Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 120: Bị trêu ghẹo

Cầm lấy áo sơ mi cùng chiếc áo vest vừa mới mua ban nãy mặc lên người.

Áo vest màu xanh ngọc, cùng với chiếc váy xanh như nước hồ của cô chính là một cặp hoàn hảo.

Anh cũng không hiểu tại sao mình lại chọn hai bộ trang phục này, lúc đó anh chỉ chọn theo bản năng thôi.

Giống như....thế này mới xứng đôi.

***

Thiên Tình đi nhanh xuống lầu, rồi đi thẳng tới chỗ xe bảo mẫu.

Thợ trang điểm đã chuẩn bị sẵn sàng, nhìn bộ lễ phục trên người cô mà không dằn được chắc lưỡi hít hà.

Làm trong ngành này chẳng có mấy người không nhận ra được các nhãn hiệu thời trang quốc tế.

"Gì đây chứ? Chỉ là lính mới mà còn đòi trang điểm đến hai lần! Phiền chết được! Có trang điểm nữa cũng không trở thành Lâm Thanh Hà(*) được đâu." Thợ trang điểm vừa oán trách, vừa lấy dụng cụ trang điểm ra.

(*) Lâm Thanh Hà: sinh ngày 3/11/1954, là một nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng người Đài Loan. Cô được coi là một trong những nữ diễn viên hàng đầu trên màn ảnh Hồng Kông và Đài Loan trong suốt những năm 1980. (Nguồn: Wiki)

Thiên Tình không phải không nghe ra lời châm chọc trong lời cô ta nói, nhưng chỉ cười cười, "Làm phiền chị rồi. Có điều, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành Lâm Thanh Hà, tôi chỉ cần làm chính mình là tốt rồi." Lời nói hết sức nhẹ nhành, nhưng đủ để khiến thợ trang điểm nhất thời á khẩu không trả lời được.

Cô ta hung dữ lườm cô một cái, "Còn chưa nổi tiếng mà đã vênh mặt lên thế, bộ thật tưởng mình là minh tinh nổi tiếng chắc."

Thiên Tình không muốn cãi vã với cô ta. Từ xưa đến nay trong nghề này, người mới thì luôn bị bắt nạt. Thậm chí ngay cả người quét rác cũng xem thường những người mới vào nghề.

***

Sau khi trang điểm xong, Thiên Tình cất túi thuốc vào túi xách xong mới đi vào phòng tiệc.

Lúc tới cửa, cô nâng váy đang định bước vào. Hơi nghiêng đầu chợt thấy một bóng dáng quen thuộc đứng trên hành lang.

Anh ấy....Không phải lúc này nên ở trong phòng sao? Tại sao lại đến phòng tiệc?

"Nhìn cái gì?" Thi Nam Sênh dập tắt điếu thuốc trong tay, miễn cưỡng nheo mắt nhìn cô.

Lúc này Thiên Tình mới chợt nhận ra mình đang nhìn anh đến mất cả hồn. Cô vội cúi đầu, ho nhẹ một tiếng, "Không có gì. Chỉ ngạc nhiên khi thấy anh ở đây thôi."

"‘Daisy Story’ chưa chọn được người mẫu thích hợp, tôi đương nhiên vẫn phải xuất hiện." Trên thực tế, chuyện này giao lại cho Mike là được rồi, một mình cậu ta có thể giải quyết được, căn bản không cần anh ra mặt.

"À." Thiên Tình đáp nhẹ một tiếng, "Vậy tôi đi vào trước."

Thi Nam Sênh không đáp lời cô, chỉ liếc cô một cái, đẩy cửa vào.

Ngay lúc Thiên Tình còn đang sững sờ, anh quay đầu lại, "Còn không đi vào?"

Thiên Tình giật mình “Ồ” lên một tiếng, rồi đi nhanh về phía trước.

Tay của anh vẫn đang giữ cửa, Thiên Tình khẽ khom người chui qua cánh tay anh đi vào.

Sợi tóc mềm mượt khẽ lướt qua cánh tay anh khiến anh cảm thấy ngưa ngứa, một đường len lỏi thẳng đến con tim. Nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô, ánh mắt anh hơi dao động, nhưng rất nhanh đã bị giấu đi, chỉ còn vẻ bình tĩnh phẳng lặng.

Cùng cô đi vào, cùng cô sánh vai bước đi.

"Còn thấy chóng mặt không?" Anh đột nhiên hỏi bên tai cô. Giọng nói trầm ấm, tầm mắt đang nhìn về hướng khác, như chỉ hỏi cho có lệ vậy, nhưng lại khiến lòng Thiên Tình rung động, "Đã tốt hơn nhiều rồi."

Chỉ giống như tùy ý hỏi thăm một câu lại làm cho Thiên Tình không nhịn được mà cong khóe môi.

Thấy Lăng Phong đang ở cách đấy không xa, cô hơi liếc mắt sang, nói nhỏ: “Tôi đi trước."

"Ừ." Anh nhàn nhạt đáp một tiếng, Thiên Tình liền đi tới chỗ Lăng Phong.

Lăng Phong đang cầm ly rượu trên tay, chợt thấy Thiên Tình đi tới, nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lần, "Lễ phục là anh ta mua?"

"Hả? Vâng...." Thiên Tình thản nhiên gật đầu.

Tầm mắt Lăng Phong thoáng lướt nhìn về phía Thi Nam Sênh, suy nghĩ gì đó, "Anh ta đối với cô không tệ." Lăng Phong kết luận sau khi đánh giá cô.

Không tệ? Cái gì gọi là không tệ đây?

Thiên Tình cười khổ, "Anh ấy chỉ là không thể thấy chết mà không cứu. Đổi lại người khác, anh ấy cũng sẽ cứu thôi."

"Thật sao?" Lăng Phong cười như không cười. Nếu đổi lại là phụ nữ khác, anh ta cũng sẽ quan tâm như thế, chọn một bộ lễ phục vô cùng thích hợp như vậy sao?

"Đã nói với anh ta chưa?" Lăng Phong hỏi.

Thiên Tình nhẹ đáp “Rồi” một tiếng, "Anh ấy chưa cho tôi câu trả lời chắc chắn nào cả."

“Tôi biết rồi." Lăng Phong gật đầu một cái, khẽ nhíu mày, dáng vẻ như đã đoán trước được, “Tôi sẽ nghĩ cách giành được cơ hội này, cô không cần làm gì nữa."

Không tiếp tục đề tài này nữa, Lăng Phong dẫn Thiên Tình đi quanh trong phòng tiệc chào hỏi.

Không muốn ngóng tìm bóng dáng quen thuộc kia, nhưng Thiên Tình không ngờ Thi Nam Sênh lại có sức hút rất mạnh.

Cho dù lúc này xung quanh đang có rất nhiều người, nhưng vẫn dễ dàng thấy được anh vô cùng nổi bật giữa đám người đó.

Trong phòng tiệc có rất nhiều người, nhưng tầm mắt của Thiên Tình chỉ vẻn vẹn đặt lên người anh, không cách nào rời đi được.

"Cô Cảnh?" Đang nhìn anh đến mất hồn, phía sau chợt vang lên một giọng nói quen thuộc.

Giọng nói này....Thiên Tình thoáng sững sờ.

Rất quen....Quen đến mức cô không thể nào quên được.

Kinh ngạc xoay người lại, xuất hiện trước mặt là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Lục Yến Tùng....

Giọng nói này, tuy cô chỉ nghe có mấy câu, nhưng đã khiến cô nhớ rất rõ ràng.

Hơn nữa....Thân hình này...

Cho dù tối qua cô chỉ nhìn thấy bóng lưng anh ta qua bóng đêm, nhưng cô vẫn nhớ rõ như in.

"Có vẻ như cô biết tôi?" Đối phương nheo mắt quan sát cô. Ánh mắt sắc bén khiến lòng người run sợ.

Người đàn ông này thuộc tuýp người nào ấy nhỉ?

Gương mặt anh tuấn không thua kém gì Thi Nam Sênh, nhưng sự góc cạnh thâm thúy kia thì hơn hẳn Thi Nam Sênh, tạo cho người ta có cảm giác người này rất nguy hiểm.

Người đàn ông như vậy sao có thể quan biết với Vãn Tình được?

Vãn Tình dịu dàng, hiền lành, vốn dĩ không phải là người cùng một thế giới với anh ta.

"Cô Cảnh?" Thấy Thiên Tình không lên tiếng đáp, vẻ hoài nghi trong mắt anh ta càng sâu.

Lúc này Thiên Tình mới hoàn hồn, "Xin lỗi, tôi không quen anh." Vẻ mặt thoáng chốc trở nên lạnh lùng. Đối với người đàn ông đã ép Vãn Tình phải theo mình, cô không sao có cảm tình được.

"Thật sao? Nhưng tôi nhận ra cô." Đối phương khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn Thiên Tình như có thâm ý khác, "Người mới của Wesley, rất có tiềm năng."

"Cám ơn." Thiên Tình không biết anh ta đang nghĩ gì, chỉ cảnh giác nhìn anh ta.

Đối phương dường như hoàn toàn không để ý đến vẻ phòng bị trong mắt Thiên Tình, duỗi tay về phía cô, “Tôi là Lục Yến Tùng, sau này có lẽ sẽ thường xuyên gặp mặt."

Lục Yến Tùng?

Quả nhiên là anh ta! Cô đã không nhận nhầm.

Sợ anh ta nhận ra được điều gì, Thiên Tình không dám lơ đãng nữa, đưa tay ra bắt tay anh ta, "Xin chào, tôi tên là Cảnh Thiên Tình."

Cô miễn cưỡng tự giới thiệu mình, định rút tay lại nhưng Lục Yến Tùng không chịu buông ra. Thiên Tình nhíu mày cố giằng tay ra.

Cô cảm thấy lòng bàn tay của anh ta vô cùng lạnh lẽo, giống như băng lạnh truyền sang khiến cô lạnh cóng cả người.

"Anh Lục, mời anh buông tay!" Giằng ra hai lần nhưng không được, giọng nói của Thiên Tình bỗng đanh lại.

Lục Yến Tùng vẫn coi như không nghe thấy cô nói gì, khóe môi mỏng nhếch nhẹ, chẳng những không buông tay Thiên Tình ra, ngược lại còn tăng sức kéo cô ngã vào lòng anh ta.

Xung quanh bắt đầu phóng tới vô số ánh mắt hâm mộ.

Hơi thở nam tính mạnh mẽ xông tới, khiến Thiên Tình lạ lẫm choáng váng.

Anh ta và Thi Nam Sênh hoàn toàn khác nhau, tuy cũng là ngang ngược không coi ai ra gì, nhưng sự ngang ngược của anh ta thì lạnh lẽo hơn Thi Nam Sênh rất nhiều.

"Anh... Anh buông ra!" Thiên Tình không ngờ anh ta có thể làm ra chuyện lỗ mãng này, trong mắt hiện lên vẻ tức giận.

Cô theo phản xạ nhìn sang một hướng khác, thấy tầm mắt Thi Nam Sênh cũng đang nhìn về phía bên này, sâu thẳm tối đen, không biết anh đang nghĩ gì. Trong lòng đột nhiên cảm thấy lo lắng.

Cô cạy tay Lục Yến Tùng ra, "Anh làm gì vậy? Buông ra! Tôi không có quen biết anh."

Lục Yến Tùng bá đạo chụp lấy hai tay cô giữ ở trước ngực. Bàn tay còn lại bóp vòng eo thon nhỏ của cô, "Biết có thể làm sao để nhanh chóng nổi tiếng trong nghành này không?"

Giọng nói của anh ta vang trên đỉnh đầu cô, rất từ tính truyền cảm.

Hơi cúi đầu, ánh mắt như cười như không nhìn cô, vẻ đẹp trai nhưng không kém phần ngang tàng bông đùa của anh ta có nét gì đó tự nhiên phóng khoáng không nói thành lời.

Thiên Tình không thể không thừa nhận người đàn ông này quả đúng thật rất quyến rũ.

Nhưng mà....

Vẻ quyến rũ này không thể mê hoặc được cô! Hơn nữa, lúc này, cô thật sự thấy không thể nào ưa nổi anh ta! Sao anh ta có thể vừa cùng với chị mình, bây giờ còn quay sang trêu chọc mình như vậy?

Hơn nữa, còn ở ngay trước mặt Thi Nam Sênh...

Có phải anh ấy đang hiểu lầm mình rồi không? Nghĩ tới chuyện này, trong lòng Thiên Tình càng thêm tức giận và lo lắng.

"Anh Lục, chúng ta không quen, tôi không cần anh phải chỉ bảo chuyện gì cả. Mời anh buông tay, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu!"

"Cô nhóc nổi cáu rồi này." Anh ta không những không tức giận, lại còn cười lớn khoái chí. Dáng vẻ lúc anh ta cười cũng thật mê người, có điều....

Cũng rất vô sỉ!

"Mặc dù cô không muốn nghe nhưng tôi vẫn muốn nói cho cô biết... Trong ngành này, nếu muốn nhanh chóng nổi tiếng, hợp tác với tôi là con đường nhanh nhất."

Hợp tác với anh ta? Rốt cuộc anh ta là ai?

Anh ta tiếp cận Vãn Tình, giờ lại tiếp cận mình, rốt cuộc anh ta có mưu đồ gì?

"Cám ơn đã chỉ bảo, nhưng tôi không cần!" Thiên Tình thấy người đàn ông này rất nguy hiểm, lúc này cô chỉ muốn mau chóng thoát khỏi anh ta.

Cô còn chưa kịp tìm cách thoát chạy, cổ tay lại bị anh ta giữ chặt. Hơi ấm truyền sang từ lòng bàn tay khiến cô hơi giật mình.

Chưa biết phải phản ứng ra sao, thì nghe Lục Yến Tùng hô lên một tiếng, anh ta bị một quả đấm mạnh mẽ giáng tới, vội vàng lùi về sau một bước.

Thiên Tình hoàn hồn quay lại, thấy mặt Thi Nam Sênh lúc này còn đen hơn cả đít nồi.

Cũng không đợi cho Lục Yến Tùng hoàn hồn, anh kéo Thiên Tình đi thẳng ra ngoài.

"Anh Thi...."

Anh đi rất nhanh, rất vội, dáng vẻ vô cùng tức giận.

Thiên Tình đi giày cao gót, cô phải bước nhanh mới miễn cưỡng theo kịp anh.

"Em câm miệng!"

Cô vốn định nói anh đi chậm lại một chút, lại bị tiếng quát này của anh làm cho ngậm miệng không nói được nữa.