Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 750

"Đồ khốn nạn!" Đỗ lão tướng quân tức giận đến mức hất luôn cả chiếc bàn trà đổ nghiêng xuống đất. Tiếng đồ thủy tinh, đồ sứ vỡ vụn vang lên bên tai không dứt, nước trà bị đổ xuống vừa vặn giội luôn vào chiếc túi giấy để bản thỏa thuận ly hôn. Đỗ phu nhân khóc đến gần như bất tỉnh, sắc mặt Đỗ tiên sinh cũng khó coi đến cực điểm. Đỗ lão tướng quân tức giận, rít gào lên từng tiếng từng tiếng ngày càng cao hơn. Đỗ Phương Phương lại như mắt điếc tai ngơ. Cô đứng đó thất thần, bước từng bước một, loạng choạng đi đến ngã quỵ xuống trên mặt đất ngay cạnh bàn trà. Cô cứ quỳ như vậy, nhặt chiếc túi giấy dai lên, tháo bỏ từng vòng dây gai đang quấn vòng quanh một chiếc cúc giấy. Một tờ giấy mỏng manh hiển hiện ở trước mắt cô, thoáng nhìn qua hàng chữ to in đậm trên đầu trang giấy, đột nhiên cô nghiến răng một cái, dùng sức hung hăng xé nát vụn tờ giấy kia ra...

Đỗ lão tướng quân thấy cháu gái như vậy, không khỏi càng thêm tức giận. Ông ngồi ở trên ghế sa lon nửa ngày mới nghiến chặt răng một cái, sau đó hung hăng quẳng xuống một câu:

"Đỗ Nghĩa Sơn ta đây, nếu như ngày hôm nay ta bỏ qua thái độ không biết thế nào là trời cao đất rộng của con thỏ nhỏ chết tiệt kia, ta sẽ đổi sang mang họ của nó!"

Đỗ lão tướng quân quá tức giận, cứ nhắc đi nhắc lại mãi những lời này. Đỗ Phương Phương xé nát bản thỏa thuận ly hôn rồi ném xuống đất. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng nhìn qua sắc mặt đầy giận dữ của lão tướng quân, hơi thở mong manh, giọng nói khàn khàn nói thì thào: "Ông ngoại, coi như con cầu xin ngài, chuyện này, ngài tạm thời đừng động tay đến có được không? Con nhất định sẽ không ly hôn với anh ấy, cho dù con có chết, con cũng nhất định sẽ không ly hôn với anh ấy. Ông ngoại, con yêu anh ấy, con không thể bị mất anh ấy, dù là không chiếm được trái tim của anh ấy, thì con chỉ cần chiếm được thể xác của anh ấy cũng được."


"Con thật sự đã làm mất hết mặt mũi của nhà họ Đỗ chúng ta rồi đó, con có biết không?" Đỗ lão tướng quân liền quơ lấy một cái cái chén ném tới, Đỗ Phương Phương sững sờ vẫn quỳ ở đó, cũng không có ý định né tránh đi. Đỗ phu nhân liếc nhìn thấy, không khỏi bị kinh hãi, lập tức bổ nhào qua ngăn cản lại. Nháy mắt, cái chén liền đập vào trên trán của Đỗ phu nhân, ngay lập tức máu tươi chảy ra ròng ròng. Đỗ tiên sinh quá sợ hãi, liền bước nhanh tới để giúp đỡ, bịt chặt miệng vết thương trên trán bà lại, liên tục gọi người hầu đi mời bác sĩ tới. Nhưng Đỗ phu nhân lại lắc đầu lắc đầu vẻ mệt mỏi, nhẹ nhàng đẩy ông ra. Bà xoay người kéo Đỗ Phương Phương lại, hai mẹ con cùng ngồi xuống trên ghế sa lon. Đỗ Phương Phương sắc mặt trắng bệch, nhìn sang mẹ mình thấy máu tươi chảy đầy trên trán, trên mặt mẹ, miệng ấp úng nói không ra lời.

Đỗ lão tướng quân cũng không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy, ông ngơ ngác một lát, sau đó bảo người hầu lập tức đi mời bác sĩ tới. Lại nhìn thấy con gái như vậy, nét mặt ông có vẻ hơi bối rối, trong lòng cũng tự trách mình. Cảm thấy ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì nữa, ông đành thở dài một hơi thật sâu, sau đó liền xoay người đi lên lầu.

Đỗ tiên sinh lấy chiếc khăn mặt sạch sẽ, trước hết bịt lại miệng vết thương cho Đỗ phu nhân. Bởi vì mất máu, nên môi của bà nhìn đã hơi bị nhợt nhạt, nhưng tinh thần vẫn tỏ ra mạnh mẽ như cũ, bà cầm tay Đỗ Phương Phương chưa nói được câu nào mà nước mắt đã chảy ra trước rồi. Trong lòng Đỗ Phương Phương cũng cảm thấy rất hổ thẹn, cúi đầu không nói nổi lên lời. Đỗ phu nhân cũng lo lắng khổ sở, xốc lại tinh thần, lên tiếng khuyên nhủ con gái: "Phương Phương, đó không phải là cách để níu giữ lại tình cảm vợ chồng đâu con. Hiện tại Dĩ Kiệt đã quyết tâm muốn ly hôn, con lại cứ quấn chặt lấy nó không chịu rời như vậy, sẽ chỉ càng làm cho Dĩ Kiệt thấy con thêm phiền toái. Hai đứa các con đã ầm ĩ đến mức như ngày hôm nay, thực sự là ngay cả mẹ cũng không ngờ đến. Mẹ vẫn cho rằng, con gái của mẹ cho dù tính tình có thô bạo một chút, cá tính có mạnh mẽ một chút, nhưng tóm lại, vẫn là một người có trái tim nhân hậu, ngay thẳng, thiện lương. Nhưng xem ra thực tế hình như lại không giống như những gì mà mẹ đã từng nghĩ. Con cũng đã trưởng thành rồi, tự mình cũng đã có thể làm chủ trong suy nghĩ và hành động được rồi. Đây là chuyện tốt, nhưng nếu như con vẫn cứ giữ mãi cái tính nết khư khư cố chấp của mình như thế, mẹ sợ rằng sẽ có một ngày nào đó con sẽ phạm phải sai lầm lớn. Phương Phương ạ, mẹ chỉ sinh được duy nhất có một mình con mà thôi, con chính là toàn bộ niềm mong ước, là tất cả cuộc sống của mẹ. Mẹ chỉ hy vọng con có thể được sống một cuộc sống trọn vẹn và tốt đẹp. Nhưng hiện tại, con đã làm ra chuyện thế này, con bảo mẹ phải nói với con như thế nào mới tốt đây? Cho dù lúc này Dĩ Kiệt có làm gì không đúng, cho dù con có tức giận thế nào đi nữa, cũng không thể làm bậy như vậy, hiện tại lại xuất hiện ra chuyện về mạng người ầm ĩ đến mức như thế, giữa hai đứa liệu còn có con đường nào để mà lui nữa hay không?"


Đỗ Phương Phương nghe mẹ nói những lời này, nước mắt rơi như mưa: "Mẹ... Mọi người ai cũng khuyên con phải biết nhẫn nhịn, nhưng liệu con có thể nhẫn nhịn được sao? Con là vợ hợp pháp của anh ấy, anh ấy lại cưng chiều, nâng niu người phụ nữ khác lên tận trời xanh, trong chuyện này anh ấy đã đặt con ở chỗ nào đây? Hơn nữa, Văn Tương Tư thực sự không phải là do con hại chết. Mặc dù con thật sự hận cô ta đến thấu xương, nhưng thực sự con cũng sẽ không tùy tiện giết người phóng hỏa để bôi đen danh tiếng của nhà họ Đỗ chúng ta. Con, con chỉ bắt... chỉ bắt... Con chỉ bắt cô ta rạch lên mặt mình mà thôi. Con làm vậy cũng chỉ là không muốn... không muốn để cho Dĩ Kiệt cứ nhớ mãi đến cô ta... Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà cô ta... cô ta đã cướp mất chồng của con rồi, vậy mà... vậy mà khắp trong thiên hạ... mọi người... mọi người ai ai cũng đều đứng về phía cô ta như vậy!"

Lúc đầu Đỗ Phương Phương chỉ cảm thấy mình rất uất ức, nhưng vừa mới nói được vài chữ cô lại cảm thấy tức giận, liền cao giọng lên nói vẻ vô cùng oan ức.

Đỗ tiên sinh cũng không phải là người hay nói năng tùy tiện, cho tới bây giờ, ông cũng không thích nhúng tay vào việc riêng của con gái. Nhưng lúc này, khi nghe thấy con gái mình nói như vậy ông cũng không khỏi có chút giận dữ. Ông vừa chăm chú bịt chặt vết thương trên trán của Đỗ phu nhân, vừa hướng về phía Đỗ Phương Phương nghiêm túc nói: "Con chỉ bắt cô ta rạch lên mặt của mình mà thôi? Nếu như quả thật cô ta có chen chân vào trong gia đình của vợ chồng con đi nữa, cũng đã có pháp luật giải quyết. Luật pháp sẽ xử lý cô ta thật thích đáng, đúng quy định, việc gì con phải đi tới đó để tùy tiện làm bậy làm bạ như thế? Phương Phương, bây giờ con cũng đã là người trưởng thành rồi, chẳng lẽ con lại không nghĩ đến chuyện “tức nước vỡ bờ” hay sao?"

Hiển nhiên Đỗ Phương Phương thấy ngay cả ba ba của mình cũng bắt đầu lên tiếng giáo huấn, trong lòng cô không khỏi cảm thấy buồn bã chán nản: "Nếu như con nói, lẽ ra con phải là người đáng được mọi người thương xót hơn mới đúng thì sao? Chính cô ta là người đã ra tay cướp đoạt chồng của con trước chứ, vì sao bây giờ mọi người đều nói rằng con là người có lỗi, con làm sai như thế? Cô ta đã quyến rũ Dĩ Kiệt, còn vụng trộm sinh con, đã chết rồi mà vẫn còn không để cho người ta bớt lo. Đã như vậy, cô ta lại còn trao lại cho Dĩ Kiệt con thỏ nhỏ chết tiệt kia, làm vợ chồng chúng con bị chia rẽ. Một người đàn bà như cô ta, vì sao mọi người ai cũng nói đỡ cho cô ta như vậy chứ?"