thi Nam Sênh gật đầu một cái, sau đó vừa quay lại chỗ bà Lục, vừa gọi điện thoại cho Thiên Tình. Đồng thời giải thích với bà Lục: "Cô chờ một chút, cô ấy ra ngoài đi dạo sẽ quay lại nhanh thôi ạ."

Thế nhưng...Điện thoại không kết nối được, bên kia vẫn không có ai nghe nghe máy. Thi Nam Sênh đành phải bước nhanh ra ngoài, muốn đi tìm Thiên Tình xem thế nào.

***

"Người đã giao cho anh, anh tự nhiên mang đi nhé." Trong xe bảo mẫu bên ngoài cửa khách sạn, Bạch Thiên Thiên giao Thiên Tình đang trong trạng thái mơ mơ màng màng cho Lục Yến Tùng.

Lục Yến Tùng nheo mắt nhìn Thiên Tình đang nằm trong xe. Bởi vì uống phải thuốc kích thích, hơn nữa, có thể nhìn ra được dược tính rất mạnh, cho nên cả khuôn mặt của Thiên Tình đều đỏ bừng lên. Đôi mắt bởi vì dục vọng kích thích mà long lanh động tình tưởng chừng như có thể vắt ra nước. Sự ngây thơ trong sáng cùng với vẻ quyến rũ hấp dẫn kia đủ để khiến tất cả đàn ông mất hồn điên đảo. Tiếc rằng... Không bao gồm cả anh!

Thấy Cảnh Thiên Tình như vậy, trong đầu anh lại nhớ tới bóng dáng của Cảnh Vãn Tình. Đã bao lâu rồi không nhìn thấy cô nhỉ?

"Anh Lục, thịt đã dâng đến miệng rồi, lẽ nào anh muốn bỏ cuộc giữa chừng sao?" Bạch Thiên Thiên thấy anh chần chừ không động đậy, bèn lên tiếng thúc giục.

Lúc này Lục Yến Tùng mới hoàn hồn. Liến nhìn Bạch Thiên Thiên rồi bế bổng Thiên Tình ra khỏi xe, sau đó hừ mũi nói: "Quả nhiên, đắc tội ai chứ đừng đắc tội với phụ nữ, nhất là nữ minh tinh."

Bạch Thiên Thiên chẳng màng để tâm, nhún nhún vai cười nói: "Chúc anh đêm nay có một buổi tối tốt đẹp."

Lục Yến Tùng không trả lời cô ta, dửng dung không cảm xúc cứ thế bế Thiên Tình đi thẳng vào khách sạn.

.... .... ....

Nhìn theo bóng lưng Lục Yến Tùng, Bạch Thiên Thiên âm thầm ra dấu bằng tay cho những ống kính đã chuẩn bị sẵn ở chung quanh để chụp lại hình ảnh.

Đợi đến khi hai người đã đi vào trong, có ba người khiêng ống kính vội vã chui vào trong xe.

"Cô Bạch, nhìn xem hình này chụp thế nào." Bạch Thiên Thiên cầm máy ảnh trong tay lên xem. Tấm nào cũng chụp rất rõ ràng, nhiều góc cạnh khác nhau, còn chụp rõ biểu cảm của người trong hình. Lục Yến Tùng với bộ mặt đẹp trai phong độ, còn Thiên Tình đang rơi vào trạng thái mơ màng nhưng mỗi cử chỉ đều vô cùng quyến rũ, thậm chí tay cô ta còn vô thức níu chặt cổ áo sơ mi của Lục Yến Tùng. Dáng vẻ say lòng người đến cực hạn này, như bày tỏ sự ỷ lại trông chờ vào Lục Yến Tùng.

"Chụp rất tốt. Đây là tiền của các anh!"

Bạch Thiên Thiên lấy một sấp tiền mặt ra, sau đó ném điện thoại cho bọn họ, "Chuyển hết những tấm hình này sang điện thoại của tôi."

Ba người lập tức làm theo.

***

Thiên Tình đã hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ cảm thấy toàn thân nóng hầm hập như lửa. Rồi tựa như có một dòng nước xiết xối mạnh vào cơ thể, khiến cô không có cách nào chống đỡ được. Cô khó chịu nhíu xoắn xuýt hai hàng mày lại, sau khi lăn một vòng trên giường, bắt đầu kéo xé bộ lễ phục trên người. Bộ lễ phục này vốn có cỗ chữ V rất sâu, bị cô kéo xuống như thế, vùng ngực trắng mịn như tuyết hiển hiện ran gay trước mắt Lục Yến Tùng.

Cảnh tượng này có người đàn ông nào nhìn vào mà huyết mạch không sôi sục, thế nhưng Lục Yến Tùng chỉ lạnh nhạt nhìn lướt qua, sau đó đến quầy bar rót cho mình một ly rượu.

Cảnh Thiên Tình.... Quả thật rất có sức hấp dẫn thu hút được Thi Nam Sênh, nhưng mà anh cứ như bị trúng tà vậy....Nhìn cảnh mê hồn thế này mà lại chẳng có cảm giác gì cả!

Nếu đổi lại là ngày xưa, anh sẽ như cầm thú mà lao đến cắn xe giày vò Cảnh Thiên Tình, như đã từng làm với Vãn Tình vậy! Đùa bỡn cả hai chị em ở trong tay mình, đây mới là điều anh muốn!!

Và đây cũng chính là nguyên nhân anh đã đồng ý hợp tác với Bạch Thiên Thiên!

Nhưng....Hiện tại, người phụ nữ này nằm phơi bày ngay trước mặt anh, vậy mà anh lại hoàn toàn không muốn động vào cô.

"Ưmh.... Nam...." Cô gái trên giường rên rỉ ra tiếng. Thuốc đã thấm, cô có vẻ như rất khó chịu.

Lục Yến Tùng xoay người lại, nhưng không làm gì cô cả, chỉ kéo chăn qua đắp lên người cô.