Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 106: Dứt khoát ra đi

Suốt đêm Thiên Tình trằn trọc không chợp mắt. Lúc trời gần sáng rốt cuộc mới thiu thiu được chút.

Đêm hôm ấy, cô đã nằm mơ thấy rất nhiều chuyện....

Nhưng trong giấc mộng đó, tất cả đều là hình bóng của anh....

Cô không biết, sau một năm, cả hai có còn được gặp lại nhau hay không, và tình huống sau khi gặp lại đó sẽ như thế nào....

….***….

Thời gian hai ngày trôi qua thật nhanh.

Cũng trong hai ngày này, Thiên Tình không hề nhận được cuộc điện thoại nào của Thi Nam Sênh.

Cô đoán, hẳn là anh đang rất giận mình.

Người kiêu ngạo như anh, sao có thể chấp nhận được sự từ chối của mình?

Thiên Tình vốn cũng muốn gọi điện cho anh nói lời từ biệt trước khi đi, nhưng....gọi được nữa chừng rồi lại tắt đi.

"Thiên Tình, đến giờ rồi đó em." Vãn Tình đi vào phòng gọi cô.

Thiên Tình vội đem điện thoại di động cất lại vào túi, "Chị, chị đừng tiễn em. Em cũng không cho Noãn đến tiễn em đâu, để em đi một mình thôi!"

"Như vậy sao được? Không thấy em lên máy bay, trong lòng chị không yên tâm." Vãn Tình nói xong mắt cũng đỏ hoe.

Thiên Tình tiến lên một bước, ôm chặt chị vào lòng, “Chị, em không muốn để mọi người nhìn thấy bóng lưng của em....” Nói đến đây giọng cũng tắc nghẽn.

Vãn Tình xoay người lại ôm lấy em gái, "Hành lý nhiều như vậy, một mình em xoay sở được không?"

"Công ty có xe tới đón em, không sao đâu ạ." Thiên Tình hít hít mũi, "Chị này, sau này em không có ở nhà, chị phải chăm sóc tốt cho mình nhé. Chị đừng đi làm mấy công việc nặng nhọc kia nữa, nếu như ở nhà thấy buồn thì chị cố gắng tìm công việc nào nhẹ nhàng làm cho vui thôi, được không chị?"

"Em yên tâm, vì em, chị sẽ hết sức chăm sóc tốt bản thân mình. Một mình em ở bên đó cũng phải ráng giữ gìn sức khỏe và lo cho mình nhé, đến nơi nhớ điện về cho chị."

"Nhất định rồi." Thiên Tình bảo đảm.

Hai chị em còn định tâm sự thêm một bận, nhưng lúc này lại nghe Cảnh Kiến Quốc réo gọi om sòm bên ngoài cửa, "Thiên Tình, chuẩn bị nhanh lên! Xe của công ty đến rồi này!"

"Dạ, con ra ngay!" Thiên Tình cao giọng đáp lại, dặn dò Vãn Tình thêm mấy câu mới xách hành lý ra khỏi phòng.

Vãn Tình lau nước mắt, không nỡ nhìn theo bóng của em gái.

Cảnh Kiến Quốc đứng chào hỏi tài xế của công ty trong khi chờ đợi. Thấy Thiên Tình đi ra, ông dặn dò đủ thứ: "Có cơ hội ngàn năm có một này, sang bên đó rồi con phải cố gắng học tập cho tốt. Nếu được lên ti vi đóng phim thì nhớ điện về báo cho cha hay nhé, cha sẽ kêu gọi bà con lối xóm đến xem. À, còn nữa, ở bên đó nếu kiếm được nhiều tiền, cũng đừng quên...."

"Cha, cha đừng nói nữa!" Vãn Tình vội vàng kéo cha lại, liếc nhìn Thiên Tình, "Nếu ở bển có kiếm được tiền, em nhớ giữ lại cho mình trước đi, đừng lúc nào cũng chỉ biết lo cho trong nhà. Em phải thương bản thân mình trước, nhớ không?"

Thiên Tình cười yếu ớt, tròng mắt ngân ngấn lệ, "Cha, chị, con thật sự phải đi rồi." Người nhà đưa cô ra xe bảo mẫu của công ty tới đón. Trên xe còn có những người khác sẽ cùng cô sang Hàn Quốc học.

So với tinh thần sa sút của Thiên Tình, hầu như tâm trạng của những người còn lại ai nấy cũng đều hân hoan tươi tỉnh. Đối với lần đi đào tạo chuyên sâu để phát triển cho tương lai này, ai ai cũng ôm tâm tình háo hức và mong đợi.

Nghe họ líu ríu nói về mơ ước trong tương lai mà Thiên Tình cũng bị ảnh hưởng lây, nhờ đó mà đáy lòng như giăng đầy mây mù của cô cũng vơi đi phần nào, còn tháp tùng trò chuyện với họ.

"Ơ, hình như tôi có biết cô thì phải á?" Có một cô gái nghi hoặc nhìn nhìn Thiên Tình.

"Có lẽ tôi có gương mặt giống ai đó chăng?" Thiên Tình cười đáp.

"Không! Không phải cô chính là bà chủ tương lai của tập đoàn Thi thị trong truyền thuyết đó sao?" Lời của cô ta vừa dứt, xung quanh xôn xao hẳn lên.

Được sự gợi ý, mọi người ngay tức khắc đều nhận ra Thiên Tình.

"Phải ha! Hèn chi tôi thấy sao lại nhìn quen mắt đến vậy!"

"Lần trước, tôi còn nhìn thấy cô trên trang nhất ở giới truyền thông nữa mà!"

.... ….

Thiên Tình không quen bị người khác mang ra bình phẩm, cô không được tự nhiên vén vén tóc bên mang tai, nhìn mọi người cười ngượng nghịu.

Giải thích như đã từng giải thích rất nhiều lần, “Tôi không phải vợ chưa cưới của Thi tổng, càng không phải là bà chủ tương lai gì đó của Thi thị. Hiện tại, chúng tôi đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa."

"Thật sự không còn quan hệ gì nữa sao? Đúng thật là đáng tiếc ha. Thi tổng bây giờ chính là người đàn ông hoàng kim còn độc thân, nếu như tóm được anh ta, còn sung sướng hơn đi làm nghệ sĩ gấp trăm lần."

"Chứ sao nữa!" Có người phụ họa, "Cô vào công ty giải trí Wesley, coi như cũng cùng nghề với Bạch Thiên Thiên. Khó đảm bảo về sau cô ta sẽ không chèn ép cô."

“Tôi không nghĩ nhiều như vậy." Thiên Tình thờ ơ đáp lại họ.

Mọi người tiếp tục bàn tán mổ xẻ thêm một hồi, Thiên Tình lặng thinh không trả lời các cô nữa, dần dần họ cũng cảm thấy cái đề tài này chẳng còn gì thú vị, nên cũng dừng lại ở đó.

Thiên Tình chỉ cúi đầu săm soi điện thoại di động, đáy mắt buồn bã.

Thi Nam Sênh....Lần này, kết thúc thật rồi!

.... ***….

"Em tính ra ngoài à?" Mộ Thiệu Đàm duỗi lưng một cái, lười biếng lững thững đi xuống lầu. Thấy em trai vớt lấy chìa khóa xe máy, cách ăn mặc rất tươm tất và ra dáng, hình như đang tính ra ngoài.

"Dạ. Em đến sân bay tiễn bạn." Trong miệng Mộ Trầm Âm còn ngậm miếng sandwich, hàm hồ đáp lại.

"Đám mèo mả gà đồng của em đó hả?"

"Mèo mả gà đồng?" Mộ Trầm Âm cười cười, "Bốn chữ này dùng để hình dung người khác còn được, chứ để nói Thiên Tình thì thật quá oan uổng cho con gái người ta."

"Thiên Tình?" Mộ Thiệu Đàm mở rộng tờ báo, liếc nhìn em trai hỏi, "Thiên Tình tính đi đâu?"

"Đi Hàn Quốc ạ! Anh không biết sao? Cô ấy bây giờ được công ty giải trí Wesley ký hợp đồng, hôm nay bay sang Hàn Quốc để học khóa đào tạo chuyên sâu. Em nói cho anh biết nhé, sau này khi cô ấy trở về nước sẽ trở thành siêu sao cũng không chừng đấy...." Mộ Trầm Âm thao thao bất tuyệt, hân hoan phác hoạ một tương lai tươi sáng của Thiên Tình.

Tay đang lật báo của Mộ Thiệu Đàm dừng lại, "Em nói, hôm nay cô ấy đi Hàn Quốc?"

"Dạ!" Mộ Trầm Âm nói xong mới sực nhớ ra điều gì, liếc nhìn sang Mộ Thiệu Đàm, "Anh sẽ không đi thông báo cho anh A Sênh biết đó chứ?" Nói xong cúi đầu nhìn thời gian, "Bây giờ có báo cũng không kịp gặp cô ấy nữa đâu. Anh, em đi trước đây. Sắp trễ giờ rồi!"

Mộ Trầm Âm nói xong vẫy vẫy tay với anh trai, rồi phóng nhanh ra cửa.

.... .... .... .... ....

Thiên Tình đi Hàn quốc? A Sênh có biết không?

Mộ Thiệu Đàm bỏ tờ báo trong tay xuống, đứng dậy bước nhanh lên lầu tìm điện thoại di động. Biết được tin tức quan trọng này mà không báo cho cậu ấy biết, hình như không được nghĩa khí cho lắm nhỉ?

Mặc dù....Em trai của mình cũng rất thích cô bé kia.

Nhưng mấy thứ tình yêu gì gì đó, chỉ đành để cả hai cạnh tranh công bằng thôi!

Nghĩ vậy liền cầm điện thoại di động lên gọi cho một dẫy số quen thuộc....

.... .... ....

Hai ngày gần đây, chất lượng giấc ngủ của Thi Nam Sênh càng ngày càng tệ.

Kể từ khi bị Thiên Tình từ chối lời cầu hôn, suốt ngày anh cứ thấy trong người buồn bực, giống như đang chứa một quả bom bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ, hầu như không người nào dám đến gần.

Người phụ nữ kia....Đúng là biết hành hạ người khác mà!

Nếu như cô chỉ muốn cự tuyệt để lấy lui làm tiến, dựa vào đó chiếm được tình yêu của anh, vậy thì cô lầm to rồi! (sặc, ông này đang ăn dưa bở :D)

Hơn nữa, còn sai rất trầm trọng! Anh tuyệt đối sẽ không chủ động liên lạc cô trước, sẽ không hỏi cưới cô nữa! Để cho cô tự mình ôm lấy hối hận đi!

Tuy bụng nghĩ vậy, nhưng dạ cứ bồn chồn nóng nảy không yên, khó khăn lắm mới ngủ được chút lại bị đánh thức, anh nổi điên muốn giết chết kẻ nào dám phá đám lúc này.

Vừa thấy số hiện trên màn hình là của Mộ Thiệu Đàm, sắc mặt anh càng u ám đáng sợ, "Tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng gì cần nói với tôi đấy!"