Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 155: Nóng bỏng như lửa

Cửa phòng vang lên từng tiếng gõ dồn dập.
Lục Yến Tùng vừa mở cửa ra, Thi Nam Sênh liền túm cổ áo anh ta, "Thiên Tình đâu?" Nghiến răng hỏi ra ba chữ mà anh thấy tưởng chừng như được thốt ra từ giữa khe đá vậy. Trong mắt như đang nhem nhóm từng ngọn lửa đỏ, như chỉ muốn thiêu cháy Lục Yến Tùng ngay lập tức.


"Em ấy ở trên giường." Vãn Tình nhắc nhở.


Tầm mắt Thi Nam Sênh lập tức chuyển sang chiếc giường trong phòng. Quả nhiên Thiên Tình đang co rút người nằm trên giường, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp, cứ như một đứa trẻ vậy. Vì cô được bao bọc bởi lớp chăn nên Thi Nam Sênh không nhìn thấy rõ vẻ mặt cô lúc này. Nhưng bàn tay thò ra bên ngoài túm chặt chiếc chăn giống như cô đang phải cố chịu sự đau đớn giày vò nào đó. Thi Nam Sênh cảm thấy lồng ngực mình như thót lại, chỉ hận không thể giết chết Lục Yến Tùng ngay tức khắc. Anh vung tay định đấm lên khuôn mặt lưu manh đểu cáng kia.


Lục Yến Tùng không hề có ý định né tránh, chỉ lạnh lùng nhắc nhở, "Tốt nhất anh nên qua xem tình hình của cô ấy trước, nếu anh còn làm những chuyện thừa thãi nữa, tôi không đảm bảo cô ấy sẽ ra sao đâu!"
Nghe anh ta nói thế, quả đấm của Thi Nam Sênh chợt khựng lại rơi giữa không trung.


“Tôi sẽ tính sổ với anh sau!" Anh chỉ vào Lục Yến Tùng lạnh lùng cảnh cáo. Bởi vì tức giận mà gân xanh nổi đầy trên trán. Gạt Lục Yến Tùng sang một bên, Thi Nam Sênh vội chạy tới bên giường. Vừa liếc nhìn đã thấy Thiên Tình có gì đó khác thường.


"Khốn kiếp!" Lục Yến Tùng này thật khốn nạn, dám chuốc thuốc Thiên Tình!
"Em ấy sao rồi?" Vãn Tình lo lắng hỏi. Từ lúc vào cửa tới giờ, cô chưa từng liếc nhìn Lục Yến Tùng lấy một cái. Thế nhưng tầm mắt của Lục Yến Tùng thì cứ nhìn cô chằm chằm không rời.


Đã bao lâu rồi không gặp cô ấy? Anh cũng không nhớ... Chỉ biết rằng, trong khoảng thời gian ấy, anh chưa lúc nào quên cô cả.


"Cô ấy bị chuốc thuốc kích thích!" Thi Nam Sênh quay đầu lại nói với Vãn Tình, sau đó lật chăn ra xem, cũng may Thiên Tình hoàn toàn không bị sức mẻ gì, trên người cũng không có dấu vết bị người khác chạm vào. Hơn nữa, dựa theo tình huống này, rõ ràng là vẫn đang còn bị trúng thuốc. Xem ra, Lục Yến Tùng không có gạt họ. Anh cởi áo khoác trên người xuống choàng cho Thiên Tình rồi bế cô lên.


"Chuốc…Chuốc thuốc?" Vãn Tình sửng sốt hỏi lại, ngay sau đó chợt hiểu ra, liền giơ tay lên định cho Lục Yến Tùng một bạt tai.
Nhưng Lục Yến Tùng đã nhanh tay hơn bắt lấy tay cô. Anh ta dùng sức rất mạng, như muốn bóp nát tay cô ra vậy.


"Lục Yến Tùng, anh là đồ cầm thú! Vô liêm sỉ! Dám chuốc cả thuốc này với Thiên Tình!" Vãn Tình vô cùng tức giận trừng mắt nhìn anh. Người cô run lên bần bật. Cô không thể ngờ được rằng Lục Yến Tùng lại có thể làm ra chuyện khốn nạn như vậy...


Phải rồi...Sao mình lại không ngờ chứ? Rõ rang lúc trước anh ta cũng từng làm vậy với mình kia mà, có thủ đoạn nào anh ta chưa dùng qua đâu.
Nhưng mà.... Cưỡng đoạt một mình cô đã đủ rồi, sao anh ta có thể nhẫn tâm làm chuyện này với Thiên Tình nữa chứ?


"Đồ vô sỉ! Anh khiến tôi cảm thấy thật ghê tởm!" Viền mắt Vãn Tình lấp lánh ngấn nước. Cảm xúc đau đớn trong lòng không đơn giản chỉ có tức giận, còn có gì đó ngay cả cô cũng không rõ.
"Mắng đủ chưa?" Vẻ mặt Lục Yến Tùng vẫn không hề có chút dao động, chỉ lạnh lùng nhìn lại cô.


Vãn Tình đột nhiên bật khóc tức tưởi, cô cảm thấy người đàn ông trước mắt này như một tên ác ma vậy. Cô vung tay ra sức đấm lên người anh ta: "Tại sao.... Tại sao phải đối xử với chúng tôi như vậy.... Anh là tên khốn kiếp!"


Nhìn hai mắt cô thấm đẫm nước mắt, dáng vẻ đau đớn khổ sở lúc này của cô, toàn bộ như cú sét đánh thẳng vào nơi mềm yếu chôn sâu nơi đáy lòng Lục Yến Tùng. Tim anh như thắt lại, rồi đột nhiên vươn tay kéo Vãn Tình ôm vào lòng mình.


Bị anh ôm bất ngờ ôm, Vãn Tình giống như bị bỏng, điên cuồng giãy dụa. Nhưng cô càng giãy dụa thì anh càng ôm chặt hơn, khẽ quát, "Cảnh Vãn Tình, tôi đã nói tôi không đụng đến cô ta! Nếu tôi thật sự muốn làm gì cô ta, sao tôi còn điện thoại bảo em tới đây chứ?"


"Cho dù anh chưa đụng đến con bé, nhưng anh dám nói mình không hề có ý đồ đó không? Tôi muốn báo cảnh sát! Tôi muốn kiện anh ra tòa!" Vãn Tình khổ sở thét lên.


"Tôi không có chuốc thuốc cô ta!" Xưa nay Lục Yến Tùng làm việc chưa từng phải giải thích với ai, nhưng hôm nay anh lại nhẫn nhịn giải thích với Cảnh Vãn Tình. Ngay cả bản thân anh cũng thoảng thốt vì điều này, anh hằm hè dọa nạt cô, "Nếu như em còn kích động như vậy nữa, thì em đừng mong biết được chân tướng sự thật!"


Vãn Tình sửng người, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh như băng không chút ánh sáng của anh. Anh ta... không gạt mình.
"Vậy ai làm? Ai đã chuốc thuốc Thiên Tình?" Cô thì thào tự hỏi.
Thi Nam Sênh bế Thiên Tình đi tới. Dường như cũng muốn biết đáp án.


Lục Yến Tùng không trả lời ngay mà lại nói: "Thi tổng, tôi khuyên anh nên lập tức đưa cô ta đi. Đi tìm bác sĩ hay tìm đại một phòng nào trong khách sạn này cũng được. Tác dụng của loại thuốc trong người cô ấy rất mạnh, sợ rằng cô ta không chịu được bao lâu nữa đâu. Còn về chuyện ai chuốc thuốc...." Lục Yến Tùng lười biếng đút tay vào túi quần, nhìn Vãn Tình nói, “Tôi chỉ nói cho mình cô ấy biết!"


Thi Nam Sênh nhíu mày. Anh thừa biết mục đích của Lục Yến Tùng, cho nên đương nhiên không dám để một mình Vãn Tình ở lại đây với anh ta, "Vãn Tình, đừng tin anh ta!"


"Anh đưa Thiên Tình đi trước đi." Vãn Tình liếc mắt nhìn Thiên Tình, có lẽ con bé đã khổ sở đến không chịu đựng được nữa rồi.
Thi Nam Sênh không dám chậm trễ nữa, cũng bất chấp mọi thứ, bế Thiên Tình đi ra ngoài.
***


“Nam…” Thiên Tình khó chịu nỉ non gọi, cọ mặt qua lại trước ngực Thi Nam Sênh. Bởi vì bị thuốc kích thích mà mặt mũi cô ửng đỏ hết lên. Giống như hoa đào nở rộ, ướt át mờ mọc, vô cùng mê người...


Cơ thể Thi Nam Sênh chợt cứng đờ, cảm thấy như có luồng nước nóng len lỏi khắp người từ trên xuống dưới, "Tiểu yêu tinh, cho dù em có nhịn được đi nữa, nhưng anh thì không thể chịu được nữa rồi...." Anh khàn giọng nói bên tai cô.


Đối với cô, anh vốn chưa bao giờ có năng lực để chống cự. Cô thế này càng khiến anh không biết phải làm sao để kiềm chế được nữa.
Anh bế Thiên Tình bước vào thang máy. Thang máy nhanh chóng di chuyển xuống lầu. Thi Nam Sênh bế cô đi đến quầy lễ tân đặt một phòng.


Mọi người ai cũng dõi mắt nhìn theo cặp đôi này, thậm chí thỉnh thoảng còn nghe được tiếng rên nho nhỏ của cô gái.
Thi Nam Sênh dùng áo khoác của mình choàng kín cô lại, vì thế nên dù có tò mò cũng không ai có thể nhìn thấy được dáng vẻ động tình này của tiểu yêu tinh của anh.


Bước nhanh ta khỏi thang máy, anh bế Thiên Tình đi thẳng đến căn phòng vừa được đặt. Vẫn là căn phòng rộng lớn nhất, Thi Nam Sênh lần lượt đẩy từng cánh cửa ra, sau đó đi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt Thiên Tình lên chiếc giường lớn trong phòng.


Cuối cùng cũng được thả tự do, Thiên Tình cảm thấy toàn thân cô như đang tỏa nhiệt, cảm giác nóng bức khiến cô không chịu nổi giật phăng chiếc áo khoác trên người ra.


Chiếc áo khoác bị mở toạt ra, trên người cô chỉ còn lại bộ lễ phục trắng. Cổ chữ V vốn đã khoét sâu, lúc này còn bị cô kéo xuống nên lộ ra cả bờ vai trắng nõn, bầu ngực trắng mịn như sữa cũng lộ ra hơn phân nữa. Vạt váy của bộ lễ phục rất dài, vì cô giãy giụa chòi đạp mà bị tốc lên đến tận đùi, phơi trọn vẹn đôi chân thon thả mịn màng, không thể nghi ngờ rằng, sức quyến rũ ấy như có thể lấy mạng người ta.


Khỉ thật! Chỉ nhìn thôi cũng đã không chịu nổi rồi!
Mắt Thi Nam Sênh long lên sòng sọc, hơi thở cũng gấp gáp nặng nề, anh cởi đồng hồ trên cổ tay mình ra, sau đó tiếp tục cởi từng nút áo sơ mi.


"Ưmh.... Nóng quá...." Thiên Tình thì thào than thở, như cảm thấy làm vậy mà vẫn chưa thoải mái, cô lại vươn tay cởi bỏ bộ lễ phục trên người ra.


Đáy mắt Thi Nam Sênh lóe sáng nhìn chằm chằm vào từng cử động của cô. Cô nằm trên giường trông cứ như con hồ ly trắng nhỏ, như sắp đoạt đi cả hô hấp và lý trí của anh.


Giờ phút này, anh chỉ muốn dốc hết sức đòi hỏi cô ngay lập tức…Cúc áo sơ mi cởi ra được một nửa thì điện thoại của anh bất ngờ đổ chuông.
Thi Nam Sênh vốn không muốn bắt máy, nhưng nghĩ có thể là Vãn Tình gọi nên cuối cùng nhận nghe. Có điều không phải Vãn Tình, mà là Lăng Phong.


Giọng điệu Lăng Phong có vẻ nghiêm túc, "Thiên Tình đâu? Có phải cô ấy đang ở cùng anh không? Bảo cô ấy nghe điện thoại đi!"


"Bây giờ cô ấy không thể nghe điện thoại." Thi Nam Sênh nhìn Thiên Tình, sắc mặt lạnh hẳn, cất tiếng hỏi: "Trong công việc cô ấy đã đắc tội với ai? Sao lại có kẻ muốn hãm hại cô ấy?"
"Hãm hại? Anh có ý gì?" Lăng Phong không hiểu.


"Cô ấy bị chuốc thuốc, nên mới bị Lục Yến Tùng đưa đi. Những tấm hình đó đều được gửi cho đám ký giả có tiếng, nếu không phải người có thâm niên trong ngành hoặc quen biết rộng, thì sao có thể biết được nhiều số điện thoại như vậy?"


“Tôi sẽ cân nhắc lại vấn đề này." Lăng Phong mím môi, dừng một chút mới nói tiếp: "Nhưng Thiên Tình chỉ là người mới vào nghề, về cơ bản thì sẽ không xích mích với ai ở trong giới. Nếu bị Lục Yến Tùng đưa đi, vậy người hãm hại cô ấy chỉ có thể là Lục Yến Tùng. Nhưng anh ta làm vậy có mục đích gì?"


Lục Yến Tùng hãm hại Thiên Tình? Đúng vậy, cũng rất có khả năng Lục Yến Tùng làm chuyện này. Nhưng...Anh tin lời Lục Yến Tùng nói. Chuyện này không hề đơn giản như vậy.


"Tôi sẽ tìm Lục Yến Tùng hỏi rõ chuyện này. Bên giới truyền thông, anh hãy cố ngăn bọn họ lại! Tôi cúp máy đây, bây giờ Thiên Tình không thể nói chuyện được, cho nên anh đừng gọi cho cô ấy nữa!" Nói xong Thi Nam Sênh liền cúp điện thoại.


"Này... Này.... Tôi...." Lăng Phong còn chưa kịp hỏi rõ mọi chuyện thì đầu bên kia đã mất kết nối.
***


Ném điện thoại sang một bên, lúc Thi Nam Sênh quay đầu lại, cảnh tưởng trên giường quả thực khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục. Hít sâu một hơi, cố lấy lại bình tĩnh nhìn cô. Bộ lễ phục trên người không biết đã bị cô cởi sạch sành sanh từ lúc nào, mái tóc đen nhánh óng ả xõa tán loạn ở trên giường. Trên người chỉ còn mỗi chiếc qυầи ɭót màu trắng, nhìn cô vừa xinh đẹp quyến rũ vừa có vẻ như hoang dại khiến người nhìn vào mà máu nóng như thủy triều cuồn cuộn dâng cao. Thi Nam Sênh nheo mắt nghĩ, anh thật sự rất hiếu kỳ, nếu đợi thêm lát nữa, không biết tiểu yêu tinh này sẽ biến thành bộ dạng gì nữa đây?


Cũng may mình tới kịp, cho nên bộ dáng mê người này mới không lọt vào mắt của ai khác. Đi tới bên giường, Thi Nam Sênh không thể nhẫn nại được nữa, đỡ Thiên Tình dậy ôm vào lòng.


Dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc, đôi môi đỏ mọng của Thiên Tình nhẹ nhàng mấp máy, từ từ hé mở đôi mắt ướt át đưa tình, trong đó như có muôn vàn vì sao lấp lánh, say mê nhìn anh, "Nam...."


"Tiểu yêu tinh, em có biết ánh mắt này của em sắp sửa thiêu cháy anh hay không hả?" Thi Nam Sênh ngậm lấy đôi môi cô, đầu lưỡi nâng niu ɭϊếʍƈ láp làn môi mềm mại của cô.


Như thể bị lạc giữa sa mạc khô hạn rất lâu, rồi bỗng chốc gặp được ốc đảo mà mình hằng khát vọng, Thiên Tình trở nên mạnh dạn hơn, cuồng nhiệt hơn...


Lúc chạm được vào đầu lưỡi ướt át của anh, cô bật ra từng tiếng rên ngắt quãng, cũng há miệng ngậm lấy môi anh, khi thì ɭϊếʍƈ nhè nhẹ, lúc thì ʍút̼ mạnh như đang thưởng thức một cây kẹo ʍút̼ ngọt ngào….


Ôi! Trời ạ! Đây là lần đầu tiên anh được nếm trải cảm giác được cô ngậm ʍút̼ như vậy, cảm giác rạo rực vô cùng khó tả.
"Tiểu yêu tinh, từ từ thôi nào...." Anh thở dài, định dìu cô nằm xuống.
Nhưng Thiên Tình bất ngờ xoay người lại ngồi vắt ngang hông anh.


"Này.... Em làm vậy sẽ khiến anh điên mất...." Anh hít sau vịn chặt vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Thiên Tình mơ mơ màng màng, hoàn toàn không biết lúc này mình nhiệt tình cỡ nào. Mọi hành động, cử chỉ, tình cảm đều xuất phát từ bản năng ẩn sâu nơi đáy lòng.


Cô tha thiết hôn lên môi anh, sau đó men dần xuống cằm ɭϊếʍƈ ɭϊếʍƈ. Bàn tay nho nhỏ không an phận kia còn tham lam vuốt ve vòm ngực khỏe mạnh, rắn chắc của anh...


Thi Nam Sênh cảm thấy toàn thân mình đã căng cứng sắp nổ tung. Mỗi một động tác của cô đều giống như dòng điện nóng bỏng len lỏi chạy dọc khắp toàn thân khiến cơ thể anh nóng bừng lên.
Trời ạ! Tiểu yêu tinh này nhiệt tình quá, anh sắp sửa chết dưới tay cô mất rồi!


Nhưng chừng đó vẫn chưa thể thỏa mãn được Thiên Tình. Cô cứ cảm thấy trong lòng trống rỗng, hụt hẫng, cảm giấc ấy khiến cô khó chịu mím chặt môi, theo bản năng ưỡn cong người lên cọ cọ ma sát với cơ thể anh.


Thi Nam Sênh rên lớn ra tiếng, nâng mông cô lên, "Tiểu yêu tinh, em biết mình đang làm gì không?" Anh đã sắp chống đỡ hết nổi rồi, còn cô vẫn cứ vô tư trêu chọc....
Nhưng anh cũng muốn tham lam ích ký tận hưởng cảm giác của sự nhiệt tình và chủ động mời gọi này của cô....


Thiên Tình cúi đầu nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng say mê, cô hơi nhíu lại khi nghe thấy câu hỏi của anh nhưng không trả lời, chỉ khó chịu vặn vẹo cơ thể. Nhưng phần mông đã bị anh giữ chặt, thế nên không sao giãy dụa được.


Thi Nam Sênh nâng bờ mông trắng mịn của cô lên, rên lớn một tiếng rồi bất ngờ hạ mông cô xuống, để nơi mềm mại của cô vừa vặn áp lên ngọn lửa nóng rực của mình….