Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 225: Chỉ muốn ôm cô ngủ một giấc thật ngon

Liễu Nhiên đang ngồi xổm trên mặt đất tay cầm chiếc xẻng nhỏ tự nhổ cỏ cho cây cỏ chanh, nhìn thấy Hạ Tử Du đi vào vườn hoa cô bé lập tức đứng dậy, vui mừng đến nỗi quẳng lại chiếc xẻng nhỏ, ì ạch chạy đến bên chân Hạ Tử Du, "Mẹ, không phải là mẹ nói mẹ mệt muốn đi ngủ sao?"

Hạ Tử Du xoa xoa cái đầu nhỏ của Liễu Nhiên, "À, mẹ đột nhiên không muốn ngủ nữa, đến đây nhìn xem có phải cây cỏ chanh đã cao lớn rất nhiều như Liễu Nhiên nói hay không?"

Liễu Nhiên cười rộ lên lúm đồng tiền chúm chím như hoa, "Dì nói hoa cỏ chanh cũng sắp nở hoa rồi ạ . . . . ."

"Ừ."

"Cô chủ."

Xa xa, dì Trần lên tiếng khẽ gọi cô.

Hạ Tử Du ngước mắt, nhìn thấy dì Trần đang mỉm cười tay cầm theo chiếc áo đi về phía cô.

Hạ Tử Du cũng lễ phép nở nụ cười chào lại dì Trần.

Dì Trần đi tới trước mặt Hạ Tử Du, ôn hòa nói, "Cô chủ, cậu chủ nói ngoài trời đang có gió, bảo tôi mang cho cô cái áo." Dứt lời dì Trần đem chiếc áo khoác dệt len mềm mại khoác lên người cô.

Hạ Tử Du bỗng sững người hỏi, "Anh ấy. . . . . . Vẫn chưa đi sao?"

Dì Trần cười rất thân thiện nói, "Có cô chủ ở nhà, sao cậu chủ có thể đi được đây?"

Hạ Tử Du lúng túng cụp mắt xuống, "Dì Trần, dì nói đùa rồi, tôi hiện nay đã không còn là cô chủ gì đó nữa, sau này dì đừng gọi tôi như thế."

Dì Trần nắm lấy bàn tay mát lạnh của Hạ Tử Du nhẹ nhàng nói, "Cô chủ, cô mới là người đang nói đùa với tôi đó, cô đã về lại với cậu chủ, tương lai nhất định là sẽ ở mãi bên cạnh cậu chủ rồi. . . . . ."

Hạ Tử Du nhẹ nhàng lắc đầu, chọn sự im lặng không nói thêm gì.

Liễu Nhiên đứng bên cạnh Hạ Tử Du ngước mắt hỏi dì Trần, "Quản gia Trần, ba cháu về rồi sao?"

Dì Trần gật đầu.

Liễu Nhiên lập tức trở nên hào hứng, "Ồ. . . . . . Con muốn đi tìm ba. . . . . . Bảo ba chơi ghép hình với con . . . . ." Nói xong Liễu Nhiên tung tăng nhảy nhót chạy vào trong biệt thư.

Dì Trần cười nói, "Cô Ngôn Tư đúng thật là rất mến tay mến chân với cậu chủ."

Hạ Tử Du chỉ nhợt nhạt cười một tiếng cũng không nói gì.

Dì Trần nắm tay Hạ Tử Du đi đến chiếc ghế dài bằng gỗ trong vườn hoa, thân thiện nói, "Cô chủ, đúng lúc tôi không có việc gì làm, cô ở vườn hoa một mình không có ai trò chuyện cũng buồn chán, hay là chúng ta cùng nhau nói chuyện một chút nhé!"

"Được."

Cô theo chân dì Trần tới ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài trong vườn hoa, trong lời nói của dì Trần vừa có sự thân thiện nhưng không thiếu đi phần cung kính, “Cô chủ, khi cô về lại đây có nhận ra biệt thự này có gì thay đổi không?"

Hạ Tử Du nhẹ nhàng lắc đầu, “Hoàn toàn vẫn giống như trước kia."

Dì Trần đột nhiên nói, "Cô không biết, thời gian trước, căn biệt thự này đã bán đi cho người khác rồi. . . . . ."

Hạ Tử Du kinh ngạc hỏi, "Làm sao có thể?"

Dì Trần từ tốn giải thích, "Tôi cũng không rõ lắm, lúc đó cậu chủ nói muốn bán nó đi, mọi người cũng đã dọn ra khỏi nơi này rồi. . . . . . Vào hai ngày trước, cậu chủ bảo chúng tôi quay lại, cậu ấy cũng không nói cô sắp về lại đây, cậu ấy chỉ bảo chúng tôi dọn dẹp sửa sang lại, những vật dụng đồ đạc của cô tất cả đều sắp xếp lại giống như lúc trước. . . . . . Tôi đoán rằng cô sẽ trở lại, quả nhiên, hôm sau cậu chủ đã đưa cô trở về. . . . . ."

Hạ Tử Du hỏi, "Anh ấy mua lại căn biệt thự này sao?"

Dì Trần trả lời, "Có lẽ là vậy. . . . . . Có người giúp việc nói cậu chủ đã bỏ ra số tiền gấp ba với giá khi bán, mới có thể mua lại được căn biệt thự này."

Hạ Tử Du không hiểu hỏi, "Nếu còn muốn căn biệt thự này, tại sao anh ấy phải bán nó đi?"

Dì Trần giải thích, "Bởi vì cô chủ đã không còn ở nơi này nữa, cho dù cậu chủ có ở lại đây cũng sẽ chỉ khiến cho cậu ấy nhớ tới thời gian khi cô và cậu ấy còn ở bên nhau. . . . . ."

Hạ Tử Du im lặng không nói.

Dì Trần dùng tư cách của bậc trưởng bối chân thành nói với cô, "Cô chủ, thật ra khi cô rời khỏi cậu chủ, khoảng thời gian đó tâm trạng cậu ấy rất thường không tốt. . . . . . Mặc dù bên ngoài đều ầm ĩ đồn đãi chuyện cậu chủ và cô Đan yêu nhau, nhưng tôi biết rõ trong lòng cậu chủ chỉ có cô, những ngày cô mới rời khỏi biệt thự, mỗi ngày cậu chủ đều tắt đèn ngồi một mình trong phòng khách, nhìn cậu ấy có vẻ như rất cô độc buồn bã."

Hạ Tử Du từ từ rũ mắt xuống, giọng cũng nghèn nghẹn nói, "Dì Trần, giữa tôi và anh ấy. . . . . . Có rất nhiều rất nhiều chuyện mà bây giờ tôi không biết nên chấp nhận và đối mặt với nó như thế nào, tôi cần có thời gian để suy nghĩ."

Dì Trần gật đầu, "Suy nghĩ kỹ càng cũng là việc làm tốt, cuộc đời của một người, người quan trọng nhất đó là một nửa còn lại của mình, muốn tìm được người mình thích mà người đó cũng thích mình là một chuyện không hề dễ dàng gì. . . . . ." Thở dài một hơi, dì Trần lại nói sang chuyện khác, "Ôi trời, cô xem tôi thật là nhiều chuyện, nói đến quên hết cả thời gian rồi, cô chủ, tôi còn phải đi căn dặn người làm chuẩn bị bữa tối, vậy….Tôi đi trước nhé. . . . . ."

"Được."

---------

Buổi tối Đàm Dịch Khiêm ở lại biệt thự dùng bữa tối.

Thật ra thì hai ngày nay khi Hạ Tử Du chuyển vào biệt thự, dường như mỗi ngày Đàm Dịch Khiêm đều đến mấy lần để gặp cô, mặc dù cô nói chuyện với anh rất ít nhưng anh vẫn cứ ân cần hỏi han cô như trước đây, đối với cô cũng rất tôn trọng.

Bởi vì hai buổi tối trước đó Đàm Dịch Khiêm không có ở lại biệt thự ăn tối, cho nên tối nay khi nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm ở lại dùng bữa tối, lúc ăn cơm Hạ Tử Du có phần không được tự nhiên, cả người sượng cứng không nói, ánh mắt thì cứ luôn tránh né không dám nhìn tới Đàm Dịch Khiêm.

Cứ như thế, bầu không khí của bữa ăn tối vô cùng quỉ quái, mặc dù Liễu Nhiên không ngừng tạo ra đủ mọi đề tài mong muốn ba mẹ vui vẻ với nhau, nhưng thái độ của Hạ Tử Du vẫn lạnh lùng trầm mặt, cả bữa ăn tối trôi qua như thế, Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm cả hai không ai hé miệng nói với ai câu nào.

Dì Trần vẫn đợi ở bên cạnh có lẽ nhìn thấy Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm cả hai đều không có động tĩnh gì, nhất thời thấy sốt ruột, dì Trần cười cười đi tới bàn ăn, cung kính hỏi, "Cậu chủ, cũng đã trễ rồi, tối nay cậu có muốn nghỉ lại ở biệt thự không? Nếu cậu nghỉ lại, bây giờ tôi sẽ đi căn dặn người làm mang đồ ngủ cậu thường mặc và đồ dùng rửa mặt cậu hay dùng mang vào phòng cô chủ nhé!"

Câu hỏi này của dì Trần ngay lập tức khiến Hạ Tử Du giật mình ngẩn ra.

Dịch Khiêm vốn đã ngước mắt nhìn về phía Hạ Tử Du anh cũng nhìn thấy phản ứng vào lúc này của Hạ Tử Du, sau khi im lặng vài giây, anh nhỏ nhẹ từ tốn nói với dì Trần, "Không cần, tối nay công ty còn có việc, tôi sẽ trở về công ty."

Liễu Nhiên lên tiếng hỏi, "Ba, buổi tối ba vẫn còn phải làm việc sao?"

Đàm Dịch Khiêm bỏ bộ đồ ăn trong tay xuống, ấm áp nhìn con gái nói, "Ừ."

Liễu Nhiên vươn tay ôm lấy tay ba mình, làm nũng nói, "Nhưng mà Ngôn Ngôn muốn tối nay ba kể chuyện cổ tích cho Ngôn Ngôn nghe, lâu lắm rồi Ngôn Ngôn không có được nghe ba kể chuyện mà. . . . . ."

Không ai nhận ra, lúc này Đàm Dịch Khiêm đang dùng khóe mắt nhìn tới Hạ Tử Du, nhưng mặc kệ ai nói gì Hạ tử Du cũng không có bất kỳ phản ứng nào, trong đôi mắt trong suốt chỉ hiện lên sự lạnh nhạt thờ ơ.

Cuối cùng Đàm Dịch Khiêm đành trả lời con gái, "Tối nay ba bận rồi, ba sẽ tranh thủ khi khác trở lại kể chuyện cho con nghe nha!"


Liễu Nhiên bắt đầu ăn vạ, cô bé túm chặt lấy tay áo sơ mi của Đàm Dịch Khiêm, bĩu môi nói, "Không chịu, không chịu. . . . . . Ba. . . . . . Con muốn ba kể chuyện cổ tích cho con nghe. . . . . ." Liêu Nhiên chỉ cần đơn giản nặn ra vài giọt nước mắt, dùng dáng vẻ đáng thương để có sự được sự đồng cảm của ba mẹ.

Dì Trần thấy vậy liền bế Liễu Nhiên lên, bà đau lòng lau đi những giọt nước mắt tràn khỏi hốc mắt Liễu Nhiên, khẩn cầu nói, "Cậu chủ, cậu xem, cô Ngôn Tư đã khóc rồi này, hay là tối nay cậu ở lại biệt thự đi. . . . . ."

Hạ Tử Du từ nãy đến giờ vẫn không nói gì lúc này mặt lạnh như tiền nhìn tới con gái nói, "Ngôn Ngôn, không cho phép con quấy rối."

Liễu Nhiên giống như một đứa trẻ phạm lỗi cúi gằm mặt xuống.

Dì Trần thấy thái độ kiên quyết của Hạ Tử Du, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đành nhỏ nhẹ dỗ dành Liễu Nhiên.

Đột nhiên Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, anh bế lấy Liễu Nhiên từ trong lòng của người giúp việc.

Liễu Nhiên tủi thân lập tức gục đầu lên vai Đàm Dịch Khiêm, cái miệng nhỏ nhắn phụng phịu chu lên.

Đàm Dịch Khiêm yêu thương hôn lên gương mặt non nớt của Liễu Nhiên, dỗ dành nói, "Tối nay ba phải về công ty để xử lý công việc, bây giờ ba kể chuyện cổ tích cho con nghe nha."

Liễu Nhiên nín khóc mỉm cười, gật đầu lia lịa, "Dạ, dạ. . . . . ."

--------

Bên trong phòng trẻ con, Đàm Dịch Khiêm ngồi bên mép chiếc giường đáng yêu của Liễu Nhiên, không phải kể chuyện cổ tích cho con gái nghe, mà chỉ giống như trước kia nói chuyện phiếm với con gái vô cùng tự nhiên thoải mái.

Đôi mắt trong veo tròn to của Liễu Nhiên mở lớn tò mò hỏi, "Ba, có phải mẹ không muốn ở cùng với ba nữa đúng không ạ?"

Đàm Dịch Khiêm cười khẽ, "Sao con lại hỏi vậy?"

Liễu Nhiên thành thật nói, "Tại mẹ không chịu nói chuyện với ba gì hết, mỗi lần Ngôn Ngôn nhắc ba trước mặt mẹ, mẹ đều không được vui."

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày hỏi, "Vậy sao? Mỗi lần ở bên mẹ, con nhắc đến ba thì mẹ con đều không vui sao?"

"Ba, mẹ đang giận ba. . . . . ."

Ngay cả một đứa bé cũng nhìn thấy được. . . . . .

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhếch lên, "Vậy con nói ba nghe xem, ba nên làm gì đây?"

Liễu Nhiên nói, "Có nhiều lúc Ngôn Ngôn làm cho mẹ giận, những lúc đó Ngôn Ngôn sẽ ôm chặt lấy mẹ không buông ra, vậy là mẹ sẽ hết giận Ngôn Ngôn ngay. . . . . . Ba, mẹ đang giận ba, vậy ba cũng đến ôm mẹ đi, rồi năn nỉ mẹ đừng có giận ba nữa. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm bị cử chỉ giải thích ngây thơ của Liễu Nhiên chọc cho cười, "Được rồi, con nít đừng có quan tâm đến chuyện của người lớn, mau đi ngủ sớm đi. . . . . ."

Hai mắt Liễu Nhiên trợn to, ngây thơ hỏi Đàm Dịch Khiêm, "Ba, ba sẽ không bỏ con và mẹ nữa có đúng không?"

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm chợt sững lại trong vài giây.

Liễu Nhiên thấy ba không trả lời lập tức buồn buồn nói, "Ba lại không cần mẹ và Ngôn Ngôn nữa rồi. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm dỗ dành nói, "Ngốc ạ, ba vĩnh viễn sẽ không rời bỏ con và mẹ và con nữa đâu . . . . . ." Cho dù cuối cùng cô có lựa chọn như thế nào, anh vẫn sẽ chăm sóc bảo vệ hai mẹ con họ thật tốt.

"Có thật không?"

"Thật."

Liễu Nhiên ngồi dậy, ngọt ngào hôn một cái ‘chụt’lên gò má của Đàm Dịch Khiêm, "Ba. . . . . ."

"Ngoan, ngủ đi."

Liễu Nhiên ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn lên rồi nói, "Ba, chúc ngủ ngon. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, hộn nhẹ lên trán Liễu Nhiên một nụ hôn.

Vào lúc Đàm Dịch Khiêm xoay người bước đi, Liễu Nhiên đột nhiên nhỏ giọng nói thêm một câu, "Ba, buổi tối mẹ ngủ không có đóng cửa . . . . . ."

Bởi vì Hạ Tử Du mang thai, dì Trần dứt khoát bắt Liễu Nhiên ngủ ở phòng trẻ, nói là lúc ngủ Hạ Tử Du vốn chẳng yên phận chút nào, lỡ như Liễu Nhiên cũng giống như thế, không cẩn thận để bị thương đến đứa bé trong bụng Hạ Tử Du vậy thì không tốt.

Hạ Tử Du biết dì Trần muốn để chỗ trống còn lại trên giường cho ai, nhưng cô cũng biết tướng ngủ mình thật sự không tốt, cho nên cô đã đồng ý với dì Trần, nhưng nghĩ đến Liễu Nhiên rất hay đòi cô, cô buộc lòng không thể khóa cửa phòng, để buổi tối lúc con gái cần thì có thể chạy sang tìm cô.

Đàm Dịch Khiêm xoay người đi, cô nhóc nghịch ngợm nhắm chặt mắt giả vờ như đang ngủ rất ngon, Đàm Dịch Khiêm không nén nổi lại mỉm cười.

. . . . . .

Phòng của Hạ tử Du hiện giờ cũng chính là phòng ngủ của cô và Đàm Dịch Khiêm trước kia, vì vậy phòng ngủ của cô cũng ở ngay bên cạnh phòng trẻ của Liễu Nhiên.

Đàm Dịch Khiêm đóng cửa phòng trẻ con, vốn dĩ nên rời đi, nhưng khi anh đi ngang qua căn phòng cách vách, bước chân anh rốt cuộc vẫn dừng lại ở trước cửa phòng cô.

Sau khi chần chừ mấy giây, anh giơ tay gõ nhẹ lên cửa phòng.

Người trong phòng hình như không có phản ứng, anh lại gõ thêm hai tiếng.

Cô vẫn không lên tiếng . . . . .

Tưởng rằng cô biết là anh cho nên mới không muốn lên tiếng nói chuyện, anh đang định rời đi, nhưng lúc gõ cửa lại vô tình đẩy ra một khe hở để cho anh có thể nhìn thấy cô đang ngủ rất say ở trên giường lớn.

Có lẽ do dáng vẻ điềm tĩnh lúc cô ngủ khiến cho anh không thể cất bước đi tiếp nữa, cuối cùng anh vẫn đấy cửa đi vào phòng cô.

Nhẹ tay đóng cửa phòng lại, anh ngồi xuống ở mép giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt thuần khiết lúc ngủ say của cô giống hệt như một cô bé nữ sinh.

Bởi vì mang thai thích ngủ, cô ngủ rất say, hình như đang có một giấc mơ ngọt ngào, khóe miệng còn hơi cong lên.

Anh cứ lẳng lặng ngồi trong màn đêm yên tĩnh mà ngắm nhìn cô, mắt nhìn đăm đăm không hề chớp lấy một lần.

Đột nhiên anh nhớ đến lời cô nói vào hai hôm trước. . . . . .

‘Đúng là tôi có yêu anh, nhưng anh đã vứt bỏ tình yêu của tôi, vô tình như một món đồ bỏ đi. . . . . .’

Anh rất muốn nói cho cô biết, cho tới bây giờ anh chưa từng xem tình yêu giữa họ như một thứ đồ bỏ đi, anh yêu cô hơn tất cả mọi thứ.


Yêu thương vô hạn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, anh không tự chủ được đưa tay muốn chạm vào mặt cô.

Thế nhưng, khi tay anh sắp chạm đến gương mặt cô thì đúng lúc đó cô đang say sưa trong giấc mộng lại đột nhiên ngọt ngào lên tiếng gọi, "Robert. . . . . ."

Tay anh rụt nhanh về, nghe cái tên này bật ra từ miệng cô, anh không vui nhíu chặt hai hàng lông mày.

Hạ Tử Du dường như đang chìm đắm trong giấc mộng đó, trên mặt cô vẫn còn gợi lên ý cười nhẹ, nỉ non nói, ". . . . . . Em tin rằng, được làm người phụ nữ của anh sẽ rất hạnh phúc. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm không hề hay biết lúc này thật ra Hạ Tử Du đang mơ thấy một cuộc hôn lễ ——

Trong hôn lễ, Hạ Tử Du đang mặc áo lụa trắng trông thấy bóng lưng cô đơn của Robert quay đi rời khỏi đám cưới, cô gọi Robert lại, sau đó hỏi Robert, "Anh muốn đi đâu?"

Robert xoay người đi, phong thái vẫn đẹp trai tà mị như thế, anh vô cùng tự nhiên thoải mái mà trả lời cô, "Đi tìm hạnh phúc của anh."

Cô chúc phúc cho anh, "Chắc chắn anh sẽ tìm được, em tin rằng, được làm người phụ nữ của anh sẽ rất hạnh phúc."

Nếp nhăn giữa trán của Đàm Dịch Khiêm càng sâu, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh ngày hôm đó cô suy sụp khóc lóc gọi điện thoại cho Robert, tim anh chợt đau nhói. . . . . .

Ngay lập tức, anh cúi đầu xuống hung hăng chà xát lên môi cô.

Đôi môi anh bá đạo tàn sát bờ môi đỏ mọng của cô, tất cả mọi động tác đều giống hệt như anh đang ghen.

Rốt cuộc cô cũng cảm thấy môi mình đau rát mà lúng búng lên tiếng, "Ưm. . . . . ."

Nghe tiếng cô nói mớ, lúc này anh mới chậm rãi buông cô ra.

Hình như cô cũng chưa hoàn toàn tỉnh lại, chỉ vụng về lẩm bẩm hai tiếng gì đó rồi lại chìm vào mộng đẹp.

Đàm Dịch Khiêm đứng lên, buồn bực nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ say sưa của cô.

Dần dần, tim anh cũng bình tĩnh trở lại. . . . . .

Sau đó, anh nới lỏng cà vạt, cởi nút áo sơ mi ra rồi đi vào phòng tắm. . . . . .

. . . . . .

Hôm sau, chân trời vừa hừng sáng, bởi vì có một giấc ngủ đầy đủ nên vừa sáng sớm Hạ Tử Du đã tỉnh dậy.

Khi cô cảm thấy trên hông mình đang được một cánh tay nằng nặng rất quen thuộc đặt lên thì đôi mắt vốn đang buồn ngủ của cô trợn to lên.

Len lỏi vào trong hơi thở là hương thơm nam tính thoang thoảng dễ chịu của người nào đó đang thở đều đều phả vào mặt cô, Hạ Tử Du sững sờ kinh hãi mà trừng to mắt lên, sau đó không dám tin từ từ quay mặt sang.

Đập vào mắt là khuôn mặt đàn ông tuấn mỹ không tì vết của Đàm Dịch Khiêm, đôi mắt trợn to của Hạ Tử Du trong nháy mắt càng phóng lớn hơn, giây phút này ngay cả hô hấp của cô dường như cũng muốn đình chỉ.

Trời ơi. . . . . .

Anh. . . . . . Anh thế nào lại. . . . . .

Lúc nhận ra vật đang vắt qua eo cô là cánh tay trần trụi của anh, cô dùng sức hất cánh tay anh ra, sau đó nhấc chăn lên nhìn xem lại mình ở trong chăn.

Thấy áo ngủ vẫn đầy đủ không sứt mẻ gì, cô thở phào nhẹ nhõm, nhìn anh chằm chằm tỏ vẻ không vui mà nhíu mày.

Sau khi lạnh lùng lườm anh mấy giây, cô xốc chăn lên chuẩn bị bước xuống giường.

Vậy mà, lúc cô đang giận dữ muốn xuống giường thì hông của cô lại bất ngờ bị một cánh tay mạnh mẽ cuốn lấy.

Trong phút chốc, chỉ một động tác nhẹ nhàng đơn giản, anh đã thành công kéo cô về lại trong ngực mình. . . . . .

"Đàm. . . . . ."

Cô còn chưa mắng được tròn câu, anh đã nhắm lại hai mắt làm động tác ‘suỵt’ với cô rồi ôm cô vào lòng, giọng anh khàn và nhỏ đầy từ tính nói, "Đã rất lâu rồi anh không được ngủ một giấc ngon như tối hôm qua. . . . . . Em nằm lại với anh thêm một lát."

"Đàm Dịch Khiêm! !"

Hạ Tử Du giơ tay dùng sức né tránh đụng chạm với Đàm Dịch Khiêm, nhưng có làm thế nào đi nữa thì Đàm Dịch Khiêm vẫn gọn gang khóa chặt cô trong lòng anh.

Không muốn làm tổn thương đến đứa bé trong bụng, Hạ Tử Du cố gắng giữ cho mình bình tĩnh lại, cô nhẫn nhịn sự tức giận bị anh bá đạo ôm vào trong ngực, lạnh lùng nói, "Anh tuân thủ lời hứa của mình chính là như thế này sao?"

Giây phút này, đôi mắt đen nhánh của Đàm Dịch Khiêm mở ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.

Thật ra Đàm Dịch Khiêm tỉnh dậy còn sớm hơn cả Hạ Tử Du, anh đang tận hưởng cảm giác được ôm ấp cô, cho nên khi cô cựa quậy tỉnh lại trong lòng anh thì anh lại giả vờ như đang ngủ.

Hạ Tử Du thấy anh không nói lời nào, cô lập lại thêm lần nữa, "Anh nói với tôi là anh sẽ không ở lại biệt thự."

Trong chớp mắt, Đàm Dịch Khiêm thật giống như đã bị cô chọc giận, anh trở người dậy đè lại Hạ Tử Du ở dưới thân mình.

Dĩ nhiên, tránh để làm bị thương đến cục cưng trong bụng Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm đè lên người cô cũng không có dùng nhiều sức, so với sự dịu dàng của hai ngày trước, giờ phút này anh giống như một con Sư Tử đang bị chọc giận, anh hạ giọng nói, "Anh nói anh không ở lại biệt thự, nhưng anh không có nói là thỉnh thoảng anh không được ngủ lại! !"

Hạ Tử Du sửng sốt nhìn anh, đã bị cái giọng ăn vạ của anh làm cho tức đến phát nghẹn, "Anh. . . . . . Anh là đồ khốn kiếp!"

Anh nhìn thẳng vào hai mắt tức giận của cô, trầm giọng nói, "Tại sao cứ phải xa lánh anh như vậy?"

Hạ Tử Du nghiêng đầu đi, im lặng không lên tiếng.

Đàm Dịch Khiêm xoay mặt Hạ Tử Du lại, tiếp tục hỏi, "Tại sao dám gọi tên người đàn ông khác trong khi ngủ?"

Hạ Tử Du bị buộc phải nhìn vào đôi mắt đen thẳm u ám đang lóe lên sự nguy hiểm của anh, đối với câu anh hỏi cô vốn chẳng hiểu gì, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu lên tiếng trả lời anh.

Đột nhiên Đàm Dịch Khiêm cúi đầu hôn lên môi cô. . . . . .

"Ưm. . . . . ." Hai mắt kinh ngạc trợn to, Hạ Tử Du vung hai tay liên tục đánh đấm lên sống lưng trần của anh.

Đàm Dịch Khiêm âu yếm nhẹ nhàng gặm cắn nhắm nháp môi cô chỉ vì muốn để cho cô nhận thấy lòng tham độc chiếm của anh.

Qua thật lâu, Đàm Dịch Khiêm mới chịu buông Hạ Tử Du ra. . . . . .

Lúc này Hạ Tử Du cũng không có hành động phán kháng nào nữa, hốc mắt cô đỏ lên, cố chấp quay mặt sang hướng khác.

Thấy hai mắt nhuốm đỏ của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm lần nữa xoay mặt cô lại, nhìn dáng vẻ ngấm ngầm chịu đựng kiềm chế để khỏi khóc của Hạ Tử Du, anh khàn giọng hỏi, "Khi đối mặt với anh, em thật thấy đau khổ như vậy sao?"

Sự chua chát dâng lên cổ họng Hạ Tử Du, cô nghẹn ngào đến một câu cũng không thể nói được.

Nhớ lại lúc cô lầm bầm trong giấc mơ, sự chua chát khiến cho hầu kết của anh chuyển động, giọng nói còn khàn hơn so với lúc nãy,” Em thật đã có tình cảm với Robert rồi, phải không?"

Hạ Tử Du không nói gì, nhưng nước mắt của cô đã không kiềm chế được mà ngưng tụ đầy trong hốc mắt.

Giọng Đàm Dịch Khiêm càng nặng nề hơn ép hỏi, "Anh muốn em trả lời anh! !"

Ngữ điệu khàn khàn của anh tăng lên khiến cho sự phòng vệ trong lòng cô sụp đổ, mắt cô mờ nước nhìn anh, nói từng câu từng chữ, "Anh tổn thương tôi, vứt bỏ nhân cách của tôi không thèm ngoảnh lại, chỉ làm chuyện mà anh cho là đúng, anh còn muốn tôi thế nào nữa đây?"

Xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô không thể nào quên đi tất cả xem như chưa từng xảy ra. . . . . .

Lời của cô như một lưỡi kiếm sắc bén đâm vào tim anh đau nhói. . . . . .

Anh đã từng nói, nếu như cô có chọn lựa tốt hơn, anh sẽ buông tay cô. . . . . .

Nhưng mà, giờ khắc này, muốn làm được điều đó, sao lại gian nan đến thế. . . . . .

Tuột xuống khỏi người cô, anh lập tức bước xuống giường mặc quần áo vào.

Hạ Tử Du kéo chăn lên, ánh mắt không thể kiềm chế được mà nhìn về phía anh.

Đàm Dịch Khiêm quay lưng về phía cô cài lại cúc áo sơ mi.

Trước lúc bước ra khỏi phòng, giọng nói của anh đã trở về với sự ôn hòa giống như trong mấy ngày qua nói với cô, anh trầm giọng nói, "Anh xin lỗi vì đã không tôn trọng sự lựa chọn của em."