Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 6

Edit: TiêuKhang
"Tôi và anh ta thật sự không có gì." Không biết anh có tin hay không, nhưng cô vẫn muốn giải thích.


Tay Thi Nam Sênh vuốt ve nhè nhẹ nốt ruồi nơi khóe mắt cô, nhưng lời nói ra lại khí thế khϊế͙p͙ người, "Từ nay về sau, đừng để tôi nhìn thấy em qua lại với bất kỳ tên đàn ông nào khác. Tôi căm hận nhất chính là bị người ta phản bội."


"Tôi biết rồi..." Thiên Tình rũ mắt, không muốn nhìn thấy vẻ mặt say mê của anh khi nhìn nốt ruồi nơi khóe mắt của mình nữa.
Sở dĩ khi ấy bà Thi chọn cô mang thai hộ, cũng là do nhìn thấy nốt ruồi này...
Bởi vì Bạch Thiên Thiên cũng có nốt ruồi như vậy...


Đang suy nghĩ miên man, Thiên Tình đột nhiên bị nhấc bổng lên.
"Á..." Cô hoảng hồn thốt lên, định thần lại mới phát hiện Thi Nam Sênh đang bế mình.


"Chưa gì đã kêu la, có phải còn hơi sớm hay không? Đợi lát lên giường em có thể kêu la thoải mái." Đáy mắt anh ẩn hiện vẻ trêu chọc ranh mãnh khiến mặt Thiên Tình bỗng chốc đỏ lên. Chỉ có thể xấu hổ cắn môi, quay mặt tránh né ánh mắt mập mờ của anh.
*** ...


Căn phòng ngủ trang hoàng không khác biệt chút nào với phong cách của anh.
Thiên Tình đánh giá một vòng, thấy hộp bao cao su đã mở toang trên đầu giường, vội vàng cụp mắt ngó sang chỗ khác.


Chiếc giường này, có lẽ từng có rất nhiều phụ nữ ngủ qua? Cô gái hồi tối anh ôm, cũng từng ngủ trên chiếc giường này sao?
Nghĩ vậy, Thiên Tình bỗng có cảm giác bài xích với chiếc giường to lớn kia.
"Đang nghĩ gì?" Thi Nam Sênh liếc nhìn cô, đồng thời cởi nút áo sơ mi ra.


Cô hoàn hồn gượng gạo cười cười, không trả lời mà chỉ nói: "Tôi đi mở nước cho anh tắm."
Dứt lời, không đợi anh đáp liền đi nhanh vào phòng tắm.
Thi Nam Sênh nhếch môi nhìn theo bóng lưng cô. Cô ấy đang ám chỉ với mình, muốn vào nhà tắm làm ư?
Cũng tốt! Mình cũng đang có ý đó.
... ...


Thi Nam Sênh chỉ quấn ngang người chiếc khăn đi vào phòng tắm.
Thiên Tình đang ngồi ở bệ bồn tắm tâm sự nặng nề đùa nghịch mặt nước. Nghe tiếng động cô vội ngẩng đầu lên, trông thấy anh để trần nửa phần trên cơ thể, cuống quít quay đầu đi.


Từng đường cong gợi cảm kia cũng đủ khiến cho đàn bà con gái nào thấy cũng mê mệt, càng khắc sâu rõ ràng vào đầu cô.
Tim đập dồn dập, rối loạn không yên.
Cô bối rối đứng dậy, "Nước vừa đủ ấm rồi, tôi đi ra ngoài trước."
Dứt lời liền bước đi ra.


Thi Nam Sênh chắn ngang ngăn cô lại. Nhíu mày nhìn cô, "Tôi không có kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột."
"Dạ?" Cô không hiểu giương mắt nhìn.


Thi Nam Sênh gần như thất thần khi nhìn vào ánh mắt trong suốt đó. Tại sao rõ ràng là một người dễ dãi lên giường với bất kỳ ai, nhưng lúc nào cũng làm ra vẻ ngây thơ trong sáng như trang giấy?
Mắt anh nhíu nhíu, kéo cô lại ôm vào ngực. Lời nói ngọt ngào giống như rượu lên men, "Tắm chung đi!"


Mặt cô dán sát lên lồng ngực nóng bỏng của anh.
Mặc dù đã cùng anh tiếp xúc thân mật như thế này một lần rồi, nhưng Thiên Tình vẫn không thể nào thích ứng được.
Chỉ cảm thấy bị nhiệt độ của anh thiêu đốt cho miệng đắng lưỡi khô luôn, nghe anh yêu cầu càng khó nén run sợ.


Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế thẳng vào bồn tắm lớn.
Hơi nóng tràn qua khắp cơ thể. Anh áp đảo tấn công bằng nụ hôn. Có lẽ do sương mù dày đặc, đôi mắt thâm thúy và môi lưỡi của anh giống như nhiễm sương tưởng chừng muốn nhấm chìm cô.


Quần áo trên người Thiên Tình ướt đẫm hết, dán sát vào da thịt, làm nổi bật dáng người duyên dáng của cô.
Mắt Thi Nam Sênh gần như muốn phun ra lửa. Nhốt chặt cô vào vòng tay rắn chắc điên cuồng hôn tới tấp.
Thiên Tình thấy mình như sắp bị tan chảy.


Mỗi tấc da thịt đều bốc hơi ướt đẫm, hơi nóng mờ mịt hòa cùng tinh dịch khiến cô kiệt sức bám víu lên cổ Thi Nam Sênh, để mặc nụ hôn của anh lưu luyến len lỏi qua mỗi tấc da thịt trên cơ thể.


"Ưm....Thi tiên sinh....Đừng như vậy..." Lúc ngón tay nóng bỏng cởi ra chiếc áo lót ướt đẫm thì cô kinh hoảng ngăn cổ tay anh lại, hàng mi dài ướt nước run nhẹ như cánh bướm chập chờn.
Thi Nam Sênh sao có thể cho cô cự tuyệt?


Ngang ngược gạt phăng cánh tay cô ra, tiếp tục điên cuồng cúi đầu há miệng ngậm lấy cánh môi đào đỏ hồng, đầu lưỡi điêu luyện trêu chọc nhấm nháp, cuốn theo bọt nước trong suốt.
Tất cả lý trí của Thiên Tình trong nháy mắt đều tan thành mây khói.


Những đợt tấn công khiêu khích này, hoàn toàn không hề giống đêm hôm đó chút nào.... Cô không thể chịu nổi nữa bật ra tiếng, lại bị tiếng rên rỉ yêu kiều của mình dọa sợ.
Đây thật sự là tiếng mình thốt ra sao? Tại sao nghe có vẻ bay bổng ɖâʍ đãng đến vậy?


Chưa kịp hồi phục lại từ nụ hôn kịch liệt kia, quần áo trên người cô đã bị anh cởi sạch.


Trong bồn tắm phản chiếu lại hình ảnh khỏa thân của hai người càng khiến Thiên Tình thở không ra hơi. Dưới ánh đèn sáng rực, toàn bộ những nơi nhạy cảm đều lộ rõ. Cô theo bản năng muốn né tránh, nhưng niềm khao khát cùng khoái cảm cứ như tấm lướt dệt đang bao trùm không cho cô lối thoát.
Rốt cục...


Không thể chịu nổi sự hấp dẫn này nữa, Thi Nam Sênh ôm lấy cô, kịch liệt xỏ xuyên qua cơ thể mềm mại bên dưới mặt nước.
"Ưm..." Hạ thể vẫn không tránh khỏi đau đớn. Cô không cách nào thừa nhận nổi sự chiếm hữu này của anh, chỉ biết bám chặt bả vai anh.


"Thả lỏng chút... Tiểu yêu tinh, em chặt thật..." Anh nặng nề thở dốc, giảm lại tốc độ, nhẫn nại xoa nắn bờ mông trắng bóng của Thiên Tình, ý bảo cô đừng quá khẩn trương.


Nếu không phải lần đầu tiên cô quá nhiệt tình, không khác gì người có kinh nghiệm sành sỏi, chắc rằng anh còn lầm tưởng cô vẫn chưa biết mùi đời.
Đau đớn bởi sự tấn công chiếm đoạt của anh cũng dần dần dịu đi, ngược lại kế tiếp là cơn khoái cảm khiến cô run lên.


Cô cùng anh bấp bênh lên xuống trong bồn tắm như chiếc thuyền con cô độc giữa màn đêm.
Cuối cùng...
Tiếng khó chịu gầm nhẹ của anh xen lẫn tiếng thở dốc rối loại đê mê của Thiên Tình. Ở phút cuối cùng, anh đột nhiên rút ra, phóng thích ở ngoài cơ thể cô.
Thiên Tình hết hơi xụi lơ ngã lên ngực anh.


"Chỉ vậy đã chịu không nổi rồi sao?" Thi Nam Sênh nâng chiếc cằm nhỏ đang gác trên vai mình lên, nhìn cô chăm chăm cười nhẹ nói.
Đôi mắt xinh đẹp vương hơi nước mơ màng, cô hé nửa mí mắt, như chú mèo con đáng yêu nỉ non lên tiếng: "Tôi... Tôi mệt quá...."


Anh cảm thấy cô thế này rất đáng yêu. Nguyên nhân là vì bộ dáng này của cô giống Thiên Thiên sao?
"Mới làm có một lần đã than mệt, như vậy có phải không có tác phong nghề nghiệp hay không?" Anh nhíu mày, xốc lên người hiện còn chưa hồi phục lại tinh thần khỏi bồn tắm, bước nhanh đi về hướng phòng ngủ.


Đặt cô ngã xuống giường, tầm mắt hai người đối diện nhau, "Tiểu yêu tinh, tôi vẫn còn muốn..."
Thi Nam Sênh không thể không thừa nhận, mặc dù đã từng trải với không ít con gái, nhưng cảm giác khi làm chuyện đó với cô gái này như khiến anh mụ mị say mê.


Cảm giác lâng lâng vui sướng đó, vốn chẳng có cô gái nào có thể mang đến cho anh được như vậy!