Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 163: Từ chối

Thiên Tình xúc động nhìn anh. Trong ánh mắt anh, không hề có sự vui đùa nào. Rất nghiêm túc và rất trịnh trọng, là lời thổ lộ chân thành tha thiết nhất...
Những lời này, thật sự khiến cô thấy cảm động hơn nhiều so với hai lần cầu hôn lúc trước. Viền mắt đỏ ửng, Thiên Tình xúc động đến muốn khóc.


Thi Nam Sênh ngước mặt hôn lên khóe mắt ươn ướt của cô, sau đó, nụ hôn cứ thế dần dần di chuyển xuống dừng trên chóp mũi, trên môi cô....
Thiên Tình từ từ nhắm mắt lại, chủ động hé mở môi đón nhận nụ hôn của anh.


Đúng vào lúc này, điện thoại của Thi Nam Sênh đột nhiên vang lên. Anh rời khỏi môi cô, “Anh nghe điện thoại đã...."
"Dạ." Thiên Tình ngoan ngoãn trượt xuống người anh, thuận tay cầm điện thoại di động đưa cho anh. Vô tình nhìn thấy dãy số hiển thị trên màn hình, cô kinh ngạc nói: "Là điện thoại của Lăng Phong."


"Lăng Phong?" Thi Nam Sênh cầm điện thoại sang nhìn, sau khi xác nhận xong thì đưa điện thoại lại cho Thiên Tình, "Chắc là tìm em, em nghe đi."
Thiên Tình gật đầu cầm điện thoại. Vừa ấn nút liền nghe được giọng của Lăng phong vọng sang từ đầu bên kia, "Thi tổng, Thiên Tình...."
"Anh tìm tôi sao?" Thiên Tình khẽ hỏi.


"Thiên Tình, bây giờ cô đang ở đâu? Tôi có chuyện muốn nói với cô." Giọng của Lăng Phong có vẻ sốt ruột.
"Là chuyện họp báo ký giả ngày mai phải không?" Thiên Tình hỏi.
"Ừm, đúng vậy. Bây giờ tôi đang ở quán cafe Lam Triệu đợi cô, cô mau tới đây gặp tôi." Lăng Phong nói địa chỉ.


Không đợi Thiên Tình nói gì, Lăng Phong đã cúp máy.
Thi Nam Sênh đi ra ngoài rót nước, thấy cô đã nói xong, uống ngụm nước hỏi: "Có chuyện gì?"
"Lăng Phong nói đang đợi em ở quán cafe Lam Triệu, hình như có chuyện gì đó rất quan trọng cần nói với em. Giờ em phải đi qua đó."


Thi Nam Sênh trầm ngâm một lúc. Lúc này tìm Thiên Tình nói về chuyện ngày mai, chẳng lẽ là vì Bạch Thiên Thiên?
Chẳng lẽ…Chuyện của Bạch Thiên Thiên Tình, anh ta đã biết rồi?


“Anh đưa em đến đó." Thi Nam Sênh đặt ly nước xuống, sau đó lấy chìa khóa xe, nhìn Thiên Tình nói, “Đúng lúc anh cũng muốn ra ngoài gửi tài liệu cho khách hàng, lúc anh xong việc có lẽ em cũng nói chuyện xong rồi, anh sẽ tới đón em rồi đưa em về nhà."


Thiên Tình khẽ mỉm cười. Cô từ từ đi đến, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, "Dạ, vậy chúng ta mau đi thôi, kẻo để Lăng Phong đợi."
***
Một mình Thiên Tình đi vào quán cafe, xa xa đã nhìn thấy Lăng Phong ngồi ở đàng kia.
"Lăng Phong." Cô ngồi xuống ở trước mặt anh.


Dường như Lăng Phong đang suy nghĩ gì đó, nghe tiếng Thiên Tình mới giật mình hoàn hồn, "Cô đến rồi à, có muốn uống gì không?" Lăng Phong hỏi.


"Không cần đâu ạ." Thiên Tình lắc đầu, "Anh tìm tôi muốn nói đến chuyện gì của ngày mai vậy? Tôi đã liên lạc với Lục Yến Tùng rồi, anh ta cũng đã đồng ý ra mặt giúp, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi."


"Thiên Tình, chuyện tôi muốn nói với cô là thế này..." Lăng Phong nhấp nhẹ một ngụm cafe, nhìn cô nói, “Tôi biết người tối hôm đó hãm hại cô là Bạch Thiên Thiên."
"Anh biết rồi?" Thiên Tình hơi mím môi, “Tôi không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Thật ra, tôi và cô ấy cũng không có qua lại nhiều."


Lăng Phong nhìn cô, "Ý của tôi và công ty là...." Anh dừng một chút, mới mở miệng nói tiếp: "Thiên Tình, hủy bỏ cuộc họp báo ngày mai đi! Công ty sẽ không bạc đãi cô, chẳng qua chỉ là thay đổi đường phát triển thôi, tương lai vẫn có thể trở thành siêu sao."
Thiên Tình nhíu mày, “Tôi không hiểu ý của anh."


Lăng Phong đẩy một tờ chi phiếu cùng một xấp kịch bản đến trước mặt Thiên Tình. Thiên Tình càng khó hiểu hơn.
Lăng Phong giải thích: "Đây là hai mươi vạn công ty thưởng cho cô. Nếu cô có thể khiến Lục Yến Tùng hủy bỏ cuộc họp báo ngày mai, số tiền này sẽ là của cô."
"Lăng Phong, tôi...."


Lăng Phong ra dấu khoan hãy nói gì bằng tay ngắt lời Thiên Tình.
"Đừng vội từ chối. Còn mấy xấp kịch bản này...Đây đều là những bộ phim công ty đã cẩn thận lựa chọn, là những bộ phim kinh điển rất có giá trị, nếu cô bằng lòng, công ty sẽ để cô làm nữ chính."


Thiên Tình đã hiểu ra ý của Lăng Phong. Cô rũ mắt xuống, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Phong.
"Ý anh là...Là muốn dùng danh dự và tôn nghiêm của tôi để đổi lấy tiền đồ rộng mở cho Bạch Thiên Thiên, có đúng không?"
"Thiên Tình, cô là người thông minh."


Thiên Tình run run rũ hàng mi nói, "Lăng Phong, anh không cảm thấy làm vậy với tôi có hơi tàn nhẫn sao?"
“Tôi biết, là tôi dẫn dắt cô vào con đường này, tôi có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ cô. Nhưng con đường này chính là tàn nhẫn như vậy đấy."


Lăng Phong nhìn cô, giọng bình thản nói, "Thiên Tình, công ty không thể vì một người mới mà bỏ rơi một siêu sao chúng tôi đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới bồi dưỡng để thành người nổi tiếng được. Lợi ích cô ấy mang lại cho chúng tôi, hai mươi vạn này không đáng là gì đâu."


Nghe Lăng Phong nói xong, Thiên Tình im lặng rất lâu vẫn không nói gì.
Sau một lúc lâu, cô mới nhẹ nhàng thốt ra lời khước từ, “Tôi sẽ không đồng ý với lời đề nghị của anh."
Lăng Phong nhíu mày, "Thiên Tình!"


"Lăng Phong, anh không cần nói nữa." Từ đầu tới cuối, ánh mắt của Thiên Tình chưa từng dừng trên tấm chi phiếu và kịch bản dù chỉ một phút. Cô vẫn tiếp tục giữ theo ý mình: “Vì muốn giúp tôi rửa sạch danh dự mà chị tôi và Thi tổng đã tốn bao công sức để giúp tôi. Nếu tôi vì những thứ này mà từ bỏ tôn nghiêm và danh dự của mình, tôi nghĩ, không những tôi sẽ tự khinh bỉ chính mình, hơn nữa những người thân bên cạnh cũng sẽ rất thất vọng về tôi.”


"Ý cô là, bao nhiêu đây vẫn chưa đủ?"
Thiên Tình cười khổ, ngẩng đầu nhìn Lăng Phong, "Lăng Phong, dầu gì chúng ta cũng quen biết đã lâu, anh thật sự không hiểu chút nào về tôi sao?"


Lăng Phong không lên tiếng, chỉ nhìn Thiên Tình. Sao anh có thể không hiểu chứ? Nhưng, nếu cô không chịu từ bỏ, chờ đợi cô, có lẽ không phải là món mồi nhử nhỏ bé trước mắt này!


"Đúng, cũng như anh nói, cái vòng này rất tàn nhẫn. Nhưng mà, Lăng Phong...." Cô dừng một chút, “Tôi và Bạch Thiên Thiên đều phải có sự bình đẳng, cô ấy hãm hại tôi…tôi không có lý do gì phải dung túng cho cô ấy."
"Thiên Tình...."


"Nếu như anh chỉ muốn nói với tôi chuyện này, vậy tôi xin phép đi trước. Tôi nghĩ, về chuyện này, chúng ta không còn gì để bàn nữa." Thiên Tình nói xong liền đứng lên.


"Thiên Tình, cô làm vậy cũng tức là công khai đối đầu với công ty, từ nay trở đi, cô sẽ không còn cơ hội nào để vùng dậy nữa! Nói cách khác, sau khi chuyện này qua đi, cô cũng đừng mong còn có thể tiếp tục đi theo con đường này nữa!" Lăng Phong nhắc nhở Thiên Tình.


Dù sao Thiên Tình cũng là do anh dốc lòng nâng đỡ, đương nhiên anh rất hy vọng cô có thể tiếp tục phát huy tiến về phía trước. Huống chi, cô là một nghệ sĩ rất có tiềm năng. Nếu chỉ vì vậy mà bị đóng băng, thì thật là quá đáng tiếc.


Thiên Tình dừng bước, quay đầu lại nhìn Lăng Phong, "Số tiên năm vạn mà công ty ứng trước, tôi cũng đã trả xong hết rồi. Nếu có bị đóng băng cũng không sao cả." Thiên Tình cười yếu ớt, “Tôi chưa từng được bước lên sân khấu rực rỡ kia, cho nên, nếu có bị đóng băng, cùng lắm tôi sẽ sống một cuộc sống giống như hiện tại thôi. Đối với tôi mà nói, như thế đã là quá đủ rồi."