Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 206: Hại chết ‘con’ của anh và Đan Nhất Thuần

Tại nhà họ Đàm.

Người giúp việc dè dặt nói với Hạ Tử Du, "Cô Hạ, nếu cô thấy trong người có chỗ nào không khỏe thì hãy lập tức nói cho tôi biết, tôi sẽ đi mời bác sĩ đến kiểm tra cho cô ngay."

Hạ Tử Du ôm gối ôm ngồi trên ghế sofa mỉm cười với người giúp việc, "Tôi không sao, chị bận việc gì thì đi làm đi!"

"Dạ được."

Người giúp việc đi rồi Hạ Tử Du mới nhẹ thở phào một hơi.

Cô đã ở hà họ Đàm được ba ngày rồi, trong thời gian này, người giúp việc trong nhà họ Đàm cung phụng cô như Thần Linh, thường hay ân cần hỏi han, nhiệt tình đến khiến cho cô muốn thở không ra hơi.

Sở dĩ có tình huống như vậy đương nhiên là mọi người trong nhà họ Đàm đều đã biết chuyện cô mang thai, cộng thêm ông Đàm còn đặc biệt quan tâm cô. Hai mẹ con họ Đàm cũng bởi vì lần trước cô đã nói chuyện với họ cho nên mới lặng im không nói gì, nhóm người làm cho rằng địa vị của cô đã phục hồi lại như xưa, cho nên đối với cô không hề dám có sơ xuất gì, cứ như vậy, cuộc sống của cô ở nhà họ Đàm cũng không đến nỗi quá khó khăn. . . . . .

Nhàm chán bật chuyển kênh xem những tiết mục trên ti vi, bỗng dưng tầm mắt Hạ Tử Du dừng lại ở một tiết mục có liên quan đến việc thai phụ sinh em bé.

Trong TV đang chiếu chính là quá trình thai nhi trưởng thành trong cơ thể người mẹ, trên hình ảnh là từng bước thai nhi dần lớn lên, máy quay phim cũng đặc biệt miêu tả nhịp tim của thai nhi mạnh mà có lực, ‘thình thịnh - thình thịch’ rất có tiết tấu, rất có sức sống.

Hạ Tử Du theo bản năng đưa tay vuốt bụng mình, xem hình ảnh thai nhi từ từ tượng hình trong ti vi, trên mặt cô dào dạt dâng tràn tình thương của người mẹ.

Đột nhiên như ý thức được cái gì, tay cô từ từ di chuyển khỏi bụng, ánh mắt cũng trở nên ảm đạm theo.

Bỗng lúc này, "Cô Hạ. . . . . ."

Hạ Tử Du đang suy nghĩ giật mình tỉnh lại, "Hử?"

Người giúp việc nói, "Cô Đan đến thăm cô."

Lời người giúp việc vừa dứt, Hạ Tử Du cũng đã nhìn thấy Đan Nhất Thuần đang chậm rãi đi vào cửa chính nhà họ Đàm.

Đan Nhất Thuần cất bước đi tới chỗ Hạ Tử Du, cũng không có lên tiếng chào hỏi Hạ Tử Du như trước kia.

Đối với sự ác cảm của Đan Nhất Thuần, khiến cho Hạ Tử Du của ngày hôm nay cũng nói thẳng không kiêng nể, "Cô hẳn nên biết tôi không muốn nhìn thấy cô." Cô đã từng tin tưởng Đan Nhất Thuần như thế, nhưng kết quả đổi ngược lại Đan Nhất Thuần đã dùng thủ đoạn đê tiện hãm hại cô "Rù quyến" Đàm Dịch Khiêm, tuy chân tướng sự thật Đàm Dịch Khiêm cũng biết nhưng vẫn cố tình vu oan cho cô, nhưng việc này không có nghĩa là Đan Nhất Thuần không có bất kỳ trách nhiệm nào.

Cũng như cô, Đan Nhất Thuần không còn khiêm tốn lên tiếng chào hỏi như trước kia nữa, mà lạnh giọng hỏi, "Hạ Tử Du, đây chính là mục đích của cô sao?"

Hạ Tử Du không hiểu ngước mắt lên hỏi, "Cái gì?"

Đan Nhất Thuần như đang lên án nói, "Vào thời điểm mấu chốt phá rối hôn lễ của tôi và Dịch Khiêm! !"

Đối mặt với lời chỉ trích đó Hạ Tử Du chỉ cười lạnh hỏi ngược lại, "Cô nghĩ vậy sao?"

Ngay lập tức, thân thể tựa như trang giấy của Đan Nhất Thuần yếu ớt lảo đảo như sắp ngã, cô bi thương nhìn Hạ Tử Du, nghẹn giọng nói, "Trước khi tôi và Dịch Khiêm cử hành hôn lễ tôi đã có nói với cô, cô có thể trách tôi, hận tôi, thậm chí chỉ cần một câu nói của cô, tôi nhất định sẽ chủ động rút lui ngay. Nhưng mà, tại sao cô đã nói vĩnh viễn cũng sẽ không dây dưa không rõ ràng với Dịch Khiêm nữa, quay ngược lại cô lại dùng cách thức đó để trả thù tôi và Dịch Khiêm?"

Hạ Tử Du từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, đôi mi thanh tú nhíu chặt.

Đan Nhất Thuần nuốt nghẹn đau khổ xuống cổ họng, đau đớn nói, "Nếu không làm được như mình nói thì lúc đầu đừng có giả bộ rời khỏi Dịch Khiêm, kiểu người làm bộ làm tịch như cô mới thật sự đúng là khiến cho người ta đáng xấu hổ!"

Bốp ——

Trong tít tắt, một cái tát nặng nề đột nhiên giáng xuống khuôn mặt không tì vết của Đan Nhất Thuần, ngay lập tức trên làn dàn trắng đến nỗi có thể thể thấy được tia máu của Đan Nhất Thuần hiện rõ năm dấu tay đỏ hồng nhìn thấy mà giật mình.

Đan Nhất Thuần vuốt vuốt gò má mịn màng như bị lửa đốt của mình, không thể nào tin nổi nhìn Hạ Tử Du.


Hạ Tử Du biết mình tát Đan Nhất Thuần cái đó không nhẹ, cũng nhìn thấy trên khuôn mặt Đan Nhất Thuần hiện rõ vết thương, nhưng cô không hề hối hận bởi cái tát này, cô bình tĩnh nhìn thẳng vào trong đôi mắt ẩn chứa sự hoảng sợ cùng không thể tin được của Đan Nhất Thuần, lạnh nhạt nói, "Cái tát này là tôi muốn đòi lại sự tin tưởng mà tôi đã từng thật lòng xem cô như một người bạn tri kỷ của mình."

Đáy mắt Đan Nhất Thuần trong nháy mắt thoáng hiện lên màn nước mắt, "Hạ Tử Du, cô. . . . . ."

Giờ khắc này Đan Nhất Thuần thật giống như rất bị ủy khuất, vừa vuốt mặt vừa khóc xoay người chạy vọt ra khỏi biệt thự.

---------

Không ai nghĩ đến, Đan Nhất Thuần vừa mới xoay người muốn chạy ra khỏi biệt thự thì đụng phải vợ chồng họ Đàm mới từ bệnh viện đi kiểm tra sức khỏe về.

Bà Đàm đang đẩy ông Đàm đi vào phòng khách, đột nhiên nhìn thấy Đan Nhất Thuần khóc xoay người vọt ra ngoài biệt thự, bà Đàm trước tiên đỡ lấy hai vai Đan Nhất Thuần bởi vì kiềm nén nức nở mà run rẩy, lo lắng hỏi, "Nhất Thuần, Con tới khi nào? Đã xảy ra chuyện gì?"

Giống như được gặp phải người có thể cho mình bày tỏ hết mọi uất ức, Đan Nhất Thuần ngước lên đôi mắt mờ lệ, nghẹn ngào gọi, "Bác gái. . . . . ."

Ngoài chú ý tới bộ dáng uất ức khóc rống của Đan Nhất Thuần, bà Đàm còn nhìn thấy vết sưng đỏ bầm tím trên má Đan Nhất Thuần, bà Đàm liền nâng nhẹ mặt Đan Nhất Thuần lên, đau lòng nói, "Đứa nhỏ, con làm sao vậy?"

Đan Nhất Thuần cũng không nói gì, chỉ thút thít khóc.

Bà Đàm lập tức giận dữ trừng mắt nhìn người giúp việc đang đứng trong phòng khách, "Cô Đan đây là thế nào?"

Nhóm người giúp việc không hẹn mà cùng nhau nhìn tới Hạ Tử Du, cuối cùng nơm nớp lo sợ cúi đầu xuống, không ai dám lên tiếng.

Bà Đàm đưa ánh mắt lạnh lùng nghiêm khắc trừng sang Hạ Tử Du, "Là cô!"

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, không có giấu diếm trả lời, "Dạ."

"Cô lại dám đánh Nhất Thuần? Hạ Tử Du, cô thật cho rằng mình là chủ nhân của nhà họ Đàm này sao?" Bà Đàm tức giận, đi tới trước mặt Hạ Tử Du, vung tay lên định đòi lại cát tát tay khi nãy cho Đan Nhất Thuần.

Nào ngờ, ông Đàm đúng lúc bắt lấy bàn tay bà Đàm, cũng hung hăng hất tay bà ra, lạnh lùng nói, "Tôi đã nói trong căn nhà này không ai được phép ức hiếp Tiểu Du!"

Bà Đàm vô cùng căm phẫn giựt tay lại, không vui nói, "A Khâm, bây giờ là Hạ Tử Du ra tay đánh Nhất Thuần trước, chẳng lẽ ông còn muốn bao che cho nó sao?"

Ông Đàm đưa ánh mắt chuyển sang Đan Nhất Thuần, nhẹ giọng từ tốn hỏi, "Cô Đan, chuyện này là thật sao?"

Đan Nhất Thuần chậm rãi cụp mi mắt xuống, giống như mình bị ức hiếp mà không dám lên tiếng nói.

Bà Đàm tiếc thương nói, "Ông nhìn xem mặt của Nhất Thuần sưng đỏ hết lên rồi kìa, ngoài Hạ Tử Du ra, trong cái nhà này còn có ai dám đối với Nhất Thuần như vậy?"

Ông Đàm ôn hòa nhìn về phía Hạ Tử Du, "Có thật không?"

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, "Dạ, đúng là con có tát cô ấy một cái."

Bà Đàm xưa nay vẫn giữ cho mình phong cách như một người cao quý nhưng lúc này bởi vì tức giận mà mặt mày nhăn nhúm, "Ông thấy chưa, cô ta cũng chính miệng thừa nhận đó. . . . . . A Khâm, sao ông lại có thể dung túng cô ta như vậy chứ?"

Nhưng không ai ngờ tới giờ phút này ông Đàm lại nói, "Tiểu Du, con làm rất đúng. Đối với cái loại người làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác đó, con cũng là nữ chủ nhân của căn nhà này sớm nên phải có thái độ dứt khoát như thế mới được!"

Bà Đàm giật mình sững sờ thốt lên, "A Khâm. . . . . ."

Ông Đàm lạnh lùng nhìn về phía Đan Nhất Thuần, "Đây là nhà họ Đàm của chúng tôi, cô không phải là thành viên trong gia đình chúng tôi, mời cô sau này đừng bước đến nhà chúng tôi nữa, nếu không, lần sau tôi sẽ bảo người lôi cô đi ra ngoài chứ không có mời như thế này đâu."

Trông thấy sắc mặt Đan Nhất Thuần chuyển thành tái nhợt lảo đảo lùi về phía sau, bà Đàm vội vàng đỡ lấy Đan Nhất Thuần, nhẹ giọng trách, "A Khâm, Nhất Thuần đã có con của Dịch Khiêm rồi!"

Ông Đàm khinh thường liếc nhìn tới Đan Nhất Thuần, "Tôi không quan tâm cô ta có một đứa hay mấy đứa con của Dịch Khiêm, tôi chỉ quan tâm đến đứa con dâu duy nhất của tôi mà thôi. Còn người nào đó vọng tưởng muốn lấy danh nghĩa làm con dâu để bước vào cổng nhà họ Đàm chúng ta thì trừ phi chờ tôi chết đi!"


. . . . . .

Cuối cùng Đan Nhất Thuần khóc rống lên bỏ chạy ra khỏi biệt thự nhà họ Đàm, dĩ nhiên bà Đàm không yên tâm vội chạy đuổi theo.

Sau khi đuổi Đan Nhất Thuần đi, khi khuôn mặt lạnh lùng của ông Đàm nhìn sang Hạ Tử Du thì lập tức chuyển thành nét từ ái và ôn hòa, "Tiểu Du à, con có mệt không? Mau lên lầu nghỉ ngơi đi, đừng làm cháu bác mệt, nghỉ ngơi một lát rồi bác bảo người giúp việc gọi con xuống dùng cơm."

Đối mặt với sự thương yêu của ông Đàm, trái tim vốn lạnh lẽo của Hạ Tử Du như được truyền vào một tia ấm, cô nhẹ giọng hỏi, "Bác trai, tại sao bác không hỏi con nguyên nhân?"

Ông Đàm cười hỏi ngược lại, "Tại sao bác phải hỏi? Bác muốn con chính là đứa con dâu đứng bên cạnh bác, ai dám có ý kiến!"

------

Buổi tối, Hạ Tử Du tắm rửa xong sau đó như có điều suy nghĩ tựa người vào đầu giường.

Đúng vậy, cô đang suy nghĩ về chuyện lúc ban ngày mình đối xử với Đan Nhất Thuần. . . . . .

Thời điểm cô đang đắm chìm trong suy nghĩ, ngoài cửa phòng cô đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.

Không hiểu sao, thật giống như biết người đến là ai, hoặc có lẽ đã nhận ra được người tới qua tiếng gõ cửa dồn dập đó, Hạ Tử Du bước xuống giường đi ra mở cửa phòng.

Không ngoài dự đoán, đứng ở ngoài cửa phòng cô lúc này chính là bóng dáng cao lớn sừng sững đúng như cái người mới vừa rồi cô suy nghĩ.

Bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt đen đứng trong bóng tối của Đàm Dịch Khiêm càng thêm có vẻ quỷ quyệt khó dò, Hạ Tử Du lạnh nhạt hỏi, "Anh đến là để đòi lại công đạo cho Đan Nhất Thuần sao?"

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt, ánh sáng lạnh lẽo như được tỏa ra từ giữa kẽ hở đôi mắt, "Ai cho phép cô đánh cô ấy?"

Anh quả nhiên là vì chuyện đó mà tới. . . . . .

Hạ Tử Du nhàm chán nhún nhún vai, thật giống như đang nói đến một chuyện nào đó không quan trọng, ung dung nói, "Đó là món nợ cô ta thiếu tôi!"

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên ép Hạ Tử Du sát tới vách tường trong phòng, tay phải anh bóp chặt cổ họng cô, cáu kỉnh nói, "Cô dựa vào gì mà nói cô ấy thiếu nợ cô?"

Cố gắng chịu đựng sự đau đớn khi bị Đàm Dịch Khiêm bóp chặt cổ mình, Hạ Tử Du kiêu ngạo ngước đầu nói, "Dựa vào cái gì ư? Chỉ dựa vào điểm cô ta chính là kẻ thứ ba nhưng bề ngoài thì giả nhân giả nghĩa cũng đã đủ rồi."

Đàm Dịch Khiêm tăng sức siết chặt cổ Hạ Tử Du nói, "Cô lặp lại lần nữa xem?"

Hô hấp đã trở nên có chút khốn đốn khó khăn, Hạ Tử Du vẫn cố dùng hết hơi sức của mình gằn từng chữ nói rõ ràng, "Chỉ dựa vào điểm cô ta chính là kẻ thứ ba nhưng bề ngoài thì giả nhân giả nghĩa cũng đã đủ rồi! !"

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm xanh mét, hung hăng nói, "Hạ Tử Du, cô thật đáng chết! !"

Cảm giác hô hấp bởi vì anh tăng sức siết chặt mà càng lúc càng trở nên khó thở, Hạ Tử Du không hề giãy giụa nữa, chỉ từ từ nhắm lại hai mắt, đôi môi trắng bệch nói ra từng chữ, "Anh giết tôi đi. . . . . . Giết chết tôi thì tốt. . . . . . Giết người đền mạng. . . . . . Tôi chết rồi ít nhất cũng sẽ không xuống địa ngục, nhưng Đàm Dịch Khiêm anh nhất định sẽ mãi mãi ở cái nơi địa ngục đó mà Vạn Kiếp Bất Phục! !"

Đàm Dịch Khiêm vẫn siết chặt lấy cổ Hạ Tử Du không buông, nhưng cũng không có tăng thêm sức nữa, anh lạnh giọng nói, "Cô nói giết người thì đền mạng, đúng không? Được, vậy thì bây giờ tôi sẽ để cho cô thấy như thế nào gọi là giết người đền mạng! !"

Hạ Tử Du từ từ nhắm lại hai mắt, vẫn không hề giãy giụa, nhưng lúc này Đàm Dịch Khiêm đột nhiên nới lỏng bàn tay đang siết chặt cổ Hạ Tử Du ra, ngượi lại hung hăng lôi kéo tay Hạ Tử Du.

Bị anh cưỡng chế lôi kéo ra khỏi phòng, Hạ Tử Du giãy giụa kịch liệt, "Đàm Dịch Khiêm, cái người điên này, anh muốn dẫn tôi đi đâu?"

Lôi kéo Hạ Tử Du đi ra khỏi nhà họ Đàm, không để ý đến sự phản kháng của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm trực tiếp xô đẩy Hạ Tử Du vào trong xe.

Sau đó Đàm Dịch Khiêm lái xe băng băng trên đường phố đêm ở Los Angeles.

Trước cửa một bệnh viện phụ khoa nổi tiếng, Đàm Dịch Khiêm lôi kéo Hạ Tử Du còn đang bị tốc độ xe dọa sợ tới mức cả người run rẩy bước xuống xe. (ặc, gì bạo lực thế anh trai)

Căn bản không cho phép Hạ Tử Du có cơ hội lùi bước, Đàm Dịch Khiêm tóm chặt tay Hạ Tử Du trực tiếp đi vào bệnh viện.

Không có sức để giãy giụa chỉ biết cất bước đi theo Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du không ngừng la hét, "Anh buông tôi ra, buông tôi ra mau. . . . . ."

Rốt cuộc khi cả hai dừng lại ở trước cửa một phòng bệnh, Đàm Dịch Khiêm mới hất tay Hạ Tử Du ra.

Hạ Tử Du chưa kịp đứng ổn định lại, đã thấy một y tá từ trong phòng bệnh vội vã chạy ra đến trước mặt bọn họ.

Y tá đi tới trước mặt Đàm Dịch Khiêm, lo lắng nói, "Đàm tổng, cô Đan bởi vì sinh non mà xuất huyết rất nhiều, bác sĩ bây giờ đang truyền máu cho cô Đan nhưng tình huống có thể sẽ không được lạc quan lắm. . . . . ."

Dáng người cao ngất nghiêm nghị của Đàm Dịch Khiêm rõ ràng giựt mình sững sờ.

Hạ Tử Du trừng lớn tròng mắt, kinh ngạc nói, "Cái gì sanh non? Cái gì xuất huyết rất nhiều?"

Đàm Dịch Khiêm quay mặt sang, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Hạ Tử Du, hung tợn nói, "Cô đã nói giết người thì đền mạng, bây giờ cô đã giết chết con của tôi, cô nói xem mình nên dùng cái gì để bồi thường lại cho tôi?"

Hạ Tử Du không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác hỏi, "Anh. . . . . . Anh đang nói cái gì?"