Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 220: Dù yêu hay không, anh vẫn cứ đến

Cái đêm mà cô biết được cô mang thai, anh đã ngồi yên lặng bên giường cô, vô vàn yêu thương ngồi nhìn cô?

Đây là việc mà cô không bao giờ có thể tưởng tượng được. . . . . .

"Cô ….. Khẳng định?"

Y tá kinh ngạc trợn mắt, "Dĩ nhiên rồi. . . . . . Bà Đàm, chẳng lẽ bà không có chút ấn tượng nào sao? Đêm đó tay bà bị thương, Đàm tổng còn giúp bà cầm máu băng bó đấy. . . . . ."

Băng bó?

Đúng vậy, đêm đó vì quá đau khổ mà cô đã cắn bị thương tay mình, lúc trời sáng tỉnh dậy thì thấy mu bàn tay đã băng bó thật kỹ. . . . . .

Cô vẫn nghĩ rằng được y tá trong bệnh viện băng bó cho cô, nhưng chưa tường nghĩ đến lại là anh. . . . . .

Thật ra thì, đêm hôm đó cô cũng đã mơ thấy anh, cô thậm chí cũng cảm thấy anh ở ngay tại bên cạnh cô, nhưng đến lúc trời sáng cô chỉ cho rằng mình đã nằm mơ một giấc mơ rất thật mà thôi. . . . . . Dù sao tần suất mà cô mơ thấy anh luôn rất cao.

Hạ Tử Du không dám xác định hỏi, "Thật sự là anh ấy sao?"

Y tá rất nghiêm túc gật đầu, "Bà Đàm, chuyện này là thật đó. . . . . . Đêm đó tôi đứng ngay ở cửa phòng cô, cho đến lúc trời sắp sáng mới thấy ông Đàm rời đi!"

Hạ Tử Du rơi vào trầm tư.

Y tá cũng hiểu được Hạ Tử Du cần phải nghỉ ngơi, cũng không dám quấy rầy nữa, mỉm cười nói, "Bà Đàm, vậy bà nằm nghỉ nha, tôi đến trực ban ghi lại ca trực, tôi sẽ quay lại ngay. . . . . ."

Hạ Tử Du gật đầu, "Được."

Sau khi y tá đi, Hạ Tử Du mở to đôi mắt yên lặng nhìn trần nhà.

Những lời y tá vừa nói với cô đều là sự thật sao?

Không. . . . . .

Cô làm sao có thể tin được?

Anh căm ghét cô bao nhiêu, hận cô bao nhiêu, cô đều biết. . . . . .

Cái ngày cô biết được mình mang thai cũng chính là ngày Robert đưa cô tới Los Angeles. . . . . .

Cô nhớ ngày đó cô và anh đã cãi nhau rất dữ dội, ánh mắt lạnh lùng ghét bỏ kia lúc nhìn thấy cô cùng với mỗi câu nói quyết tuyệt của anh cho đến nay vẫn như một cái gai sắc nhọn đâm vào lòng cô. . . . . .

Sao anh có thể còn tình cảm với cô và coi trọng cô được chứ?

Nhưng mà, đêm hôm đó cô y tá đã thực sự nhìn thấy anh sao?

. . . . . .

Bởi vì trong đầu suy nghĩ đến nhiều chuyện, mãi đến nửa đêm Hạ Tử Du mới ngủ được.

Cô mới vừa ngủ thiếp đi liền chìm vào cảnh trong mơ.

Ở trong mộng, cô hình như thấy được hình ảnh đêm đó anh ngồi ở bên mép giường cô. . . . . .

Cô còn nghe thấy anh vẫn gọi cô hai tiếng ‘bà xã’ như trước kia, anh còn cầm lấy tay cô nhẹ nhàng hôn lên đó, dịu dàng như thế, ân cần đến vậy. . . . . .

"Bà xã, đứa bé này nhất định là con trai, nó lớn lên mà giống anh thì quá tốt."

Cô liếc xéo anh, "Làm sao mà phải giống anh?"

"Em không cảm thấy chồng em rất đẹp trai sao.”

"Khoác lác. . . . . ."

Cuộc đối thoại chân thật đến vậy hiện hữu trong giấc mơ của cô, cô ở trong mộng cười khanh khách không ngừng, tựa vào trong ngực anh, rất hạnh phúc, cũng rất thỏa mãn.

"Sau này em nên sửa lại tính mình đi, đừng để mọi người đều coi thường em!"

Trong đầu cuối cùng lại vang lên câu nói này là lúc cô đột nhiên tỉnh lại từ trong giấc mộng.

Con ngươi trong suốt mở trừng trừng, nhìn quanh bốn phía một vòng, cuối cùng cô cũng xác định được mình vẫn còn ở trong hiện thực.

Cô nặng nề thở dốc, sau đó nhớ về giấc mơ vừa rồi.

Cô thừa nhận, hình ảnh trong giấc mộng đối với thực tế mà nói cho dù có bao nhiêu thì cũng đều vô nghĩa, nhưng phần lớn mọi người đều nói, ngày nghĩ đêm mơ, thật ra thì cô đã sớm xem nhẹ cái đoạn tình cảm đã chết kia, cô không ngờ rằng những hình ảnh đó lại xuất hiện ở trong mơ. . . . . . Nhưng, tại sao ông trời lại muốn cho cô mơ thấy những hình ảnh này.

Còn nữa, câu nói cuối cùng của Đàm Dịch Khiêm tại sao lại khiến cô giựt mình tỉnh lại từ trong mơ?

Bây giờ suy nghĩ lại, lúc anh nói câu nói kia đúng là khiến người khác thật khó hiểu. . . . . . Tại sao cô lại có cảm giác giây phút đó anh đã đang dùng giọng nói trước kia để nói với cô những lời ấy?

Không. . . . . .

Cô đã không còn can hệ gì đến anh nữa, cô không nên lại đi phân tích nhứng thứ vô vị này.

Lắc đầu xua đi những suy nghĩ đó, Hạ Tử Du cưỡng ép bản thân nhắm mắt lại.

Cô vốn tưởng rằng cô sẽ ngủ lại rất nhanh, vậy mà, nhưng lời nói của y tá tối nay cùng với giấc mơ lúc nãy, nằm trằn trọc trở mình lên xuống cô vẫn không thể ngủ nổi.

Bỗng dưng, cô ngồi dậy, ngồi ở trên giường yên lặng mấy giây, rồi quyết định bước xuống giường.

Mục đích cô xuống giường là muốn đến hành lang bệnh viện hóng mát một chút, không khí trong phòng bệnh thật dễ dàng khiến cho người ta phiền muộn.

Mở ra cửa phòng, Hạ Tử Du vốn đang muốn đi đến trước lan can hành lang đứng một lát, nhưng không ngờ, vừa bước ra cửa phòng một bước, cô ngước mắt lên lại không hề báo trước bắt gặp bóng dáng cao lớn lạnh lùng cao ngạo ấy đứng trước hành lang.


Tim run lên, Hạ Tử Du đứng sững sờ tại chỗ, cho là mình nhìn lầm rồi, cô mở thật to mắt, không chớp mắt cứ nhìn chăm chăm vào bóng dáng cao lớn rắn rỏi ở phía trước…

Vài giây sau, cô có thể khẳng định mình không phải đang nằm mơ. . . . .

Bởi vì, anh đang thật sự đứng trước mặt cô, như trong quá khứ mối lần suy nghĩ đều yên lặng đứng ở một nơi có tầm nhìn rộng rãi.

Tại sao anh lại ở đây, hơn nữa còn trùng hợp đứng trước cửa phòng bệnh mình?

Lúc này, Hạ Tử Du không tự chủ được mà nhớ tới chuyện y tá nhắc đến lần trước anh đã đến thăm cô. . . . . .

Sững sờ ở tại chỗ một hồi lâu, Hạ Tử Du ngắm nhìn bóng lưng lạnh lẽo cô tịch của Đàm Dịch Khiêm trong màn đêm, cô không biết mình nên làm cái gì nữa.

Mới vừa đi thăm bệnh đêm từ các phòng khác trở về, cô y tá khẩn trương đỡ lấy Hạ Tử Du, "Ôi, bà Đàm, sao bà dậy rồi? Buổi tối trời lạnh, bà đừng để bị cảm lạnh."

Y tá vừa nói đông thời cũng chú ý tới tầm mắt của Hạ Tử Du, cô nhìn theo tầm mắt của Hạ Tử Du, thấy bóng lưng tuấn dật của Đàm Dịch Khiêm, y tá kinh ngạc che miệng lại, "Trời ơi, Đó. . . . . . Đó không phải là Đàm tổng sao?"

Hạ Tử Du rốt cuộc hoàn hồn, ánh mắt nhìn sang cô y tá.

Khóe mắt cô cũng liếc thấy anh đang xoay người lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cô.

Hạ Tử Du không dám nhìn lại anh, cô ôn hòa nói với y tá "Trong phòng bệnh quá bí bức, tôi ra ngoài hóng mát một chút."

Y tá chắt lưỡi cười, nhỏ giọng nói, "Hì hì, Đàm tổng lại tới thăm bà. . . . . . Tôi biết ngay là hai người vẫn ân ái bên nhau mà! Được rồi, tôi sẽ không làm kỳ đà cản mũi hai người nữa, tôi tin rằng Đàm Tổng sẽ chăm sóc cho bà thật tốt, tôi vào phòng giúp bà chỉnh lại nhiệt độ máy điều hòa, để bà có thể ngủ được ngon hơn."

"Cám ơn."

Sau khi cô y tá đi vào phòng bệnh, Hạ Tử Du chú ý tới tầm mắt của Đàm Dich Khiêm đã lướt qua người cô, giờ phút này, anh vẫn đưa lưng về phía cô, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Cái nhìn thoáng qua vừa rồi tựa như chỉ là cái nhìn của anh đối với người xa lạ, ngay cả cơ hội để hai ánh mắt gặp nhau cũng không có.

Sự chua chát truyền đến từ con tim, không hiểu sao thứ mình luôn tránh né ngược lại càng khiến cho mình thêm mất tự nhiên, Hạ Tử Du dứt khoát thản nhiên đi tới trước lan can hành lang, sau đó đưa mắt nhìn về phía xa xa.

Không hiểu vì sao, cùng tồn tại trong một thành phố nhưng bầu không khí vào đêm lúc nào cũng thấm vào lòng người hơn so với ban ngày . . . . .

Hạ Tử Du hít vào một hơi thật sâu, khóe mắt không tự chủ được mà nhìn tới chỗ anh đang đứng cách cô không xa.

Một tay anh đút vào túi quần, mặc một bộ vest màu xám đậm, dáng vẻ này vẫn giống dáng vẻ cao ngạo tự phụ thường ngày của anh, hoàn toàn không nhìn ra anh bây giờ đang phải chịu uy hiếp rất lớn.

Bỗng dưng, Đàm Dịch Khiêm xoay người, đột nhiên cất bước đi.

Hạ Tử Du theo bản năng xoay người nhìn tới bóng lưng của anh, trong khoảnh khắc đó cô thật sự rất muốn đuổi theo anh hỏi rằng có thật đêm đó anh đã đến thăm cô không, nhưng là, suy nghĩ đó chỉ tồn tại một giây trong đầu cô ngay sau đó liền bị cô vứt đi.

Có hỏi những chuyện này cũng còn có ý nghĩa gì chứ?

Cả hai giờ đã như người xa lạ rồi, mình trong mắt anh ấy cũng đã kết hôn, bên cạnh anh cũng đang có Đan Nhất Thuần, cả hai đối với nhau mà nói cũng chỉ là một kẻ qua đường trong cuộc sống dài đằng đẵng này, giữa họ, tất cả đã không còn gì nữa. . . . . .

Hơn nữa, nếu như tối nay anh thật đến thăm cô, vậy thì tại sao một câu anh cũng không nói với cô?

Chân anh bước đi bình tĩnh thong dong, không có chút nào ngập ngừng dừng lại vì mình hết. . . . . .

Bóng dáng của anh càng đi càng xa, cuối cùng biến mất trước mặt cô.

Giờ khắc này dường như tất cả sức lực đã biến đi đâu hết, cả người Hạ tử Du từ từ dựa vào song lan can lạnh lẽo.

---

Sáng sớm hôm sau.

Cảnh Nghiêu mặt mày nghiêm trọng đứng trong phòng làm việc của tổng giám đốc.

Lúc Cảnh Nghiêu vào cửa, Đàm Dịch Khiêm đang mệt mỏi day day mi tâm, lời Cảnh Nghiêu muốn nói sắp ra đến nhưng bởi vì nhìn thấy động tác đó của Đàm Dịch Khiêm mà sửa thành thăm hỏi, "A, tổng giám đốc, có phải ông thấy không khỏe hay không?"

Đàm Dịch Khiêm dừng tay lại, cả người dựa vào thành ghế ở sau lưng, "Không sao."

Cảnh Nghiêu quan tâm nói, “Mấy ngày gần đây ông vì chuyện của Kim Trạch Húc đã đủ phiền hà nhiều rồi, ông có muốn nghỉ ngơi một lúc không?"

Đàm Dịch Khiêm quay về với vẻ mặt lạnh lùng từ trước đến nay khi có mặt cấp dưới, "Không cần, lúc nãy cậu có vẻ rất lo lắng, chuyện gì?"

Đột nhiên Cảnh Nghiêu do dự, "Dạ. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày hỏi, "Có gì mà không thể nói?"

Cảnh Nghiêu muốn nói lại thôi cả buổi, cuối cùng ngập ngừng nói, "Tổng giám đốc, như ông dự đoán, Kim Trạch Húc đã bắt tay vào thu mua 30% cổ phần còn lại của ông. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm hờ hững nói, "Chuyện này thư ký đã nói với tôi rồi."

Hình như sợ hãi câu nói kế tiếp sẽ khiến sắc mặt của Đàm Dịch Khiêm thay đổi, Cảnh Nghiêu từ từ cúi đầu xuống, dùng giọng khó có thể khống chế được sự run rẩy nói, "Tổng. . . . . . Tổng giám đốc, thuộc hạ tra được, bản thân Kim Trạch Húc vốn không có nhiều tiền đầu tư để thu mua cổ phần còn lại trong tay ông, nhưng mà. . . . . ."

Cảnh Nghiêu còn chưa nói hết, điện thoại di động của Đàm Dịch Khiêm đột nhiên đổ chuông.

Đàm Dịch Khiêm ấn nút trả lời, "Nói."

Giọng Aston ở đầu bên kia điện thoại di động cũng run run nơm nớp lo sợ giống như đúc với Cảnh Nghiêu, sau một hồi do dự mới lên tiếng nói, "Tổng giám đốc, cô Hạ vừa gọi điện thoại cho, cổ nói cổ muốn lấy lại phần tài sản ly hôn thuộc về cổ. . . . . . Tôi đã tính qua, tài sản ly hôn mà cô Hạ nhận được ước chừng là tương đương với 15% cổ phần của ‘Đàm thị’. . . . . . Haizz, tổng giám đốc, cô Hạ làm như vậy sẽ phá hỏng kế hoạch của ông mất, bây giờ chúng ta nên làm gì?"

Đàm Dịch Khiêm dứt khoát kết thúc trò chuyện, sắc mặt cũng trở nên lạnh lẽo.

Cảnh Nghiêu len lén ngước mắt liếc nhìn sắc mặt Đàm Dịch Khiêm, vừa chạm đến ánh mắt âm u lạnh lẽo của Đàm Dịch Khiêm, lới nói tiếp theo của anh ta cũng không dám thốt ra nữa.

Tròng mắt đen lạnh lùng híp lại như một đường kẻ, Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, "Cậu muốn nói chính là Kim Trạch Húc bắt tay với cô ấy mua lại chỗ cổ phần đó?"

Cảnh Nghiêu lập tức ngước mặt lên, gật đầu như gà mổ thóc. Người vừa rồi gọi điện cho giám đốc hẳn là Aston, bởi vì một tiếng trước Cảnh Nghiêu cũng đã bàn chuyện này với Aston, có lẽ Aston cũng không dám tự mình đến gặp giám đốc, cho nên mới lựa chọn gọi điện thoại.


Trong nháy mắt, ánh mắt Đàm Dịch Khiêm tối đi, cũng không nhìn ra tâm tình anh giờ phút này.

Cảnh Nghiêu yếu ớt nói, "Tổng giám đốc, nếu như chỗ cổ phàn còn lại ấy là do kim Trách Húc và bà tổng giám đốc bắt tay nhau để mua lại, vậy thì kế hoạch ‘gậy ông đập lưng ông’ đó chỉ sợ không thể áp dụng được nữa. . . . . . Nếu bà tổng giám đốc cũng tham dự thu mua, coi như có thể bẫy được Kim Trạch Húc thì cũng sẽ liên lụy đến bà tổng giám đốc, vậy. . . . . ."

Trầm tư mất mấy giây, Đàm Dịch Khiêm trầm giọng nói, "Hủy bỏ kế hoạch, công bố với bên ngoài ba tôi không cho phép tôi bán ra số cổ phần còn lại bị Kim Trạch Húc có ý định thu mua."

"Hả?" Cảnh Nghiêu khiếp sợ đến mức há to miệng, "Hủy bỏ kế hoạch này?"

. . . . . .

Cảnh Nghiêu ôm theo sự khiếp sợ đi ra khỏi phòng làm việc tổng giám đốc.

Thang máy hạ xuống đến lầu một, Cảnh Nghiêu vừa đi ra khỏi thang máy, cả người anh lập tức bị kéo sang một bên.

Nhìn thấy người túm lấy mình, Cảnh Nghiêu giật mình kinh ngạc, "Ủa, Chị Dư, sao chị lại tới đây?"

Vẻ mặt chị Dư đầy lo lắng, "Ngày mai là ngày tổng giám đốc mở cuộc họp báo với Kim Trạch Húc. . . . . . Tôi rất lo lắng, muốn hỏi cậu xem kế hoạch của tổng giám đốc có tiến triển thuận lợi không?”

Cảnh Nghiêu nặng nề thở dài, "Không được thuận lợi. . . . . ."

Chị Dư cau mày, "Sao lại thế?"

Cảnh Nghiêu nhỏ giọng trả lời, "Chị biết đấy, tổng giám đốc đã sớm đoán được vì thu mua cổ phần Kim Trạch Húc sẽ nghĩ hết mọi biện pháp, cuối cùng sẽ đi đúng đường mà tổng giám đốc đã vẽ ra, nhưng mà. . . . . . Hôm nay tôi dò la được tin tức, Kim Trạch Húc lôi cả bà tổng giám đốc vào chuyện thu mua cổ phần còn lại trong tay tổng giám đốc . . . . . ."

Chị Dư nghiễm nhiên không thể tin được, "Cái gì? Hạ Tử Du cô ta lấy đâu ra lắm tiền như thế chứ?"

Cảnh Nghiêu lại thở dài.

Chị Dư khẩn trương hỏi, "Sẽ không phải là Robert giúp chứ? Nhưng mà không thể có khả năng này được, Robert vô duyên vô cớ muốn cổ phần ‘Đàm thị’ để làm gì, huống chi Robert cũng không dùng tiền của ba cậu ta, Robert không thể có nhiểu tiền như vậy để giúp Hạ Tử Du được?"

Cảnh Nghiêu chậm chạp từ từ nói, "Không phải Robert. . . . . . Mà là bà tổng giám đốc đột nhiên muốn đòi lại phần tài sản ly hôn. . . . . . Tôi hỏi Aston, Aston nói số tài sản ly hôn của bà tổng giám đốc quy ra có thể tương đương với 15% cổ phần ‘Đàm thị’, cho nên, tổng giám đốc chỉ có thể bán ra 15% cổ phần ‘Đàm thị’, vậy thì Kim Trạch Húc sẽ có đủ khả năng mua được chỗ cổ phần này, cũng có nghĩa là sẽ không đi vào con đường mà tổng giám đốc vạch sẵn cho hắn. . . . . ."

Sau khi chị Dư nghe xong đứng ngẩn người rất lâu.

Cảnh Nghiêu không nhịn được mà than vãn, "Bà tổng giám đốc cũng thật là. . . . . . Chọn đúng thời khắc quan trọng này bàn chuyện tài sản ly hôn với tổng giám đốc? Toàn bộ kế hoạch vốn đang tiến hành rất thuận lợi, bây giờ chỉ có thể bị buộc hủy bỏ."

Chị Dư lập tức hoàn hồn lại, "Hủy bỏ?"

Cảnh Nghiêu tiếc nuối nói, "Đúng vậy, tổng giám đốc nói hủy bỏ kế hoạch."

Chị Dư nhíu chặt lông mày, "Tại sao tổng giám đốc lại có thể hủy bỏ kế hoạch? Chúng ta chuẩn bị vất vả như thế chỉ vì kế hoạch này, khó khăn lắm mới thành công. . . . . ."

Cảnh Nghiêu gật đầu phụ họa, rồi lại bất đắc dĩ nói, "Còn có thể làm gì được đây? Tổng giám đốc muốn đối phó với Kim Trạch Húc, nhưng lại không muốn để bà tổng giám đốc phải chịu chung nguy hiểm?"

Chị Dư tức giận phát cáu, "Chịu chung nguy hiểm, chịu chung nguy hiểm. . . . . . Tổng giám đốc cái gì cũng nghĩ cho Hạ Tử Du, vậy còn Hạ Tử Du, cô ta có lo lắng gì cho tổng giám đốc không? Bảo cô ta tới Los Angeles là vì muốn lợi dụng mối quan hệ giữa cô ta và Kim Trạch Húc giúp tổng giám đốc lấy lại phần văn kiện kia, để tránh cho tổng giám đốc khỏi phải mạo hiểm, ai ngờ. . . . . . Cô ta giỏi lắm, đầu tiên là xuất hiện trước mặt tổng giám đốc, khiến tổng giám đốc nổi giận sa thải tôi, bây giờ lại còn làm ra chuyện này, cô ta đang cố ý muốn làm cho tổng giám đốc không yên ổn sao?"

Từ trước đến nay Cảnh Nghiêu cũng không hề có thành kiến gì, giờ phút này cũng khó hiểu thốt lên, "Rốt cuộc bà tổng giám đốc đang nghĩ gì đây? Theo lý mà nói, cô ấy đến Los Angeles, hẳn là bởi vì quan tâm tổng giám đốc mới đến chứ. . . . . ."

"Đến bây giờ rồi mà cậu còn nghĩ tốt cho cô ta?" Chị Dư tức giận nói, "Cậu không nghe nói lúc cô ta đến tìm Kim Trạch Húc là hai người nói chuyện với nhau ở trong phòng riêng à? Tôi đoán rằng cô ta đang bắt tay với Kim Trach Húc để đấu với tổng giám đốc . . . . ."

Cảnh Nghiêu lắc đầu, "Chị Dư, chị nghĩ quá rồi, bà tổng giám đốc không hề biết gì về kế hoạch của tổng giám đốc, chuyện yêu cầu cổ phẩn chắc cũng chỉ là tức giận giám đốc ‘tổn thương’ cô ấy thôi, nói thật, chỗ cổ phần kia vốn thuộc về bà tổng giám đốc, chỉ là thời điểm mà bà tổng giám đốc muốn nó không đúng lúc mà thôi. . . . . ."

Chị Dư dịu giọng lại, cố giữ bình tĩnh hòa nhã nói, "Tổng giám đốc hủy bỏ kế hoạch, vậy bây giờ phải làm gì? Ngày mai là ngày họp báo rồi, tổng giám đốc không thể để Kim Trạch Húc được như ý, nhưng mà nếu Kim Trạch Húc không đạt được mục đích, hắn ta nhất định đưa tập tài liệu đó cho cơ quan tư pháp . . . . . . Phải làm gì bây giờ? Không phải là tổng giám đốc muốn lợi dụng thời gian từ hôm nay cho đến ngày mai để nghĩ cách đánh gục Kim trạch Húc đấy chứ?"

Cảnh Nghiêu lo lắng trùng trùng nói, "Cho nên, bây giờ tôi rất lo lắng, rất sợ ngày mai đến. . . . . ."

Chị Dư lại không thể khống chế không cảm xúc tức giận, "Đều do con nhỏ Hạ Tử Du đó, khiến cho kế hoạch đang yên đang lành của tổng giám đốc bị phá hủy trong nháy mắt. . . . . . Đáng chết là tổng giám đốc yêu cô ta đến tận xương tủy, không cho phép cô ta bị bất kỳ sự tổn thương nào, nếu không để tâm đến cô ta, kế hoạch thuận lợi, ít nhất tổng giám đốc vẫn có phần thắng . . . . . . Bây giờ thì đúng là rơi vào đường cùng rồi!"

Cảnh Nghiêu nói, "Chị Dư, tôi không nói với chị nữa, tổng giám đốc bảo tôi đến bệnh viện đón cô Đa xuất viện. . . . . ."

---

Bệnh viện phụ khoa.

Liễu Nhiên kiễng chân lên, cố gắng bưng lên ly nước trên mặt bàn nói, hiểu chuyện nói, "Mẹ, chị y tá nói mẹ phải uống nhiều nước. . . . . ."

Hạ Tử Du vội vàng ngồi dậy, cầm lấy ly nước ấm trong tay Liễu Nhiên, dịu dàng nói, "Mẹ tự mình làm được mà, con ngoan ngoãn ngồi trên giường đi."

Liễu Nhiên nghiêm trang trả lời, "Nhưng mà chú ‘củ cải’ nói Ngôn Ngôn phải chăm sóc thật tốt cho mẹ. . . . . ."

Hạ Tử Du điểm nhẹ lên chop mũi Liễu Nhiên, cười nói, "Cô bé ngốc, mẹ đâu có bị bệnh đâu mà cần con chăm sóc...”

Đúng lúc này Robert khoan thai từ ngoài cửa đi vào, "Xúi quẩy, thật là xúi quẩy. . . . . ."

Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt khó chịu của Robert, nghi ngờ nói, "Anh bị sao vậy?"

Robert để thuốc dưỡng thai mang đến lên trên mặt bàn, bừng bừng lửa giận nói, "Anh vừa từ chỗ của bác sĩ về đây, lúc đi ngang qua phòng sát vách thì thấy cận vệ Cảnh Nghiêu của Dich Khiêm đang đón Đan Nhất Thuần xuất viện. . . . . . Đáng chết, hóa ra Đan Nhất Thuần ở ngay sát phòng em, người phụ nữ này chỉ toàn mang vận xui cho em, em nói xem có xúi quẩy hay không à! !"

Hạ Tử Du ngẩn người ra, ngập ngừng nói, "Đan Nhất Thuần ở phòng sát vách sao?"

Robert gật đầu, "Có lẽ vết thương Kim Trạch Húc gây ra cho cơ thể cô ta cũng không nhẹ!"

Thần sắc Hạ Tử Du đột nhiên hoảng hốt.

Thì ra là, tối hôm qua Đan Nhất Thuần ở ngay phòng bên cạnh, khó trách tối hôm cô qua có thể gặp được anh. . . . . .

Trong lòng thở dài não nề, Hạ Tử Du tự cười giễu mình.

Cô thật ngây thơ, còn tưởng rằng anh. . . . . .

Đè ép nỗi khổ sở đang trào lên trong tim, giờ phút này cô cảm thấy thật may mắn vì tối hôm qua đã không xúc đông mà chạy đến hỏi anh. . . . . .

Robert nhìn thấy sắc mặt của Hạ Tử Du đột nhiên trở nên tái nhợt, khẩn trương hỏi, "Em thấy không khỏe à? Sao sắc mặt nhìn có vẻ khó coi vậy?"

Hạ Tử Du miễn cưỡng nở ra nụ cười nhạt nhẽo, "Không có, chỉ thấy hơi khát nước." Vừa nói cô liền nâng lên ly nước hớp một hớp.

Robert hạ giọng nói, "Nhất định là do anh kể chuyện của Đan Nhất Thuần đã khiến em không vui rồi. . . . . . Anh vốn không nên nói với em về cô ta, trước kia anh đã nhìn lầm cô ta rồi."

Hạ Tử Du để ly nước lại trên mặt bàn, nhã nhặn thản nhiên nói, "Gặp phải chuyện như thế, bây giờ chắc hẳn cô ấy rất khó chịu. . . . . ."

Robert bĩu môi, "Em còn quan tâm cho cô ta?"

Hạ Tử Du im lặng không nói.

Tuy rằng Đan Nhất Thuần đã làm một số chuyện không phải, nhưng nhìn chung tất cả mọi chuyện mà cô ấy làm, tất cả đều là vì Đàm Dịch Khiêm. . . . . .

Cũng như cô đã vì Đàm Dịch Khiêm mà mạo hiểm tiếp cận Kim Trạch Húc, trên đời này có lẽ cũng chẳng được mấy ai có thể yêu một người đàn ông đến mức độ như thế đâu?

Cô phải thừa nhận, tình yêu mà Đan Nhất Thuần dành cho Đàm Dịch Khiêm vẫn luôn cam tâm tình nguyện như thế. . . . . .

Haizz. . . . . .

Đan Nhất Thuần là người thích hợp với Đàm Dịch Khiêm nhất, nếu Đàm Dịch Khiêm có thể qua cửa ải này, cuộc sống của họ sau này chắc chắn rất hạnh phúc.

"Em không muốn để anh một mình, một mình chìm nổi trong biển người. . . . . ."

Tiếng chuông điện thoại mà Hạ Tử Du mới đổi vào lúc này đột ngột vang lên.

Không suy nghĩ nữa, Hạ Tử Du cầm điện thoại di động lên, liếc nhìn dãy số hiển thị trên màn hình, sau đó lập tức ấn nút trả lời.

Trong di động là âm thanh nổi giận đùng đùng của chị Dư vang lên bên tai Hạ Tử Du, "Hạ Tử Du, cô đang hại chết tổng giám đốc đấy, cô có biết không hả?"