Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 28: Tìm được cô

Edit: TiêuKhang
Thiên Tình nói cũng có lý. Mộ Thiệu Đàm cảm thấy Thi Nam Sênh sẽ không tránh khỏi khó xử.
Nếu Bạch Thiên Thiên mà cậu ta yêu đến chết đi sống lại nay đã quay về, thì Thiên Tình đúng là nên phải tự rời đi. Nhưng cậu ta thật oách, trái ôm phải ấp, còn để cả hai ở chung một nhà.


Bắt cá hai tay tuyệt đối không phải là tác phong của cậu ta! Chỉ có duy nhất một khả năng, đó chính là cậu ta cũng chẳng biết người mình yêu rốt cuộc là ai.
"Nếu như em thật sự không muốn ở lại chỗ cậu ta nữa, để tôi khuyên cậu ta thử xem."


"Vâng, cám ơn anh." Thay vì ở bên cạnh anh nhìn anh và Bạch Thiên Thiên vui vầy hạnh phúc, chi bằng cô cứ thật tâm chúc phúc cho bọn họ và rời đi. Như vậy, sẽ không cần phải đè nén đau khổ nữa.
"Đúng rồi, tôi muốn nhờ anh một chuyện." Thiên Tình ngước nhìn Mộ Thiệu Đàm.


"Là đừng nói với A Sênh chuyện tối nay em ở lại đây?" Mộ Thiệu Đàm như đoán được tâm tư của cô.
"Vâng. Còn nữa, chuyện tôi bị thương cũng đừng cho anh ấy biết."
Mộ Thiệu Đàm không biết giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.


"Nước được rồi, Thiên Tình, lên đây đi!" Tiếng gọi của Mộ Trầm Âm cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người. Mộ Thiệu Đàm liếc nhìn Thiên Tình, sau đó nhún vai nhắc nhở Thiên Tình, "Thằng nhóc đó nào giờ chưa từng đưa bạn gái về nhà, hãy cẩn thận một chút, coi chừng hắn có ý đồ!"


Có người làm anh nào mà đi nói em mình như vậy không?
Thiên Tình dở khóc dở cười đi lên lầu.


"Đây là phòng dành cho khách, chăn mền ga giường mỗi ngày đều thay đổi, chúng rất sạch sẽ, em cứ yên tâm ngủ ở đây." Mộ Trầm Âm vỗ giường nói, sau đó dẫn Thiên Tình vào phòng tắm, Thiên Tình thấy anh còn để sẵn bộ đồ ngủ nam rộng thùng thình trên bệ kính.


Mộ Trầm Âm hài hước đá mắt với cô, “Tôi rất thích bộ đồ ngủ này, trước khi mẹ tôi ra nước ngoài đã tặng cho tôi. Chưa mặc lần nào cả, nay tặng nó cho em đó."
"Cám ơn." Sự hào phóng của anh khiến Thiên Tình cảm thấy vô cùng ấm áp.


Anh cũng chẳng để tâm, chống tay lên cửa nói, “Tôi ra ngoài chờ, lát nữa sẽ bôi thuốc cho em. Lúc tắm em cẩn thận một chút, đừng để nước dính vào vết thương, tránh bị nhiễm trùng."
Thiên Tình rất cảm động bởi sự chu đáo tỉ mỉ của anh. Nói cám ơn, cười nhìn anh khép cửa mới thu hồi tầm mắt.


Đã từng cho rằng, cậu hai nhà họ Mộ chỉ là cậu ấm con nhà giàu ăn chơi trác táng, nhưng bây giờ mới phát hiện ra, dường như chuyện đó cũng không hẳn là sự thật.
***
Mộ Trầm Âm cẩn thận bôi thuốc cho Thiên Tình xong mới lưu luyến quay về phòng của mình.


Thiên Tình nằm trên giường nhìn trần nhà đăm đăm rất lâu mà vẫn không sao chợp mắt được. Sờ soạng cầm lên điện thoại mới phát hiện điện thoại đã tắt ngúm tự bao giờ.
Anh....Có khi nào sẽ gọi điện thoại cho mình không?


Thiên Tình âm thầm suy đoán. Nhưng chuyện ấy sao có khả năng? Mình chẳng qua chỉ là ‘người tình’ anh dùng tiền mua vui mà thôi, khi không có nhu cầu, cần gì phải nghĩ tới mình chứ?
Tự giễu cười một tiếng, bỏ điện thoại di động vào túi xách.
Ngày mai....Mình nhất định phải nói chuyện rõ ràng với anh.


***
Sáng hôm sau.
"Thi tiên sinh! Thi tiên sinh!" Thi Nam Sênh bị một giọng nói oang oác gọi dậy.
Hé hé mắt thì thấy một người đàn ông trung niên đang gõ liên hồi lên cửa sổ xe của mình, mặt mày ân cần tươi cười. Ông ta là ai? Tại sao lại biết mình?


Quay cửa kính xe xuống, Thi Nam Sênh lúc này mới phát hiện hóa ra trời đã sáng.
Anh cảm thấy chắc là mình đã bị điên nặng thật rồi, không ngờ lại ngồi ở đây suốt đêm đợi cô gái kia? Còn cô thì sao, đã về nhà hay chưa?
"Ông là?" Thi Nam Sênh hỏi đối phương.


Đối phương cười khà khà, xoa xoa hai tay, “Tôi là cha của Thiên Tình, sao mới sáng sớm mà Thi tiên sinh đã ngồi ngủ trong xe vậy? Đến tìm Thiên Tình nhà tôi hả? Hay là vào nhà ngồi một chút nhé."
"Ông là cha của Cảnh Thiên Tình?" Thi Nam Sênh đánh giá ông ta một hồi mới đẩy cửa xe bước xuống.


Cảnh Kiến Quốc gật gù liên tục thưa vâng, Thi Nam Sênh quét mắt nhìn thoáng qua căn nhà cũ kỹ phía sau lưng ông, làm bộ như lơ đãng hỏi: "Cảnh Thiên Tình có ở nhà không?"


“Tôi vẫn chưa vào nhà, hay để tôi đi vào xem rồi báo anh nhé." Thái độ khúm núm của Cảnh Kiến Quốc khiến Thi Nam Sênh hơi mất tự nhiên.
Anh gật đầu một cái, Cảnh Kiến Quốc liền nhanh chân bước vào nhà.


Bàn tay đang chống trên lưng xe của Thi Nam Sênh hơi gồng lên. Cảnh Thiên Tình, tốt nhất là em đã về nhà rồi! Nếu không, em sẽ biết tay tôi!
Nhưng sự thật thì....
Cảnh Kiến Quốc rất nhanh liền từ trong nhà chạy ra, "Thi tiên sinh, Thiên Tình không có ở nhà."
Không có ở nhà?


Quả nhiên, cả đêm cô không hề về nhà!
Tay để trên lưng xe của Thi Nam Sênh hết siết chặt lại thả lỏng, thả lỏng xong lại siết chặt. Cô ấy có thể đi đâu cả đêm chứ? Tại sao không nghe điện thoại? Khỉ thật! Chẳng lẽ cô ta không biết mình sẽ lo lắng sao?


Cảnh Thiên Tình, em khôn hồn thì đừng có để xảy ra chuyện gì!


Cảnh Kiến Quốc thấy sắc mặt anh bỗng nhiên khó coi, lo sợ anh tức giận và không cần Thiên Tình nữa, ông bèn cười ha ha, "Thi tiên sinh, anh đừng lo lắng, có lẽ Thiên Tình đã đi giao sữa rồi. Anh yên tâm, con bé là đứa trẻ rất ngoan và biết nghe lời, tuyệt đối sẽ không đi ra ngoài làm mấy chuyện bậy bạ đâu."
Thật sao?


Thi Nam Sênh đang tính quay vào xe đổi phương hướng khác để tìm cô thì điện thoại di động đúng lúc này vang lên.
Có khi nào là cô ấy?
Trái tim như nhảy cẫng lên, anh nhanh chóng lấy điện thoại di động ra. Nhưng khi thấy dãy số hiển thị trên màn ảnh thì anh lại thất vọng cực độ.


Không phải Thiên Tình mà là Bạch Thiên Thiên.
"Gọi sớm vậy có chuyện gì sao?" Thi Nam Sênh không vui nghe điện thoại.
"A Sênh, anh tìm được Thiên Tình chưa?" Bạch Thiên Thiên hỏi.
"Chưa."
“Em biết bây giờ cô ấy đang ở đâu rồi!"
"Ở đâu?" Giọng nói của Thi Nam Sênh có chút gấp gáp.


"A Sênh, anh đi mua tờ báo Mango mới ra sáng nay đọc đi. Trên báo có đăng tin về Thiên Tình đấy!"
Trên báo? Báo buổi sáng Mango không phải đó giờ đều đăng những scandal giựt gân hay sao? Sao nay lại đăng tin về nhân dân?


Anh cảm thấy thật kỳ lạ, dứt khoát ngắt điện thoại. Mở cửa bước lên xe, đang chuẩn bị lái đi thì bị Cảnh Kiến Quốc gọi lại, "Thi tiên sinh."
"Có chuyện gì?" Thi Nam Sênh đã ngồi vào xe, chỉ hạ cửa sổ xuống hỏi.


Cảnh Kiến Quốc cười ha ha, làm mặt dày nói: "Là vầy, kinh tế của tôi gần đây có chút khó khăn, không biết Thi tiên sinh có thể nể mặt Thiên Tình mà giúp đỡ chút ít được không? Tôi biết Thi Nam Sênh anh đây rất yêu thích Thiên Tình nhà chúng tôi mà. Nếu anh đã thích con bé như vậy, lần sau nếu được tôi sẽ bán nó tiếp cho anh nhé."


Thi Nam Sênh không khỏi cau mày. Cuộc sống của Cảnh Thiên Tình là thế này hay sao?
Tuy sự thực là cô đã ‘bán’ cho anh, nhưng cái chữ đó được thốt ra từ miệng một người đàn ông, đặc biệt người đó lại còn là cha ruột của cô, khiến Thi Nam Sênh nghe cảm thấy thật chói tai.


Anh sầm mặt rút một xấp tiền mặt đưa cho Cảnh Kiến Quốc, không nói lời nào liền lái xe đi.
***


Lái đến một sạp báo, Thi Nam Sênh lấy tiền lẻ mua một tờ tạp chí Mango. Ngay trang đầu đăng những tin về anh và Bạch Thiên Thiên. Song song với những tin tức đó là những tấm ảnh mà ngày hôm qua anh đã đứng ra bảo vệ cô.


Mà cái tiêu đề với hàng chữ to tướng là: Tổng giám đốc tập đoàn Thi thị đã quay lại với Bạch Thiên Thiên, mà vị hôn thê của ông ấy thì đi quyến rũ công tử Mộ Trầm Âm.
Thiên Tình cùng Trầm Âm?
Anh nhíu mày nhìn xuống phía dưới, là mấy tấm ảnh chụp thật lớn.


Tấm thứ nhất, Thiên Tình được Mộ Trầm Âm ôm vào lòng. Tấm thứ hai, Thiên Tình mặc áo khoác da của Mộ Trầm Âm, tình tứ e thẹn dựa dẫm ngồi phía sau xe cậu ta. Tấm
thứ ba, hai người tươi cười với nhau đi vào nhà của công tử Mộ.


Trên đó còn chú thích rõ ràng là cả đêm Thiên Tình chưa từng bước chân ra khỏi cánh cửa nhà họ Mộ.
Giỏi lắm! Cảnh Thiên Tình!


Anh như một thằng ngốc ngồi ngoài đường đợi cô suốt cả đêm, còn cô thì vui vẻ ở bên Trầm Âm? Hơn nữa còn bên nhau thâu đêm! Thảo nào không nghe điện thoại mình, còn tắt luôn điện thoại nữa! Thì ra là sợ mình quấy rầy! !


Thi Nam Sênh phát điên vò nát tờ báo trong tay, giận dữ ném tờ báo qua một bên, hung hăng nện một đấm lên tay lái.
Anh tìm điện thoại bấm số gọi cho một người.


Khi Mộ Thiệu Đàm nhận được điện thoại Nam Sênh thì anh ta vẫn còn đang ngủ. Đột nhiên nghe giọng nói cực lạnh truyền đến, "Tối hôm qua, có phải Cảnh Thiên Tình qua đêm ở nhà cậu hay không?"
"Sao cậu biết?" Mộ Thiệu Đàm mơ mơ màng màng nói, "Không phải con bé ấy bảo tôi đừng nói lại với cậu ư?"


Giỏi thật! Cô ta còn dám căn dặn hai anh em giấu mình! Có tật giật mình sao?
"Có phải hai người họ ở chung với nhau không?" Thi Nam Sênh nghe được khi mình nói chuyện dường như đã nghiến răng mà nói.


“Sao tôi biết được à?" Mộ Thiệu Đàm trở người chép chép miệng, "Lúc tôi lên giường đi ngủ thì cả hai vẫn còn ở chung một phòng. Về phần có làm cái gì hay không thì tôi cũng không rõ cho lắm. Cậu nên đi hỏi người của cậu thì hơn."
Chiếc điện thoại di động trong tay sắp bị Thi Nam Sênh bóp nát.


Mộ Thiệu Đàm ở bên kia tiếp tục ca cẩm: “Tôi thấy hình như em trai tôi rất thích con bé Thiên Tình ấy, chẳng phải bây giờ cậu đã có Bạch Thiên Thiên rồi sao? Hay cậu hãy trả tự do cho Thiên Tình để tác hợp cho hai đứa đi."
Thi Nam Sênh không trả lời trả vốn gì mà tức giận cúp luôn điện thoại.


Tác hợp cho hai người đó? Được! Thứ đàn bà không biết liêm sỉ như thế, Thi Nam Sênh này nào giờ không có thiếu! Uổng công mình cứ như một thằng hề lo lắng cho cô ta suốt cả đêm!